Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Star star star (Chap 35 END)



CHAPTER 35 : SHE'S BACK



Jessica đang ngồi dưới đất.


Đã 30' trôi qua - kể từ khi cô đọc lá thư của Yuri, kể từ khi cô bắt đầu khóc, và kể từ khi cô bắt đầu mở chiếc hộp thời gian.


Cô gấp lá thư lại - đặt nó trở vào trong hộp. Yuri đã không có mặt ở đây - có lẽ chỉ là chưa xuất hiện thôi...hay có lẽ, là cô ấy sẽ không bao giờ xuất hiện.


Cô nằm trên dài trên đám cỏ, nhìn ngắm hàng triệu ngôi sao trên bầu trời đang sáng lấp lánh. Cô chỉ nhìn chúng, nước mắt đong đầy trong mắt cô. Những ngôi sao đó không còn giống như trước - kể từ khi Yuri ra đi.


Cô giơ cao bàn tay mình lên không trung - và làm cử chỉ như kéo một ngôi sao ra khỏi bầu trời trước mặt cô. Cô giả vờ như nắm ngôi sao ấy trong lòng bàn tay mình và đặt nó lên tim mình.



"Yuri..."



Nước mắt lại tuôn rơi nhiều hơn khi tên của Yuri vang vọng mãi trong tim cô mãnh mẽ hơn bao giờ hết. Cô thật sự muốn có Yuri bên cạnh mình --- như trong những giấc mơ của cô.


"Yuri..."




Nỗi đau lại nhức nhối trong cô khi cô nhớ đến việc mình đã tin tưởng Yuri nhiều như thế nào, và muốn mình có thể với lấy được những hình ảnh mà cô đã tưởng tượng nhiều như thế nào --- hình ảnh cô chạy vào vòng tay người ấy một lần nữa ---- ra khỏi đầu mình và biến nó thành hiện thực....đưa Yuri quay về với cô.


"Yuri...cậu....đáng lẽ cậu đã nên có mặt ở đây..." Tiếng cô thì thầm giữa những tiếng nấc.



Trái tim cô đau nhói - những kí ức lại ùa về. Từ việc cô đọc lá thư của Yuri khi họ còn nhỏ, việc Bluey bị cướp đi khỏi tay cô, vụ tai nạn, việc Yuri trở thành hàng xóm của cô, trở thành bạn của cô - và hai người họ, bắt đầu yêu nhau.


Những kí ức đó ---- cô muốn mình chỉ sống trong những kí ức ấy - hơn là tiếp tục sống mà không có cô ấy.


Trong giấc mơ, cô có thể cảm nhận được những cái chạm của Yuri, những nụ hôn và cả tình yêu của Yuri. Yuri là người duy nhất cô cần, là điều duy nhất cô muốn --- là tất cả đối với cô bây giờ.



"Cậu đáng lẽ nên có mặt ở đây.....lau đi những giọt nước mắt của mình....kéo mình vào trong vòng tay ấm áp của cậu....khóc cùng mình, nhưng không phải với nỗi buồn mà là với niềm hạnh phúc..."



Nỗi đau như tăng lên khi giấc mơ của cô chợt hiện lên - cô và Yuri, đang sánh bước bên nhau đi dạo dọc bờ biển, tay trong tay --- khẽ cười thầm khi họ trêu chọc nhau và nói về những lá thư của họ, và về quá khứ của họ. Sau đó Yuri sẽ mỉm cười với cô --- một nụ cười không chứa đựng nỗi đau và nỗi buồn trong đó.




"Yuri...." Cô thút thít khóc, những ngôi sao nhấp nháy trên cao như cũng đang bật khóc cùng cô.



"Yuri....Yuri....Yuri...Yuri...YURI....Xin cậu..." ----- cô khóc lớn hơn. Cô nhắm hai mắt lại khi nước mắt vẫn không ngừng rơi xuống má, một cơn gió vô tình thổi qua như muốn lau đi những giọt nước mắt ấy.




Yuri...mình muốn...mình hy vọng....có thể cứu lấy cậu. 



-------------------



Sau vài phút, cuối cùng cô cũng từ từ đứng dậy.


Cô nhìn xuống đất, dưới chân cô là chiếc hộp --- cô cúi đầu, nhắm hai mắt lại như một dấu hiệu cho sự bỏ cuộc.


Cô chầm chậm rời khỏi khu vườn --- giữ chiếc hộp trong vòng tay mình. Những cơn gió như thổi mạnh hơn khi cô đi ngược hướng với chúng ---- tóc cô tung bay ra phía sau và những giọt nước mắt như đang bay cùng cơn gió đó. Những ngôi sao nhấp nháy trên cao có vẻ như đang lẩn trốn sau những áng mây mù đang ào đến.



Jessica tiếp tục bước đi về phía bãi biển tối mù, bây giờ trời đang mưa lất phất. Cuối cùng thì những ngôi sao cũng đang thật sự khóc cùng cô, những cơn gió như đang gào thét và sóng biển đang vỗ đập mạnh hơn --- tất cả như đang hòa vào nỗi buồn của Jessica. Jessica mở mắt ra, sau khi cảm nhận thấy nước biển chạm vào chân mình. Cô bước lùi lại vài bước, đặt cái hộp xuống chỗ khô ráo, sau đó cô tháo giày ra...




"Yuri...."




Cô ngăn những giọt nước mắt thôi tuôn rơi, vài sợi tóc đang che khuất gương mặt cô. Cô bước về phía biển một lần nữa giống như người đang mộng du.


Khi cô làm điều đó, hình ảnh Yuri trong tim cô --- bỗng biến mất. Đôt nhiên cô cảm thấy mình cô đơn hơn bao giờ hết.




"Một năm đề sống..." --- lời của Yuri trong thư. Jessica không hề muốn nghi ngờ lời hứa Yuri sẽ quay trở lại, nhưng cô phải thừa nhận rằng ---- những lời hứa thì không có nghĩa là không thể bị phá vỡ, nó có thể bị phá vỡ bất cứ lúc nào.


Một cơn nhói đau trong lồng ngực --- cô thấy Yuri rời xa cô vào ngày hôm đó --- cô thấy mình đang nhìn vào tấm danh thiếp bác sĩ --- cô thấy cô và Yuri --- tay trong tay, cùng nhau ngồi ngắm biển.




Yuri....xin cậu...



Cô thấy bản thân mình trước đây luôn tự tin rằng Yuri sẽ quay trở về. Nhưng, bây giờ cô ấy đang ở đâu ? Yuri không ở đây, đúng không ? Cô ấy không ở đây, để cứu cô.


Ngay lúc đó, tất cả sự tự tin mà cô đã xây dựng cho mình bấy lâu bỗng dưng sụp đổ hoàn toàn.



Một điều rõ ràng về mộng tưởng và tin tưởng --- là điều bạn cảm nhận, mặc dù bạn biết rõ nó sẽ thay đổi, nó không có thật, và nó có thể bị phá vỡ --- đó là lý do tại sao nó lại được gọi là niềm tin. Điều khó khăn nhất có lẽ là.....khi giấc mơ đó đang ở rất gần bạn --- nhưng sau đó lại bất chợt biến mất trước mắt bạn.




Hãy thử tưởng tượng bạn đang ở trong trường hợp này :



Bạn là một binh sĩ ---- việc đối mặt với một trận chiến, một cuộc chiến tranh luôn là nỗi sợ bên trong bạn. Bạn xuất hiện với vẻ bề ngoài can đảm, tự tin --- nhưng đằng sau đó vẫn là nỗi sợ hãi. Bạn chiến đấu không phải vì chính bản thân bạn mà còn vì những người đang ở 'nhà' chờ đợi bạn. Bạn muốn về nhà cùng với họ, bạn muốn họ nhìn thấy bạn lần nữa, bạn muốn được ôm chặt những điều đó, với cảm giác ấm áp, an toàn và đầy tình yêu thương. Do đó, bạn chiến đấu vì sự sống của mình ---- với niềm tin rằng bạn sẽ quay trở về gia đình của mình.


Bạn để mặc nỗi sợ về sự ác liệt trong chiến tranh, bạn chấp nhận mạo hiểm mọi thứ ---- bản thân bạn, sự tự tin của bạn, trái tim của bạn, mọi thứ của bạn ---- và cả khi biết rằng cuộc sống trong quân đội có thể rất cô đơn và 'lạnh lẽo' . Nhưng khi bạn ở đó, bạn trở nên hăng hái hơn, mạnh mẽ hơn --- bởi vì bạn TIN RẰNG còn có một gia đình, còn có tình yêu, và cả một cuộc sống....ở nhà ---- đang chờ đợi bạn khi bạn vượt qua được trận chiến này.



Bây giờ, bạn sẽ cảm thấy được điều gì nếu như...... 



Bạn trở về nhà từ chiến trường, với vẻ ngoài sung sức và mạnh mẽ nhưng bên trong toàn là những vết thương do chiến tranh để lại ---- nhưng lại được thỏa mãn và có cảm giác thoải mái bằng 'tình yêu' mà bạn sẽ được nhận khi về đến nhà và đoàn tụ với mọi người. 


'Tình yêu' đó, tất cả những điều đó --- là cuộc sống của bạn
Sau khi gìn giữ những hình ảnh về 'mái nhà' và 'tình yêu' trong đầu và trong tim mình, sau khi tưởng tượng một ngày tuyệt vời bạn được ôm gia đình mình trong vòng tay một lần nữa, khóc trong vòng tay của họ và nói với họ rằng bạn nhớ họ nhiều như thế nào, và rằng BẠN RẤT YÊU HỌ....




Và bạn sẽ cảm thấy thế nào, nếu như bạn mở cánh cửa 'ngôi nhà' của mình ---- và không nhìn thấy gì cả và cũng không có ai cả ? Bạn sẽ cảm thấy thế nào, nếu 'ngôi nhà' đó và 'tình yêu' đó không còn tồn tại nữa ? tất cả đã biến mất ?


Có lẽ điều đó còn tệ hơn những khó khăn bạn gặp phải trong chiến tranh, tệ hơn cả những trận chiến dữ dội, và tệ hơn cả những đêm cô đơn, lo lắng trong quân đội ---- có lẽ đó là điều tồi tệ nhất.


Bạn sẽ đi nơi đâu tiếp theo ? Mục đích của bạn là ở đâu ? Tình yêu mà bạn từng đặt niềm tin và hy vọng giờ nơi đâu ? Bạn cố sống sót qua chiến tranh để làm gì ?



Tất cả đều đã biến mất. Vậy bạn còn sống trên đời này vì điều gì nữa ?


Nếu như bạn đã có thể tiếp thu điều này và cảm nhận được việc này trong đầu của bạn ....


......vậy thì bạn đã thành công trong việc đặt mình vào vị trí của Jessica ngay lúc này.


-------------------------


Bây giờ mực nước đã lên tới thắt lưng cô, nhưng cô vẫn tiếp tục bước đi. Ngay lúc này đây, cô lại thấy căm ghét tình yêu một lần nữa. Cô ghét nó vì nó chỉ tạm thời khiến cho cô cảm thấy vui vẻ, tạm thời đem màu sắc đến cuộc sống chỉ toàn màu trắng - đen của cô ----- vì nó đã tô màu cho cuôc sống của cô, nhưng rồi cuối cùng lại tẩy đi mất.


Tại sao tình yêu lại phải đau đớn nhiều như vậy ? Một câu hỏi mà có lẽ sẽ không có một lời nào có thể lời được.


 
Cô thà chết còn hơn sống một cuộc sống mà không có Yuri. Hơn nữa, Yuri chính là lý do để cô trụ vững cho tới bây giờ. Nhưng lý do đã không còn nữa, vậy sao cô còn trụ lại cuộc sống này để làm gì nữa ?



Nước mắt của Jessica chuyển từ những giọt nóng ấm sang những giọt nước lạnh băng, khi cơn mưa trút xuống người cô. Nó như muốn xuyên qua gương mặt cô, trong khi những cơn sóng va đập vào nhau mạnh hơn. Đó là một cảnh tượng đáng sợ, một đại dương đen tối, không có một bóng người chỉ có cơn bão đang thịnh nộ kéo tới.


Những dòng nước đã chạm tới ngực cô, khi cô nhắm hai mắt...hy vọng nỗi đau này, nỗi thất vọng này, mọi thứ.....bây giờ sẽ nhanh chóng kết thúc.


Yuri....mình không thể....mình sẽ không....sống mà không có cậu.


-----------------------------


Yuri hôn lên trán cô, bàn tay cô ấy kéo Jessica lại gần mình hơn từ phía sau. Đó là một ngày không gió, thật ra là một ngày khá nóng bức. Họ quyết định sẽ lái xa đi đâu đó thật xa, nơi nào đó thật yên tĩnh.


Họ không muốn trải qua ngày cuối cùng của cả hai tại bờ biển---nơi chỉ có niềm vui và hạnh phúc. Họ lái xe lên đỉnh đồi nơi họ có thể nhìn thấy cả một cánh đồng hoa hướng dương rộng lớn.

Sau đó Yuri nhẹ nhàng cúi xuống, môi cô chạm vào môi Jessica. Đó là một nụ hôn nhẹ, mềm mại và dịu dàng ---- có lẽ đây là nụ hôn chân thành và đầy ý nghĩa nhất trên thế giới này.

Sau đó, Yuri đẩy ra, và ôm thật chặt Jessica vào lòng. Cô ôm Jessica không chỉ với vòng tay ấm áp của mình mà còn là tất cả tình yêu, nỗi sợ hãi, sự mạnh mẽ, sự yếu đuối và lo lắng trong tim cô. Cô đã thành công trong việc diễn đạt những cảm giác đó chỉ với một cái ôm đơn giản này.

Jessica nhắm hai mắt. Một giọt nước mắt lăn xuống, cô cố xóa đi nỗi buồn nhưng vẫn phải thành thật thừa nhận rằng có lẽ đây là lần cuối họ được ôm nhau, lần cuối họ bày tỏ tình cảm dành cho nhau, chỉ với một cái ôm....mà không cần nói lời nào.

Yuri không nói gì cả ---- thay vào đó, cô tựa trán mình trên vai Jessica và ôm cô ấy chặt hơn nữa. Jessica cảm thấy hơi khó thở khi Yuri ôm cô chặt như vậy, nhưng cô không qan tâm. Cô ôm lại Yuri như để cô ấy biết rằng ---- cô sẽ chờ đợi, sẽ tin tưởng, và cô sẽ ở đây, vì cô ấy.

Sau đó, Jessica lại nhớ đến ba của mình ---- một tuần trước khi ông mất

Ông ấy ôm cô vào lòng ---- Jessica ngạc nhiên bởi vì ông ấy ôm cô mà không có lý do nào cả. Ba mẹ thường ôm con cái khi họ muốn an ủi chúng (khi con cái gặp chuyện buồn), hay khi họ nhớ chúng (nếu họ phải đi xa)......nhưng lần này, ba của cô chỉ ôm cô, mà không nói một lời nào cả

Cuối cùng ông cũng thốt lên câu nói. Câu nói đó vẫn luôn ở mãi trong lòng Jessica. Tất cả chúng ta đều thừa nhận rằng chúng ta không thể nhớ tất cả mọi lời nói trong quá khứ một cách rõ ràng nhất nhưng chúng ta chỉ có thể.....nhớ vào lúc đó cảm giác của chúng ta như thế nào, và ý chính của những lời nói đó là gì

Nhưng đối với Jessica, cô không bao giờ quên cách ba cô đã nói những lời đó như thế nào, nói ra sao, sự chân thành của ông thể hiện như thế nào và những gì ông nói vào đêm đó là gì....

"Ba không muốn mất con. Ba không muốn rời xa con, ba không muốn con quên ba, và ba không bao giờ muốn con ngừng nghĩ về việc ba là ba của con, và việc ba rất yêu thương con....con gái của ba"

Những lời nói có vẻ hơi hơi bị quá, nó hơi ủy mị ------ nhưng những lời nói đó đều rất thật lòng. Trái tim Jessica đập rất mạnh vào đêm hôm đó, khi cô ngẩng lên nhìn thấy ông đang chảy nước mắt

Ba của cô luôn là một người trầm tính, và ông thường không nói nhiều. Nhưng những lời nói đó là quá đủ để truyền đạt những tình cảm của ông dành cho Jessica vào đêm hôm ấy

Tại sao chúng ta lại ôm người khác ? Jessica tự hỏi bản thân mình

Chúng ta ôm người khác vì rất nhiều lý do. Nếu chúng ta lạnh, chúng ta luôn tìm kiếm hơi ấm, do đó ----- chúng ta ôm một ai đó. Khi chúng ta cô đơn và sợ hãi, chúng ta ôm một ai đó để cảm thấy an toàn hơn. Khi bạn hạnh phúc, bạn muốn chia sẽ điều đó với ai đó và bạn ôm lấy họ. Khi bạn yêu họ, bạn có thể bày tỏ tình cảm của mình bằng cách ôm lấy họ.

Nhưng trong trường hợp của ba Jessica, ông ôm lấy Jessica ---- vì nỗi sợ sẽ mất cô ấy, sợ sẽ rời xa cô ấy, sợ sẽ không thể làm điều này một lần nữa ----- hay không thể nhìn thấy cô một lần nữa. Khi bạn ôm, bạn thường siết chặt vòng tay mình ---- và khi bạn siết chặt vòng tay thì họ sẽ không thể nào rời xa bạn được

Jessica cảm thấy điều đó trong cái ôm của Yuri. Cô cảm thấy tình cảm và cảm xúc đằng sau cái ôm đó, khi Yuri kéo cô vào gần hơn

"Nếu ôm có nghĩa là mình sẽ không mất cậu, rằng chúng ta sẽ không mất nhau, rằng chúng ta sẽ luôn ở bên nhau ---- mình sẽ ôm cậu mãi mãi, và mình sẽ không thể, không bao giờ....bỏ nó ra" ---- Yuri thì thầm khi nước mắt chảy dài xuống hai bên má của cô

Yuri đang lo sợ thật sự, cánh đồng hoa hướng dương tỏa sáng dưới ánh mặt trời

Bạn ôm lấy họ, vì bạn không muốn họ rời xa.....bạn không muốn nhìn thấy họ ra đi. Bạn ôm họ, vì bạn muốn họ ở bên cạnh bạn ----- như thế này, mãi mãi

Yuri ôm Jessica thật chặt, bởi vì sâu trong tận đáy lòng cô biết rằng ---- có thể, không sớm thì muộn ----- họ sẽ phải rời xa nhau.

------------------------------


Jessica ngừng bước. Nhưng người cô vẫn chuyển động, khi dòng nước biển đẩy cô từ bên này sang bên kia, từ trước ra sau------ cơn bão đang chầm chậm tiến tới. Nhưng bây giờ, cô cũng chả bận quan tâm đến điều đó nữa ---- cô đã hoàn toàn tuyệt vọng.


Dòng nước đã chạm tới vai cô ----- Jessica không bước đi ra xa hơn mà chỉ để cho con sóng vùi dập vào người cô.


Bây giờ cô sẽ buông xuôi.



Cô nhắm hai mắt, và để cơ thể mình ngã xuống....



Bên dưới làn nước biển hoàn toàn là sự tĩnh lặng, và cô thích điều đó.


--------------------




"JESSICA !"


Cô nghe tiếng Yuri....có lẽ, do cô nghĩ quá nhiều thôi.


"JESSICA !''



Tiếng gọi ấy lại vang lên lớn hơn, và lớn hơn. Mặc cho tiếng mưa rơi và tiếng sấm sét đùng đùng. Bây giờ tiếng gọi ấy lại càng lớn hơn.


"Jessica !!!"




"Yuri...." Cô mỉm cười trả lời, nhưng câu trả lời của cô quá nhỏ.



"Jessica !!!"



Jessica nhắm hai mắt chặt hơn. Cô chắc chắn đó là Yuri, cách cô ấy gọi tên cô 'Jessica', giọng nói của cô ấy ----- vẫn luôn ở trong lòng cô. Nhưng sao cô ấy lại ở đây ?



Một lần nữa cô lại nhận thấy Yuri đang ở cạnh mình, nhưng điều đó giúp cô thêm can đảm ---- can đảm hơn để cho đi cuộc sống mình vì cô ấy.


Tiếng gọi không còn nữa, nhưng cô vẫn cảm giác được Yuri. Bây giờ, cô thấy mình đang đến gần với Yuri hơn. Giong nói ấy vẫn luôn ở đó, cô biết rõ điều đó ----- không phải là bởi vì cô có thể nghe thấy cô ấy, mà bởi vì cô có thể cảm giác được cô ấy.


Đây có lẽ chỉ là giấc mơ, có lẽ chỉ là ảo ảnh ------ có lẽ là một dấu hiệu khi rời bỏ cuộc đời này.



Jessica cảm thấy một cơn sóng quất mạnh vào mình từ phía bên cạnh, đưa dạt cô vào một tảng đá lớn gần bờ biển. Tảng đá đập vào đầu cô, và trớ trêu thay ngay lúc đó nó lại khiến cô nhớ lại rằng nơi đây chính là nơi cô đã tập cho Yuri lướt sóng, là nơi mà hai người bày tỏ tình yêu với nhau lần đầu tiên.



Cô mỉm cười.....và đột nhiên, tất cả bỗng trở nên tối sầm lại.




Và một bàn tay đã giữ chặt cô lại.




 FINAL CHAPTER : THE THIRD RACER


Yoona thổi thổi món spaghetti nòng hổi trên bàn, Seohyun thì đang chuẩn bị đồ uống gần đó, Sunny và Sooyoung thì đang thắp nến.


"Sao cậu ấy lâu thế nhỉ ?" Tiffany nói khi nhìn xuống đồng hồ. "Cậu ấy đã nói gì ?"



"Chị ấy nói rằng sẽ đến sau và chúng ta nên chuẩn bị sẵn sàng trước 6 giờ" Yoona nói vọng ra từ nhà bếp, "Nhưng bây giờ thì đã 6:15"


Tiffany đi qua đi lại, "Lỡ như...có chuyện gì xảy ra thì sao ?"


Seohyun đến gần Yoona, ôm cô ấy từ phía sau, "Chúng ta đã chuẩn bị xong mọi thứ trước 6 giờ rồi. Mình nghĩ là chúng ta đã thay nến 6 lần rồi đấy.". 


"Cậu ấy đã nói gì trước khi rời khỏi ?"



"Chị ấy nói rằng chị ấy sẽ lo mọi chuyện, và chúng ta nên giữ im lặng vì chúng ta có thể làm hỏng kế hoạch"


Sooyoung nhướng mày, "Well, Chúng ta vẫn luôn giữ im ặng..."


"Hey, đừng có kéo tụi mình vào sự ồn ào của cậu." Sunny nói rít lên, "Cậu là người nói nhiều nhất ở đây đấy...Oh, cả Tiffany nữa"



Tiffany nói "Được rồi. Bây giờ họ đang ở đâu nhỉ ? Sao lâu thế ?"


Yoona quay sang Seohyun và hôn lên má cô ấy. Cả hai nhìn vào mắt nhau nhưng một lúc sau thì thấy hơi ngượng nghịu. Yoona cươi toe toét quay mặt đi giấu ngượng ngùng. "Uhmmm, Well, mình đi lên lầu. Mình đi lấy hoa giấy - heheh"



Cô nhanh chóng đi khỏi đó. Seohyun đi theo cô với một nụ cười tươi trên môi


----------------------------------------

Yoona mở cửa phòng Yuri. Căn phòng tối om nhưng cô không hề sợ hãi. Cô đi về phía bàn của Yuri và kéo ngăn tủ ra --- nhanh chóng lấy ra đống hoa giấy. Sau đó cô nhìn quanh căn phòng, và nhớ lại bầu không khí của nơi này trước đây như thế nào.


"Mm"




Yoona giật mình. Cô đến gần giường ngủ và thấy có ai đó nằm trên giường.



"Yaaah !!! Sao chị còn ở đây ?"




Người đó quay lại và đá bay cái chăn ra. Cô ấy chầm chậm ngồi dậy trên giường, "Mmm ?"



"Em nghĩ là chị đã..."




''Oh umm....mấy...mấy giờ rồi ?''





''6 giờ 30''





Người đó đứng dậy, mái tóc rối bù, ''CÁI GÌ ?''




Yoona gật đầu, ''Sao chị vẫn còn ở đây ?''



''Chị....chị ngủ quên !!'' Cô trả lời, chạy quanh phòng để sửa soạn lại bản thân ''Tại chị...chị hơi mệt''



Yoona cằn nhằn, ''Yaahhh !! Nhanh lên ! Trước khi chị ấy rời khỏi đó !!!''



Cả hai chạy xuống cầu thang, những cô gái bên dưới quay nhìn họ, ''SAO CẬU ẤY VẪN CÒN Ở ĐÂY ?''




Cô gái khoác cái áo jacket vào người, nhanh chóng xỏ giày, cô đứng dậy và đẩy cửa sau ---- bây giờ cái sân sau hoàn toàn vắng lặng. Những người còn lại đứng nhìn cô qua cánh cửa sổ.



''Ôi, chúa ơi...''




''Okay, các cậu đợi ở đây'' Lần này cô mở cửa trước và nhanh chóng chạy đi đâu đó. Cô không quan tâm mình chạy đi đâu, vì cô biết cô ấy sẽ dẫn đường cho cô đến nơi đó.



Các cô gái đứng ở cửa nhin cô gái kia chạy đi mất. Taeyeon khoanh tay trước ngực.




''....ôi chúa ơi, Yuri.. ''



---------------------------------


Jessica....



Cô vượt qua những con sóng, ----- đặt tay mình vòng qua cổ cô gái kia đề nâng cơ thể cô ấy.


Cô rất sợ nước ----- nhưng cô đã cố gắng vượt qua nỗi sợ đó (hay có lẽ chỉ cố gắng chịu đựng nó trong lúc này) ---- vì bản thân cô, vì Jessica.




Cô đặt cô ấy nằm xuống một cách cẩn thận ---- trên cát. Cô kiểm tra các vết thương , vết bầm --- may thay, chúng không quá nghiêm trọng. Cô nhẹ nhàng lay cô ấy, cố thức tỉnh cô gái ấy.




Jessica đang thở, đó là một dấu hiệu tốt.




Cô ngồi bên cạnh cô ấy, thở dốc và nhìn lên bầu trời tối đen. Giữa những áng mây mù giông bão, có một luồng sáng lạ, một luồng sáng nhỏ bé ---- đó là một ngôi sao.




Cô tìm đến bàn tay của Jessica, và siết nó thật chặt. Đó là một cảnh tưởng rất đẹp và ý nghĩa để ngắm nhìn, một ngôi sao đang nhấp nhái giữa cơn giông bão. Cô nhìn xuống Jessica, và lay cô ấy lần nữa --- lần này không còn nhẹ nhàng như lần trước.



''Jessica....Jessica...xin cậu...mình đang ở đây....mình đã trở về'' Cô bật khóc và lay gọi cô ấy lần nữa và lần nữa, cả người cô đang run lên vì lạnh, ''Mình xin lỗi.....mình xin lỗi vì đã đến trễ...''




Cô kéo cô ấy lại gần mình hơn ---- siết chặt vòng tay một lần nữa....giống như 'cái ôm cuối cùng' trước đây của họ, nhưng lần này ---- nó mạnh mẽ hơn nhiều.



''Hãy ở lại với mình....'' Cô khóc, lay gọi cô ấy khi cơn mưa phùn đã dứt. Cách không xa chỗ họ, là chiếc hộp --- chiếc hộp thời gian. Những lá thư bên trong đã bị lấm lem sau trận mưa vừa rồi.



Những kí ức của họ, đã bị nước mưa thấm vào ----- chúng đã bị xóa bỏ.




-------------------------



''Jessica có ý định tự tử''


Tiffany bắt chéo chân. Taeyeon cố nuốt cục nghẹn nơi cổ họng.


''Không, cô ấy không sao''




''Well, may là có Yuri''


Taeyeon gật đầu đồng ý. Họ nghe thấy Sunny đang la mắng Sooyoung lần nữa, vì đã ăn trộm bữa tối mà mọi người chuẩn bị cho bữa tiệc.



''Sẽ thế nào....nếu có chuyện gì xấu xảy ra ?' Gosh... bây giờ mình rất lo lắng'' Tiffany nói khi ôm lấy Taeyeon. Yoona vẫn đang cố gọi cho Yuri, trong khi Seohyun đứng bên cạnh cô ấy.




''Nói cậu ấy nhanh lên đi !!'' Sooyoung nói vọng ra từ nhà bếp, ''Mình đói rồi''




Sunny đánh nhẹ vào đầu Sooyoung và nhéo lỗ tai cô ấy.


------------------------------


Jessica mở hai mắt ra.


Điều đầu tiên cô nhận thấy, không phải là cơn đau trên đầu cô, hay những ngôi sao bên trên, hay đại dương, hay những cơn gió lạnh, hay cơ thể đang run lên của cô , không phải những thứ đó.


Mà là cô ấy, Yuri. 





Cả hai người đang ngồi ôm lấy nhau. Đó là cảm giác thoải mái, nhẹ nhõm, an tâm --- khi vửa thoát khỏi cơn ác mộng, nhận thấy mình đang được ôm lấy trong vòng tay người mình yêu thương.


 
Yuri cố gắng làm ấm cho Jessica, bằng cách xoa hai tay cô vào lưng và cánh tay cô ấy. Jessica mỉm cười khi cô nghe thấy Yuri đang tự nói với chính mình ------ và nhận thấy rằng cuộc đoàn tụ của họ ngay lúc này rất là dễ thương. Yuri rõ ràng là không biết rằng Jessica đã tỉnh lại.



"Kwon Yuri, mày thật ngốc. Sao mày có thể làm thế chứ ? Sao mày lại để cô ấy ở đây, một mình chứ ? Sao mày...mày..." Yuri lầm bầm với chính mình. Jessica cố ngăn tiếng cười của mình.


"Nhưng Kwon Yuri, mày cũng nên tự hào về bản thân mình chứ. Mày đã có thể bơi, và vượt qua chứng sợ nước của mày rồi....'' Yuri tiếp tục nói.




"Và khi Jessica tỉnh dậy, cô ấy sẽ thấy mày thật hot....đặc biệt là với sự sexy và làn da rám nắng ---- trong bộ dạng ướt sũng này" --- Yuri tự tâng bốc bản thân mình, mà không biết Jessica bây giờ đang hoàn toàn tỉnh táo.



Jessica trượt bàn tay mình vào trong áo Yuri, ra sau sau lưng cô ấy. Cô thấy Yuri đang siết chặt cô hơn.



Cô nhẹ nhàng nghiêng đầu ra phía sau một chút, môi cô chạm vào vành tai Yuri ----- "Cậu nói đúng, mình thấy cậu rất hot". Cô mỉm cười thì thầm.




-----------------------------------



Vâng , điều đó có thể xảy ra.



Người lính có thể quay trở về nhà, và không thấy gì ngoài căn nhà bám đầy bụi của mình ---- mọi thứ về cuộc sống của cô ấy đã biến mất, sau trận chiến ấy .


Nhưng đó chỉ là có khả năng như thế --- nó hoàn toàn không phải là thực tế. Và nếu như đó là thực tế, thì cũng sẽ có một khả năng khác ------ cho người lính này, nó đến theo một cách khác.



Người lính này, có 'ngôi nhà' của riêng mình, có 'cuộc sống và tình yêu' của riêng cô.....Và, vì cô luôn mang theo chúng bên cạnh trong hầu hết thời gian của mình, vì cô giữ nó thật chặt để nó không thể thoát ra khỏi tay mình, vì cô không buông nó ra ----- vì cô 'tin' vào nó....



.....cô biến chúng thành sự thật, giấc mơ của riêng cô và phép màu ---- đến với cuộc sống của cô.


Jessica nghiêng người ra phía sau thêm chút nữa, và hôn lên môi Yuri. Cuối cùng, cả hai cũng có thể mỉm cười cùng nhau.


Cô kéo Yuri vào gần hơn, tay cô đặt sau đầu Yuri. Nụ hôn nhìn bên ngoài rất nhẹ nhàng, nhưng thật ra nó rất mãnh liệt.



Không cần một lời nói nào. Họ đã làm được điều đó.



-------------------------

Khi chúng ta nhớ người chúng ta yêu, khi chúng ta muốn được ở cùng họ ---- trong những đêm cô đơn lạnh giá chúng ta nguyện cầu được trải qua cùng họ --- những đêm chúng ta lo lắng cho họ, những đêm chúng ta ước rằng họ sẽ bên cạnh mình....



Nhưng lúc đó, có thể chúng ta không nhận ra rằng, thật ra chúng ta vẫn luôn bên cạnh họ. Khi bạn nhớ mong và muốn được ở bên cạnh họ nhiều bao nhiêu ------ với người mà chúng ta yêu....



Vậy hai người có thật sự ở cạnh nhau không ?



Các bạn vẫn luôn ở bên nhau, mặc cho khoảng cách xa vời, mặc cho nỗi lo lắng, nỗi sỡ và cả sự bối rối. Hai bạn vẫn ở cạnh nhau, hoàn toàn không lạc lỏng, lẽ loi ----- nhờ có một chiếc cầu nối vô hình gọi là tình yêu.



Khi những thứ khác bị hủy hoại, tan biến thành cát bụi, bị nhận chìm trong bóng tối và nỗi buồn ---- khi tất cả mọi thứ bị phá vỡ....chỉ có một thứ còn trụ lại --- một luồng ánh sáng duy nhất có thể quét đi hoàn toàn màn đêm đen tối đó....




Một ngôi sao duy nhất vẫn giữ nguyên vị trí của nó giữa tất cả những điều đó. Và khi đã có một luồng sáng, thì sẽ có hy vọng và niềm tin. Khi đã có hy vọng và niềm tin ----- thì sẽ có tình thương yêu.

....và khi đã có tình yêu ------ thì không có gì là không thể, là không còn hy vọng cả.




Trong tình yêu, không có cái gọi là "kết thúc" ---- bởi vì nếu như nó có 'kết thúc", thì từ đầu nó đã không phải là tình yêu...





...bởi vì khi hai người thật lòng yêu nhau, thì cái gọi là "kết thúc" sẽ không thể nào xảy ra, vì họ sẽ không để cho điều đó xảy ra.


Trong tình yêu, không có "kết thúc"------ chỉ có "những sự khởi đầu mới"


----------------------
Chiếc hộp đầy ấp những ký ức đã chìm sâu dưới lòng đại dương --- chìm sâu dưới bóng tối, ngủ yên tại đó. Những lá thư Yuri đã viết, những bức hình cô đã chụp ---- bây giờ tất cả sẽ biến mất. Jessica ôm Yuri từ phía sau, khi mặt trời bắt đầu nhú lê từ phái chân trời. Họ đã nói chuyện với nhau cả đêm, âu yếm nhau cả đêm --- và điều đó sẽ không bao giờ dừng lại tại đó.



"Có lẽ ngay từ đầu, cậu đã không cần những thứ này. Điều quan trọng là cậu biết rằng chúng đã xảy ra, và chúng sẽ mãi mãi lưu lại trong tim cậu" Yuri thì thầm, một tia sáng mặt trời chiếu vào chỗ họ

"Mm-mm" Jessica lầm bầm, nhắm hai mắt lại.




Yuri cười toe toét, "Hey. Ai cần những thứ đó nữa khi mình đã có cậu ở đây cùng mình ? Và mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu".



Cô quay lại nhìn Jessica, hôn lên trán cô ấy. Jessica nở một nụ cười thật ấm áp, và một lần nữa, những nụ hôn lại khiến cô cảm thấy như có luồng điện chạy dọc sống lưng. Ông mặt trời được chào đón bởi cảnh tượng đáng yêu nhất từng được nhìn thấy trong nhiều thế kỷ qua, những vì sao nấp sau những áng mây xanh cam lén theo dõi họ

Hai người yêu nhau đó, nhìn sâu vào mắt nhau --- sâu hơn cả đại dương sâu nhất, sâu hơn cả khoảng cách giữa mặt trời và trái đất ---- sâu hơn tất cả mọi thứ





"YAH !"




Yuri quay lại và nấp sau Jessica khi Sooyoung giậm chân đi về phía cô, trong tay cầm cây gậy bóng chày, "Tụi mình đã chờ cậu cả đêm !!! Sao cậu có thể làm thế ?"



"Xin lỗi" Yuri mỉm cười nói, "Mình chỉ....mình quá chú tâm vào việc này mà không thể nghĩ được việc gì khác"
Cô hôn lên má Jessica.




"YAAAAH ~"





Tiffany đẩy nhẹ Jessica và hờn dỗi, "Sao cậu có thể làm thế ? Sao cậu lại làm vậy ? Cậu làm tụi mình lo lắng lắm đấy"



Jessica bật cười. Cô kéo Yuri lại gần mình, "mình không quan tâm đên những điều khác nữa. Tât cả những điều mình quan tâm bây giờ, là hot girl này đây"




Sooyoung nhướng mày nhìn Tiffany.


"Rõ rồi, hai người này bị tẩy não hết rồi"




"Họ bị như vậy lâu rồi"



Những người khác chạy về phía họ, mang theo thức ăn mà họ đã chuẩn bị. Yoona và Seohyun mở thức uống, Taeyeon thì chuẩn bị lò nướng gần đó ---- còn Sunny thì lại véo tai Sooyoung một lần nữa.
Nói ngắn ngọn - mọi người, đều đã cho qua mọi chuyện. Mọi người....đang rất hạnh phúc hơn bao giờ hết.




Yoona đi về phía Yuri và vòng tay qua vai chị cô. Yuri cười lớn khi Sunny tiếp tục la mắng Sooyoung.




Sáng hôm đó, họ cũng chơi bóng chày....Yuri ném banh cho Yoona --- chơi cùng em ấy....như họ đã từng chơi trước đây. Ở phía xa, Tiffany và Jessica đang dõi theo hai người họ ----- với sự tin tưởng trên gương mặt họ.



"Cậu biết là sẽ còn nhiều chuyện nữa sẽ đến, phải không ?" Tiffany nói, Taeyeon ngồi bên cạnh cô ấy




"Yeah. Nhưng mình không quan tâm ---- vì mình biết tụi mình sẽ vượt qua được nó...dù cho có chuyện gì xảy ra" Jessica trả lời, và cô chưa bao giờ chắc chắn như thế này, "Cậu biết gì không --- tụi mình đã cứu giúp lẫn nhau"



Taeyeon bĩu môi, "Thật lòng, mình ghen tị với chuyện tình của họ"



Tiffany đùa cợt, "Không, không ----- cậu ghen tị vì Yuri hot hơn cậu".


"Không, cậu ấy không có ! Cậu ấy chỉ...cao hơn mình thôi"




"Ehh ~"



"Gì chứ ? Cậu không nghĩ rằng mình hot sao''


''Sao cậu lại phản ứng mạnh thế ?''



Cuộc tranh luận của hai người họ dần trở nên nhạt dần khỏi đôi tai Jessica, bãi biển, mọi người xung quanh họ, những ký ức về cơn 'ác mộng' đó, và mọi thứ....dần trở nên mờ nhạt. Tất cả những gì còn lại trong cô là gương mặt đang vui cười của Yuri, và có một niềm hạnh phúc đang dâng trào trong trái tim cô.



"Yuri....cậu xứng đáng được hạnh phúc"



Cô lấy ra một tấm hình đã bị xé từ trong ví ra. Trong tấm hình đó, là một cô gái tóc nâu, làn da mật ong ánh lên dưới ánh nắng mặt trời mặc dù cô ấy đang mặc một bộ đồ đua xe. Ba của cô từng là một tay đua, và đó luôn là giấc mơ trong cuộc đời ông. Nhưng ông đã qua đời quá sớm.





Cách đây 4 năm, tấm hình này được chụp trước khi cô bắt đầu cuộc sát hạch các tay đua. . Nhưng cô tham gia cuộc kiểm tra đó, không phải vì ba cô, cô tham gia với hy vọng sẽ nhìn thấy Mr.Bluey một lần nữa, hay có lẽ, là được nhìn thấy người đã mượn con Bluey của cô. Cách đây 4 năm, cô đã vỗ vai em họ mình (người cũng tham gia cuộc kiểm tra vào buối tối lạnh giá đó), chúc em ấy may mắn.


Trước khi cuộc đua bắt đầu vào tối hôm đó, cô đã cúi thấp đầu và cầu nguyện, chiếc xe màu vàng của cô có vẻ sáng chói hơn hai chiếc xe bên cạnh cô.





Bây giờ, sau 4 năm ---- kể từ ngày đó. Cô nhận ra rằng, có lẽ, cô đã không tham gia cuộc đua vì ba cô, hay vì Bluey. Cô tham gia --- vì cô ấy.



Và cô cũng nhận ra rằng --- tình cảm của họ luôn có mối liên họ với nhau.



Cô đút tấm hình vào lại trong ví, cảm ơn quá khứ và để cho chúng ra đi. Cô thấy Yuri đội chiếc nón bóng chày cho Yoona, ôm em ấy và nở một nụ cười chân thành nhất trong cuộc đời của cô ấy.



"Mình yêu cậu, Kwon Yuri"




------------------------


....Và nếu như bạn nghĩ rằng đó là "may mắn" dành cho Yuri và Jessica, thì không phải vậy và nó chưa bao giờ như thế....


Đó là "tình yêu" đã mang họ đến với nhau.



Và trong tương lai nó sẽ luôn dẫn lối cho hai người họ


THE END

Star star star (Chap 33 - 34)



CHAPTER 33 : A STAR


Ngày 13 tháng 6, 1997


*Yuri 8 tuổi*

Tại sao cậu ấy lại xinh đẹp như thế nhỉ ?

Mình muốn biết tên cậu ấy là gì….nhưng cậu ấy trông thật sự rất đáng sợ và lạnh lùng. Cậu ấy có mái tóc nâu, có lẽ là người nước ngoài. Mình muốn làm bạn với cậu ấy nhưng – cậu ấy trông đáng sợ quá.


----------------------

Cô nhóc Yuri lén lút nhìn cô học sinh mới xuyên qua quyển tập của mình. Cô nhóc ấy mới chuyển đến, và vẫn chưa có ai làm bạn
Trái tim nhóc Yuri đập nhanh hơn, nó đập nhanh hơn bình thường. Yuri nhìn thấy làn da cô bé đó rất mượt mà, mái tóc thì óng mượt….


Yuri đỏ mặt khi cô nhóc đó quay lại nhìn cô.


---------------------------


Hôm nay mình đã cố lại gần cậu ấy, nhưng vì mình nổi tiếng là người đáng sợ trong trường, cho nên mình đã nhanh chóng quay bước đi. Mình không muốn làm cậu ấy sợ.

Cậu ấy thật xinh đẹp – mình chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy. Con xin lỗi mẹ, nhưng con nghĩ cậu ấy đẹp hơn cả mẹ. Keke

-Yul



------------------------------

Ngày 20 tháng 11, 1997

Jessica Jung

Đó là tên của cậu ấy. Đó là một cái tên đẹp. Hơi khó để mình phát âm tên đó, nhưng không có vấn đề gì cả. Thật là xấu hổ khi một người hùng hổ như mình lại không có can đảm đến gần cậu ấy. Mình muốn làm điều đó….



--------------------

Yuri đẩy đứa nhóc đang chắn tầm nhìn của cô. Cô nhìn Jessica, người đang xếp đồ vào ba lô. Đã mấy tháng rồi, nhưng có vẻ như tính nhút nhát của cô vẫn còn đó. Jessica hất tóc ra sau và quẩy ba lô lên vai…


‘’Eww ! Cậu thích cậu ấy à !!’’ một trong những người bạn của cô lên tiếng, vài đứa khác thì chỉ đứng nhìn. Yuri cười giễu cợt và khoanh tay lại.

‘’Không, mình không có. Eww. Sao mình có thể như thế ? Cậu ấy là kẻ lập dị’’ cô nói lớn, Jessica quay lại nhìn cô. Ngay lúc đó, Yuri nghĩ trong đầu ….Đúng vậy, mình đã thích cậu ấy.



-----------------------

Lúc đầu, mình không thừa nhận là mình đã thích Jessica….nhưng càng ngày mình càng thích cậu ấy hơn, và rất khó để cho mình từ tiếp tục từ chối điều đó.

Mình muốn kết hôn với cậu ấy.

-Yul



-------------------------------

Ngày 30, tháng 9, 1997

Chúng ta có thể làm bạn không ?

Xin chào, mình tên là Kwon Yuri. Mình biết là mình trông rất đáng sợ, nhưng hey, mình muốn chúng ta trở thành bạn. Mình cũng rất thích những con gấu bông, còn cậu thì thế nào ?



------------------------

Yuri vò tờ giấy. ‘’Ahh, thật là ngốc mà !’’ Cô lấy một tờ giấy khác và viết lại lần nữa.


Xin chào, mình là Kwon Yuri. Mình chỉ….mình muốn hỏi cậu liệu chúng ta có thể làm bạn không ?


Cô vò nó lại lần nữa. cô đang cố viết một lá thư, một lá thư làm quen---nhưng không biết dùng từ nào cho thích hợp…bởi vì Yuri không muốn bộc lộ sự xấu hổ của mình trong đó.


Cô thở dài và nhìn Jessica đi ra khỏi lớp như mọi ngày khác. Nhưng lần này, cô đã đứng dậy và đi theo cô ấy.



---------------



Yuri đóng cánh của phía sau cô lại .

Cô thấy xe của ba mẹ đang ở bên ngoài cổng trường, nơi họ vẫn thường xuyên đợi cô. Cô chầm chậm bước qua đám đông----mọi người tránh ra cho cô đi. Nhưng sau đó, mọi thứ xung quanh trở nên mờ nhạt đi khi cô nhìn thấy Jessica.

Jessica luôn mang theo con gấu teddy xanh đó bên cạnh. Yuri thắc mắc tại sao và con gấu bông này quan trọng thế nào với Jessica. Cậu ấy đâu còn là con nít đâu, sao lúc nào cũng mang theo nó. Hẳn là nó phải quan trọng lắm đây.


Sau đó, một ý tưởng xuất hiện trong đầu cô. Và điều đó khiến cô mỉm cười toe toét.



-----------------------

Cô té xuống đất lần nữa. Yuri giơ cao con Bluey, khiến Jessica không thể với tới. Cô nở nụ cười ‘giả tạo’ khi những đứa trẻ xung quanh nhìn họ.

Kwon Yuri ! Mày là kẻ ngốc à ?, cô nghĩ khi tiếp tục cười. Những đứa kia cười lớn hơn khi Jessica cố giật lấy con gấu bông.



Bề ngoài Yuri trông có vẻ tự tin, nhưng bên trong, cô thật sự lo lắng và thấy có lỗi.



‘’TRẢ LẠI ĐÂY !’’ Jessica bât khóc, nhảy lên nhảy xuống giật con gấu bông. Yuri đẩy cô ấy té xuống đất. Cô không thể tử tế được, chỉ là không thể….cô định làm một kẻ bắt nạt mà. 



‘’Muốn con teddy này hả ?’’ Yuri nói, ‘’Well đoán xem, cậu sẽ không có nó nữa ! Pwahahah!’’



Jessica nhanh chóng đứng dậy và cố giật lấy nó từ Yuri. Yuri khá cao, vì thế không dễ chút nào đối với cô ấy. Ngay khi Yuri nhìn thấy cô ấy khóc, cô chỉ muốn trả lại nó và nói lời xin lỗi.


Nhưng cô quá nhút nhát, cô đã không làm…cô không thể làm.


Jessica nhảy và nhảy và nhảy và nhảy…cô ấy cố gắng hết sức, nhưng vẫn không với tới được. Cô khóc và thét lên ‘’Xin cậu đấy!’’



‘’Xin…’’ Chúng nhại lại. Jessica khóc lớn hơn, trong khi chúng thì cười lớn hơn. Bây giờ những đứa trả khác đang tập trung khá đông. Yuri ước gì cô không phải làm thế này. Nếu cô có đủ can đảm, cô sẽ tự mình đứng dậy giúp đỡ cho cô ấy.



Lúc đó, Jessica không phải là do may mắn mà có Tiffany và Taeyeon ra giúp đỡ, vì Yuri đã lên kế hoạch tất cả mọi chuyện.


-------------------------------


Cách đây 3 ngày, Yuri đã nói chuyện với Tiffany và Taeyeon. Hai người đó được biết đến là những đứa trẻ ngoan giỏi trong trường. Yuri sẽ bắt nạt Jessica, lấy con Bluey đi (sau đó sẽ trả lại, xin lỗi, và sau đó sẽ có lý do để cô đến gần hơn với Jessica)…Tiffany và Taeyon sẽ ở đó giúp đỡ Jessica. Cả ba đã lên kế hoạch, nhưng sau đó mọi chuyện diễn ra chỉ đúng với một nữa dự định của họ.


Sau sự cố đó---sau khi mang con Bluey về nhà cô ngày hôm đó---Yuri đã bất tỉnh. Và đó là lúc khởi đầu cho căn bệnh của cô. Cô phải đi sang Mỹ và không bao giờ có cơ hội giải thích mọi chuyện, không bao giờ có cơ hội để gặp cô ấy, để cầu xin sự tha thứ, hay để kết bạn với cô ấy…..như cô đã lên kế hoạch. Cô chưa bao giờ có cơ hội bắt đầu tình bạn của họ sớm hơn.


Thay vào đó, nó chỉ khiến mọi chuyện tồi tệ hơn, và những ý định của Yuri đã hoàn toàn đảo lộn so với dự tình ban đầu.



------------------------------


Mùa hè năm 2010

Xin chào. Tên của mình là Kwon Yuri---và mình muốn kể một câu chuyện. Thật ra, đối với cậu, nó không hẳn là một câu chuyện---nó chính là sự thật.

Ba mẹ của mình chuyển sang Mỹ---và điều đó khiến mình nổi điên lên. Mình trở nên hung hăn, thô lỗ và xấu xa, và mình là nỗi sợ hãi của những đứa trẻ trong trường. Thật ra mình không phải là con người như thế, nhưng đó là cách mình giải tỏa bớt nỗi cay đắng trong lòng sau chuyện của ba mẹ. Nhưng cho đến một ngày, mình thấy cô gái đó.

Cô gái đó có mái tóc màu nâu, và mình chưa bao giờ quên được vẻ óng đẹp và mượt mà của nó. Làn da của cậu ấy trông như mật ong, và đôi mắt cậu ấy---đôi mắt cậu ấy lấp lánh như những ngôi sao.

Mặc dù lúc ấy mình còn nhỏ, nhưng mình vẫn nghĩ được những điều ấy. Và khi mình lớn hơn, thì cảm giác ấy lại càng mạnh mẽ hơn.

Dù sao đi nữa thì cô gái đó---hoàn toàn thu hút mình. Cậu ấy đã làm trái tim sắt đá của mình tan chảy, và làm cho mỗi ngày của mình trở nên tươi sáng hơn. Mình muốn đến gần cậu ấy, nhưng mình không thể vì minh quá nhút nhát. Mình đỏ mặt bất cứ khi nào nhìn thấy cậu ấy, và vì là một người kiêu hãnh-–mình không muốn tháo bỏ cái mặt nạ ấy xuống. Mình không muốn những đứa trẻ khác nhìn thấy kẻ hay bắt nạt này lại có lúc mềm yếu. Mình không biết tại sao mình lại cảm thấy như vậy, nhưng mình biết là mình đã rất hối hận về chuyện đó

Vì thế, sau nhiều tháng cố gắng tập viết thư cho cậu ấy, sau khi không có tự tin để đến gần cậu ấy…mình đã nảy ra kế hoạch táo bạo….một kế hoạch để đến gần cậu ấy hơn

Mình đã cướp lấy con Bluey của cậu ấy. Mình đã lấy nó đi, nhưng mình không định kết thúc mọi chuyện như thế. Mình đã lên kế hoạch trả lại cho cậu ấy vào ngay ngày hôm đó và nói lời xin lỗi----để làm bạn với cậu ấy. Mình đã một kẻ ngốc khi lập nên kế hoạch ấy, một kẻ ngốc đã không nhận ra rằng đó chỉ là một ‘kế hoạch’----đó hoàn toàn không phải là cách giải quyết mọi chuyện.

Mình đã bất tỉnh và được chuẩn đoán mắc căn bệnh mà lúc đó mình cũng không hiểu lắm. Ba mẹ đưa mình sang Mỹ tìm bác sĩ tốt hơn, và mình đã không thể trả lại nó cho cậu ấy.

Nhưng chuyện chưa dừng lại ở đó. Mình quay lại vài năm sau đó----và tình cảm dành cho cô gái đó càng mãnh liệt hơn trong tim mình. Mình giữ chặt con Bluey trong lòng---cầu mong cho đến ngày mình gặp lại cậu ấy. Mình không quan tâm việc cậu ấy có tha thứ cho mình hay không, hay có lẽ cậu ấy sẽ không còn nhớ mình…Tất cả những gì mình quan tâm là khoảnh khắc cậu ấy đón nhận lại con gấu bông quan trọng này từ tay mình….và mình vẫn rất muốn làm bạn với cậu ấy.

Mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn. Căn bệnh của mình ngày càng phát triển, kéo theo những năm tháng đen tối trong cuộc đời mình. Việc ba mẹ không còn ở bên cạnh mình và em gái mình; việc mình không thể tìm được cậu ấy; việc mình đã để lại những ký ức không tốt cho cậu ấy và cả căn bệnh này----mọi chuyện giống như một đám sương mù dày đặc vây lấy mình, khiến mình không thể suy nghĩ đúng đắn.

Chuyện vẫn chưa kết thúc tại đó. Sau vụ tai nạn không mong đợi ấy----vụ tai nạn để lại hậu quả lâu dài không chỉ cho Seohyun, mà còn là cho mối quan hệ với người duy nhất lúc đó có thể khiến mình mỉm cười – em gái của mình – Yoona. Mình đã chọn cách quay lưng lại với mọi thứ. Mình đã chọn cách chạy trốn khỏi mọi chuyện. Mình nguyền rủa cuộc đời mình, mình nguyền rủa bản thân mình. Mình ghét chính bản thân mình

Mình đã chuyển đến sống gần bờ biển. Mình không muốn em gái mình sống với một kẻ gắt gỏng như mình, mình không muốn em ấy bị kéo vào chuyện rắc rối này. Sau khi chuyển đến đây một thời gian ngắn, mình được chuẩn đoán căn bệnh đã phát triển thành ung thư phổi.

Nếu như trước đây, những rắc rối của mình chỉ giống như đám mây mù dày đặc---thì bây giờ nó giống như cái đường hầm không đáy phủ đầy một màu tối đen. Mình bị lạc trong đường hầm ấy, và mình cảm thấy thật vô vọng và chọn cách ở lại trong đường hầm đó…chết dần chết mòn trong đó cho đến khi căn bệnh này lấy đi mạng sống của mình.



Nhưng -----



Vào một buổi trưa, khi đang ngồi ở ban công, mình không biết tại sao mình lại nhìn sang người hàng xóm cạnh nhà. Và đó là lần đầu tiên trong đời mình---mình thật sự cảm thấy hạnh phúc.

Jessica Jung. Cô gái mà mình luôn mong đợi, cô gái mà mình đã từng làm tổn thương, cô gái---người thật sự đã cứu vớt cuộc đời mình. Jessica Jung, người hàng xóm của mình----tình yêu đầu tiên của mình.

Kề từ ngày hôm đó, mình như nhìn thấy ánh sáng ở cuối đường hầm. Mình nhìn thấy nó, nhưng vẫn chưa hoàn tòan rõ ràng lắm. Nhưng từ cái ngày mình nhìn thấy cậu ấy, mình đã dừng lại việc tự phá hủy cuộc đời mình, và mình chọn cách bước đi---bước đi về phía ánh sáng đó.

Mình đã được ban tặng một cơ hội thứ hai---cơ hội thứ hai để đến gần cậu ấy. Nhưng thật bất ngờ, mình vẫn luôn là kẻ nhút nhát. Mình không dám đến gần cậu ấy, không dám chào hỏi cậu ấy như một người hàng xóm---mình không thể mỉm cười hay thậm chí nói chuyện với cậu ấy. Mình không muốn làm vậy, vì mình biết cậu ấy không đáng gặp phải một kẻ đầy tội lỗi như mình.

Vì thế, mình chọn cách tự trau dồi lại bản thân mình…vì cậu ấy. Ba năm đó, mình đã cố gắng cải thiện bản thân…vì cậu ấy. Từng chút từng chút một mình cố vượt qua mọi chuyện – mình đã gặp gỡ những người bạn mới và mở lòng với cuộc sống mới mà mình đang tự xây dựng cho chính mình và cho cậu ấy. Mỗi buổi chiều mình nhìn thấy cậu ấy mang ván lướt sóng về nhà, cùng với mái tóc nâu và làn da mật ong của cậu ấy. 


Buổi tối, chúng tôi cùng nhau ngắm sao---mặc dù ở mình và cậu ấy ở hai ngôi nhà khác nhau nhưng mình thích nghĩ như thế. Cậu ấy nhìn lên những ngôi sao, khi mình nhìn cậu ấy----đối với mình, cậu ấy cũng là một ngôi sao được mang xuống từ trên bầu trời kia.

Cuối cùng, định mệnh cũng kéo chúng tôi lại với nhau---con chó Bluey của cậu ấy kéo chúng tôi lại với nhau. Mình không thích chó, nhưng qua chuyện đó, mình bắt đầu thấy yêu chúng

Mình không thể nói với Jessica mọi chuyện. Mình muốn cậu ấy ở bên cạnh mình, nhưng mình không muốn cậu ấy biết quá nhiều về mình. Mình đã không kể với cậu ấy về Mr.Bluey, về Seohyun, về cuộc đời tăm tối của mình….về mọi thứ. Mình không muốn cậu ấy rời xa mình….. Mình biết việc giấu cậu ấy mọi chuyện là việc rất mạo hiểm và ngu ngốc, nhưng mình không muốn mất cậu ấy….trải qua quá nhiều chuyện trong những năm qua….mình đã quyết định chọn cách mạo hiểm.

“Cô còn khoảng một năm” ----đó là những gì bác sĩ đã nói với mình. Nhưng sau khi nghe điều đó, mình đã nghĩ rằng mình xứng đáng bị như thế….mình hoàn toàn không cảm thấy sợ hãi. Mình thầm nguyện cầu----có thể sống cùng với Jessica dù chỉ là một năm----chết đi với tình yêu của cậu ấy…còn tốt hơn nhiều so với việc sống thêm nhiều năm mà không có cậu ấy.

Nhưng lời nguyện cầu đã không được đáp lại…nhưng cho dù như thế----nếu như mình chỉ có một mùa hè được ở bên cạnh cậu ấy…cho dù nó không phải là khoảng thời gian một năm…..nhưng mình đã có được khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong cuộc đời mình dù nó ngắn ngủi.

-------------------------------

Cái ngày mà chúng ta nói chuyện với nhau lần đầu tiên----đó là lần đầu tiên mình thật sự thích thú lắng nghe tiếng chim hót, lần đầu tiên trái tim mình đập rộn ràng. Ngày chúng ta lần đầu tiên ôm nhau----đó là lần đầu tiên mình thật sự tin tưởng vào điều gì đó. Lần đầu tiên chúng ta nắm tay nhau----mình không bao giờ muốn bỏ bàn tay ấy ra, và là lần đầu tiên mình nắm thứ gì đó chặt như thế. Lần đầu tiên chúng ta hôn nhau – đó cũng là lần đầu tiên và cuối cùng mình yêu một ai đó.

Cách cậu ăn mặc, cách cậu nhìn, nụ cười của cậu, mái tóc của cậu, mùi hương của cậu, giọng nói của cậu, tiếng cười của cậu, hình ảnh của cậu, mọi thứ về cậu --- cậu….đã biến mình từ ‘hạt bụi’ thành ‘bãi biển’, từ không khí thành một cơn lốc xoáy, từ hạt giống thành một cái cây đơm quả, từ sa mạc thành một khu vườn đầy những bông hoa, từ một cơn bão thành một cơn mưa, từ cơn mưa thành ánh sáng mặt trời, từ ánh sáng mặt trời thành một đêm đầy sao, từ một đêm đầy sao thành một ngôi sao băng – ngôi sao băng đó không đi đến nào khác ngoài trái tim cậu----từ không có gì thành tất cả….


Cậu đã giúp mình thành một người khác – một người tốt hơn. Ngay lúc đó, mình lại thấy mình xứng đáng tiếp tục sống.

Khi cậu giúp cho mình nhận ra những điều trên, mình muốn cho cậu biết rằng cậu ở vị trí nào trong lòng mình, dù mình biết những lời nói này là không đủ--nhưng hãy tin mình đi….không có gì có thể diễn tả được vị trí của cậu trong lòng mình.

Khi mình là một ngôi sao băng, thì cậu chính là một ước muốn lớn lao, một lời nguyện cầu, một mục đích mà mình đã tỉm kiếm rất lâu, là một nửa còn thiếu của mình---cậu là niềm hạnh phúc của mình, là ánh sáng, là tất cả đối với mình----điều kỳ diệu trong cuộc đời mình

Mình mệt mỏi---căn bệnh này vẫn luôn bám theo mình---nó khiến mình ngã quỵ. Nhưng trong khi mình có hàng trăm lý do để bỏ cuộc, thì có một lý do duy nhất đã giữ mình lại

Đó là cậu, cậu chính là động lực giúp mình tự đứng dậy trên đôi chân mình một lần nữa….sau mỗi lần mình vấp ngã
Jessica….

Mình có vẻ ngoài tự kiêu, ngạo mạn. Nhưng Jessica….Cậu giúp mình nhận ra rằng mình không phải là người như thế…mình không phải là một kẻ vứt đi, mình có thể yêu và được yêu. Cậu kéo mình ra khỏi những chướng ngại của bản thân mình, ra khỏi bóng tối bao trùm lấy mình----trong khi mình lại không thể tự làm điều đó

-------------------------

Vâng, keke. Mình chính là kẻ đã bắt nạt cậu lúc nhỏ. Mình rất muốn kết bạn với cậu đến nỗi mình đã nghĩ ra kế hoạch cướp con gấu bông của cậu…và mình đã khiến cậu đau lòng nhiều hơn. Nhưng Jessica, bây giờ Bluey đã quay về với cậu---mình hy vọng cậu có thể tha thứ cho hành động trẻ con của mình. Mình muốn chúng ta cùng chụp hình với con Bluey----nếu điều đó xảy ra…câu chuyện của chúng ta sẽ tuyệt với hơn. Nhưng…..

Mình phải đi với mẹ mình. Mình phải đi, mặc dù nỗi đau khi phải rời xa cậu còn nhiều hơn ngàn lần nỗi đau đang gặm nhấm trong lồng ngực mình mỗi ngày. Mình phải làm điều này, để mình có thề trở thành một người tốt hơn đối với cậu và những người khác. Mình hy vọng cậu sẽ hiểu cho mình----mình còn đau đớn hơn khi nghĩ đến việc cậu lo lắng và khóc vì mình. Trái tim mình quặn đau khi mình không thể ở đó vì cậu, không ở bên cạnh cậu---trong thời gian 2 năm.



Nhưng điều tệ hơn----là nỗi đau đó không đủ mạnh để mình có thể nói chuyện này----nói với cậu mọi chuyện. Mình đã cố gắng mạnh mẽ, nhưng nước mắt đã tuôn trào trước khi mình có thể nói lời nào. Jessica, cậu sẽ tha thứ cho mình chuyện này, đúng không ?

Đã hai năm trôi qua

Hai năm đó---tràn ngập sự lo lắng, những nỗi buồn…nỗi đau….nỗi nhớ…Nhưng bất chấp những nỗi đau ấy---chúng ta vẫn giữ chặt lấy nhau. Cậu biết tại sao không ?

Mình biết cậu sẽ làm thế, vì chúng ta có cùng nghĩ về một điều, đó là điều duy nhất mà chúng ta rất chắc chắn….
…..đó là chúng ta sẽ vẫn yêu thương nhau dù cho có chuyện gì xảy ra.

---------------

Jessica…

Cám ơn cậu rất nhiều. Cậu không chỉ giúp đỡ mình, mà còn yêu thương mình. Cám ơn cậu vì đã quan tâm đến một người lầm lỗi như mình. Cám ơn cậu về mùa hè đó, mùa hè mà mình sẽ mãi mang theo trong lòng…nó sẽ mãi mãi là một phần trong cuộc đời mình. Cám ơn cậu và mình tin rằng bây giờ cậu đã biết tại sao.

Mình đã phạm nhiều lỗi lầm. Những điều mình đã gây ra cho Seohyun, cho Yoona, và cho cả cậu, việc ba mẹ mình không quan tâm đến việc mình bị bệnh chỉ vì công việc của họ…mọi thứ trở nên quá nặng nề đối với mình.

Nhưng mình đã cố gắng thay đổi cuộc đời mình, mình cố gắng chịu đựng tất cả những gánh nặng ấy. Mình đã sống như một kẻ chết rồi…cho đến ngày cậu xuất hiện. Cậu mang lại sự sống cho mình.

----------------------

Trong hai năm, mình không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Mình không biết mình nên nói gì, hay phải viết gì trong lá thư này. Mình không quan tâm lá thư này sẽ kết thúc ở đâu và như thế nào….mình chỉ muốn cậu nhận thấy rằng mình luôn bên cạnh cậu khi cậu đọc lá thư này.

Jessica---cậu biết là chuyện gì cũng có thể xảy ra đúng không ? Mình có thể sẽ quay trở về---hoặc là không.

Mình xin lỗi vì điều đó….

Mình xin lỗi nếu như….mình có từ bỏ cuộc chiến này. Nếu như mình khiến cậu chờ đợi mình trong vô vọng----nếu như mình không thể quay trở lại. Mình xin lỗi vì đã làm tổn thương cậu. Mình vẫn luôn ôm ấp hính ảnh đó trong đầu mình----hình ảnh đó, lúc chúng ta ở trong vòng tay của nhau, lúc chúng ta tay trong tay đi dạo bờ biển…

Mình rất muốn được sống cùng cậu cho đến hết cuộc đời này, được nhìn thấy cậu vào mỗi buổi sáng khi mình thức dậy, được cậu hôn lên trán vào mỗi đêm trước khi mình ngủ....mình mong mỏi quá nhiều thứ, và mình hứa với cậu mình sẽ đấu tranh vì điều này đến cùng

Nhưng trong cuộc chiến đó…cho dù cậu có niềm tin mạnh mẽ thế nào, có quyết tâm nhiều ra sao thì cũng có lúc cậu sẽ thắng…hoặc sẽ thua cuộc.

Mình biết những mong ước của mình có thể chỉ là một giấc mơ, không phải là hiện thực…nếu như mình không thể thóat ra khỏi giấc ngủ của mình

Giấc ngủ…lấy mình đi khỏi cậu (rất khó khăn cho mình khi viết điều này). Nếu mọi chuyện xảy ra như thế thì mình xin cậu Jessica…mình muốn cậu sống một cuộc sống thật hạnh phúc. Hãy để mình ra đi, hãy để mọi chuyện qua đi. Cậu còn có cả cuộc đời phía trước và mình không muốn cậu mãi cứ mãi đứng mãi nơi này, cậu không đáng bị như thế. Xin thứ lỗi cho mình vì không đủ mạnh mẽ để quay về với cậu----về với vòng tay của cậu----đọc lá thư này cùng cậu…biến giấc mơ của chúng ta thành hiện thực….

Cái chết không làm mình khiếp sợ----nhưng sự thật là mình có thể rời xa cậu….mình có thể sẽ để cậu lại đó….không thể nắm lấy bàn tay của cậu nữa……

Mình sẽ luôn ở bên cạnh cậu. Mặc dù rất đau đớn khi nhìn thấy cậu khóc, mà không thể chạm vào và hôn cậu, không thể nói chuyện với cậu…nhưng mình sẽ mãi mãi ở bên cạnh cậu…..

Người ta nói rằng những người chết đi….sẽ được mang đến một thiên đường riêng dành cho họ. Nếu như ---mình chết đi…mình biết mình sẽ tìm thấy thiên đường của mình trong tim cậu

Nhưng…..

…mình biết chúng ta sẽ gặp lại nhau lần nữa…dù cho có chuyện gì xảy ra. Một ngày nào đó hay một nơi nào đó. Vào ngày đó---chúng ta sẽ cùng nhau cầm lấy con Bluey, đi dạo dọc bờ biển

Nhưng cho dù thế…vẫn có những câu hỏi cứ luôn tồn tại trong mình.

Con người lầm lỗi này yêu cậu có đủ hay không ? Con người này có xứng đáng với tình yêu cậu dành cho người đó hay không ?

--------------------------

Mình nhận ra rằng chúa đã tạo ra những ngôi sao này

Từ xa nhìn chúng trông rất nhỏ, nhưng cậu vẫn có thể nhìn thấy chúng sáng lấp lánh----giữa những bóng đêm vây quanh. Tại sao lại như vậy ?

Sau khi mình có cậu, sau khi ở bênh cạnh cậu…mình nhận ra rằng…..

Những ngôi sao sẽ luôn luôn tỏa sáng dù cho màn đêm có rộng và dày như thế nào – thì nó vẫn lấp lánh, những ngôi sao không bao giờ ngừng chiếu sáng. Và nếu như cậu nhìn lên những vì sao, cậu sẽ cảm thấy thoải mái hơn, nó sẽ mang đến cho cậu cảm giác ấm áp, tin tưởng và an ủi nỗi lòng của cậu.

Những gì mình muốn nói ở đây là dù cho bóng tối có bao trùm như thế nào thì vẫn luôn sẽ có một luồng sáng nhỏ----và trong mọi vấn đề, dù cho là nó lớn hay nhỏ thì đều có cách giải quyết và đều có hy vọng. Và nếu như cậu bám chặt vào hy vọng đó---cậu sẽ có thể vượt qua được nó

--------------------------

Cậu là ngôi sao của mình, Jessica. Cậu lấp lánh trên bầu trời đêm. Và nếu như có ngày trời quá sáng, hay quá nhiều mây---ngôi sao đó sẽ vẫn ở nơi thuộc về nó, và sẽ mãi sáng lấp lánh. Cậu có thể ở rất xa mình nhưng lại rất gần trong tim mình. Cậu cho mình hy vọng, cho mình mục đích sống. Bởi vì cậu, mình đã luôn cố gắng, để tiếp tục sống.

Mình hy vọng….một ngày nào đó mình có thể bày tỏ tình yêu của mình dành cho cậu. Và ngày đó, mình sẽ trở thành người tốt hơn

----------------------------

Nói thật với cậu điều này – mình đã rất khó khăn khi viết lá thư này. Có quá nhiều điều để nói, quá nhiều thứ để giải thích…nhưng điều đó không bao giờ là đủ. Mình xin lỗi vì đã viết lá thư này hơi lung tung---Keke vì khả năng viết của mình hơi tệ. Nhưng thật ra---mục đích thực sự lá thư này không phải là để mình khoe khoang khả năng ngữ pháp hay viết lách mà là muốn làm cho cậu cảm động….muốn cậu hiểu cho tình cảm của mình.

Viết đã khó, kết thúc thư còn khó hơn. Mình sẽ không bao giờ kết thúc lá thư này với lời ‘tạm biệt’, bởi vì mình biết chúng ta sẽ gặp lại nhau lần nữa. Mình sẽ không kết thúc lá thư này bằng câu một câu dài dòng, hay bằng những lời ẩn dụ……mình sẽ kết thúc nó một cách thẳng thắng…..mình sẽ kết thúc nó với một câu ngắn gọn…cho dù chuyện gì có xảy ra…hơn tất cả….

Mình sẽ kết thúc nó bằng một lời mở đầu….

…“Mình yêu cậu, Jessica Jung”

-Yuri








CHAPTER 34 : FRIDAY


Dear Yuri,

Mình không phải là một người giỏi viết lách, và mình cũng không thường hay viết thư. Mình không phải là tuýp người lãng mạn, hay là một cô gái luôn mộng tưởng. Hay nói đúng hơn, mình là người sống rất thực tế.

Mình không tin vào truyện cổ tích, hay những câu chuyện có kết thúc lãng mạn và hạnh phúc – đặc biệt là sau khi ba mình qua đời, nhìn thấy mẹ mình trở nên buồn bã và tiều tụy trong những năm đó, bị bạn bè trêu chọc, còn con gấu teddy của mình thì bị cướp mất.


Những điều đó đã khiến mình có những suy nghĩ tiêu cực về tình yêu – rằng tình yêu không phải là tất cả bởi vì nếu như vậy --- thì tại sao con người lại làm tổn thương nhau? Tại sao họ lại khóc? Tại sao tình yêu lại khiến họ buồn bã và đau khổ? Tại sao con người ta lại phát điên lên vì tình yêu? Tại sao người ta lại biến bản thân mình thành kẻ ngốc vì cái gọi là tình yêu? Tại sao lại tự mạo hiểm chính bản thân mình, tự làm tổn thương và hy sinh bản thân mình --- vì cái thứ gọi là tình yêu ?

Khi mình trưởng thành – mình không chỉ ghét tình yêu mà còn luôn giữ cho bản thân tránh xa nó. Mình không muốn bị trói buộc vào những người thích mình, hay những người tán tỉnh mình. Mặc dù mình không phải là một người không hòa nhập, nhưng chỉ là --- mình muốn có một khoảng cách giữa tình bạn và tình yêu. Đó chính là điều mà mình sẽ luôn in sâu trong suốt cuộc đời còn lại của mình, mình sẽ chỉ sống với bản thân mình và mình chỉ - mình chỉ yêu bản thân mình….điều đó sẽ giúp cho mình tự lập hơn….và mình sẽ sống mà không cần có tình yêu.



Nhưng việc ghét và xem thường tình yêu, không bao giờ có nghĩa là mình không biết cảm nhận nó – ghét tình yêu không có nghĩa là mình sẽ không bao giờ rơi vào tình yêu với ai đó.



Và bây giờ - mình nhận thấy bản thân mình chìm đắm trong tình yêu vào mỗi ngày, mỗi giây, tất cả thời gian….vì cậu. Mình cũng tự thấy bản thân mình thật nực cười vì điều đó và đây cũng là lần đầu tiên mình viết một lá thư bằng cả trái tim mình.

Yuri – cậu đã khiến mình thay đồi rất nhiều. Cậu không chỉ thay đổi tính cách của mình, cách mình nhìn nhận thế giới này – và cậu còn thay đổi cách cảm nhận của mình về tình yêu. Thật lòng, có lẽ -- cậu không khiến nó thay đổi – có lẽ….cậu là người đã dạy cho mình biết về nó. Cậu là người giúp mình hiểu đúng ý nghĩa của tình yêu, làm sáng rõ bản chất của nó trong lòng mình.

Đối với mình, tình yêu đã từng là điều rất tăm tối và đầy bi kịch – nhưng bây giờ mình có thể kết luận với những người có suy nghĩ như mình trước đây, những người cho rằng tình yêu là bi kịch, là đau khổ, là ngu ngốc – rằng nếu như họ chưa bao giờ trải nghiệm qua tình yêu, nếu quan niệm về tình yêu của họ chỉ dựa trên những tình huống và sự việc họ nhìn thấy xung quanh mình --- thì những điều đó điều không đúng, hay sẽ không bao giờ là đúng – vì tình yêu là tất cả.

Tình yêu là thứ chỉ có thể tự bản thân mình xem xét bằng nội tâm. Tình yêu là thứ bạn không thể nhìn thấy, nghe thấy hay chạm vào được – nó là thứ mà bạn chỉ có thể cảm nhận và trải nghiệm – là thứ bạn có thể sống dựa vào nó, là thứ sẽ không ngừng phát triển – tình yêu là ‘ước muốn’



Tình yêu là thứ sẽ dẫn đường cho bạn.




Yuri – để đơn giản hóa ý nghĩa của riêng mình về tình yêu …. Tình yêu là – mọi thứ chúng ta đã có và sẽ luôn có. Cậu là ‘tình yêu’, mình là tình yêu --- cả hai chúng ta …tuy hai nhưng chỉ là một. 


Có lẽ, tình yêu là thứ quá mãnh liệt và cậu không cần phải nghe hay nhìn thấy nó – cậu chỉ cần tin tưởng vào nó. Nó giống như một niềm tin – tin tưởng vào điều không nhìn thấy và không thể chứng minh được. Đó là lý do tại sao niềm tin và tình yêu luôn có mối quan hệ tương quan mãnh mẽ với nhau.

Tình yêu rất mạnh mẽ -- cậu không cần phải nhìn thấy bằng chứng thì mới tin nó.



Đối với cậu mình cũng cảm thấy như vậy, Yuri – cậu biết điều đó mà phải không ? Mình hiểu rằng cậu từng lạc lối, lầm lỗi và – có lẽ từng rất vô vọng nhưng cậu hãy biết điều này….



Thật lòng , điều đó thật sự rất khó cho mình – khi nhìn thấy cậu như vậy. Mình nghĩ về nó mỗi lần chúng ta bên nhau, hay nếu không – mỗi lần cậu hiện lên trong suy nghĩ của mình – mình vẫn luôn tự hỏi bản thân – ‘làm thế nào tôi có thể giúp cậu ấy đây ?’, ‘Làm thế nào tôi có thể xóa hết nỗi đau cho cậu ấy đây ?’, ---- tất cả những loại câu hỏi như thế …. ‘Làm thế nào tôi có thể giúp cậu ấy khi tôi không biết gì về những rắc rối của cậu ấy ?’…..

Nhưng sau đó, mình nhận ra rằng có lẽ --- mình đã giúp cậu rồi, rằng mình đã kéo cậu ra khỏi bóng đêm tăm tối đó.


Yuri, mình đã rất muốn chữa lành vết thương cho cậu… cứu cậu thoát khỏi những thứ đang dần phá hủy bản thân cậu. Mình tin rằng cậu không đáng phải chịu đựng những điều đó, và cậu xứng đáng được sống một cách hạnh phúc và vui vẻ.

-------------------------------

Yuri ---- Mình xin lỗi đã không nói với cậu nhưng…

Mình biết nhiều điều về cậu hơn cậu nghĩ đấy

Mình biết về chuyện Seohyun --- buổi tối hôm em ấy vào bệnh viện, mình thấy hai người bạn của cậu ở đó, Hyoyeon và Hyomin. Mình đã tình cờ nghe thấy tên của cậu khi cậu của mình nói chuyện với họ về chuyện đã xảy ra. Mình là chị họ của em ấy, Yuri --- và nó là một điều kỳ lạ nếu như mình không nguyền rủa những ai liên quan đến vụ tai nạn đó. Cậu có nhớ lần cậu sửa giúp chiếc xe ở nhà mình không ? Khi mình hỏi cậu về những chiếc xe – mình đã thật sự nghĩ về cậu như một tay đua --- nhiều hơn là nghĩ về người liên quan đến vụ tai nạn đó.



Buổi tối sau khi chúng ta ngủ cùng nhau – sau lễ hội ở bãi biển….Cậu đã quá mệt mỏi đến nỗi đã ngủ thiếp đi trước khi mình làm điều đó (bình thường thì ngược lại). Mình xin lỗi vì điều đó, nhưng mình không thể ngăn bản thân khám phá những đồ đạc của cậu, bời vì cậu luôn là điều bí ẩn đối với mình.

Mình tìm thấy tấm danh thiếp bác sĩ, sau đó mình đã liên lạc với ông ấy. Ông ấy không muốn cho mình biết bất cứ thông tin gì, nhưng mình đã nói mình là người nhà của cậu (Mình xin lỗi)

Mình biết cậu mắc bệnh ung thư – tất cả mọi chuyện. Mình đã không thể nói với cậu, mình không kể với cậu – Mình hy vọng cậu sẽ nói với mình…nhưng mình hiểu rất rõ tại sao cậu lại không làm thế -- cho nên mình hy vọng cậu cũng sẽ hiểu tại sao mình cũng không thể kể với cậu…Mình cũng quá yếu đuối để làm điều đó. 

Yuri --- nếu như mình có biết về căn bệnh đó hay không, nếu như cậu có liên quan đến vụ tai nạn đo hay không hay bất cứ việc gì cậu đã làm trong quá khứ -- thì cũng không có điều gì có thể thay đổi tình yêu của mình dành cho cậu. Mặc dù cậu không nói với mình và mình cũng không nói với cậu ---- có lẽ cả hai chúng ta đã yêu nhau nhiều đến nỗi chúng ta gạt tất cả những điều đó sang một bên.



Tình yêu của chúng ta không có liên quan gì đến vụ tai nạn đó và cả cái ‘quá khứ đen tối của cậu’



Còn căn bệnh ung thư của cậu ? Nó không khiến mình trở nên yếu đuối mà thay vào đó, nó giúp cho mình đến gần cậu hơn…nó khiến cho mình, tình cảm của mình, và tình yêu của mình dành cho cậu --- mạnh mẽ hơn. Mình không quan tâm về những thứ khác --- mình chỉ quan tâm đến cậu và mình thôi.



Khi yêu, mọi người thường không quan tâm đến những chuyện xung quanh họ, những gì họ làm hay đã làm – chỉ cần tin vào hai trái tim đang đập cùng nhịp … hai con người …đang chìm đắm trong tình yêu. 



---------------------------------------

Mình thừa nhận….mình đã sợ hãi và yếu đuối trong hai năm chúng ta xa nhau. Mình đã lo lắng, bối rối, và mình rất buồn. Mình xin lỗi vì đã không thể ngăn bản thân mình bật khóc, những hình ảnh về cậu, nghĩ đến việc cậu nằm trong bệnh viện --- nó khiến cổ họng mình thắt chặt lại và khiến nước mắt mình tuôn ra.



Mình nhớ cậu rất nhiều, Yuri



Mình nhìn bất cứ nơi đâu cũng thấy cậu. Những con sóng, bầu trời, đường chân trời, bãi biển… --- mọi nơi…mình đều thấy hình ảnh của cậu. Mặc dù nó rất đau đớn nhưng nó khiến mình cảm thấy ít cô đơn hơn. Và nỗi cô đơn đó, giúp mình vui vẻ.



Mình đang đếm từng ngày – không phải là từ ngày cậu ra đi, mà là ngày chúng ta sẽ gặp lại nhau. Ngày mình sẽ chạy vào vòng tay của cậu, cảm nhận hơi ấm của cậu -- và một lần nữa, trái tim của mình lại tìm thấy được một nữa còn lại của nó.



Yuri --- mọi chuyện điều có thể xảy ra. Mình biết điều đó, vì thế xin cậu đừng lo lắng. Nhưng Yuri….




Mình rất sợ. Mình sợ cậu sẽ không làm được điều đó, mình sợ cậu sẽ không thể đọc lá thư này---và tệ hơn, mình sợ rằng sẽ không được nhìn thấy cậu lần nữa…




Mình rất sợ --- bởi vì mình biết rằng mình sẽ không thể nào để cậu ra đi được….




Mình viết rất tệ, Yuri, mình đã khóc khi viết lá thư này – bởi vì mình không thể biểu đạt nó theo cách mà mình muốn, mình không thể đặt những cảm giác của mình vào trong từ ngữ --- mình chỉ muốn …hôn và ôm lấy cậu. Mình biết rằng nếu như cậu có thể --- nhìn vào mắt mình, và nắm lấy tay mình --- mình biết rằng cậu biết tình cảm của mình dành cho cậu nhiều như thế nào – và cả những điều mình muốn nói.




Mình biết cậu sẽ hiểu…



Yuri….Mình không nghĩ ra từ nào để viết nữa rồi…




MÌNH BIẾT CẬU SẼ ĐỌC LÁ THƯ NÀY….MÌNH BIẾT CẬU SẼ LÀM THẾ…..



Mình yêu cậu, Yuri



Nhưng ….mình không định kết thúc lá thư như thế này



Nhìn vào trong phong thư đi --- còn có một lá thư khác.





Cô gái gấp lá thư lại. Không chắc về những cảm xúc trong cô lúc này, cô với tay tới chiếc phong bì và lấy ra một tờ giấy nhỏ khác.

Nó bị nhàu --- có vẻ là cũ lắm rồi và rõ ràng --- nó được xé ra từ một quyển tập.


Cô mở nó ra, và trái tim cô như ngừng đập trong giây lát khi cô đọc dòng đầu tiên.


“Hi, mình là Kwon Yuri. Mình chỉ….mình muốn hỏi liệu chúng ta có thể làm bạn không ?’’


Cô không hiểu tại sao cô ấy lại có nó. Còn có một tờ giấy nhàu khác.


 ---

‘’Mình thích cô gái này, Jessica Jung’’


Cô như bất động.


Cô lấy một lá thư khác từ trong phong bì, cái này còn mới.


‘’…Yuri, ngày hôm đó mình thấy cậu viết cái này. Mình đã tò mò đến nỗi mình đã cố tìm xem cậu đang viết về điều gì…và lỡ như nó viết về mình thì sao. Mình luôn thấy cậu nhìn mình, và điều đó lúc đầu khiến mình cảm thấy thật kỳ quặc. Sau khi mình đọc hai lá thư mình nhặt từ trong thùng rác ---- lúc đó, mình cảm thấy sợ. Nhưng bây giờ mình lại cảm thấy rất vui.

Cậu cướp con Bluey của mình, và mình đã hy vọng cậu làm điều đó với một lý do chính đáng. Thật ra, có một chút hạnh phúc len lõi bên trong mình…lúc đó, nhưng mình không biết tại sao. Bây giờ, mình biết….cậu không cướp đi con Bluey… cậu chỉ mượn nó thôi.

Sau vụ tai nạn của Seohyun – sau khi nghe thấy cái tên cậu một lần nữa…Kwon Yuri…mình đã rất háo hức muốn tìm gặp cậu và tìm hiểu xem ---- tại sao định mệnh lại trêu đùa chúng ta. Mình đã tràn ngập trong hàng tá câu hỏi --- nhưng bây giờ mình hoàn toàn tự tin, mình chưa bao giờ chắc chắn như câu trả lời này, nó vẫn luôn vang vọng mãi trong tâm trí mình ---- 



Nhưng ------



Trong khi ‘định mệnh’ này có vẻ như đang trêu đùa chúng ta – bằng cách tạo nên quá khứ cho chúng ta, gắn kết chúng ta lại với nhau mà không hề có một lời giới thiệu chính thức, hay khiến chúng ta trở thành bạn sau tất cả mọi chuyện….sau đó nó lại tàn nhẫn tách chúng ta rời xa nhau, sau khi chúng ta đã thực sự là bạn của nhau, sau khi tình bạn của chúng ta đã chuyển sang một mối quan hệ bền chặt hơn…



Vì thế, điều mình muốn nói ở đây là…



Có lẽ, có lúc nào đó, định mệnh đã dẫn đường cho chúng ta.

Nhưng sau đó một lần nữa --- mình sẽ không đổ lỗi cho số phận…..mình sẽ đổ lỗi cho tình yêu’’



--------------------------

Cô gái nhìn lên bầu trời và nhắm hai mắt lại ---- nước mắt tuôn rơi xuống từ hai khóe mắt cô.

Sau khi đọc xong lá thư cô đi thẳng về nhà. Cô leo lên những bậc thang ---- và nằm trên giường của mình. Hình ảnh người chị em của cô lại hiện lên trong đầu cô một lần nữa ---- và cả hình ảnh của Jessica.



Cô nằm trên giường, nhắm mắt lại ---- và sau một khỏang thời gian dài, còn lại đó là sự tĩnh lặng và yên bình.


----------------------------


Ngày tiếp theo, vào ngày thứ bảy --- sau khi đi từ trạm xe bus đi đến nhà của Yuri ---- điều Yoona nhìn thấy đầu tiên sau khi đã để hành lý xuống là….

Chiếc nón lưỡi trai nằm trên bàn trong phòng khách, đính kèm trên đó chính là tấm thiệp đó….với dòng chữ ‘Chúc mừng sinh nhật, Yoona’, cô không nhìn thấy nó rõ lắm do khoảng cách khá xa, nhưng cô cảm nhận rõ được đâu đó có sự hiện diện của người chị gái yêu quý của mình ở nơi đây.

Star star star (Chap 31 - 32)



CHAPTER 31 : TWO YEARS LATER



Đã hai năm trôi qua



Mọi chuyện với các cô gái đã tốt hơn rất nhiều – Sunny và Sooyoung sống cùng với Kyungsan và chị gái của Sooyoung, và làm việc cùng nhau ở hiệu sách. Taeyeon thì bận rộn với lịch học ở trường y nhưng Tiffany vẫn luôn bên cạnh ủng hộ và chăm sóc cho cô ấy…Họ cũng đã quyết định sống cùng nhau ở nhà Tiffany. Còn đối với Jessica, mặc dù Yuri vẫn chưa quay trở lại (và cô biết cô ấy sẽ quay về sớm), cô dành hầu hết thời gian của mình tự trau dồi bản thân, chuẩn bị sẵn sàng – cho ngày quan trọng đó, ngày họ sẽ đoàn tụ cùng nhau lần nữa, ngày mà Yuri đã khỏe mạnh trở lại, ngày mà họ sẽ cùng nhau mở chiếc hộp thời gian đó.


Một năm trước, cuộc sống của Jessica vẫn còn rất khó khăn khi không có Yuri bên cạnh cô. Mỗi ngày cô đều nhớ đến cô ấy, cô nhớ mọi thứ về cô ấy, và cô cảm thấy nhói đau khi nghĩ đến việc Yuri đang phải đấu tranh với căn bệnh đó, và cô không thể ở bên cạnh cô ấy. Mặc dù Yoona và Seohyun mỗi cuối tuần đều đến thăm cô nhưng không có Yuri, mỗi một ngày của cô đều trở nên cô đơn hơn.

Nhưng cô không còn là con nít; cô biết cô không thể để cho mình bị kẹt lại mãi mãi trong cái hang động tối tăm ấy và điều đó cũng không mang Yuri về lại sớm hơn. Vì thế, cô đã kiên nhẫn chờ đợi cô ấy, tự hoàn thiện bản thân mình hơn và chuẩn bị cho cái ngày mà cô luôn chờ đợi.



Bất cứ khi nào cô nhớ đến Yuri, cô sẽ đi ra ban công, nhìn lên bầu trời và nhìn ngắm các vì sao – như cách mà Yuri đã từng làm. Cô biết rằng ở một nơi nào đó, cách xa nơi đây – có thể Yuri cũng đang làm thế, và theo cách đó, nó giống như họ đang nhìn nhau.



Mặc dù trong hai năm qua đã có rất nhiều chuyện xảy ra với cô, nhưng Jessica chỉ ghi nhớ môt điều duy nhất: Chờ đợi và mong nhớ Yuri.



Và tình cảm này chưa bao giờ vơi đi, cũng không bao giờ mất đi. Thay vào đó, nó trở nên mạnh liệt hơn sau mỗi ngày trôi qua. Mặc dù vài tuần qua Yoona đã không đến thăm cô, điều đó khiến cô cảm thấy hơi lo lắng – nhưng cô vẫn tin rằng Yuri sẽ quay trở lại .


--------------------------


KNOCK




Jessica cuộn tròn người lại kéo chăn qua đầu. Cô chưa bao giờ nghĩ là ngủ trên sofa trong phòng khách lại thoải mái thế này.




KNOCk KNOCK






Cô vẫn không mở mắt. Ngoài cái cảm giác thoải mái và ấm áp mà cái sofa mang lại, thì ngủ nhiều cũng khiến cho những ngày của cô trôi qua nhanh hơn, cuộc đoàn tụ của cô và Yuri sẽ nhanh hơn và đền gần hơn.




KNOCK KNOCK





Hình ảnh Yuri lại hiện lên trong đầu cô – hình ảnh của họ lại hiện lên trong đầu cô, khi hai người nắm tay nhau, khi hai người hôn nhau và ôm chặt lấy nhau, những buổi tối cùng đi dạo dọc bờ biển, những buổi tối họ ở cùng nhau, nhưng tất cả những điều đó khiến trái tim cô đập thình thịch – mọi thứ vẫn luôn rõ ràng đối với cô và chưa bao giờ biến mất trong hai năm qua.




KNOCK KNOCK KNOCK






Jessica càu nhàu, “Ai vậy ?”



“Yah Sica, đi lướt sóng thôi !”



“Yeah ! Những con sóng rất lớn ! Mặt trời thì hoàn hảo ! Đi nào ! Cậu không thể ở đây mãi được !"



Jessica lại cuộc tròn người lần nữa, úp mặt vào gối. “Đi đi” cô nói lớn.


Taeyeon và Tiffany vẫn không ngừng gõ cửa. Họ tạo ra nhiều tiếng ồn để phá ngủ của Jessica. Jessica bịt hai tai lại, nhưng giọng cười của Taeyeon ahjuma quá lớn và nó văng vẳng trong đầu cô.




“Yeah ! RA ĐÂY NGAY….JUNG---SOO---YEON…”





Jessica rất ghét nghe thấy tên tiếng Hàn của cô, và nó là cách hữu hiệu khiến cô ấy bật dậy. Jessica ngồi dậy, tóc rối bù và mắt vẫn nhắm – cô ném cái chăn qua một bên và đi về phía cửa.



“Jung Soo-Yeon…” Taeyeon và Tiffany vẫn đang la ó bên ngoài. Họ nghe thấy người hàng xóm la họ vì quá ồn ào.



Jessica mở cửa và đẩy mạnh Taeyeon. Taeyeon ngừng một lát rồi lại tiếp tục cái giọng cười ahjuma đó. Tiffany cười khúc khít khi Jessica chỉnh lại mái tóc cô ấy.



------------------------



“Thôi nào…chúng ta là bạn thân…tụi tớ không muốn cậu chết dần chết mòn ở đây cả đời” Taeyeon nói khi lau cái ván lướt sóng của cô ấy, họ đã ngồi trên cát được một tiếng rồi. “Tụi tớ chỉ…muốn cậu nghĩ ngơi một chút và thoát khỏi việc cậu vẫn đang ‘chờ đợi’ ”


“Nếu mình lướt sóng, thì mình vẫn đang chờ đợi…vì thế thật ra cũng chẳng có gì khác nhau cả” Jessica đáp, “Cậu nói đúng , hôm nay mặt trời rất hoàn hảo”


“Cậu nói nghe thật mỉa mai” Taeyeon rên rỉ, đứng dậy. “Well, mình đi lướt sóng đây. Còn các cậu hãy lau sạch những cái ván đó nhanh lên và mình sẽ quay lại sau”


Cô chạy về phía những con sóng và bắt đầu chơi đùa với chúng. Tiffany cũng cởi áo, đề lộ bộ bikini. Jessica nhìn về phía biển và một lần nữa cô lại nhớ đến Yuri .



“Sica…”


“Mmm…”


Tiffany quay sang cô ấy, đôi mắt cô chứa đầy sự lo lắng, “Mình…mình thật sự….cậu…”



Jessica nhướng mày “Gì thế ?”


Tiffany hít một hơi thật sâu và nắm lấy bàn tay Jessica. Jessica nhìn xuống tay mình, và một lần nữa, cô lại nhớ đến Yuri.


“Sica…mình rất lo cho cậu”



“Đừng lo cho mình”


“Mình chỉ…”


“Gì thế ?”


Tiffany cắn môi dưới. Cô không muốn làm tan vỡ niềm hy vọng của Jessica – cô không muốn làm cho cô ấy chán nản – nhưng cô phải nói với cô ấy.


“Mình sợ cậu biết …ý mình là….nếu như Yuri…” cô ngập ngừng nói. Jessica nhìn cô ấy, sự thất vọng thể hiện rõ trong mắt cô.



“Nếu như Yuri thế nào…? Ý cậu là gì ? Có phải cậu định nói rằng cậu ấy sẽ không làm được ?”



“Chết tiệt, mình biết cậu ấy sẽ phản ứng thế này mà !” Tiffany nghĩ. Bên ngoài cô cố tỏ vẻ bình tĩnh và kiên định. “K-Không..ý mình…Mình chỉ muốn cậu chuẩn bị tinh thần….cho bất cứ chuyện gì sắp xảy ra. Mình không nói là cậu ấy không quay lại hay gì đó, chỉ là – mình nghĩ cậu nên nghĩ thực tế một chút”



Jessica càu nhàu. Cô nhìn sang chỗ khác, cau mày, “Mình đang nghĩ rất thực tế, và mình đã chuẩn bị sẵn sàng. Thực tế ư ? Mình biết rằng Yuri sẽ quay trở lại, và đó là sự thật và mình đã chuẫn bị sẵn tinh thần với cậu ấy”



“Jess…mình…”



“Biết gì không ? Mình chưa bao giờ ngừng tin tưởng vào cậu ấy. Mình chưa bao giờ ngừng chờ đợi và mình chưa bao giờ nghĩ rằng cậu ấy sẽ không quay trở lại, rằng cậu ấy sẽ bỏ cuộc. Cậu biết tại sao không ? Bởi vì mình tin chắc cậu ấy sẽ trở lại và cậu ấy sẽ không bỏ cuộc – bởi vì cậu ấy yêu mình”


“Tiff- cậu biết mình là người thế nào mà, đúng không ? Chúng ta đã là bạn lâu rồi, và mình nghĩ cậu hiểu mình rất rõ. Mình không phải là tuýp người mơ mộng hay lãng mạn – mình là người rất thực tế…và mình sẽ không làm việc gì mà không có lý do”


“Lần đầu tiên trong đời mình, mình chưa bao giờ kiên định như thế này….chưa bao giờ mạnh mẽ và chưa bao giờ chắc chắn như thế này…Tiff- lý do này…nó là một lý do tốt….nó vượt trội hơn tất cả mọi thứ”


“’Mình yêu cậu ấy rất nhiều, và mình biết cậu ấy cũng yêu mình – có lẽ là còn nhiều hơn cả tình yêu mình dành cho cậu ấy nữa.”


Tiffany tháo kính mát ra và ôm lấy Jessica. Jessica đã từng rất nghiêm khắc, cô không phải người lãng mạn và thường không mở lòng trong các mối quan hệ. Nhưng Jessica này, cô ấy đã thay đổi và trưởng thành hơn – Jessica này giờ đã mở lòng nhiều hơn, bây giờ trái tim cô ấy đang chứa đựng một tình yêu rất đẹp và chung thủy – tất cả là nhờ có Yuri.


“Mình chỉ muốn các cậu giúp mình, giúp mình chờ đợi cậu ấy” Jessica nói, vùi mặt vào bờ vai của Tiffany, “Mình muốn các cậu cũng có niềm tin vào cậu ấy…”



Tiffany gật đầu và xoa nhẹ tóc Jessica, “Mình xin lỗi Jess”
Jessica không muốn khóc, nhưng – ngững giọt nước mắt đã rơi xuống.



------------------------



Họ đã im lặng một tiếng rồi. Seohyun biết rõ là Yoona quá bận rộn với mọi chuyện đã xảy ra và sẽ sớm xảy ra – từ những tin tức về Yuri, Jessica, và chiếc hộp thời gian.


Mặc dù những lời của Yuri trong lá thư cách đây hai năm, Yoona không còn nhớ chính xác, nhưng tình cảm và sự chân thành trong đó thì cô không thể nào quên. Cô thở dài và nhìn xuống váy mình, nơi cô đặt bàn tay mình với chiếc chìa khóa của Yuri để lại. Cô để ý thấy Seohyun đang nhìn cô.



“Mình thắc mắc là liệu Jessica unnie có ổn không” Seohyun phá vỡ không khí im lặng, “Chúng ta đã không về thăm chị ấy nhiều tuần rồi”



“Mình biết chị ấy vẫn ổn” Yoona mỉm cười nói. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, những chiếc lá cây đang đung đưa trước gió. Dorm của họ chưa bao giờ yên bình như thế này, nó không bao giờ tĩnh lặng như thế…


“Yoona, cậu không sao chứ ?”


Những giọt nước mắt rơi xuống khỏi mắt cô. Seohyun biết rõ Yoona không giỏi trong việc nói ra những điều trong lòng mình, hay diễn tả tình cảm bằng từ ngữ. Seohyun chỉ nhẹ nhàng ôm lấy Yoona, để cô ấy biết rằng cô vẫn ở đây, bên cạnh cô ấy.


Yoona nhắm hai mắt khi nước mắt tiếp tục tuôn rơi. Khóc sẽ khiến bản thân cảm thấy đau lòng nhưng nó giúp cho bạn cảm thấy nhẹ nhõm hơn.


“Mình nhớ chị ấy rất nhiều, và mình chỉ…mình chỉ muốn nhìn thấy chị ấy” Yoona khóc. “Mình muốn nhìn thấy chị ấy ở đây, bây giờ. Mình cần chị ấy ở đây”


Seohyun kéo cô ấy vào vòng tay siết chặt hơn, đôi mắt cô giờ đây cũng đong đầy nước mắt.


-----------------------


Người phụ nữ gấp quần áo cho con gái của bà ta.


Bà gấp chúng và bỏ vào túi xách.



Bà ngồi trên giường, ngả người về phía trước để nhìn rõ hơn tấm hình treo trên tường.


Bà nhìn thấy hai cô con gái của bà – gia đình của họ rất thích chụp ảnh, vì thế họ có rất nhiều ảnh cho đến khi cả gia đình chuyển sang Mỹ. Yuri lúc đó trông rất khỏe mạnh, tại sao lúc đó con bé lại không phát hiện ra bệnh của mình chứ ? Tại sao đợi đến khi nó phát triển thành bệnh ung thư thì con bé mới biết mình mắc bệnh ? Tại sao bà lại đặt công việc lên hàng đầu, trong khi những đứa con gái của bà đang bị tổn thương trong lòng ?



Bà nhanh chóng sắp xếp đồ đạc. Bà nhìn quanh phòng của Yuri – bây giờ nó rất sạch sẽ vì Yuri phần lớn thời gian là ở trong bệnh viện, sự yêu thích của cô ấy đối với thiên văn và chụp ảnh được thể hiện rõ trong căn phòng này – một chiếc kính viễn vọng gần cửa sổ, vài tấm hình trên tủ kính. Bà cũng lấy chúng ra và sắp xếp chúng lại, bỏ vào túi xách .


Đó là một trong những điều khó nhất mà người làm ba mẹ có thể làm – khi nói lời tạm biệt với con cái của mình.



CHAPTER 32 SUNDAY AGAIN

Tiffany….cậu ấy nghĩ cậu ấy có thể bỏ đi như thế sao ? Lợi dụng cô bạn gái đang mệt mỏi của mình như vậy sao ? Aahh chinja….


Taeyeon xếp lại đống giấy một cách tức giận, khi nhớ lại việc Tiffany đã trêu chọc cô. Cô bỏ mấy tờ giấy vào học tủ, ngồi trên chiếc ghế xoay tròn khi nghĩ đến kế hoạch trả thù.


“Có lẽ mình nên cài bẫy cậu ấy….mình nên làm thế…Pwahaha….Nhưng khoan đã, lỡ thất bại thì sao ? Ahh, Không, mình biết là không thể nào xảy ra chuyện đó….Mày rất pro trong khoảng buyn (hư hỏng) mà, Taengoo, mày có thể làm được mà”




“Oh, Taengoo !!!”



Taeyeon giật mình khi nghe giọng Tiffany từ bên ngoài vọng vào. Cô đứng dậy, quay vòng vòng khi nghĩ tới kế hoạch trả thù của mình và chạy nhanh lên cầu thang. Tiffany mở cửa, giật mình khi thấy Taeyeon chạy như thế, “Có chuyện gì với cậu ấy thế ?”


Taeyeon chỉnh lại giường ngủ, xịt một ít dầu thơm, kiểm tra lại mình trong gương, “Cậu ấy không thể nào cưỡng lại nó. Hehe”


“Taeyeon ?” 


Cô nghe tiếng Tiffany dưới lầu. Cô tự mỉm cười với chính mình, và từ từ đi về phía giường ngủ. “Mình đây !”


“Khoan đã…nếu như mình mất kiểm soát thì sao nhỉ ?”



Tiffany mở cửa phòng. Cô ấy không có vẻ gì là ngạc nhiên khi nhìn thấy Taeyeon đang mặc một chiếc áo sơ mi mỏng, và một chiếc quần siêu ngắn. Taeyon trượt tay trên đôi chân mình.



“Fany, ahh….”


Chuyện này không hề cám dỗ được Tiffany, nhưng cô lại cảm thấy chuyện này rất thú vị và “hơi quái lạ” khi nhìn thấy Taeyeon làm thế.


“Uhh…”



“Đến đây”



“Có chuyện gì với…cậu thế ?”



Tiffany ngồi xuống cạnh Taeyeon, “Cậu không sao chứ ? Còn việc học của cậu thì thế nào ?”




“Oh…umm….mình đang nghĩ một lát….mình cần….thư giãn…” Taeyon thì thầm, khi hất tóc ra phía sau. Tiffany lấy tay che miệng mình lại, “Có phải cậu ấy đang tán tỉnh mình không thế ?” --- cô nghĩ.



Taeyeon nhích tới gần Tiffany và hôn cô ấy.
Lưỡi của cô di chuyển chầm chậm và kiên nhẫn nhấm nháp môi của Tiffany, chờ đợi cô ấy tách môi ra và nhanh chóng trượt vào trong. Tiffany nhắm mắt lại và bật ra tiếng rên – điều này càng kích thích Taeyeon hơn. Sau đó, Taeyeon lần tay vào tóc Tiffany và kéo cô ấy lại gần hơn, trong khi vẫn tiếp tục hôn cô ấy. Tiffany cố đẩy ra nhưng Taeyeon quá mạnh.



Cuối cùng Tiffany cũng đành buông xuôi, lưỡi của cô cũng hoạt động như Taeyon, trong khi tay cô thì trượt từ dưới đầu gối Taeyeon lên trên. Taeyeon bật tiếng rên khi Tiffany chạm vào chỗ đó, nhưng họ vẫn tiếp tục hôn nhau mãnh liệt hơn.



Sau vài phút, họ cũng tách nhau ra khi cần nạp thêm không khí vào phổi. Trước sự ngạc nhiên của Taeyeon, Tiffany đẩy cô xuống giường. Cô không muốn như thế, cô muốn mình là người chủ động----cô muốn mình là người dẫn dắt nhưng….Tiffany quá mạnh bạo.

Tiffany cởi nút áo sơ mi và cả bra của Taeyeon. Tiffany chưa bao giờ nhiệt tình như thế trước đây --- có lẽ Taeyeon cuối cùng cũng đã thành công trong việc dụ dỗ Tiffany…vào sự trả thù ngọt ngào của cô ấy….tất cả những gì cô cần làm bây giờ thì dừng lại việc này ngay lập tức, và lần này – cô sẽ để Tiffany lại đó với sự tức giận và hụt hẫng – như cô lần trước.



Nhưng vấn đề là, Taeyon đang rất thích cảm giác này, cô hoàn toàn rơi vào cái bẫy do mình tạo ra.



Tiffany ở trên Taeyeon, nhanh chóng cởi áo sơ mi của cô ấy ra. Sau đó, cô cúi xuông hôn Taeyeon, trên chọc người bên dưới bằng một nụ hôn ngắn nhưng nồng nàn – rồi lại trượt tay mình từ vai Taeyeon xuống tới ngực rồi tới….cô nhẹ nhàng chạm vào nó---tất cả đều diễn ra rất chậm rãi và điều đó khiến trống ngực Taeyeon đập nhanh chưa từng có. 



Tiffany mỉm cười khi Taeyon cắn môi dưới đề ngăn bật ra tiếng rên. Tiffany cố tình chạm mạnh hơn vào chỗ đó – và cuối cùng cũng khiến Taeyeon không thể kìm nén tiếng rên của mình. Cô nắm chặt lấy ga giường khi Tiffany cúi xuống lần nữa, trượt dài những nụ hôn xuống cổ cô.



Mình…..không thể…thoát khỏi chuyện này rồi !





Ngay khi Taeyeon nghĩ rằng mình đả chạm tới đỉnh thì bất ngờ Tiffany bật dậy. Taeyeon vẫn không mở mắt – những cảm giác của chuyện đó vẫn còn đó. Tiffany thích thú nhìn Taeyeon.


“Taengoo, mình phải đi nấu bữa tối cho chúng ta đây. See you !”

Cô mặc lại áo của mình và rời khỏi phòng. Taeyeon mở mắt, thở khó nhọc.




Cô ngồi dậy, tức giận đá vào không khí, “AAHHH ! CHINJA ?!!! MÌNH ĐÃ ĐẾN ĐÓ ! MÌNH ĐÃ CẢM NHẬN ĐƯỢC NÓ ! THẬT NGỐC QUÁ ĐI ! TỰ RỚT VÀO BẪY CỦA MÌNH…Ahhh….”





Taeyeon gãi đầu Ahhh…..có lẽ cuối cùng Tiffany vẫn giỏi hơn mình….(Tội nghiệp bạn Tae)




-------------------------


Tôi đã nhìn vào chiếc chìa khóa này hàng ngàn lần. Tôi đã làm điều đó trong suốt hai năm qua nhưng lần này thì khác. Tôi cảm thấy có chút đáng trách, nhưng tôi không thể đổ lỗi cho bản thân mình. Tôi không hiểu tại sao mình lại cảm thấy như vậy – trước đây khi tôi nhìn vào chiếc chìa khóa này, nó ánh lên tình yêu và hy vọng….nhưng bây giờ, nó vẫn ánh lên tình yêu (thật ra còn hơn cả tình yêu) nhưng le lói đâu đó vẫn là chút sợ hãi….với cái thực tế tàn nhẫn rồi sắp tới….có lẽ là thế.



Đôi khi rất khó để chấp nhận thực tế - bởi vì nó không hề lãng mạn, không hề có hy vọng và những gì bạn đã tưởng tượng sẽ không xảy ra. Khi bạn nói ra điều thực tế, nó là cái gì – không phải là nó giống như cái gì, hay trông như thế nào, hay cảm thấy như thế nào. Nó vượt quá sự chịu đựng của bạn, niềm hy vọng của bạn, hay những mong ước của bạn – và nó nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn.


Nhưng mỗi người lại có cách nhìn nhận thực tế khác nhau. Một số người nhận thấy thực tế là một điều xấu, trong khi những người khác thì lại không nghĩ thế.


Sự thật là Yuri đang bị bệnh – cô mắc bệnh ung thư, và cô có rất ít cơ hội để sống, có lẽ cô ấy cũng quá mệt mỏi và có khả năng rất lớn là…cô ấy sẽ không quay trở lại với tôi….đó là ví dụ về thực tế, và tôi biết tôi không thể thay đổi điều đó.


Những gánh nặng đó giống như một cây đàn piano đang lơ lửng trên không trung – dù cho chỉ còn một sợi dây tôi cũng sẽ bám vào….chúng ta sẽ chọn cách bám vào thay vì để nó tự rớt xuống – nhưng làm thế nào mà một sợi dây có thể giữ được một chiếc piano khổng lồ ? Bạn có bao giờ nghĩ về điều đó chưa ? Làm thế nào một sợi dây vừa nhỏ vừa mỏng có thể kéo một sức nặng như thế ?



Nó không phải là vấn đề về kích cỡ, cũng không phải vấn đề về sức nặng – nếu bạn bám vào ‘sợi dây’ đấy, nếu bạn bám thật chặt vào sợi dây đó và có thể….nó sẽ kéo giữ được tất cả mọi thứ .


Bạn có thể vượt qua ‘gánh nặng’ đó – bạn có thể thay đổi ‘thực tế’
Cây đàn piano đó…là việc Yuri đang mắc bệnh, là việc Yuri ra đi – và là việc Yuri có thể sẽ không quay trở lại. Sợi dây đó….là tình yêu của chúng tôi….niềm tin của chúng tôi….sự tin tưởng của tôi đối với cô ấy.




Tôi không mong đợi – mà tôi tin tưởng. Khi bạn tin tưởng, đó là niềm tin. Khi đã có niềm tin, sẽ có hy vọng. Khi đã có hy vọng, bạn có thể chọn cách bám vào hy vọng đó – hay từ bỏ. Đối với tôi, tôi chọn cách bám chặt vào hy vọng đó – mặc dù tôi biết khả năng Yuri quay lại là rất ít.



Hơn tất cả những điều đó – là tình yêu sâu đậm tôi dành cho Yuri.





Tôi nhìn lên bầu trời màu vàng nhạt. Mặt trời lặn ở đây – nhưng cậu ấy không ở đây.



Tôi không ở gần nơi chôn chiếc hộp thời gian, nhưng khu vực nó được chôn xuống tôi có thể nhìn thấy rất rõ. Không có ai ở đó….Hôm nay là chủ nhật, tuần thứ hai của mùa hè, cùng một thời gian chúng tôi đã chôn nó, cùng một nơi…cùng một lời hứa mà chúng tôi vẫn luôn giữ trong lòng.



Nhưng cậu ấy không ở đó, tôi cô đơn – tôi đã cảm thấy cô độc thế này hơn một tiếng rồi.




Cậu ấy…đang ở đâu ?



Cuối cùng, cảm giác lạnh lẽo cũng tan biến đi. Ít nhất, là sự lãnh lẽo về thể xác của tôi đã không còn – nhưng sự lãnh lẽo trong trái tim tôi thì vẫn còn đó, nó càng trầm trọng hơn khi mỗi phút qua đi. Yuri đang ở đâu ?



Tôi nhìn quanh sân sau nhà Yuri – đây không phải là lần đầu tiên tôi đứng ở đây kể từ khi Yuri ra đi. Thật ra, tôi hiếm khi đi quanh đây….Yeah, tôi cô đơn, nhưng đôi khi tôi vẫn cảm thấy cậu ấy đang ở cạnh tôi. Tôi đã từng ở đây cho đến tối muộn, và những vì sao đã ở đó vì tôi…giống như Yuri.


Nhưng bình thường, cái sân sau này đầy những chiếc lá khô, cỏ thì mọc rất cao. Nhưng chiều hôm nay, nó thật khác biệt.


Nó khiến tôi cảm thấy bồn chồn. Những chiếc lá đã được quét dọn đi, và cỏ cũng được cắt ngắn hơn, nó trông gọn gàng hơn. Cái sân sau không còn bừa bộn nữa, nó đã trở lại dáng vẻ như trước đây của nó – giống như buổi tối mùa hè năm ấy khi chúng tôi cùng chôn nó xuống đây.




Ai đã dọn dẹp chỗ này ?




Tôi muốn tin rằng đó là Yuri, nhưng tôi không muốn kết luận điều này quá sớm – tôi không muốn hy vọng quá nhiều để rồi khiến bản thân tổn thương nhiều hơn.



Nhưng yeah, thật kỳ lạ - ở khía cạnh nào đó – điều đó khiến cho trái tim tôi cảm thấy ấm áp.



Tôi ngồi xuống đất và lấy chìa khóa ra. Tôi không biết tại sao nhưng, tôi không hề cảm thấy buồn. Tôi không sợ hãi, không lo lắng khi không thấy Yuri ở đây. NHƯNG, tôi cũng không quá tự tin….tôi chỉ là, cảm thấy bản thân mình lặng đi.




Tôi mở khóa cánh cổng, và mở nó ra.




Tôi nhìn xuống khoảng đất ấy khi nước mắt bắt đầu trực trào ra khỏi mắt tôi. Chúng vẫn chưa rơi xuống vì tôi đã cố nén chúng lại. Tôi cảm thấy lồng ngực mình như bị đốt cháy và đau đớn khi tôi tiếp tục nhìn xuống nó. Tôi siết chặt nắm tay mình khi cố giữ cho bản thân không bật khóc – tôi quỳ xuống và chạm vào nền đất ẩm ướt. Cuối cùng, sự lạnh lẽo trong tôi cũng bùng phát và cảm xúc trong tôi vỡ òa.




Ngay lúc đó, tôi lại cảm thấy sự hiện diện cùa Yuri – sự hiện diện của cậu ấy, cái mà tôi đã chờ đợi suốt hai năm.




Tôi mỉm cười khi nhìn thấy gương mặt cậu ấy, cảm giác khi tay chúng tôi đan vào nhau khi chúng tôi cùng đi dạo dọc bờ biển, khi tôi nghe cậu ấy cười, nghe cậu ấy gọi tên tôi, cảm nhận được vòng tay ấm áp của cậu ấy – và nghe cậu ấy nói câu “Mình yêu cậu” – vẫn luôn in đậm trong trí óc tôi.



Mặc dù chúng tôi đã xa nhau một thời gian dài, nhưng tôi vẫn luôn cảm nhận được cảm giác ấy mỗi lần tôi nhớ đến cậu ấy, mỗi lần tôi nhớ đến chúng tôi. Thay vì sẽ khiến tôi trở nên yếu đuối hơn, đau khổ hơn – thì cảm giác ấy lại khiến tôi mạnh mẽ hơn. Mỗi ngày qua đi kề từ ngày chúng tôi xa nhau không phải là thêm một ngày Yuri rời xa tôi --- mà mỗi ngày qua đi là ngày mà tôi gặp lại cậu ấy sẽ đến gần hơn.




Tôi ngồi xuống, nhìn lên bầu trời. Tôi nhìn thấy những vì sao, cách chúng sáng lấp lánh bên trên tôi, chúng thật sự xinh đẹp mặc dù chúng cách đây rất xa và trông nhỏ xíu…..và thật tuyệt khi biết rằng nếu như chúng không thể nhìn thấy được, nếu như chúng ở rất xa – thì chúng sẽ vẫn luôn luôn ở đó, ở cái nơi mãi mãi thuộc về chúng – nhìn xuống chúng ta. Tôi chưa bao giờ nhận ra những điều đơn giản như thế, nhưng nhờ có Yuri – tôi đã học cách yêu chúng. Nhờ có cậu ấy, tôi đã thay đổi. Tôi trưởng thành hơn. Tôi trở thành người tốt hơn.




Tôi nhìn thấy những ngôi sao – nhưng tôi vẫn nhớ đến cậu ấy. Bầu trời vàng nhạt đã biến mất, trời vẫn chưa tối hẳn. Cậu ấy vẫn không có ở đây – và bây giờ điều đó làm cho tôi muốn khóc.



Cậu ấy chưa bao giờ nói lời tạm biệt, chúng tôi chưa từng làm thế - bởi vì lúc đó, chúng tôi tin chắc rằng chúng tôi sẽ gặp lại nhau lần nữa. Tối hôm nay, tôi vẫn tin chắc như thế - vì thế tôi sẽ không bao giờ nói lời tạm biệt. Tôi lau đi những giọt nước mắt và giữ cho bản thân bình tĩnh lại.




Sau khi đã đào xong lớp đất – tôi nhìn thấy cái hộp thời gian. Tôi kéo nó lên (nó khá nặng), và đặt nó trước mặt tôi. Cái hộp này không hề nhỏ, nó có thể chứa được cả một đứa bé trong đấy




Tôi mở nó ra , và trước sự ngạc nhiên của tôi…..



Lá thư của tôi không còn ở đó nữa, và cả món quà của tôi cũng thế. Có ai đó đã đến đây ! Nhưng….




Nếu người đó là Yuri, cậu ấy sẽ đợi cho đến chủ nhật này, và – cậu ấy sẽ nói với tôi. Tôi lắc đầu xóa đi cảm giác lo lắng, và cố suy nghĩ thật lạc quan. Tôi suy nghĩ khi vừa mở lá thư và món quà của cậu ấy – thật kỳ lạ khi có ai đó mở chiếc hộp thời gian của chúng tôi.


Nhưng chỉ có cậu ấy mới có chìa khóa, và tại sao ai đó lại muốn ăn cắp thư tình của người khác chứ ? cả món quà nữa ? Thật là rắc rối quá đi.




Sau vài phút, cuối cùng tôi cũng trấn tĩnh lại bản thân. Mặc dù tôi đã từng là người khá kích động, nhưng giờ tôi đã học được cách cho qua mọi chuyện.



Trước tiên, tôi lấy món quà ra. Nó là một cái hộp, to cỡ cái hộp đựng giày. Tôi lắc nó, nhưng không có vẻ gì là có một đôi giày ở trong đó. Tay tôi hơi run khi tôi mở nó ra – những vì sao vẫn đang quan sát tôi ở bên trên.




Cuối cùng, tôi mở hộp giày ra và ….





Trái tim tôi như vỡ ra




Tôi ôm lấy nó. Tôi ôm nó thật chặt. Tôi cảm thấy kiệt sức – tóc xõa xuống gương mặt tôi khi tôi ôm nó khóc lớn.



“C-Chuyện này là không thể…Y-Yuri….N-Nó là…T-Tại sao…’’ tôi khóc lớn , cứ như là một đứa trẻ.



Tôi lại cảm nhận được cảm giác của ba bên cạnh mình, cái cảm giác mà tôi đã luôn tìm kiếm kể từ ngày tôi mất con gấu bông Mr.Bluey. Tôi rất nhớ cảm giác này, kể từ ngày Mr.Bluey bị cướp đi cách đây nhiều năm.




Yuri …tại sao ?




Đầu óc tôi không thể nghĩ được gì, trái tim tôi đập mạnh. Đó là cảm giác ngọt đắng lẫn lộn – ngọt vì sự ấm áp mà Mr.Bluey mang đến cho tôi, đó là sự ấm áp, cảm giác an toàn như ba tôi từng mang đến cho tôi---cảm giác đó đã sống dậy nhờ có Mr.Bluey.



Tôi ôm Mr.Bluey chặt hơn----nhưng cay đắng là….Tại sao Yuri lại có Mr.Bluey ?





Bỗng trong đầu tôi hiện lên chữ - “kẻ bắt nạt”


----------------------


Đặt Mr.Bluey trên đùi mình, tôi kéo cái hộp còn lại ra. Cái hộp này nhỏ hơn, như một chiếc hộp âm nhạc. Tôi mở nó ra, và nhìn thấy một xấp thư được cột chặt vào nhau. Có khoảng---có lẽ là 10 lá thư ? Hay có lẽ còn nhiều hơn thế.



Một vài lá trông có vẻ khá cũ, vài cái thì giống như bị xé ra từ quyển tập, vài cái thì lại thẳng gọn – chúng có lẽ là được viết trong những khoảng thời gian khác nhau---ở những nơi khác nhau.



Cậu ấy không chỉ viết cho mình một lần ?



Kế đó, là một xấp hình cột vào nhau. Có lẽ chúng dày khoảng 1cm, hay có lẽ là dày hơn thế.



Tôi lấy ra một lá thư – nằm phía trên cùng. Tim tôi đập nhanh cứ như thôi thúc tôi hãy mau mở nó ra, nhưng đôi tay tôi thì không thể cử động nổi. Bây giờ tôi phải làm sao đây ?



Tôi hít một hơi thật sâu, trấn tĩnh lại mình --- và mở lá thư ra.