Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Star star star (Chap 26 - 27)



CHAPTER 26 : BIRTHDAY
Yuri cúi người thổi tắt những cây nến.


Cô mỉm cười trong khi những người xung quanh đang vỗ tay chúc mừng. Jessica vòng tay qua cổ cô và chỉnh lại cái mũ sinh nhật cho cô, ‘’Cậu trông rất hạnh phúc…’’


Yuri mỉm cười và hôn vào má Jessica. Sooyoung từ phía sau lắc vai cô ấy, ‘’Cậu đã ước gì thế ?’’

‘’Xin lỗi, đó là bí mật’’ Yuri nói với giọng con nít dễ thương. 
Sooyoung kêu lên và tiếp tục ăn.

Yuri nhìn quanh, mọi người đang rất vui vẻ và điều đó khiến cho trái tim cô cảm thấy ấm áp hơn. Cô nhìn Jessica, cô ấy đang trò chuyện rất vui vẻ với Sunny – mẹ của Yuri thì đang nói chuyện với bà Jung, và điều này khiến cô có chút lo lắng. Cô nhìn ra cửa sổ, và thấy Seohyun và Yoona đang đang đứng sau vườn, tay trong tay. Cô cảm thấy rất vui và tự hào về chúng.


Mọi người dường như rất vui vẻ , nhưng riêng cô thì không, căn bệnh ung thư cô đang mang trong người giống như một ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào. Cô gượng nở nụ cười khi thấy Jessica đi đến gần cô.

Cậu ấy không biết gì cả, và thật là đau đớn khi thấy rằng cậu ấy vẫn chưa biết mọi chuyện.

‘’Hey, Mình đã lấy thức ăn cho cậu. Chúng ta ăn cùng dĩa nhé, được không ?’’



‘’Chỉ cần là cậu lấy cho mình thì đều được’’

‘’Neh’’

Cậu ấy nhón chân và hôn nhẹ vào môi tôi. Tai Yuri lại đỏ lên lần nữa khi mọi người xung quanh trêu chọc họ. Jessica chỉ cười và kéo cô vào phòng khách.

--------------------------
‘’Thôi nào, Taeyeon. Đừng có cứng đầu như thế !’’


‘’Gahaa !’’

Tiffany đẩy Taeyeon trượt trên cát và đến trước hiên nhà Yuri. Họ được mời đến dự tiệc, vì họ là bạn thân nhất của Jessica. Tiffany đẩy Taeyeon lần nữa, nhưng cô ấy vẫn chống cự - ôm chặt lấy cái cột gỗ phía trước cô ấy. Tiffany hét lên và đá nhẹ vào Taeyeon.

‘’Yah ! Sao cậu trẻ con thế hả ? Chúng ta được mời mà và đúng phép tắc thì cậu phải đế dự tiệc chứ ?’’

‘’Mình không chịu được khi thấy Jessica vẫn chưa biết gì về mọi chuyện !’’ Taeyeon quay sang Tiffany nói lớn, ‘’Mình-không-thể-chịu được…điều đó’’

‘’TỐT !’’ Tiffany la lên, ‘’Vậy thì về đi ! Cậu thích vậy mà ! Tại sao cậu luôn lạnh lùng với Yuri thế ! Khi nào thì cậu mới định làm bạn với cậu ấy đây ? Khi đã quá muộn ư ? Hay khi cậu ấy bệnh nặng hơn và không thể nghe thấy cậu nữa ?’’

Cô đi khỏi đó, vào nhà Yuri. Taeyeon định trả lời nhưng Tiffany đã đi vào trong và cánh cửa suýt đập vào mặt cô.


-----------------------------

Sunny nhấp ngụm nước trái cây và ngồi cạnh Sooyoung. Cô dựa đầu trên vai cô ấy, ‘’Ahh…Jessica thật ngọt ngào…’’

‘’Sao ?’’

‘’Cậu ấy đã chuẩn bị tất cả những thứ này…bánh kem, bong bóng, khách mời…mọi thứ. Cậu ấy thật là ngọt ngào. Mình đã từng nghĩ cậu ấy lạnh lùng và kiêu ngạo, nhưng Yuri đã giúp mình thấy được những được những điều tốt đẹp bên trong của cậu ấy.’’

Sooyoung gật đầu. Sunny ngồi thẳng dậy, ‘’Mmm….cậu ấy thật may mắn’’

‘’Cái gì ?’’ Sooyoung nhai miếng kimbap, ‘’Còn cậu thì không sao ? Cậu đang định nói gì thế ?’’

Sunny cười toe toét và xoa xoa đầu Sooyoung, ‘’Cậu ấy may mắn, nhưng mình là người may mắn nhất…khi có cậu bên cạnh mình’’
Sooyoung nuốt miếng kimbap và mỉm cười nhìn cô ấy, ‘’Mình không biết nên nói gì đây..’’


‘’Cậu không cần phải nói gì cả, Sooyoung’’ Sunny cười lớn, ‘’Hãy tin mình….và liếm sạch thức ăn ở răng cậu đi. Hahaha !’’

Sooyoung nhướng mày và tìm cái gương. Cô nhìn vào nó, và mỉm cười. Một ít rau dính ở răng cô.

‘’Aahhh…Aigooo….thật xấu hổ’’

Sunny cười lớn hơn. Và hai người họ cùng nhau cười không dứt .

‘’Hey’’ Sooyoung nói khi đã bình tĩnh lại. 

Sunny cố nén cười, ‘’Hmm ?’’

‘’Mình yêu cậu’’ Sooyoung đặc cái dĩa lên bàn, ‘’rất nhiều’’
Sunny không biết tại sạo, nhưng giọng của Sooyoung khiến cô có chút lo lắng. Cô gật đầu và ôm lấy cô ấy.


‘’Dù cho có chuyện gì xảy ra, xin cậu….đừng để mình ra đi lần nữa, được không ?’’ Sooyoung thì thầm vào tai cô.
Sunny lại càng lo lắng hơn. Sooyoung bình thường không như thế này. Để cậu ấy đi ? Chuyện gì sẽ xảy ra ?....Sunny đẩy cô ấy ra và nhìn vào mắt cô ấy



‘’Mình sẽ KHÔNG BAO GIỜ để cậu ra đi. Mình sẽ không bao giờ làm điều đó’’

--------------------

‘’Thật là tuyệt’’ Tiffany gật đầu khi cô nói chuyện cùng Yuri và Jessica. Jessica đang vòng tay qua người Yuri, đầu thì tựa trên vai cô ấy.

‘’Well, Taeyeon …cậu ấy…’’

‘’Mình đây’’

Tiffany quay lại và thấy Taeyeon đang đi về phía của mình. Cô cúi chào Yuri, và mỉm cười tươi hết cỡ, liếc nhìn Tiffany một cái và đưa quà cho Yuri.

‘’Cám ơn cậu đã mời bọn mình’’

‘’Chắc rồi….chắc rồi’’

Taeyeon mỉm cười – nhưng trong thâm tâm cô cảm thấy không thoải mái khi nhìn thấy Jessica đang rất hạnh phúc nhưng lại không biết chuyện gì sắp xảy ra,

‘’Well, mình hy vọng cậu có một ngày sinh nhật vui vẻ ?’’ Taeyeon nói. Yuri cười lớn và gật đầu.


‘’Thật ra, buổi tiệc này là tuyệt nhất’’


‘’Tuyệt’’

Tiffany kéo Taeyeon ra, cuộc nói chuyện đang trở nên lúng túng hơn, ‘’Well, tụi mình đi ăn đây’’

Họ đi khỏi đó, Taeyeon ngay lập tức bị Tiffany véo thật mạnh
-----------------------


Màn đêm nhanh chóng kéo đến và lúc này, Yuri và Jessica, tay trong tay đi dạo dọc bờ biển giữa những cơn gió lạnh và bóng tối bao trùm. Nhưng những vì sao vẫn sáng lấp lánh trên đầu họ - cứ như chúng đang dẫn đường cho họ.

Yuri dừng bước và nhìn ra biển – mặt nước biển đang phản chiếu hình ảnh của ánh trăng. Jessica mỉm cười khi cô thấy sự ấm áp và sự thanh thản trên nét mặt của Yuri. Lúc đó, Yuri trông giống như đã được giải thoát khỏi những rắc rối.

‘’Cậu có biết khi nào thì con người nói rằng hạnh phúc không còn tồn tại nữa không ?’’ Yuri nói, vẫn không rời mắt khỏi cảnh biển. Cô kéo Jessica vào vòng tay của mình.

‘’Yeah ?’’

‘’Họ nói rằng bạn có thể tìm thấy hạnh phúc trong những việc bạn làm, trong những việc bạn muốn làm, tiền bạc, công việc của bạn, những thứ thuộc về bạn – những thứ như thế. Đó là lý do tại sao họ nói rằng khó mà tìm được hạnh phúc bời vì ngày nay – bạn không làm những điều bạn muốn, tiền bạc và những nhu cầu vật chất thường không tồn tại lâu dài và bạn sẽ nhanh chóng mệt mỏi vì nó…’’

‘’Vậy cậu đang định nói gì thế ?’’ Jessica cười lớn. Yuri kéo cô vào gần hơn.

‘’Mình nói rằng cậu sẽ tìm thấy hạnh phúc ở những người cậu yêu mến, và tình cảm của cậu dành cho họ--mình nói rằng thứ hạnh phúc đó là vĩnh cửu và nó sẽ đi theo suốt cuộc đời cậu’’


Jessica mỉm cười. Những lời nói của Yuri nghe có vẻ rất thành thật và thực tế.


‘’Đối với một người đáng thương như mình, mình nghĩ rằng cuối cùng mình cũng đã tìm được hạnh phúc của riêng mình…ở nơi cậu’’ Yuri quay sang Jessica nói.

Jessica cười toe toét, ‘’Eh ? Ahaha ! Cậu nói thật là sến’’

Cơn gió vô tình thổi qua cứ như nó cũng đang cười vui cùng họ. Yuri cười toe toét và đung đưa Jessica từ bên này sang bên kia, 

“Yah…yeah, nó có hơi sến nhưng…ý mình muốn nói ở đây là…mình chưa bao giờ thấy hạnh phúc như thế trong cuộc đời mình và mình biết rằng niềm hạnh phúc này sẽ không bao giờ nhạt phai…không bao giờ”

Jessica cảm thấy rất xúc động. Yuri vén những sợi tóc ra sau tai Jessica và cúi người xuống để mũi họ chạm vào nhau. Jessica vòng tay qua cổ Yuri và kéo cô ấy lại gần hơn. 

“Hey…”


“Hmmmm….”

Jessica nghiêng người ra và mở mắt. Cô lấy tay xoa nhẹ hai gò má Yuri, “Cậu chỉ cần biết rằng mình sẽ không bao giờ rời xa cậu—dù cho có chuyện gì đi nữa”


Trái tim Yuri bỗng đau nhói – Yuri, hãy nói với cậu ấy ngay bây giờ đi…hãy…nói với cậu ấy rằng mày bị bệnh ung thư…hãy nói với cậu ấy rằng mày sẽ ra đi…hãy…mở lòng tất cả với…với cô ấy. nhưng cô đã không thể.

Sau đó, Jessica trao cho cô một nụ hôn nồng nàn và lãng mạn nhất – những đám mây đen trên bầu trời nhanh chóng nhường chỗ cho mặt trăng chiếu sáng, những vì sao sáng lấp lánh phía trên họ như những đêm trước đây khi họ đi dạo cùng nhau.


Yuri rất muốn khóc – cô muốn nói với Jessica tất cả, nhưng chỉ là cô không thể làm thế. Cô quá yếu đuối, quá sợ hãi – sẽ làm tan vỡ trái tim Jessica, trở thành gánh nặng cho cô ấy. Cô cũng biết rằng không sớm thì muộn thì cô ấy cũng sẽ biết tất cả thôi.

‘’Jessica…’

“Vâng ?”

Họ tách nhau ra, tay họ đan vào nhau và bắt đầu bước đi. Yuri cảm thấy cổ họng cô như thắt chặt lại, lồng ngực cô nhói đau lần nữa, và chân cô đang run lên.

“Mình muốn chúng ta làm điều gì đó”

“Có phải cậu nói về…?” Jessica cười lớn, nhớ về cái đêm họ make–out.

Yuri bât cười, “Ahaha ! Không, không phải chuyện đó…”


“Cậu không cần phải hỏi về chuyện đó, vì tối nay chúng ta sẽ làm điều đó. Vậy cậu muốn nói chuyện gì ?”

Cái ý tưởng trong đầu Yuri có thể sẽ làm tổn thương Jessica…nó sẽ khiến cô ấy đau lòng, có lẽ là ngốc nghếch –nhưng với cái ý tưởng đó, cô có thể dễ dàng diễn đạt tình cảm của mình hơn, cô có thể mở lòng với Jessica và cô ấy sẽ biết tất cả mọi chuyện, về bệnh tình của cô—quá khứ của cô…mọi thứ.

Yuri nhanh chóng lắc đầu, “Chúng ta hãy chôn một cái chai thời gian ở đây đi…giống như thứ chúng ta hay xem trên phim ấy”

Jessica bỏ Yuri ra, hoàn toàn ngạc nhiên với cái ý tưởng rất dễ thương đó của Yuri. Cô mỉm cười, “Haha ! nó…nó thật là dễ thương. Mình rất thích. Yeah ! Chúng ta sẽ làm điều đó”

Yuri cười toe toét. Cô biết rằng Jessica sẽ ngạc nhiên với ý tưởng đó.

“Yeah. Chúng ta sẽ cùng làm nó. Nhưng khi nào thì làm ?”

“Well…chúng ta sẽ bỏ những lá thư vào trong đó…”

Jessica gật đầu.

“Và, chúng ta cũng hãy chuẩn bị quà cho nhau…nhưng, chúng ta sẽ gói chúng lại và chỉ mở chúng vào lúc chúng ta mở cái chai này”
Jessica gật đầu lần nữa. “C-chờ đã….chúng ta thay thế cái chai bằng cái hộp lớn được không ? Hehe. Mình có một cái hộp đồ chơi ở nhà—chúng ta có thể sử dụng nó”


“Tuyệt …tuyệt. Vậy, uhmm---chúng ta sẽ chôn nó…có lẽ là vào chủ nhật này ?”

“Chủ nhật à---vào buổi chiều nha vì hôm đó mình phải đi lướt sóng lúc 1pm”

“Okay”

Hai người rất phấn khích với ý tưởng đó, mặc dù Yuri cảm thấy ý tưởng đó hơi ngớ ngẩn. Well, nhưng nó làm cho Jessica cười---cho nên….


Mình xin lỗi, Jessica…

--------------------------

“Unnie !”

Jessica đóng cánh cửa phía sau lại. Seohyun đến gần cô ấy và mỉm cười. Jessica mỉm cười lại, nhưng nụ cười đó có vẻ gượng gạo và Seohyun nhận ra rằng có gì đó không ổn.

“Unnie ! Có chuyện gì thế ?”


“Oh, không có gì….chị hơi mệt một chút..”

Seohyun nhìn theo Jessica khi cô ấy đi lên lầu, đầu thì cúi nhìn xuống đất. Cô nhìn bà Jung và bà cũng nhận thấy điều đó.

“Dì thắc mắc không biết chuyện gì đã xảy ra…” bà Jung nói, “Dì đã nghe nó khóc mấy ngày ngay rồi”

Seohyun gật đầu, “Yeah. Từ sau ngày lễ hội ở bãi biển….Dì, con rất lo cho chị ấy”

Bà Jung đứng dậy và ôm lấy cô, “Dì hiểu Jessica. Nó sẽ nói cho chúng ta biết khi nó sẵn sàng, chúng ta hãy chờ đợi thôi”

Seohuyn và bà Jung cố nén nỗi lo lắng của mình xuống , sau đó quay về phòng của mình ngủ. Tuy nhiên, Jessica thì không như thế, cô đang nằm trên giường – nhưng vẫn thức…thật ra, mấy ngày nay, cô đều như thế.

Cô xoay người, nhìn ra phía cửa sổ. Bầu trời đêm và cảnh biển trông rất cô đơn, nó không còn giống như trước, những ngày qua, mọi thứ đang trở nên mù mịt hơn…mọi thứ.

Thôi nào, Jessica, hãy mạnh mẽ lên….Ngày mai, mày còn phải chuẩn bị quà cho Yuri. Có thể là đã muộn nhưng, mày phải hoàn thành việc đó. Nhưng….


Cuối cùng một giọt nước mắt cũng rơi xuống khỏi khóe mắt cô. Cô tưởng rằng mình sẽ không thể nào rơi nước mắt nữa vì cô đã khóc quá nhiều, nhưng có vẻ như cô đã cố ép cho giọt nước mắt ấy rơi xuống. Hơn nữa….

….những giọt nước mắt vô hình chính là những giọt nước mắt đau lòng nhất.



--------------------





Chapter 27 : SUNDAY

Yuri mang cái thùng từ trên lầu xuống nhà bếp. Cô thở hổn hển và lau mồ hôi trên trán, tay kia thì đặt ở eo. Sooyoung theo sau cô, mang một cái thùng khác.

“Mình khát nước” Sooyoung than phiền, “Và đói nữa”


Yuri ngồi xuống và nghiêng đầu ra sau. Cô đã yếu hơn, gầy hơn – và tình trạng đang tệ hơn trước.

Sooyoung nhìn Yuri. Cô ấy không biểu lộ sự lo lắng trên gương mặt, nhưng Yuri có thể nhận ra điều đó ngay. 

“Xin cậu đấy, đừng lo lắng cho mình, được không ? Hãy để mọi chuyện diễn ra như bình thường”



Sooyoung ghét điều này ở Yuri – luôn đẩy mọi người tránh xa những rắc rối của cô ấy khi họ muốn giúp cô. Nhưng cô không muốn tranh luận với Yuri vì cô biết cô ấy sẽ không chịu nghe lời cô.
“Sao cũng được.” Sooyoung lầm bầm, “Chúng ta nghỉ ngơi một lúc”



Yuri bắt chéo chân, “Sooyoung, mình sẽ rời khỏi đây”



Sooyoung không bận tâm nhìn vào thức ăn “Ca-Cái gì ?”


“Mình sẽ…đi Mỹ…với mẹ”



“Cái gì ?”


“Gah. Cậu nghe rồi đó”


“Yeah nhưng…sao lại thế ?”



“Mình phải đi. Mình phải…rời khỏi đây”


Sooyoung nhìn Yuri với đôi mắt như lửa đốt.


“Tại sao ?”



“Chỉ là mình phải làm thế”


“Thôi nào…mình biết cậu sẽ không đi mà không có lý do…mình biết cậu sẽ không rời bỏ nơi này hay rời bỏ Jessica mà không có lý do…”


“Cậu nói đúng”


Yuri nhấp ngụm nước, đứng dậy và tiếp tục thu xếp đồ đạc. Sooyoung đâm cái nĩa xuống bàn, nghiến chặt răng.

“Tùy cậu thôi. Đừng nói với mình”


“Uhm. Hãy dọn cho xong đống đồ của cậu trước…”


“Yeah. Mình phải dọn xong chỗ này vào ngày mai để…”


-------------------------------------------------
Sooyoung bỏ những quyển sách vào trong thùng. Cô nhìn quanh và bây giờ căn nhà đã gọn gàng hơn. Cô đi rửa tay trong khi Yuri thì nhảy lên sofa.


“Khi nào cậu đi ?” Yuri hỏi


“Thứ sáu”


Yuri đứng dậy, “Thứ sáu ? Hôm nay là chủ nhật”


Sooyoung nhướng mày, kéo ghế ngồi đối mặt Yuri ‘’Cậu tưởng mình không biết sao ?’’


‘’Sao cậu lại dọn đồ sớm thế ?’’ Yuri thắc mắc


Sooyoung nhìn xuống sàn. Sau đó, cô nhìn lên trần nhà, cô phải nói cho cô ấy biết.

‘’Mình chỉ….đừng chọc mình được không ?’’ Sooyoung tiếp tục nói, ‘’Mình…mình chỉ muốn có thời gian bên cạnh cậu vì cậu sẽ đi vào thứ tư này’’


‘’Chúng ta có thể dành thời gian làm những việc khác’’

‘’Mình muốn chúng ta làm điều gì hữu ích…dù chỉ là một lần’’

Họ cười thầm. Yuri gật đầu. ‘’Yeah , ý cậu là bắt một người bị bệnh ung thư như mình phải khiêng đồ cho cậu là một ý kiến hay sao’’


Sooyoung cười gian xảo, ‘’Well, mình rất vui khi cậu thích điều đó’’


‘’Mình không có nói là mình thích nó, mình nói nó hay.’’ Yuri chỉnh lại, đá nhẹ vào Sooyoung. ‘’Chúng ta đi chơi thôi nào’’



Họ đứng dậy, nói thuyên thuyên về những dự định họ sẽ làm trong chiều Chủ nhật, và đóng cánh cửa phía sau lại.

------------------


‘’Xong rồi’’

Jessica nhìn nó mỉm cười, Yoona và Seohyun đều đặt tay lên vai cô, ‘’Làm tốt lắm, unnie’’


Jessica thờ dài và lau mồ hôi trên trán. Người cô đẫm mồ hôi, nhưng cô không quan tâm, bây giờ điều cô quan tâm là món quà dành cho Yuri phải thật đẹp….đủ đẹp để đáp lại tình yêu của Yuri.

Cô ngồi thẳng người, trong khi Seohyun và Yoona đang quét dọn ở sân sau. Ba người họ đã chuẩn bị quà cho Yuri từ tuần trước – học cách làm nó, mua các dụng cụ cần thiết, làm nên nó – với tất cả tình cảm của họ bỏ vào đó.


‘’Em nghĩ nó rất đẹp, unnie’’

‘’Yeah, unnie, chị nên làm thêm nữa’’


Jessica cười lớn, ‘’Thôi nào…chị nghĩ là chị sẽ không làm thêm cái nào nữa…nó rất khó. Chỉ chỉ làm nó cho Yuri thôi…nó sẽ là cái đầu tiên cũng như là cuối cùng’’


Yoona huýt sáo, ‘’Thật ngọt ngào’’

Seohyun gật đầu, vòng tay qua vai Yoona, ‘’Đó là cách họ thể hiện tình cảm’’



‘’Thôi nào hai đứa, tụi em cũng rất ngọt ngào vậy. Và chị rất vui khi thấy hai đứa ở cùng nhau’’ Jessica cười toe toét, ‘’Vậy Yoong, khi nào thì em quay lại trường ?’’


‘’Thứ tư này’’ Yoona ngồi xuống, trả lời ‘’Cùng với Yuri unnie và mẹ’’

‘’Vậy mọi người sẽ đi cùng nhau eh ?’’ Jessica gói món quà với cái khăn lớn ‘’Cậu ấy vẫn chưa nói cho chị biết’’

Seohyun và Yoona nhìn Jessica
‘’Cậu ấy vẫn chưa nói với chị. Chị đang đợi-nhưng, cậu ấy không nói với chị’’



‘’Có lẽ tối nay chị ấy sẽ nói với chị ?’’

‘’Chị hy vọng thế’’


Yoona đến cô ấy, ‘’Unnie, em biết chị ấy sẽ sớm nói với chị thôi. Em biết mà’’


‘’Well..chị cũng hy vọng hai đứa sẽ vui vẻ ở trường’’

‘’Yeah ! Chắc chắn là như thế !’’ Yoona và Seohyun đồng thanh nói. Hai đứa đã lên kế hoạch và sẽ đến học cùng trường, sống trong cùng một ký túc xá-cùng với nhau.

‘’Và-tụi em có thể đến đây nếu có thời gian’’ Jessica cười nói, khi họ mang món quà vào trong nhà.

‘’Unnie, tụi em sẽ cầu nguyện cho chị và Yuri unnie’’ Seohyun nói, ‘’Em chắc chắc là có lý do đằng sau quyết định này của chị ấy..quyết định đi Mỹ’’

Jessica gật đầu. Gượng nở nụ cười, ‘’Yeah, chị biết…nhưng…nhưng chị muốn cậu ấy giải thích nó…với chị. Chị rất cảm ơn Yoona đã nói cho chị biết’’

‘’Em xin lỗi về chuyện đó, unnie. Em chỉ lỡ lời vì em nghĩ rằng chị đã biết chuyện đó’’ Yoona nói


Mình ước gì cậu ấy tự nói với mình… Jessica nghĩ. Cô nhanh chóng lấy túi xách – bên trong là một lá thư và một món quà. Cô mang theo cái hộp đồ chơi mà cô đã nói với Yuri, sau đó quay sang Yoona và Seohyun ‘’Bây giờ chị đi đây, tụi chị phải chôn cái hộp này. Hey, hãy chắc chắn rằng món quà kia sẽ đến tay cậu ấy, okay ?’’

------------------------------------

Jessica đi nhanh dọc bờ biển, nhìn mặc trời lặn dần về phía chân trời. Sau buổi tối nay, cái hộp thời gian này sẽ được chôn chặt xuống lòng đất giống như mặt trời lặn, và sau một thời gian – hy vọng – nó sẽ được đào lên như mặt trời mọc báo hiệu cho một ngày mới….và lúc đó, mọi chuyện sẽ ổn định trở lại.
Jessica quay đi và bước nhanh hơn.



--------------------------------

Yuri ngồi ở sân sau, không phải ngồi trên ghế mà là trên cát. Cô đã dựng một cái hàng rào xung quanh vị trí nơi cái hộp thời gian sẽ sớm được chôn xuống – cho thấy nó đặc biệt thế nào, nó sẽ như thế và sẽ luôn luôn như thế.


Cô kiên nhẫn ngồi đợi Jessica, nhìn lên những vì sao. Một ngôi sao nhấp nhái với cô, thật ra thì tất cả các ngôi sao đều như thế. Cô cảm thấy đều đó rất thú vị.


‘’Hey’’


Cô quay lại và lập tức ôm lấy cô gái kia, ‘’Hey’’


Jessica cười khúc khít, ‘’Hmm. Nhớ mình huh ?’’

‘’Yeah, rất nhiều’’ Yuri nhẹ nhàng lắc lư Jessica. ‘’Vậy, đây là cái hộp báo vật của cậu đấy hả ?’


‘’Yeah’’ Jessica cười khúc khít một lần nữa, đưa cái hộp cho Yuri. ‘’Mình thường dùng cái hộp này đựng đồ chơi’’

Yuri gật đầu, ‘’Đồ chơi, eh ? Vậy, đồ chơi của cậu đâu hết rồi ?’’

‘’Mình bỏ chúng hết rồi..sau khi mình mất món đồ chơi rất quan trọng đối với mình. Trẻ con, đúng không ? Haha”


Yuri vẫn không rời mắt khỏi cái hộp. Jessica ngồi xuống cạnh cô, “Wow, cái hàng rào trông rất tuyệt. Nó có cả khóa nữa này, rất sáng tạo”

“Well, chúng ta phải bảo vệ chỗ này để một ngày nào đó trong tương lai chúng ta có thể đào nó lên” Yuri đưa cho Jessica một cái chìa khóa, “Đây là chìa của cậu. Mình cũng có một cái”


Jessica nhìn xuống cái chìa khóa. Tại sao chúng lại có hai chìa ? Tại sao không phải là một chìa ? Nếu như chỉ có một chìa, thì điều đó chắc chắn rằng họ sẽ cùng nhau đào nó lên trong tương lai, đúng không ? Nhưng có một câu hỏi khác nữa, liệu họ có cùng nhau đào nó lên không ?


Cô quay sang Yuri, “Hey, tại sao chúng ta không làm một chìa thôi ? Ý mình là, chúng ta có thể cùng đào nó lên ?”

Trái tim Yuri bỗng chùn xuống. Trong thâm tâm, cô nghĩ rằng điều này là không thể xảy ra – với căn bệnh ung thư phổi của cô đang ngày càng tệ hơn. Cô biết trong tương lai Jessica sẽ đau lòng như thế nào, sẽ buồn như thế nào, nếu như cô không thể ở cạnh cô ấy. Cô chuẩn bị một chiếc chìa khóa khác, không phải vì cô chắc chắn rằng cô sẽ không quay trở lại, mà bởi vì cô muốn đảm bảo chắc rằng Jessica sẽ đào nó lên, thậm chí khi không có cô bên cạnh.


Chỉ để cho chắc thôi.




Yuri bật nở một nụ cười gượng gạo, “Mình làm thêm một chiếc chìa khóa nữa là để cho chúng ta sẽ luôn nhớ đến nó. Cậu biết mà, để chúng ta có thể nhớ đến ngày hôm nay”

“Tại sao ? Cậu sẽ đi xa à ? Có phải chúng ta sẽ xa nhau không ?’’ thật ra Jessica đã biết tất cả mọi chuyện thông qua Yoona – cô biết Yuri sẽ đi Mỹ, và sẽ rời khỏi đây vào thứ tư này. Cô chỉ muốn chính Yuri sẽ nói cho cô biết điều đó.

Cổ họng Yuri như thắt chặt hơn, lồng ngực cô đau thắt.


‘’Jessica’’



‘’Mình đã biết rồi’’


Trái tim Yuri như đập trật một nhịp. Cậu ấy biết ? Chuyện gì chứ ? Bệnh ung thư của mình ? Việc mình rời khỏi đây ? Seohyun ? Quá khứ ? Mọi chuyện ư ? – sau khi tự đặt ra nhiều câu hỏi cho chính mình, cô nhận ra rằng cô đã che giấu Jessica quá nhiều điều, và cô không có can đảm để nói với Jessica dù chỉ là một chuyện. Trái tim cô như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.


Cô chỉ muốn khóc. Cô muốn chạy trốn. Muốn tự giết mình – ngay lúc này. Nhưng, một lần nữa, Jessica đã cứu cô.


Cô ấy trông có vẻ không tức giận, không thất vọng – hay biểu hiện tiêu cực nào. Thay vào đó, nét mặt cô lại có vẻ chân thành, thông cảm và một nụ cười ấm áp. Cô xoa nhẹ gò má Yuri.

‘’Yuri, mình biết cậu sẽ rời khỏi vào thứ tư này. Mình biết cậu sẽ quay về Mỹ’’


Yuri chỉ nhìn Jessica

‘’Đừng lo lắng. Đừng phẫn nộ….hãy…hãy đi đi vì…..mình biết cậu có lý do cho việc đó. Và mình biết, cậu SẼ QUAY TRỞ LẠI. Và chúng ta sẽ bên nhau lần nữa, đúng không ?’’


Trái tim Yuri đau nhói. Làm sao mà một người như Jessica lại có thể tồn tại nhỉ ? Sao lại có một người tử tế, thông cảm, ấm áp và dễ thương cùng một lúc chứ ? Những giọt nước ấm và mặn chát chảy dài trên gương mặt cô.


Cô nhìn xuống đất, một lần nữa cúi đầu nhìn xuống cát. Jessica cố nâng gương mặt cô lên nhưng cô cưỡng lại. Cô để cho nước mắt chảy dài - cô không thể kiềm chế thêm được nữa…cô quá yếu đuối
‘’Mình…mình rất xin lỗi…mình-mình xin lỗi, J-Jessica…mình…’’


‘’Y-Yuri…’’



‘’Mình xin lỗi…’’

Cô khóc lớn hơn. Cổ họng cũng thắt lại, trái tim cô đập nhanh hơn và cô nhận ra rằng Jessica cũng đang khóc. Thấy hình ảnh suy sụp của Yuri, thấy những cảm xúc thật sự của cô ấy - điều đó khiến cô rất đau lòng.


Họ cùng nhau khóc, và không cần nói một lời nào.


‘’Mình- mình biết cậu sẽ quay trở lại…..mình chỉ biết điều đó’’. Jessica thì thầm. ‘’Xin- xin cậu, đừng từ bỏ mình…đừng từ bỏ chúng ta, okay ?’’



Yuri gật đầu, siết chặt nắm tay trong khi Jessica ôm lấy cô. 


Cậu ấy có biết về căn bệnh ung thư của mình không ? Bây giờ cậu ấy đã biết hết mọi chuyện chưa ? những câu hỏi đó cứ lập lại trong đầu cô. Vâng, Yuri, MÀY SẼ QUAY TRỞ LẠI…không chỉ vì mày mà còn là vì cô ấy. Mày sẽ không bao giờ từ bỏ ! mày phải trở nên mạnh mẽ hơn….mày sẽ đấu tranh chống lại nó, mọi thứ…vì cô ấy, được không ?


Jessica đã cứu giúp cô, cô ấy đã cho cô hy vọng – cô ấy đã mang đến những điều tốt đẹp nhất cho cô.

Yuri ngồi thẳng dậy, lau đi những giọt nước mắt của Jessica. Cô không muốn thấy Jessica như thế, bởi vì nói sẽ khiến cô đổi ý, nó sẽ làm cho cô muốn ở lại.


Nhưng cô không thể ở lại, cô phải đi đến Mỹ.


Như đọc được suy nghĩ của Yuri, Jessica mỉm cười và lau đi những giọt nước mắt. Cô lấy ra một lá thư và một gói quà. Cô đung đưa chúng trước mặt Yuri


‘’Well, cậu không thể mở chúng cho tới năm sau’’


Yuri cười thầm, cô thấy điều đó rất dẽ thương…nhưng cũng rất buồn.


‘’Well, cậu cũng không thể mở những thứ của mình…thế là công bằng’’



Yuri kéo ra một cái hộp nhỏ. Bỏ những thứ của cô vào đó. Cô nói với Jessica bên trong có một lá thư và một món quà. Jessica hy vọng rằng lá thư bên trong, sẽ không phải là những lời nói cuối cùng của Yuri, và cả món quà cũng thế.


Họ đặt chúng vào trong cái hộp báu vật. Tay Jessica đặt trên tay Yuri khi họ đóng cái hộp lại. Yuri bắt đầu chôn nó, trong khi Jessica thì đang đứng nhìn.

 
Ngay lúc đó, cả hai người có cảm giác rằng họ cũng đã chôn cả trái tim mình vào trong chiếc hộp đó.



Những ngôi sao vẫn sáng lấp lánh trên đầu họ. Chúng đã chứng kiến tất cả mọi chyện, và hy vọng rằng năm sau ; đôi tình nhân mà chúng đang quan sát sẽ ở đây, cùng nhau, đào chiếc hộp này lên mà không có nước mắt hay nỗi buồn trên gương mặt, thay vào đó sẽ là những nụ cười và niềm hạnh phúc.



Đêm hôm đó, sau khi khóa hàng rào lại – sau khi trao nhau một nụ hôn ngọt ngào, họ đi thẳng về nhà với những suy nghĩ của riêng mỗi người.


---------------------

Jessica nằm trên giường , đêm nay cô lại không ngủ được. Trái tim cô nhói đau nhiều hơn, nặng nề hơn khi mỗi giây trôi qua. Thật lòng , cô rất tức giận – cô phẫn nộ và thất vọng…tại sao cô ấy không nói cho cô biết ? 


Nhưng, cô phải bình tĩnh. Cô phải thấu hiểu, và cô đã làm được điều đó. Cô chỉ thành thật với những suy nghĩ của mình. Ai mà không tức giận với chuyện này chứ ? Ai mà không thất vọng nếu như họ không nói cho bạn nghe rằng họ bị ung thư ? Hay có thể là do họ không tin tường bạn ?


Nhưng, Jessica biết rằng Yuri tin tưởng cô. Cô biết rằng Yuri che giấu cô, bởi vì cô ấy không muốn cô bị kéo vào chuyện này…cô ấy không muốn trở thành gánh nặng cho cô.


Ai quan tâm lý do tại sao Yuri lại giấu điều đó với cô chứ ? Điều cô quan tâm bây giờ là Yuri, và nó đã thổi bay mất sự phẫn nộ, nỗi cay đắng trong cô.



Cô hiểu Yuri.



Jessica thút thít khóc và siết chặt tấm danh thiếp bác sĩ, cái mà cô tìm thấy ở cái đêm ngủ ở nhà Yuri sau lễ hội trên bãi biển. Cô nhớ lại đêm hôm đó cô đã sợ hãi như thế nào, nhưng bây giờ - sau khi nhìn nó một lần nữa, cô đã không còn cảm thấy sợ hãi.


Cô trở nên can đảm hơn và cô sẽ cố gắng trải qua những ngày tháng khi Yuri đi Mỹ. Cô sẽ mạnh mẽ hơn vì Yuri, cô là sức mạnh của Yuri, là động lực của cô ấy. Cô sẽ chờ đợi, và cô có niềm tin chắc chắn rằng rồi sẽ có một ngày mọi chuyện sẽ quay về đúng vị trí của nó.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét