Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Star star star (Chap 14 - 16)



Chapter 14 : NATURE

“À, Yuri….sao cậu lại chuyển đến đây?”


Yuri và Jessica chầm chậm đi dọc bãi biển – gió biển thổi ngược vào họ trong khi những chú chim hót vang xung quanh. Tay của họ không đan vào nhau, cả hai người có vẻ ngập ngừng và khá e thẹn để nắm lấy tay người kia.

Quá khứ của Yuri hoàn toàn là một bí ẩn đối với Jessica, và cô đã quen với Yuri được một tháng rồi – cô chìm đắm trong sự ngọt ngào do mối quan hệ của họ mang đến mà không màn đến việc đặt ra vài câu hỏi cho Yuri. Nhưng Yuri thì ngược lại, cô nghĩ bây giờ chưa cần thiết để cho Jessica biết mọi chuyện. Hơn nữa, nó chỉ nhắc cô nhớ đến sự lạnh lẽo và tối tăm mà cô chỉ vửa thoát ra được một nữa.
Đối với cô, hiện tại là quan trọng nhất.


‘’Mình chuyển đến đây vì…’’ Yuri cố tìm cách lái sang chuyện khác, và một lần nữa – cô lại nghĩ ra cách đùa giỡn với Jessica. "Mình chuyển đến đây vì mình nghe nói có một cô gái ở đây được rất nhiều người yêu thích. Vì thế, mình muốn đến xem thực hư ra sao. …Yeah, và mình nhận ra rằng người này thực sự xinh đẹp. Người đó sống cạnh nhà mình’’

"Yah ! Kwon Yuri, đừng có trêu mình nữa’’ Jessica mỉm cười,
 "Tên người đó là gì thế ?’’

‘’Jessica Jung’’ Yuri cười lớn, hai tai cô đỏ cả lên.

Jessica bất ngờ đẩy Yuri, làm cô té xuống cát. Jessica ngồi trên người Yuri và chọc lét cô ấy. Yuri cười còn lớn hơn cả tiếng sóng vỗ và tiếng chim hót và điều đó làm mọi người xung quanh đều quay sang nhìn họ. Có ai đó trong đám đông nói, ‘’Có phải hai người đó yêu nhau hay gì đó không?’’

Yuri vẫn không đẩy Jessica ra – không phải là bởi vì cô yếu hơn cô ấy, mà bởi vì cô thích điều này. Jessica mỉm cười với Yuri ; cô chưa bao giờ cảm thấy hạnh phúc và ấm áp như vậy trong cuộc đời mình, và điều này chỉ khiến cho cô càng yêu Yuri hơn.

‘’Cậu định giết mình sao.’’ Yuri cười khúc khích, khi Jessica ngồi xuống cạnh cô. Họ ngồi cạnh nhau ngắm cảnh mặt trời hôn tạm biệt những đám mây. Jessica chỉ mỉm cười khi cô nghĩ về Yuri.

‘’Mặt trời nói lời tạm biệt với những đám mây…’’ Jessica bĩu môi, nhìn về phía đường chân trời, ‘’Mình ghét những lời nói tạm biệt’’
Yuri quay sang Jessica, cô thấy mái tóc của Jessica rối như thế nào và cô nhẹ nhàng chỉnh sửa nó lại. Cô vuốt tóc của Jessica ra phía sau, để lộ ra vẻ đẹp vô giá của Jessica.


‘’Không có điều gì gọi là tạm biệt cả….mọi người rồi sẽ gặp lại nhau lần nữa, chúng ta không biết là khi nào, chúng ta không biết sẽ gặp nhau như thế nào hay ở đâu – nhưng, mình biết mọi người rồi sẽ gặp nhau lần nữa….sẽ như thế. Đó là lý do tại sao chúng ta thường hay nói ‘hẹn gặp lại’…’’

‘’Mình nghĩ, nhìn vào mặt trời….nó chưa bao giờ nói lời tạm biệt – nó nói ‘hẹn gặp lại’ bởi vì ngày mai nó sẽ quay trở lại, từ ngày này qua ngày khác.’’ Yuri cuối cùng cũng hoàn thành câu nói của mình. ‘’Trong cái thế giới phức tạp này, chúng ta đã không có thời gian để tỏ lòng biết ơn những điều đơn giản nhất xung quanh chúng ta như mặt trời, những đám mây, nhưng ngôi sao – thiên nhiên. Đôi khi chúng ta có thể tìm thấy những câu trả lời và tìm kiếm sự thanh thản từ chúng, chúng có thể giúp ta giải thích những vần để rắc rồi về việc chúng là cái gì và nhiệm vụ của chúng là gì’’

‘’Cậu đã từng rất cô đơn , huh ?’’ Jessica nói, nhìn Yuri. Những lời nói của cậu thật tuyệt – Kwon Yuri.

‘’Yeah, đại loại là thế.’’ Yuri mỉm cười, ‘’Nhưng hey, như mình đã nói – chúng ta có thể tìm kiếm sự thanh thản từ thiên nhiên và…sự cô đơn, mình đã học được nhiều điều rất đơn giản, như hiểu rõ giá trị những thứ luôn bên ở cạnh chúng ta dù cho có chuyện gì xảy ra như : Mặt trời, những ngôi sao, cây cối ….Mình biết là nghe có vẻ kỳ quặc nhưng đó là những gì mình cảm nhận. Chỉ một từ đơn giản như ‘love’ cũng có thể là câu trả lời cho mọi thứ’’

Jessica đưa hai tay lên má Yuri. Cô kéo cô ấy lại gần hơn, tựa trán hai người vào nhau và nói,

‘’Cậu không có nói những điều kỳ quặc…thật ra, mình rất thích những điều đó’’

Yuri có thể cảm nhận được những hơi thở của Jessica. Cô nhắm mắt lại, cố lưu giữ khoảnh khắc này. Một lần nữa, nó đem đến cho cô một cảm giác tốt hơn.

‘’Mình đã đọc rất nhiều sách và những lời trích dẫn, và đã lắng nghe những lời nói từ những người sáng suốt nhưng những lời nói của cậu là những điều đầu tiên khiến mình rất cảm động, nó như tạo thành…’’ Jessica nói và nhắm mắt lại. ‘’…một bản tình ca’’

Họ cúi xuống gần hơn cho một nụ hôn. Một nụ hôn dài và đam mê, đầy ấp tình yêu và cảm xúc. Nó không phải là một nụ hôn mãnh liệt, nhưng nó là cảm xúc dâng trào từ bên trong hai người họ. Yuri đặt tay sau đầu Jessica để kéo cô ấy vào một nụ hôn sâu hơn. Mọi người xung quanh nhìn họ nhưng có vẻ họ cũng không quan tâm lắm. Đây chính là tình yêu.

‘’Mình đã yêu cậu một cách điên cuồng’’. Cả hai nghĩ, hy vọng người kia có thể nghe được.

-----------------

“Jeeeeeeez !” Sunny rên rỉ, chỉ vào món đồ chơi hình con gấu trúc. ‘’Mình rất muốn có nó , còn cậu thì không thể ném được một trái vào rổ nữa ! Chiều cao của cậu để làm gì thế hả?’’

Sooyoung lầm bầm và tìm kiếm tiền xu để chơi lại lần nữa. Khi cô lấy ra những đồng xu cuối cùng trong túi của mình, cô không hề do dự đưa chúng cho người chủ quầy, và lấy một trái banh khác, 
“Okay, sao cũng được. Mình sẽ ném thành công quả này, nãy giờ cậu cứ rên rỉ làm mình phân tâm”

Cô ném quả bóng và cuối cùng nó cũng vào rổ. Sunny nhảy lên vui sướng khi người chủ quầy đưa con gấu cho họ. Sooyoung đã cầu nguyện rất nhiều cho cú ném đó nhưng cô đã hành động như bình thường và giữ vẻ mặt thật bình tĩnh. “Yah ! Vui không ?”

“Không, mình chỉ muốn cậu xài hết tiền” Sunny nói, với một nụ cười ma mãnh. Sooyoung càu nhàu, “Sao cũng được, nhóc lùn”

*Nếu các bạn nghĩ rằng hai người họ đang hẹn hò , well – tôi xin lỗi phải nói là không. ><*

“Noona ! Noona ! Cham cham…” một giọng nói dễ thương 

“Mmmmm ? ! Kyungsan ? Em đói à ?”


‘’Vâng, noona’’

Cậu bé Kyungsan kéo áo Sunny. Cậu bé trông có vẻ sợ hãi, ‘’Noona’’ 

Sooyoung cúi xuống và vỗ nhẹ Kyungsan, ‘’Này nhóc, đừng sợ. Unnie của em đang ở đây, người cao hơn này’’


‘’Yah, đừng có dạy điều đó cho em mình.’’ Sunny nói, cô gần như đá trúng vào Sooyoung. Sooyoung né cú đá và chụp lấy cái chân (ngắn) của Sunny. Sunny cười lớn và giữ chặt đầu Sooyoung. Kyungsan thì đang cười rất là dễ thương.

‘’Vì em đói nên chúng ta đi ăn thôi’’ Sunny nói với Kyungsan. Sooyoung đứng đó, lấy cái mũ trên áo khoát trùm đầu lại, và đút tay vào túi áo khoác.

‘’Well, hẹn gặp lại cậu. Chơi vui với con gấu trúc nhé. Tạm biệt Kyungsan” Sooyoung nói, quay lưng đi về nhà. Sunny nhìn cô, tay cô hơi run lên vì bối rối. Chết tiệt, mình có nên mời cậu ấy ăn tối hay không ? Cậu ấy đã thắng cho mình con gấu trúc này và….và…..gaharr !

“Sooyoung”

Sooyoung không quay lại nhìn. Cô chỉ dừng lại khi đám đông đi ngược hướng cô. Kyungsan vẫn giữ chặt áo Sunny, tay kia thì đút vào miệng, “Noona…”

“Đi với tụi mình. Ăn tối. Ý mình là, uh…Kyungsan muốn cậu ở đó và…” Sunny lắp bắp, khi Kyungsan tiếp tục kéo áo cô.

“Noona, em nhớ cả hai chị”

Những lời đó của Kyungsan khiến trái tim Sunny ngừng đập trong giây lát. Cô rất muốn nói với Kyungsan rằng chuyện của họ đã chấm dứt lâu rồi – nhưng cô biết điều đó chỉ khiến cậu bé thêm buồn. Và cô cũng thừa nhận rằng mỗi lần cô nhớ về quá khứ của họ - cô vẫn luôn cảm thấy bị tổn thương…

Sooyoung chỉ đứng đó. 

Sooyoung….giữ lấy sĩ diện…..chiết tiệt….thức ăn….sự cám dỗ của thức ăn…..


“Well ? Vậy cậu có đi hay không ?” Sunny nói to.

--------------------
“Cám ơn quý khách đã đến đây !”


Taeyeon cúi chào người khách cuối cùng. Cô lau dọn bàn và định tắt đèn thì có tiếng động lớn từ nhà bếp của quán café dội ra. Cô thật sự cảm thấy sợ nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra can đảm. Cô không muốn tỏ ra sợ hãi và kéo đôi chân đang run lên của mình đi về phía nhà bếp.

“Yah ! Có phải là con chuột Stuart không thế ?’ Taeyeon la lớn, nhanh chóng chộp lấy cây chổi. Cô nhón chân bước gần đến cửa nhà bếp, 

‘’Yah, tôi không sợ đâu…chỉ…hơi run thôi…’’ cô nhìn xuống đôi chân đang run lên của mình. ‘’Trời khá lạnh…’’


Tiếng ồn lại phát ra lần nữa, và lần nữa – lần này lớn hơn. Một cái dĩa rơi xuống và điều đó làm Taeyeon hét lên, nhảy lên như điên. Cuối cùng cô cũng có đủ dũng khí để nhìn vào bên trong xem đó là ai.

GÂU !

Taeyeon nhìn xuống và thấy con chó nâu đang vẫy đuôi, kem dính đầy trên mặt nó. Nó sủa lên vui mừng và lắc lắc cái đuôi một lần nữa. Taeyeon lầm bầm gì đó.

‘’Ôi chúa ơi….Bluey ! Chủ của mày lại bỏ rơi mày à !’’ Taeyeon cúi xuống và lau mặt cho nó.

Bluey nhìn Taeyeon và thẻ lưỡi ra ngoài – vẫn vẫy vẫy cái đuôi.
‘’Hay là mày nhớ tao, haha !’’ Taeyeon nói, xoa xoa đầu con chó. ‘’Jess đâu rồi ? Lại đi với Yuri rồi à ?’’


Bluey liếm kem trên mũi nó, trông vẫn rất là háo hức.

‘’Ý tao là, chủ của mày đã quá bận rộn với tình yêu của cậu ấy và không có thời gian dành cho mày nữa rồi….cậu ấy cũng không dành thời gian cho tao và Fany nữa…’’

Con chó ngồi xuống, như thể nó đang có một cuộc đối thoại thực sự với Taeyeon.

‘’Nếu như cậu ấy biết Yuri thực sự là người thế nào…’’
------------------
Sooyoung đóng cánh cửa nhà hàng lại. Cô nhìn Sunny , đang cõng Kyungsan ngủ trên lưng. Sooyoung cảm thấy hơi lúng túng sau khi Sunny đãi cô ăn tối. Cô quá mải mê với các món ăn mà quên rằng cô đã tiêu hết tất cả tiền vào con gấu trúc lúc nãy.


‘’Yah, cậu có định đi hay không thế ? Đừng nói với mình là cậu vẫn đói sau khi ăn 5 tô mì đấy nhé!’’

Sooyoung giật mình khỏi những dòng suy nghĩ. ‘’Oh…Oh yeah, umm…các cậu cứ đi về trước đi – mình muốn đi dạo…’’ cô nói. Bây giờ cô không còn tiền nữa và cô không muốn là gánh nặng cho Sunny và Kyungsan – cô không nghĩ rằng Sunny sẽ vẫn còn quan tâm về việc cô sẽ đi bộ một chặng đường dài về nhà.

Nhưng, Sunny có quan tâm.

“Okay, vậy. Tạm biệt, ngủ ngon” Sunny nói một cách đơn giản và bước đi. Khi cô đi khá xa chỗ Sooyoung, cô nghĩ rằng Sooyoung sẽ gọi xin cô giúp đỡ - nhưng, Sooyoung, người có lòng tự tôn khá cao đã không thèm hỏi xin sự giúp đỡ. Lần này, lòng kiêu hãnh của Sunny đã chịu thua.

Chết tiệt, Sooyoung – hãy gọi mình đi….

Sooyoung tiếp tục bước đi, tay của cô vẫn đút trong túi áo. Trời khá lạnh, tối và giờ thì đã muộn – nhà của cô cách đây rất xa và cô không còn tiền để đi xe nữa.

“Mình đoán là cậu ấy không còn quan tâm đến mình nữa” Sooyoung nghĩ.

“Sooyoung !”

Hết sức ngạc nhiên, cô thấy Sunny đi về phía cô. “Đây, cầm lấy đi !”
Trong tay cô là một tờ tiền, đủ cho cô đi một chuyến xe bus. Sooyoung nhìn nó một lúc, “Uhmmm….mình không cần..”


“Mẹ của cậu đều gọi cho mình mỗi lần cậu về muộn – và bác ấy la mình vì điều đó. Hãy cầm lấy nó trước khi bác ấy lại gọi cho mình để trách mắng” Sunny than phiền, đẩy tờ tiền về phía Sooyoung. “Và…bây giờ cũng hơi muộn…cũng khá nguy hiểm đó…”

Sooyoung không cười, nhưng trong thâm tâm – cô cảm thấy rất hạnh phúc.

“Cám ơn, Sunny”

Sunny cũng không cười, nhưng bên trong cô cảm thấy yên tâm và vui mừng vì Sooyoung sẽ không phải đi về nhà một mình – bởi vì cô vẫn còn quan tâm đến cô ấy….có lẽ giống như trước đây hay còn hơn thế nữa.

Đêm hôm đó, Sooyoung và Sunny tuy cả hai cách xa nhau nhưng họ lại có cùng một suy nghĩ – đó là tình yêu bị tổn thương của họ vẫn có cơ hội để được chữa lành. Đêm hôm đó, tuy hai người ngủ hai nơi cách xa nhau – nhưng lần đầu tiên từ khi họ chia tay, họ ngủ với nụ cười trên gương mặt khi họ tự thừa nhận rằng mình vẫn còn quan tâm đến người kia – và có lẽ họ vẫn còn rất yêu nhau.

----------------

Jessica vùi đầu vào chiếc gối mềm. Khi cô hít một hơi thật sâu – mùi hương của Yuri làm dịu lại cơ thể đang nóng lên của cô. Cô nắm chặt chiếc ga trải giường khi Yuri chầm chậm trườn từ dưới lên.
Yuri và Jessica nhìn nhau – Yuri nắm lấy cánh tay Jessica khi cô cúi xuống gần hơn. Ánh trăng rọi vào gương mặt của cô, Jessica mỉm cười, “Yuri…”


Yuri không nói gì, thay vào đó, cô di chuyển gần hơn để tiếp tục công việc chưa hoàn thành của mình.


Mặc dù mọi việc đang diễn ra với nhịp điệu chậm, nhưng nó lại rất lãng mạn và nóng bỏng. Họ hôn nhau, lưỡi họ quấn lấy nhau một cách chậm rãi và đầy đam mê. Yuri nghe Jessica bật tiếng rên khẽ, và Jessica cảm thấy phần bụng Yuri căng ra khi cô giữ chặt nó.

“Đây là lần đầu tiên của cậu phải không ?” Jessica thì thầm nói một cách ngọt ngào. Yuri vẫn không nói gì cả, cô đang quá mãi mê với cảm giác thích thú đang trào dâng trong người 

Jessica cười khúc khích khi Yuri tiếp tục hôn cô. Cô chầm chậm trượt tay ra sau đầu Yuri – nhẹ nhàng giữ lấy mái tóc đen dài của cô ấy. Yuri bật ra tiếng thở mạnh khi Jessica làm điều đó – cô ấn mạnh Jessica xuống giường hơn – thể hiện sự táo bạo theo một cách lãng mạn. Điều đó như kích thích Jessica.


Sau một nụ hôn dài – họ rời nhau ra để thở. Sau đó lại tiếp tục nhưng lần này, theo một cách nóng bỏng hơn và mạnh mẽ hơn.
Chưa đầy một phút Yuri đã tháo hết nút chiếc sơmi của Jessica, cởi nó ra khỏi người cô ấy và bắt đầu trượt những nụ hôn từ từ xuống cổ. Cơ thể Jessica cong lên khi Yuri di chuyển xuống thấp hơn – cô nắm lấy áo Yuri và cố gắng kéo cô ây lên trên. Nhưng, cô đã thất bại – Yuri quá mạnh.


Yuri nắm chặt tay Jessica và ấn nó xuống giường. Thêm một nụ hôn nữa, nhưng là một nụ hôn táo bạo và mạnh mẽ. Jessica ép Yuri bật ra tiếng rên khi cô cắn môi dưới của cô ấy cùng với một nụ cười hết sức sexy.

“Mình yêu cậu rất nhiều” cả hai nghĩ trong đầu.

Nhưng, đột nhiên…..
----------------------------
“Ouch”


“Gì thế ? Cậu không sao chứ ?”

Yuri ngả lưng xuống cạnh Jessica. Cô thở hổn hển, một tay vẫn giữ chặt tay Jessica và tay kia thì cô đang siết chặt. Jessica ngồi dậy, 

“Yuri ? Có chuyện gì vậy?”


Yuri mỉm cười khi cô thở một cách khó nhọc, “Y-Yeah. Chỉ là…mình quá phấn khích và…”

Jessica cười thầm, ngả người về phía trước và đặt tay lên má Yuri. Cô vuốt nhẹ tóc Yuri và lau đi những giọt mồ hôi trên gương mặt của cô ấy... “Yuri, hãy thư giãn nào…Vẫn chưa kết thúc đâu…thật ra, đây chỉ mới là bắt đầu” cô cười lớn.

Yuri cười lại với cô, “Yahh…Haha…đó chỉ là…hơi mãnh liệt….và …và…”

Mặc cho cơn đau, Yuri vẫn cố xua nó đi, giờ cô đang bị quyến rũ bởi Jessica. Jessica mìm cười nhìn Yuri.

“Cậu thật là dễ thương” cô hôn vào má Yuri. “Hey, cậu biết mình cảm thấy thế nào mà phải không ?”

Yuri đặt tay lên má Jessica, mỉm cười. Ánh trăng chỉ rọi vào một phần gương mặt của Jessica nhưng nó cũng đủ làm cho gương mặt xinh đẹp của cô ấy sáng bừng lên 

“Mình muốn nghe điều đó” Yuri thì thầm, vẫn nhìn vào gương mặt quyến rũ của Jessica. Jessica tươi cười và hất tóc ra sau. Cô ngả người xuống, tựa trán mình vào trán Yuri và thì thầm,


“Mình có thể làm cho cậu cảm nhận được điều đó”

Yuri nhắm mắt. Cô cảm thấy đôi môi mềm mại của Jessica chạm vào môi cô – và không giống như lúc nãy, nó mềm mại hơn nhiều. Nụ hôn kéo dài hơn một phút. Sau đó, Jessica kéo tay Yuri lên và đặt nó trên ngực cô. Yuri cảm nhận được trái tim Jessica đang đập rất mạnh, như thể nó muốn được hòa làm một với trái tim của cô…

“Đó chính là cảm giác của mình Yuri” Jessica nhẹ nhàng nói, “Cậu đã làm tan băng của nó, và bây giờ nó rất ấm áp và lần đầu tiên biết yêu…..bởi vì cậu”

----------------
Yoona ngồi ở hiên nhà. Cô không thể ngủ do tiếng ồn từ phòng của Yuri. Cô bắt chéo hai chân và vòng hai tay lại trước ngực do cơn gió lạnh thổi vào từ biển. Sự lạnh lẽo này nhắc cô nhớ đến mối quan hệ của cô và Yuri, nhưng sự ấm áp bên trong chứng tỏ tình yêu thương cô dành cho chị mình vẫn còn đó.


Sau đó, cô nhớ đến cuộc trò chuyện của cô và Jessica. Cô không biết phải diễn tả cảm xúc đó như thế nào và cô cũng không biết tại sao cô lại nói điều đó.

Hơn nữa, cô đã nói nó ra rồi và cô không thể quay ngược thời gian lại. Cô thở dài và thừa nhận rằng những lời nói đó thực sự phản ảnh những cảm xúc thật sự của cô – bất chấp tất cả những nỗi đau và cay đắng.






Chapter 15 : OPTIMISM 

Seohyun ngồi trên giường và dụi dụi mắt. Cô nhìn ra ngoài, nó khá là chói và cô nhắm mắt lại. Nhưng thay vì nhìn sang chỗ khác tránh cái thứ ánh sáng gắt gỏng đó, cô lại chọn cách cảm nhận sự ấm áp từ những tia nắng ấm áp. Cô mỉm cười và hít một hơi thật sâu – hôm nay, cuối cùng cũng tới ngày này. 


Sau một phút, cô đứng dậy và vươn tay kéo dãn cơ thể. Cô thở dài lần nữa và đi về phía phòng tắm. 


Sau khi rửa mặt – cô nhìn vào gương. 


---------------- 


Seohyun luôn là một người trưởng thành và chững chạc. Cô không dễ gì bị lúng túng và cô có khả năng sắp xếp những suy nghĩ và ý tưởng của mình một cách nhanh chóng. Cô có một cuộc sống thanh bình và đơn giản. Tính cách của cô thuộc hàng hiếm trong cái thế giới hiện đại và nhộn nhịp này. 


Vụ tại nạn đó – đã thay đổi cuộc sống của cô – nhưng nó đã chấm dứt tại đó. Cô sẽ không bao giờ để cho nó ảnh hưởng đến cô nữa; cô không để cho những ý nghĩ tiêu cực hay sự phẫn uất làm xáo trộn cuộc sống hiện tại của cô. Cô chấp nhận hậu quả của mình, và tha thứ cho những người liên quan (Yuri), và quên đi mọi chuyện. Cô không bao giờ giữ lại trong lòng nhưng điều mang đến nỗi buồn cho cô và những người xung quanh cô. 


Tại sao lại phải giữ chặt những điều đó? Nó chỉ mang đến nỗi đau, sự hối tiếc, sự phẫn nộ và nỗi buồn. Tại sao lại phải làm cho mọi chuyện tệ hơn? Bạn có thể làm theo cách khác mà, và nó sẽ mang đến cho bạn sự hài hòa, cân đối. 

Seohyun luôn biết cách chấp nhận, tha thứ, thấu hiểu, biết khi nào nên buông ra, để có thể tiếp tục tiến bước trong cuộc sống. 


Cô hài lòng với triết lý sống của mình. Nhưng gần đây có một vấn đề liên tục khiến cô bị xáo trộn - nhưng, nó không thật sự khiến cô bối rối , nó chỉ là…làm cô phải suy nghĩ. 


----------------
Seohyun bước đi nhẹ nhàng xuống cầu thang. Cô đi vào nhà bếp, Bluey đi theo sau cô. Cô chào bà Jung với một nụ cười – bà Jung cười lại khi bà đang chỉnh lại mái tóc và quần áo chuẩn bị đi làm.
Cô bắt chéo chân ngồi xuống sofa. Sau đó, cô nghiêng đầu ra phía sau, nghe bà Jung nói lời tạm biệt từ cửa trước, cô cũng chào lại bà. Bây giờ, cô ở một mình cùng với Bluey. 


Ai trước đây nhỉ ? 


“Bluey, mày là người duy nhất biết. Và tao rất vui vì mày không biết nói, hehe !” Cô vỗ vỗ vào Bluey. Sau đó cô lấy cái remote ở trên bàn và tìm kiếm chương trình TV yêu thích của cô, Trung úy Keroro. 


“Yo, Hyunie. Muốn đi và cảm nhận gió biển không?” 


Seohyun không quay lại nhìn, cô đang chú tâm vào bản nhạc mở đầu của Keroro. “Đi đâu?” 


“Lướt sóng!” Jessica vui vẻ trả lời, tâm trạng vui vẻ này của Jessica làm Seohyun ngạc nhiên. 


“Unnie, hôm nay chỉ có vẻ rất vui.” Seohyun mỉm cười, “Đã xảy ra chuyện gì thế ?” 


Jessica vươn cao cánh tay trong không khí và nhẹ nhàng xoay quanh như một vũ công ballet. Sau đó, cô nói, “Chỉ lả…tự nhiên có cảm hứng thôi” 


“Do Yuri, đúng không ?” Seohyun cười toe toét, “Em rất vui khi chị quen với chị ấy, và em càng vui hơn khi thấy chị hạnh phúc".


“Chị rất hạnh phúc, thiên thần bé nhỏ của chị”. Jessica thừa nhận một cách vui sướng, “Yuri đã làm thay đổi cuộc đời chị” 


Câu nói đó đã ảnh hưởng tới Seohyun. Thay đồi….nghe có vẻ lạ nhưng rất mãnh liệt. Cô mỉm cười thêm lần nữa và quay lại mục đích cuộc nói chuyện của mình. 


“Unnie, chúng ta có thể nói chuyện không ? Em có chuyện quan trọng muốn nói với chị” 


“Chuyện gì thế ?” 


Jessica kéo ghế đến ngồi cạnh Seohyun.
“Xin chị đừng tức giận, được không?” 


Jessica nghiêng đầu sang một bên, “Em đang đùa đấy à ? Chị chưa bao giờ tức giận với em. Mà tức giận với em thì cũng vô dụng thôi vì em có bao giờ bị ảnh hưởng bởi nó đâu”.


Seohyun cười thầm. Đôi khi Jessica cũng rất giống cô – rất bình tĩnh và lạnh lùng. 


“Unnie, bây giờ em có thể xem được Trung úy Keroro” 


(Wow! Chị ấy đã nhìn thấy lại rồi!)

-------------
Yuri mỉm cười với cặp đôi, “Cảm ơn” 


Cặp đôi cúi chào và rời khỏi đó. Cô thở dài và nhìn vào bức ảnh cô vửa chụp – hai người già…có nếp nhăn, và ốm yếu nhưng tình yêu của họ thì rất trẻ và mạnh mẽ. Tình cảm này rất đáng để chụp, - để lưu giữ. 


Cô cũng muốn có một tình yêu như thế với Jessica. 


Yuri nhìn quanh, “Cậu ấy đâu rồi nhỉ ?"


Cô ngồi xuống cát. Hai cô gái mặc bikini đang nhìn cô, thì thầm gì đó, rõ ràng là họ đang nói về cô. Yuri có vẻ bề ngoài nghiêm nghị và lạnh lùng nhưng thật ra cô là một cô gái tốt bụng và hơi bí ẩn – và những cô gái (và các chàng trai) đều bị thu hút bời điều đó. 


Yuri giả vờ không biết họ đang nói tới mình và nhìn sang chỗ khác.


“Yo, cậu thích điều này hử ?” 


“Yeah. Mình thích được chú ý” 


Sooyoung ngồi xuống cạnh cô. Những cô gái kia la hét khi cô ấy nhìn họ mỉm cười. Họ cũng bị quyến rũ bởi Sooyoung. 


“Hôm nay cậu ở một mình ! Bạn gái của cậu đâu rồi?” 


“Mình để cậu ấy hôm nay được vui vẻ với những người bạn của cậu ấy” Yuri nói, “Mình không muốn trở nên quá ích kỷ…mặc dù , thật ra là mình cũng có” 


“Pshh. Mối quan hệ của các cậu phát triển thế nào rồi ?” 


Yuri tươi cười nhìn về phía chân trời. Quan hệ của cô ? Nó hoàn hảo. 


Nhưng sau đó, cô lại nghĩ về Seohyun. Điều đó khiến trái tim cô đau nhói. 


“Okay, chỉ cần nhìn thấy nụ cười hạnh phúc trên mặt cậu là mình biết rồi – cậu không cần phải trả lời.” Sooyoung nói rồi nằm xuống. “Ahh, hôm nay là một ngày đẹp trời” 


“Cậu và Sunny thế nào rồi ?” 


Sooyoung không trả lời. Cô không biết mình phải trả lời câu hỏi ấy như thế nào. 


“Thôi nào, mình hỏi nghiêm túc đấy” Yuri hói một cách thành thật, “Ý mình muốn nói là…” 


“Mình yêu cậu ấy” Sooyoung nói, “Nhưng …yeah. Có phải đó là câu trả lời không ?” 


Yuri cười, “Nó hơi …. gián tiếp một chút” 


“Ý cậu là sao?” 


“Cậu nói cậu yêu cô ấy đúng không? Vậy câu trả lời đó cũng không đến nỗi quá tệ. Chí cần đó là tình yêu, thì mọi chuyện đều có thể”


Sooyoung như được tiếp thêm động lực khi nghe câu nói đó. "Sao cũng được”. Cô giả vờ như không quan tâm. Yuri chỉ nhìn cô ấy cười tự mãn. 


“Đối với cậu tình yêu là thế nào?” 


“Yeah, nó làm cho mình trở nên tốt hơn – thậm chí là tốt nhất”


Cả hai cùng gật đầu khi những cơn sóng chạm vào chân họ. Nó lạnh, hoàn toàn trái ngược với không khí ở bãi biển - ấm áp.
Khi cảm nhận điều đó, Yuri lại nghĩ về tình yêu của cô và Jessica.
Cô đứng dậy, bước lùi vài bước khi Sooyoung quay sang nhìn cô, cô lấy máy camera ra. Cô tập trung vào nó, và canh khung hình để cho ánh sáng mặt trời và ánh biển hài hòa vào nhau – cùng với đường chân trời – nơi chúng hội tụ với nhau. 


Click 


“Cậu thật kỳ lạ” Sooyoung nói khi đứng bên cạnh Yuri, “Cậu có thể chụp hình mình với bộ bikini không ?” 


“Sao mình phải làm vậy? Nó không có ý nghĩa gì cả ?” Yuri nói khi cô cất máy camera vào trong túi xách. Sooyoung khoanh tay…. 


“Well ? Vậy bức hình đó có ý nghĩa gì ? Tấm hình cậu chụp lúc nãy cũng không có ý nghĩa gì ?” 


Yuri vuốt tóc và hất chúng ra phía sau. Họ nghe vài cô gái hét lên khi cô làm thế. Sooyoung cằn nhằn.


“Well, ý nghĩa của tấm hình đó là việc mặt trời và biển là hai sự vật khác nhau nhưng chúng rất hoàn hảo với nhau. Ánh sáng mặt trời thì ấm áp, nước biển thì lạnh – hoàn toàn trái ngược nhưng chính điều đó lại làm cho chúng trở nên xinh đẹp hơn” 


“Ahem. Vậy cậu đang định nói gì thế ?” Sooyoung ngáp, “Cái đó…” 


Yuri chỉ mỉm cười và nghĩ về sự khác nhau giữa cô và Jessica – hai người hoàn toàn trái ngược nhau nhưng….khi họ gặp nhau, khi họ ở cùng nhau – họ luôn đem đến cho người kia những điều tốt nhất. Họ lấp đầy nhưng thiếu sót của nhau, và điều đó – giúp cho họ hoàn hảo dành cho nhau. 


Tấm hình mà cô vừa chụp đã giải thích cho một chuyện khác, đó là về mối quan hệ của cô và Jessica, tình yêu của họ….sự khác biệt không làm cho tình yêu có khoảng cách, nhưng nó lại đem họ đến gần nhau hơn….khiến cho họ trở nên tốt hơn, hoàn thiện hơn cho nữa kia của mình. 


“Mình đang cố nói rằng cậu và Sunny là dành cho nhau” 


Sooyoung chỉ thở dài và nhìn xuống chân, “Mình không xài đồ lót giày ….cậu ấy thì có. Mình đi giày bệt, cậu ấy đi giày cao gót…điều đó có nghĩa là gì ?” 


“Rằng cậu cao, còn cậu
 ấy thì thấp” Yuri châm chọc, “Cậu hiểu được vấn đề chưa?”

Sooyoung chỉ nhún vai và ước rằng Sunny cũng sẽ nhận ra điều tương tự như vậy. 

------------------ 


“Đừng nghĩ đến nó nữa” 


“Nhưng rất khó” 


Tiffany nhấp ngụm café trong khi Sunny thì bắt chéo chân, 


‘’Mình….chì là mình thật sự tổn thương và…’’ 

‘’Tình yêu luôn có đau đớn, nhưng đó chính là thử thách cho tình cảm của cậu. Thôi nào, cậu hãy chọn giữa những lỗi lầm của Sooyoung và Sooyoung – cậu sẽ chọn cái nào?” 


Câu hỏi thật khó trả lời. 



“Nỗi đau….sự phẫn nộ…đó chỉ là những cảm giác nhất thời – nhưng nếu cậu định vứt bỏ điều quý gái như tình yêu vì những thứ đó…” Tiffany nói, “Hãy mở rộng trái tim của cậu. Nghĩ về những giây phút hạnh phúc cậu có cùng cậu ấy, những điều tốt đẹp về Sooyoung….mình chắc là chúng còn nhiều hơn là những lời nói dối của Sooyoung. Hãy nhìn vào mặt tốt, đừng chỉ nhìn vào mặc xấu – nó chỉ khiến cậu tổn thương nhiều hơn thôi” 


Sunny thở dài. Bây giờ cô đang bắt đầu suy nghĩ. 


“Cậu nên nghĩ thật kỹ” Tiffany mỉm cười và nhấp thêm một ngụm café. “Cảm giác của cậu thế nào ? Có phải là vẫn còn yêu cậu ấy không?” 


Sunny hít một hơi thật sâu, và thốt ra những lời mà trái tim của cô dường như đã chôn cất khá lâu, 


“Mình vẫn yêu cậu ấy…và sẽ luôn là như thế” 


--------------
Jessica hoàn tất miếng bánh cuối cùng. Cô lấy tay xoa xoa bụng. Sau cuộc nói chuyện ngắn với Seohyun, cô lại nhớ đến những đến vụ tai nạn và cách nó đã ảnh hưởng đến cuộc sống của gia đình cô. Sica nhớ lại cô đã đau lòng như thế nào, và tức giận như thế nào…. 


“Cô ta là ai…?” Cô tự hỏi mình lần nữa. Cô nhắm chặt hai mắt và nhớ lại cảm giác của cô vào cái đêm Seohyun bị tại nạn. Cô mở mắt và nhìn lên những vì sao trên bầu trời. 


‘’Mình muốn gặp cô ta"







Chapter 16 : BIRTHDAY 

Mọi người đang lắc nhảy loạn xạ quanh nhà trong tiếng nhạc ầm ĩ. Họ đang rất vui vẻ, ngay cả Bluey cũng đang say sưa với thức ăn của nó ở một góc khuất. 


Sinh nhật của Jessica có đủ mọi loại người – nhân viên cứu hộ trên biển, bạn bè, những người quen biết cô…- hầu như là tất cả mọi người sống ở khu vực bãi biển này. Vì cô có vẻ ngoài xinh đẹp, tính cách cởi mở và vui vẻ - mọi người đều quen biết cô. 


Trong 3 năm qua, chỉ có một người là không dự tiệc sinh nhật của Jessica, đó là người sống cạnh nhà cô, Kwon Yuri. Nhưng tối nay, sau 3 năm đóng tất cả cửa sổ và nhét bông vào lỗ tai bởi tiếng ồn phát ra từ những bữa tiệc của ngôi nhà bên cạnh, Yuri cuối cùng cũng sẽ tham dự nó – trở thành người đặc biệt quan trọng đối với Jessica tối nay. 


Nhưng vấn đề là, tới giờ cô ấy vẫn chưa có mặt. 


Bình thường thì Jessica sẽ nhảy và nói chuyện với mọi người xung quanh nhưng – không có Yuri, cô cảm thấy bữa tiệc sinh nhật này cũng không còn ý nghĩa gì cả. Mỗi giây qua đi cô lại càng thêm lo lắng, cậu ấy nói cậu ấy sẽ đến sớm mà. 


Cô đi ra phía hiên nhà và dựa vào hàng rào, Cậu ấy có thể ở đâu nhỉ ? Cô đã gửi hơn 20 tin nhắn cũng như đã gọi cho cô ấy 20 cuộc, nhưng vẫn không có hồi âm. 


Cậu ấy có thể ở đâu ? 

‘’Yaah ! Jessica!’’ 


Taeyeon và Tiffany đứng cạnh cô ấy và vòng tay ôm cô ấy. Cả ba vui vẻ tươi cười với nhau, mặc dù lúc này trong thâm tâm, Jessica mong muốn người ôm cô sẽ là Yuri. 


“Người yêu của cậu đâu rồi?” Tiffany hỏi, “Cậu ấy là VIP, đáng lẽ cậu ấy nên có mặt ở đây sớm hơn tụi tớ chứ.’’ 


“Cậu ấy sẽ đến trễ” Jessica nói, vẫn không rời mắt khỏi cảnh biển. Tiffany nhìn Taeyeon, cô đang lầm bầm gì đó. 


“Tại sao vậy?” 


“Mình không biết” 


“Tại sao ?” 


“Mình không hỏi” 


“Tại sao?” 


“Bởi vì cậu ấy sẽ không bao giờ nói cho mình biết” 


Tiffany ngạc nhiên, “Cái gì? Tại sao? Nó không phải là chuyện mà cậu không có quyền được biết” 


“Yuri có sự riêng tư của cậu ấy và mình không muốn bước qua giới hạn đó” 


“Nhưng hai cậu đang ở cùng nhau mà” 


“Vẫn chưa” 


“Cái gì ?” 


“Yaaah ! Fany à ! Đừng có nói ‘cái gì’ , nó khá là phiền đấy” 

Taeyeon nói, “Nhưng Sica, sẽ thế nào nếu cậu ấy lừa dối cậu hay gì đó ? Thôi nào, thậm chí nếu hai người chưa chính thức ở cùng nhau – thì cậu vẫn có quyền được biết cậu ấy làm gì và tính cách khó hiểu của cậu ấy” 

“Mình tin cậu ấy, okay?” Jessica nhìn Taeyeon nói, “Cậu ấy sẽ nói với mình, khi mình sẵn sàng” 


“Ồ, vậy sao ? Nếu cậy ấy không nói thì sao ?” Taeyeon ngắt lời. 


Tiffany nắm lấy tay cô ấy nhưng Taeyeon đã giật tay ra. Jessica vẫn nhìn trừng trừng Taeyeon một cách giận dữ. 

“Tại sao cậu luôn chống đối lại cậu ấy?” 


“Cậu không hiểu rõ cậu ấy !” 


“Well, cậu ấy yêu mình ! Và mình không quan tâm ai nói cậu ấy như thế nào hay cậu ấy đã làm những việc gì ! ĐIỀU DUY NHẤT MÌNH QUAN TÂM LÀ TÌNH YÊU CỦA MÌNH DÀNH CHO CẬU ẤY !” 


Tiffany cúi đầu nhìn xuống sàn. Jessica thở hổn hển cố kìm nén cơn giận, nhưng cô không thể.


“Mình yêu cậu ấy, Taeyeon, và mình sẽ không thể yêu ai khác ngoài cậu ấy trong suốt cuộc đời của mình. Mình không cần biết cậu ấy là ai, hay bất cứ thứ gì khác – điều duy nhất mình biết là cậu ấy yêu mình, mình yêu cậu ấy và chấm hết”.


Jessica đi khỏi đó, sau khi cô đã nói hết suy nghĩ của mình. Tối nay, cô sẽ chính thức tuyên bố tình yêu của cô dành cho Yuri, trước mặt mọi người. 


------------------ 


“Yuri đâu rồi ?” 


“Chị ấy bảo mình đi trước” 


Yoona ngồi vào chỗ của cô, “Chờ đã, sao cậu biết là chị ấy không có ở đây ?” 


“Mình chỉ đoán thôi” Seohyun đáp vội, “Vậy, có phải cậu đã nói chuyện lại với chị ấy không?” 


Yoona nhún vai. Cô nhớ lại cuộc nói chuyện gần đây nhất của cô và Yuri – well, nó cũng không hẳn là một cuộc nói chuyện thật sự. Đó là cách đây 3 ngày, khi đang xem bóng chày trên TV. Hai người đã rất thích bóng chày từ khi họ còn nhỏ. 


FLASHBACK 


“Em muốn ăn gì vào bữa tối ?” Yuri hỏi, “Chị đang nghĩ tới món tôm hấp cùng với tiêu ớt” 


“Đó là món em thích mà” 


“Yeah, haha !"


“Chờ đã, chị có biết cách làm không thế ?” 


Yuri mỉm cười, “Yeah, khi ở đây – chị đã tập làm nó. Sau khi nghe nói em sẽ đến đây, chị đã cố gắng học cách làm thuần thục món này trong một tuần” 


Yoona cười, “Well, lúc trước chị nấu ăn rất tệ” 


Yuri cười thầm, “Yeah”. Cô nhìn Yoona - em ấy đang nhìn cô nhưng sau khi thấy cô nhìn lại, em ấy liền quay đi chỗ khác. 


“Well, em rất mong đợi bữa tối của chị đấy” 


Nói xong, cô đi khỏi để tránh ngượng ngùng. Đã một thời gian dài nhưng mọi chuyện dường như vẫn còn hơi ngượng giữa hai người họ. 


END FLASHBACK

“Yoona ?” 


“Hmm ?” 


Seohyun giả vờ như đang tìm kiếm bàn tay của Yoona – Yoona bẽn lẽn đưa tay ra nắm lấy tay cô. Seohyun siết chặt tay họ với nhau. 


“Yoona…” 


“Gì – gì thế ?” 


“Mình xin cậu…hãy…hãy để yên cho Yuri và Jessica – hãy để cho Yuri tự nói ra, xin cậu?” 


“Tại sao cậu lại quá lo lắng về chuyện đó vậy?” 


Seohyun thở dài và cố phớt lờ đi cái nhìn đầy tò mò của Yoona. Cô rất muốn nhìn thẳng vào mắt cô ấy và mỉm cười. Nhưng, cô phải đợi… 


“Mình chưa bao giờ thấy chị ấy hạnh phúc như thế trước đây. Yeah, chị ấy cũng rất hạnh phúc bên gia đình và bạn bè, nhưng…chị ấy đã kể với mình rất nhiều về Yuri và mình hiểu rằng Yuri cũng đã thay đổi rất nhiều so với cách đây vài năm” 


“Chị ấy kể với mình rằng Yuri là một người ngọt ngào, tử tế, lãng mạn, biết quan tâm – và là người hoàn hảo – người luôn sẵn sàng cõng chị ấy trên lưng bất cứ khi nào chị ấy mệt, cho chị ấy xem những vỏ sò đẹp nhất khi mà chị ấy nhặt được, nói những lời ngọt ngào và đầy cảm xúc về những việc đơn giản ở xung quanh họ. Jessica unnie nói rằng chị ấy đã đi chơi với nhiều người– họ nắm tay, ôm và hôn chị ấy – nhưng Yuri thì hoàn toàn khác họ, và đây là lần đầu tiên trong đời – chị ấy có thể cảm nhận được tình yêu thật sự là như thế nào” 


“Có phải chúng ta lại nói về Yuri nữa không ? Chị ấy không…” 


“Chị ấy đã thay đổi, cậu không quên điều đó chứ ? Nếu mình là cậu, mình sẽ tha thứ cho chị ấy trước khi quá muộn” Seohyun nói, khi buông tay Yoona ra. Yoona rất muốn nắm bàn tay ấy lại. 


“Quá muộn ? Ý cậu là gì ?” 


Seohyun đứng dậy và chỉnh lại áo sơmi của mình, “Mình cũng có trách nhiệm trong vụ tai nạn, nhớ không ?” 


“Cậu có nghiêm túc khi hỏi mình nhớ chuyện đó hay không vậy ? Dĩ nhiên là mình có” 


‘’Vậy…okay. Chúng ta đều không biết chuyện gì sẽ xảy ra, hay khi nào nó sẽ xảy ra. Chúng ta phải biết trân trọng những gì chúng ta hiện có, chúng ta phải tạo niềm vui trong mỗi khoảnh khắc của cuộc sống – chúng ta phải đối xử với mọi người như thể đó sẽ ngày cuối cùng của họ. Nếu chúng ta biết trước mọi chuyện, thì chúng ta sẽ kết thúc trong sự ăn năn và hối hận’’


Cô chầm chậm đi về phía cửa, ‘’Thôi nào, mình nghĩ chúng ta nên đi ăn thôi’’ 


Yoona ngước lên nhìn cô và thở dài, ‘’Okay’’ 


Cô vừa đỡ Seohyun đi xuống lầu, vừa suy nghĩ về những gì Seohyun vừa nói. 


----------------
Jessica đã luyện tập lời cho tỏ tình của mình trong đầu gần một tiếng rồi. Cô thật sự hơi lo lắng, nhưng cũng rất háo hức nghĩ đến việc mọi người sẽ phản ứng như thế nào, và Yuri sẽ tiếp nhận điều đó như thế nào. 


Mình chắc là cậu ấy sẽ thích nó… 

Cô nhìn vào đồng hồ, đã 9 giờ rồi – cậu ấy ở đâu nhỉ ? 


Cô lấy điện thoại ra. Cô mỉm cười khi nhìn thấy cái móc khóa trên điện thoại – cô nhớ vào ngày thứ ba khi họ quen nhau, họ ở trong cửa hàng sách của Sunny. 


‘’Những vỏ sỏ này có lẽ là đã ở trên biển nhiều năm rồi – hay có thể là nhiều thế kỷ. Chúng nằm trên cát, bị vùi dập bởi sóng biển và được đưa đến nhiều nơi khác nhau. Ai biết được ? Có lẽ chúng cũng từng được nhặt lên bời con người, và cùng với thời gian – có lẽ chúng cũng bị ném đi khi họ không còn thích chúng’’ Yuri mỉm cười, nhìn vào cái vỏ sò mà họ vừa tìm được. Jessica nhìn Yuri khi cô ấy lấy ra một cái móc khoá, ‘’Oh, yeah ?’’

Yuri lấy ra vài đồng xu từ áo khoác cô ấy, giật lấy cái móc khóa từ tay Jessica và đi về phía quấy thu ngân. Jessica chỉ đứng nhìn Yuri, cô ấy có một vẻ ngoài rất hot và quyến rũ.


Sau một phút, Yuri quay lại – cô lấy cái móc khóa ra, nhìn nó mỉm cười toe toét, và Jessica thấy nụ cười đó cũng thật quyến rũ.

Cái móc khóa có một trái tim được móc vào đó. Cô ấy lấy cái vỏ sò lúc nãy và cũng móc nó vào móc khóa.

‘’Đây’’

Cô ấy đưa nó cho Jessica, ‘’Mình đã móc chúng vào nhau cho cậu, vì thế khi cậu đi đâu cũng có thể đem theo nó. Cái vỏ sò này có thể đã từng bị người khác vứt đi,và nó có thể đã từng trôi qua nhiều nơi trong nhiều năm nhưng nó sẽ kết thúc chặng đường tại đây – điểm đến của nó là đây, trong cái móc khóa này, trong tay cậu’’

Cô mở bàn tay Jessica ra và nhìn cô mỉm cười một cách ngọt ngào, ‘’Cậu giữ nó, được không ?’’
 


Jessica trượt ngón tay xuống cái vỏ sò máu trắng. Những lời nói của Yuri thật sự rất có ý nghĩa, nó tác động mạnh mẽ đến tâm hồn cô – sao một người như Yuri lại có thể tồn tại nhỉ ? Cô đã từng tự hỏi mình câu đó. Những lời nói của cô ấy, những cái chạm – rất dịu dàng và đáng yêu. 


Nhưng cho đến giờ, cô vẫn không biết trước đây Yuri đã từng ở đâu, cô ấy là người thế nào và sao cô ấy lại đến đây. Cô thật sự chưa bao giờ muốn hỏi về chuyện quá khứ của Yuri.... 


Có hít một hơi thật sâu để cố xua đi những lo lắng trong đầu mình. 


---------------- 


‘’Cậu ở đây à ?’’ 


Sooyoung nhấp một ngụm bia và giả vờ như không hề ngạc nhiên hay vui sướng khi nhận thấy sự xuất hiện của Sunny từ phía sau. Sunny trông thật tuyệt trong cái váy ngắn màu xanh da trời kết hợp với chiếc áo thun trắng không tay. Sooyoung cố giữ bình tĩnh, nhưng sau đó cô bắt đầu túa mồ hôi. 


‘’Yahh, dĩ nhiên là mình ở đây ! Có rất nhiều cô gái xinh đẹp ở đây, và người chủ bữa tiệc này là xinh đẹp nhất. Haha !’’ 


‘’Sao cũng được’’ Sunny nói, ‘’Yuri đâu?’’ 


‘’Mình không biết, cậu ấy không trả lời tin nhắn của mình…và cũng không trả lời điện thoại’’ 


‘’Có lẽ nào…lại giống như lần trước…’’ 


Sooyoung nói, ‘’Có lẽ là do cậu ấy mệt thôi. Đừng lo lắng quá nhiều…chờ đã….ý cậu là…ý cậu…OMG…mình nghĩ là chúng ta nên đến đó xem sao !’’ 


------------
“Cậu ấy không có ở đây” 


Sunny dừng việc tìm kiếm sau khi đã đi loanh quanh 30’, Sooyoung đứng gần cô ấy, nhìn từ trong ra ngoài. Căn nhà tối om, và rõ ràng không có ai ở trong nhà. 


‘’Cậu ấy có thể ở đâu nhỉ ? Mình ghét cậu ấy, ghét cái sự bí ẩn của cậu ấy’’ Sooyoung nói một cách gắt gỏng, trong khi cô hoàn toàn bị thu hút bởi vẻ ngoài của Sunny tối nay. Sunny bĩu môi quay sang Sooyoung – nhưng họ không nhận ra rằng họ đang đứng rất gần nhau khi cô ấy làm điều đó, cơ thể họ chỉ cách nhau một khoảng cách rất rất nhỏ. 


Sunny có thể cảm nhận được hơi thở của Sooyoung, cảm nhận được lồng ngực của Sooyoung đang đập rất nhanh, và điều đó làm cho cô cảm thấy lúng túng. Sau tất cả mọi chuyện, cô vẫn phải thừa nhận rằng cô vẫn còn yêu Sooyoung. 


Sooyoung nhắm chặt hai mắt khi cái ngày đau khổ đó lại hiện lên trong đầu cô – cái ngày mà Sunny chia tay với cô, ngày cô mất cô ấy…ngày cô biết thế nào là cay đắng trong tình yêu. 


Nhưng , đêm hôm nay – có thể sẽ là một khởi đầu mới cho họ. 


‘’Mmm….’’ Sunny nói một cách bối rối, ‘’S – Sooyoung..’’
Sooyoung bước đến gần hơn, lần này, cơ thể họ đã thật sự chạm vào nhau. Cô bước đến gần hơn nữa khi Sunny bước lùi lại – cho đến khi cô ấy dựa lưng vào tường nhà Yuri. 


‘’Sooyoung’’ 


‘’S – Sunny…mình biết rằng…cậu đã thật sự tổn thương, cậu…..mình chỉ muốn…’’ Sooyoung bắt đầu thút thít, ‘’Mình – mình…mình nhớ cậu rất nhiều và nó rất đau khi nhìn thấy cậu mỗi ngày, ở bên cạnh cậu nhưng nó không giống như trước đây….Mình muốn ôm cậu, muốn hôn cậu nhưng mình không thể….Mình đã luôn hy vọng rằng cậu, mỗi lần cậu đi về nhà, cậu sẽ quay lại và mỉm cười vớ mình một nụ cười dễ thương của cậu và sau đó cậu sẽ chạy tới chỗ mình và thì thầm rằng cậu yêu mình…như cậu đã từng làm trước đây’’ 


Sunny cúi xuống; khía cạnh này ở con người Sooyoung cô chưa từng thấy bao giờ. Môi cô run lên, Mình cũng muốn làm như vậy, Sooyoung. 


‘’Mình biết cậu không còn yêu mình nữa – mình biết là đã quá muộn..nhưng xin cậu…xin hãy nói cho mình biết mình nên làm gì – mình có nên đi khỏi đây không ? Mình có nên rời xa khỏi cậu không ? Xin – xin cậu…hãy nói cho mình biết liệu mình còn có hy vọng nào hay không bời vì mình không muốn mong đợi quá nhiều !..’’ 

Đôi vai Sooyoung run lên khi cô nói điều đó. 

Sunny nhìn cô, ‘’Sooyoung…’’ 


Sooyoung lần kiếm bàn tay của Sunny, và khi cô tìm thấy nó – cô nắm nó thật chặt. Cô cũng làm vậy với tay kia, và khi cô đã nắm chặt hai bàn tay của Sunny – cô ấn chúng vào tường. 


‘’Sunny…hãy để mình….’’ 


Cô chầm chầm ngả người về phía trước. Cô không quan tâm Sunny sẽ phản ứng thế nào, cô chỉ muốn hôn Sunny, cô chỉ muốn quên đi nỗi đau mà cô phải chịu đựng từ khi họ chia tay nhau, cô chỉ muốn quay lại như trước đây…dù chỉ là đêm nay thôi. 


‘’Sooyoung…’’ 


Cô cúi người gần hơn, nghiêng đầu sang một bên – cô thấy Sunny nhắm mắt, đó là một dấu hiệu tốt.


Tại buổi fansign BLANC&ECLARE tại Lotte Department Store Seoul, một fan đã tới mang theo album debut của Soshi và đã hỏi Cô Ba rằng có thể kí vào đây được không. Cô Ba không từ chối và kí tặng cho bạn ấy bằng chữ kí của hồi xưa của JESSICA SNSD 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét