CHAP 1: IF ONLY IT WERE TRUE
(Nguyên bản của bestseller “Nếu em không phải một giấc mơ” của Marc Levy đấy ạ)
Hôm nay là một ngày hoàn hảo. Dĩ nhiên rồi. Với một khung cảnh không
thể lãng mạn hơn và một cô gái xinh đẹp như công chúa thì cũng chẳng
khó để tưởng tượng đằng sau lưng cô là một tòa lâu đài lộng lẫy. Nhưng
hình như vẫn thiếu một điều gì đó để biến cái giây phút này từ hoàn hảo
trở thành cực kì hoàn hảo. Jessica đi loanh quanh khu bể bơi của
Caribbean Bay để suy nghĩ về cái “khuyết điểm” đó. Chắc chắn là đã có
điều gì thiếu sót trong lối kiến trúc xây dựng rồi vì cô thấy bản thân
mình chả có gì để phàn nàn cả. Xem nào, một tòa lâu đài theo lối kiến
trúc cổ điển châu Âu kiêu hãnh bao trùm cả khu bể bơi trong nhà, một
khu trò chơi trượt nước hoành tráng hòa lẫn với màu xanh đại dương hoàn
toàn xứng đáng với giải thưởng “Công viên nước cần phải đến thăm" từ
Hiệp hội quốc tế của Khu giải trí Danh lam thắng cảnh. Perfect! Không
thể tìm được một điều thiếu sót nào dù là bằng mắt thường hay dùng kính
siêu hiển vi.
Jessica hoàn toàn tự hào về Caribbean Bay của mình. Từ “của” ở đây
không có nghĩa Jessica là cô tiểu thư con gái cưng của chủ tịch tập
đoàn mà bởi vì Jessica sẽ sắp trở thành quản lý trẻ tuổi nhất của khu
công viên nước thuộc hệ thống kinh doanh nghỉ dưỡng của tập đoàn
Everland. Và có cẩn phải giới thiệu Caribbean Bay là công viên nước
trong nhà/ngoài trời lớn nhất trên thế giới không nhỉ? Chỉ cần nghĩ đến
việc sẽ được trở thành người quản lý của nơi đây cũng đủ để Jessica
không thấy hối tiếc về những năm tháng dài đằng đẵng cô chăm chỉ học
tập ở SHMS (SHMS là trường đại học đào tạo chuyên ngành quản trị du lịch
- nhà hàng - khách sạn bằng tiếng Anh lớn nhất Thụy Sĩ).
Đi bộ dọc theo khu trượt nước mà tập đoàn Everland đã tốn hàng núi tiền
để mời hai nhóm nhạc hàng đầu của Kpop là SNSD và 2PM quảng cáo,
Jessica chợt nhận thấy một điều gì đó. Chính xác thì bây giờ cô đã hiểu
điểm bất thường trong tổng thể cấu trúc nằm ở đâu. Yeah, bộ não sinh
ra để dành cho thương trường rút cục đã chịu dùng đầu óc của mình để
chú ý tới một thứ gì khác ngoài ngoài máy tính và những con số. Thậm
chí cô đã nhớ tới từng con số won trong hàng đơn vị của một con số dài
đâu cỡ chừng chục số chi cho cái CF vậy mà cô đã không thèm nhớ tới cái
nội dung lẫn vai diễn của nhân vật trong cái CF nóng bỏng chết người
ấy. Cứu hộ viên. Đúng, một khu công viên nước nổi tiếng như vậy thì
không thể thiếu đội ngũ cứu hộ viên chuyên nghiệp được.
Đừng nuôi hi vọng là sẽ thấy thấp thoáng đâu đó những chiếc áo lửng màu
trắng kết hợp với chiếc quần short màu đỏ mà độ dài của cái quần kết
thúc khi đôi chân vừa kịp bắt đầu hành trình rực lửa của mình như trong
CF. Đó chỉ là quảng cáo thôi các bạn Sowon à (Và các bé hottest ngây
thơ vô số tội cũng vậy nha. Muốn ngắm thỏi chocolate 6 múi thì liên hệ
với mấy cái fitness center í, đừng lộn địa chỉ qua nơi lành mạnh này).
Sự thực là tất cả nữ (và nam) cứu hộ viên ở đây phải mặc quần áo đàng
hoàng theo kích cỡ quy định chứ đừng mơ mộng tới tận thành phố Yongin
của tỉnh Gyeonggi để tập hợp sự thèm muốn của mình (tức nước miếng)
thành một cái hồ còn vượt qua cả sức chứa nước của cái bể bự nhất trong
công viên này.
Jessica hăm hở lôi chiếc Blackberry ra và nhanh chóng lướt những ngón
tay thanh mảnh của mình lên bàn phím Qwerty để ghi chú lại điểm quan
trọng này để báo cáo lại với ban điều hành Caribbean Bay. Sau khi hoàn
thành công việc của mình, Jessica cất chiếc điện thoại vào lại trong
túi xách nhưng chẳng may chiếc nhẫn Tiffany đính ngọc của cô móc vào
chiếc áo khoác cô để lẫn vào trong giỏ xách. Jessica dùng hết mọi sự cố
gắng của bản thân để giật bàn tay thật mạnh nhằm giải thoát chiếc nhẫn
yêu quý ra khỏi những móc đan của chiếc áo. Và việc gì tới cũng phải
tới. Với khả năng bạo lực bẩm sinh, Jessica đã rất thành công trong
việc làm đứt mối chỉ của cái áo và làm văng luôn cái nhẫn xuống bể bơi
ngay cạnh nơi cô đang đứng.
Vào lúc ấy thì cô ấy không thể suy nghĩ được bất cứ điều gì cả bởi quá
nhiều tính toán nhảy nhót loạn xạ trong đầu. Rút hết nước trong hồ bơi
thì sao nhỉ? No, có khi nó trôi luôn chiếc nhẫn mỏng manh của cô đi mất
thì còn kinh khủng hơn. Dùng cái gì đó để khều lên? Ôi không, chả có
cái gì đủ dài để khèo một vật chìm lỉm cách mặt nước 3,5 m được, mà còn
chưa kể là mắt cô cũng chả đủ tốt để phân biệt màu lấp lánh của sóng
nước với màu sáng của chiếc nhẫn nữa. Bơi ư? Cô không muốn bị ướt nhất
là khi mà cô đã tốn mất hơn 2 tiếng đồng hồ make up trước khi gặp giám
đốc của Caribbean Bay và thực sự thì cô còn phải nguyên vẹn đẹp đẽ để
gặp lại ông ấy lát nữa đây. Khi mà tất cả dường như rơi vào thế bế tắc
thì lúc ấy một bóng dáng áo trắng mang dòng chữ Caribbean Bay chói lòa
dưới ánh nắng quả nhiên là một sự kết hợp hoàn hảo. Gần như ngay lập
tức, Jessica bay tới cô gái cao cao đang đi về phía mình, giọng gấp
rút:
- Tôi làm rớt chiếc nhẫn xuống hồ bơi. Làm ơn hãy lấy nó giùm tôi!
- Gì cơ?
Sợ rằng mình nói quá nhanh khiến cô ấy không nghe được, Jessica bình tĩnh lại:
- Chiếc nhẫn của tôi bị rơi xuống nước. Cô giúp tôi lặn xuống lấy nó nhé?
- Lặn xuống dưới bể bơi ư?
- Yeah.
- Ý cô là cái hồ bơi 3,5 m này í hả?
- Đúng vậy - Jessica bắt đầu thấy mất bình tĩnh với cái cô cứu hộ viên ngớ ngẩn này.
- Tôi…Tôi…không thể.
- What? - Jessica không tin vào tai mình nữa – dĩ nhiên là cô có thể rồi. Cô là cứu hộ viên của khu công viên nước mà.
- Nhưng…Nhưng…Tôi không biết…bơi
- Đừng đùa nữa, vấn đề không phải là cô muốn làm hay không mà đó là
trách nhiệm cô phải làm khi đã khoác chiếc áo đó trên người - Jessica
giận dữ chỉ vào chiếc áo trắng có dòng chữ Rescuer (cứ hộ viên) mà
người đối diện cô đang mặc.
- Tôi không đùa. Tôi không thể giúp cô đâu. Xin lỗi nhưng cô phải tự giải quyết thôi.
Thề có chúa là Jessica thấy cô ấy bắt đầu đi thụt lùi với một thái độ
cực kì sợ hãi pha lẫn cả chút lo lắng nữa. Không thể tin nổi có ngày
Jessica rơi vào cái tình huống buồn cười mà chả thể ngoác miệng ha hả
như bây giờ. Jessica sẽ cười nếu nó là một variety show và không áp
dụng với cô. Không thèm suy nghĩ tới nửa giây, Jessica túm lấy chiếc áo
của cô gái nọ và xô cô ấy thẳng xuống bể bơi. Và Jessica chỉ việc ngạo
nghễ đứng đó mà ngó con rái cá vẫy vùng trước mắt cô. Sau một lát thì
có vẻ từ “vẫy vùng” là từ chính xác nhất để diễn tả hành động của cô
gái cứu hộ viên lúc này. Không như tưởng tượng là cô gái ấy sẽ bơi qua
bơi lại như cá và kết thúc bằng chiếc nhẫn chễm chệ trên tay Jessica mà
trái ngược hoàn toàn. Cô ấy, chính xác là cái cô cứu hộ viên ấy, đang
đập tay loạn xạ vào mặt nước một cách bất lực, miệng thì không ngừng
gào thét kêu cứu. Jessica đang bận nghĩ là chắc cô nàng đang giả vờ
chết đuối để cô sợ thôi nhưng một lúc sau khi cô nàng ấy có vẻ đã hết
sức và ngậm một cơ số nước đủ phá vỡ cái vòng hai như trong mơ của cô
ấy thành mây khói thì Jessica mới nhìn nhận cái sự thật là cô gái ấy
hoàn toàn không biết bơi.
Và một lần nữa cách lần trước đâu cỡ gần 5 phút, Jessica lại không thèm
bắt cái đầu tính toán của mình suy nghĩ tới nửa giây để nhảy xuống làn
nước mát lạnh để cứu cô gái kia. Cũng may là cô gái ấy đã dùng hết sức
để gào thét vẫy vùng nên bây giờ chẳng khác nào một cái phao bự đã xỉ
hết hơi để mặc Jessica đỡ lấy thân người từ phía sau và cố gắng bơi về
phía thành bể bơi. Mất thêm một cơ số sức lực trong cơ thể nhỏ nhoi của
mình để Jessica lôi cô ấy lên bờ và quẳng cô gái đã bất tỉnh nhân sự
toàn tập ra một góc. Đoạn tiếp theo khỏi cần phải có tới 4 lựa chọn của
“Who wants to be the millionaire?” mà gần như Jessica phải chọn ngay
phương án D là hô hấp nhân tạo. Các bạn trẻ hãy để trí tưởng tượng của
mình bay cao bay xa cùng sữa Fristi và bay đi luôn nhé bởi vì với một cô
nàng bản chất công chúa có thừa như Jessica thì đừng mơ có cái kiss
scene với một người cô còn chả cần biết tên là gì. Jessica hoàn thành cú
hat-trick không buồn suy nghĩ nửa giây của mình trong ngày hôm nay với
động tác lấy chân đạp thẳng vào bụng của cô gái kia.
Sau khi bị dẫm tơi bời lên cơ thể của mình thì tớ tin là cô gái ấy có
muốn chết cũng không thể chết được vì uất hận. Bằng một sự huyền bí nào
đó, cô gái ấy mở mắt dậy và bắt đầu ho sặc sụa từng bụm nước một. Cô
gái ấy cố gắng hớp đầy không khí vào trong buồng phổi trống rỗng của
mình một cách triệt để thái quá làm Jessica ngứa mắt:
- Cô thở xong rồi thì đi về đi. Tôi sẽ báo cáo với ban điều hành về chuyện của cô hôm nay.
- Tôi không thể tin được trên đời này lại có hạng người như cô. Màng
nhĩ của cô có vấn đề hay sao mà không nghe tôi nói là tôi không biết
bơi hả? Cô đã có thể trở thành kẻ sát nhân và tôi thì xém là oan hồn ám
cái bể bơi này rồi đó cô biết chưa?
- Biết rồi. Sao?
- Cô…Cô từ cái chỗ chết tiệt trên quả đất này nhảy trúng ngay tôi vậy?
- Xin lỗi nhưng việc cô suýt hiến dâng sự sống cho thần chết không
đồng nghĩa với việc cô được quyền phát ngôn bừa bãi. Thứ nhất, từ lúc
tôi gặp cô tới giờ tôi chỉ đi và bơi chứ không có “nhảy”, thứ hai là
“cái chỗ chết tiệt trên quả đất này” cũng chính là nơi cô “nhảy trúng
ngay tôi” đấy và cuối cùng là tôi vừa cứu mạng cô cách đây vài phút đó
thưa quý cô cứu hộ viên không biết bơi.
Cô gái nhìn Jessica như không thể tin được. Cô gái ấy tự nhủ thầm trong
bụng “Trời ạ! Trên đời này lại có thể tồn tại loại con gái “quý hiếm”
như cô ta sao?”. Không thể ngạc nhiên bằng việc gặp một người vĩ đại
ngoài đời thực bởi vì việc gặp một người hiếm có khó tìm như cô gái tóc
vàng kênh kiệu đang đứng trước mặt cô hiện giờ thiệt là xứng đáng để
dùng từ cực kì ngạc nhiên. Cô gái nói trong tức tối:
- Yah, cô có cơ hội kể công cho tôi là vì cô là người tự tạo ra nó đó.
- Vì có một kẻ ngốc chạy rong trong khu công viên nước với cái bảng
tên cứu hộ viên trước ngực nên phải có một người sáng suốt để làm cho
kẻ ngốc ấy tỉnh ngộ thôi – Jessica lạnh lùng kết thúc câu nói của mình
trong sự ngỡ ngàng của cô gái.
Trước khi cô gái nọ tìm cách ghép các từ ngữ tức tối đang trào dâng
trong đầu mình thành một câu hoàn chỉnh để đập vào mặt cái kẻ kiêu ngạo
đứng kia thì một cô gái đã ào tới, miệng thì hét vang tên của ai đó:
- Yuri unnie.
Jessica nhoẻn miệng cười xếch qua một bên khi nghe được quý danh của cô gái nọ:
- Tôi nghĩ chính vì sự bất đối xứng giữa tên gọi và ngoại hình cũng như tính cách của cô nên cô mới thành ra như vầy.
Đương nhiên nếu so làn da chocolate của Yuri với niềm tự hào của Bạch
Tuyết khoác lên cơ thể của cô gái tóc vàng kia thì thiệt là tàn nhẫn
nhưng câu nói châm chích kia không thể chấp nhận được nhất là khi nó
được thốt ra từ cái miệng đang say sưa ca trường ca sỉ nhục Yuri nãy
giờ. Yuri cũng nhếch mép cười lại:
- Cô biết không tôi đã luôn nghĩ các cô gái da trắng, tóc vàng là
những con búp bê Barbie ngốc xít nhưng giờ tôi mới được hân hạnh biết
rằng thực ra đó là nhận diện của kẻ sát nhân máu lạnh đó. Chà, chuyện
này đáng để Sở pháp y phải lưu ý lâu dài à.
Không phải đây là lần đầu tiên Jessica bị người ta đánh đồng với mấy cô
nàng tóc vàng hoe củ chuối của Hollywood nhưng không giống mọi khi cô
chỉ im lặng nỗ lực để người khác phải công nhận, hiện giờ Jessica đang
cực kì nóng trong người, một sức nóng mà không ngự y hoàng triều nào có
thể chế ra trà thảo dược để giải nhiệt nổi.
- Người Hàn Quốc luôn luôn nói năng lỗ mãng một cách bừa bãi như thế hay chỉ vì cô là người đầu tiên tôi gặp vậy?
Giờ thì đến bác sĩ Kizuto (chú thích là tên bác sĩ quái dị nếu bạn nào
quên hay chưa biết) cũng phải bó tay trong việc cố gắng hàn gắn dây
thần kinh chịu đựng của Yuri vì chẳng may là nó đã đứt ra ít ra vài
trăm khúc mất rồi. Lúc ấy thì ngưởi thứ 3 đang đứng ngẩn tò te nãy giờ
chợt nhận thức tình hình chiến sự hiện giờ để nhanh chóng túm lấy tay
Yuri và lôi đi.
Khi mà đã đặt Yuri yên vị ở trong nhà nghỉ của cứu hộ viên, Yoona mới rụt rè hỏi:
- Yuri unnie, chuyện gì đã xảy ra vậy?
- Nói unnie nghe đi Yoong, unnie yêu quý của em vừa trãi qua một cơn
ác mộng thôi phải không? Và cái nhân vật phản diện kia không phải là
thực đúng không? – Yuri minh họa cho câu hỏi của mình bằng nét mặt hãi
hùng khiến Yoona bật cười.
- Unnie, bình tĩnh lại và nói em nghe xem unnie và Jessica unnie đã làm gì vậy?
Flashback
Yuri nhớ lại cách đây khoảng 1 tiếng đồng hồ trước khi mà Yoona vội vã
gọi Yuri ra từ trung tâm luyện yoga của Caribbean Bay và nói một câu
sét đánh:
- Unnie bây giờ em có việc đột xuất nên unnie hãy giúp em làm cứu hộ viên trong khoảng 1 tiếng đồng hồ nha.
- Em đùa hả, Yoong? Em chỉ là tự nhiên mất trí nhớ tạm thời ở cái đoạn unnie không có biết bơi thôi đúng không?
- Chỉ là mặc áo cứu hộ đi qua đi lại thôi chứ giờ này cũng chả có ai bơi để mà unnie cứu cả.
- Nếu lỡ may có ai bị chết đuối thì sao?
- Em thề với unnie là em làm ở đây từ năm ngoái đến giờ mà chưa bao
giờ có cơ hội nhảy xuống vớt nửa cái phao chứ ở đâu ra mà chết đuối.
Người mà không biết bơi chẳng đời nào dám nhảy xuống nước mà không có
phao đâu unnie yên tâm.
- Để unnie suy nghĩ đã. Chỉ một tiếng thôi đúng không?
- Yeah. Đồng phục của em nè. Em đi đây.
- Ơh, chị có nói là đồng ý hồi nào đâu.
Ai mà ngờ được là vào cái giây phút hai cô gái đang trao đổi nhiệm vụ
bất đắc dĩ ấy thì ngoài kia có một cô gái tóc vàng hăm hở ghi nhận sự
vằng mặt của Yoona và tiếp đó là vô tình làm rớt chiếc nhẫn Tiffany
xuống bể bơi.
End flashback.
Yuri kể lại câu chuyện đời tôi rồi nằm vật xuống chiếc ghế nệm cùng một lời đúc kết cay đắng:
- Công nhận số unnie “hên” thật đấy. Unnie không biết là trong lịch
sử của Caribbean Bay đã từng có vụ chết đuối nào chưa nhưng giờ thì
chắc chắc là con số đó phải bằng hoặc lớn hơn 1 rồi và không nghi ngờ
là nó sẽ tăng dần đều trong tương lai.
- Unnie nói gì cơ?
- Thì cái đồ quỷ kia còn lấp ló ở đây ngày nào thì nguy cơ án mạng càng lớn chứ sao nữa.
- Em nghĩ unnie nên biết sự thật phũ phàng này. Jessica unnie vừa
được nhận làm quản trị viên tập sự của Caribbean Bay và em chẳng nghi
ngờ về việc cỡ 3, 4 tháng nữa unnie ấy sẽ trở thành quản lý trẻ tuổi
nhất của công viên Everland này đâu.
- Không đời nào. Chuyện đó không thể xảy ra, Yoong.
- Đương nhiên là có thể. Chẳng gì có thể thay đổi điều đó trừ khi unnie xóa sổ khu công viên hoặc ám hại Jessica unnie.
- Ý kiến đó nghe có vẻ hay đó.
- Unnie.
Không thể tin được là Yuri vừa được nhận vào làm nhân viên của khu tập
luyện yoga của Caribbean Bay chưa đầy 1 tuần đã đụng chuyện đúng ngay
với kẻ mà chỉ cần ho 1 tiếng là cô sẽ đứng đâu đó ngoài cổng công viên
ngậm ngùi ngó vào. Mọi chuyện ơi! Có cần phải tình cờ một cách quá đáng
như thế không?
CHAP 2: THE DEVIL WEARS PRADA
Jessica không thể ngăn bản thân mình cứ 30 phút một lại lượn lờ qua bên
khu tập luyện yoga. Mục đích duy nhất là kiếm chuyện. Làm quản trị
viên tập sự không rảnh đến mức bạn có thể đi chơi chán chê rồi sau đó
điền vào bản báo cáo mỗi ngày của mình một chữ tốt được. Làm người phải
biết ngượng khi tự đánh giá cao bản thân như thế chứ. Jessica phải
lượn lờ như diều bay thế này là vì cô hiện đang đảm nhận vai trò tập sự
tại khu tập luyện yoga của Caribbean Bay mà. Có ai đó thắc mắc sao mọi
chuyện lại tình cờ đến vậy thì bình tĩnh chút để Jessica giải thích
cho nghe. Cô đã năn nỉ ban giám đốc chuyển cô từ bộ phận quản trị khu
tiền sảnh thuộc chuỗi nhà hàng của Caribbean Bay sang khu tập luyện
yoga. Giờ thì cô đang ở đây và cho đến lúc này thì cô vẫn đang làm rất
tốt công việc của mình. Chuyện, không biết trong lĩnh vực gì chứ ít
nhất cô cũng phải đạt lời phê “quá tốt” cho cái khoản săn sóc nhân
viên. Đôi mắt nâu luôn tự động bật sáng mỗi khi nhác thấy bóng dáng cao
cao của ai đó mà không tốt mới là lạ đó. Có trời mới biết bộ óc xử lý
được lượng thông tin tương đương máy tính 64-bit khoác bên ngoài vẻ đẹp
bắt mắt của hệ điều hành Windows 7 đó đang suy tính gì trong đầu. Về
căn bản Jessica và Yuri hiện giờ chỉ đang cùng đứng ở vạch xuất phát
trong cuộc đua này. Với vai trò nhân viên mới toanh cho Yuri và vai
diễn quản lý tập sự cho Jessica. 2 người chưa thực sự có quyền ảnh
hưởng lên nhau. Mà trời ơi nếu điều đó thực sự xảy ra thì Yuri của
chúng ta đi đâu về đâu thì mọi người đều biết cả rồi đấy.
Yuri, sau lần thứ khoảng một chục trong ngày đụng mặt Jessica, tức tối
chạy lên Ban điều hành khu công viên để trình bày với chị phụ trách khu
tập luyện yoga.
- Quản lý Lee, làm ơn ban cho em một ân huệ.
- Huh? – Quản lý Lee nhướng mày lên ngó cô nhân viên mới của mình.
- Quản lý Lee đang nhận hướng dẫn cho tập sự Jung phải không ạ? Quản lý
có thể bảo cô ta ở yên một chỗ thay vì chạy tới chạy lui và nhìn chằm
chằm vào khu tập luyện làm cho tất cả mọi người đều cảm thấy không
thoải mái không ạ.
- Well, tập sự Jung là người mới, cô ấy mới chuyển từ bộ phận tiền sảnh
nhà hàng qua đây nên cô ấy cần phải tìm hiểu mọi thứ mà, cô Kwon.
- Vậy thì có lẽ cô ấy hơi bị nhiều sức khỏe đó. Thật là ấn tượng khi mà
với đôi giày cao gót Sergio Rossi đó cô ta lại có thể chạy nhanh đến
như vậy.
- Yuri, thực ra cô còn làm cho tôi ấn tượng hơn vì cô thậm chí còn để ý là tập sự Jung đi giày Sergio Rossi cơ đấy.
- Heh, em không có để ý. Chỉ là em vô tình nhìn thấy nó hôm qua trên
internet thôi – Yuri cố chối bay chối biến cái sự thật là cô soi Jessica
không chừa một chỗ nào cũng như Jessica đã và đang làm vậy với cô.
Quản lý Lee mỉm cười khó hiểu rồi kết thúc câu chuyện:
- Tôi sẽ nhắc nhở tập sự Jung về sự nhiệt tình của cô ấy. Nhưng nhân
viên Kwon, nếu cô có đủ thời gian để nghiên cứu là giày của tập sự viên
mang nhãn hiệu gì thì cô cũng nên chú ý vào công việc của mình nữa
nhé.
Yuri tự gõ vào đầu mình khi đã khép cảnh cửa phòng của quản lý Lee lại.
“Cái quái quỉ gì nhập vào người mà mình lại chi tiết đến mức khai ra
rằng đã phát hiện cô gái tóc vàng kia đi giày Sergio Rossi kia chứ” –
Yuri tự nhủ.
Trên đường quay trở lại khu tập luyện, Yuri gặp Yoona đang đứng đọc cái
gì đó trên bảng thông tin nội bộ của ban điều hành Caribbean Bay.
- Bây giờ đang là giờ làm việc, cô có muốn bị trừ lương không hả? – Yuri nhái giọng đội trưởng đội cứu hộ viên Park của Yoona.
- Nhân viên Kwon, người Hàn Quốc luôn luôn nói năng lỗ mãng một cách
bừa bãi như vậy hay chỉ vì cô là người đầu tiên tôi gặp? – Yoona giả bộ
hất mặt làm điệu bộ lạnh lùng thường thấy ở Jessica khiến Yuri bực
bội.
- Em giỏi đấy. Qủa nhiên là unnie biết đại học Dongguk dạy thành ra một diễn viên tồi như em nên mới không thèm thi vào đó mà.
- Yah.
Trong lúc hai chị em nhí nhố nọ đang bận oánh nhau thì từ xa xa xuất
hiện một bóng người. Giọng nói của người đó đủ trong và cao để làm một
ca sĩ solo danh giá nhưng vì đã trót yêu công việc kinh doanh nên cô ấy
đã chấp nhận hi sinh giọng hát thiên thần. Và điều đó cũng đồng nghĩa
với việc cô ấy tự biến mình thành nỗi khiếp sợ của (một số) ai đó.
- Kwon Yuri, Im Yoona.
Twin trooper đứng hình ngay khi nghe giọng hét với âm vực ấn tượng đó.
Khỏi cần quay lại nhìn thì Yuri cũng đã nghe tiếng guốc dừng lại ngay
bên cạnh chỗ cô đứng. Yuri từ từ lấy lại hơi thở và quay ra nhìn
Jessica với một khuôn mặt ngây thơ vô tội:
- Vâng, tập sự Jung.
Jessica nhịp nhịp ngón tay chỉ lên điều số 7 trong bảng nội quy nhân
viên to đùng đoàng treo ngay bên cạnh bảng thông báo nội bộ mà cả ba
người đang đứng.
- Cô có thể chẳng biết dòng chữ tiếng Anh trên áo của cứu hộ viên có
nghĩa là gì nhưng tôi nghĩ ít ra cô cũng biết đọc tiếng Hàn vì ngành
giáo dục Hàn Quốc luôn tự hào nói với thế giới rằng tỉ lệ xóa mù chữ
của họ là 100% mà. Hay tôi may mắn gặp đúng ngay cái người mà đội ngũ
khảo sát đã bỏ sót nhỉ?
Yoona cảm thấy sự việc chẳng lành ngay trước mắt liền nhảy vào bao biện:
- Ơh thực ra thì tập sự Jung à, chúng tôi không có “Làm việc riêng
trong giờ làm việc”, chúng tôi đang đọc bảng thông báo của ban điều
hành mà.
- Well, tôi đang nghe một người từ bỏ vị trí cứu hộ của mình và suýt
nữa đã gây ra án mạng lên tiếng đó sao? Nhân viên Im, có lẽ đội trưởng
Park đã quá dễ dàng khi chỉ kiểm điểm cô rồi – Và trước khi Yoona kịp ú
ớ gì thì Jessica quay qua Yuri tiếp luôn – Còn cô, Kwon Yuri, nếu cô
không muốn lập kỉ lục nhân viên bị cho thôi việc nhanh nhất Everland
thì tốt nhất là quay trở lại khu tập luyện yoga ngay lập tức.
Với tốc độ đạn bay là 710 m/s, được biết đến với nickname là nhanh hơn
cả tốc độ âm thanh của khẩu tiểu liên AK-47 trứ danh, Jessica đã hoàn
toàn thành công trong việc bắn hạ hai cô gái đang ngơ ngác nhìn cô lúc
này. Mỉm cười hài lòng với thành quả của mình, Jessica hất mái tóc vàng
óng ả của mình một cách điệu nghệ trước khi bước dọc theo hành lang
đến phòng quản lý Lee.
Yoona túm lấy cánh tay Yuri sau khi đã hồi tỉnh được phần nào:
- Unnie, Jessica unnie đáng sợ quá. Em biết là unnie ấy giỏi giang,
lạnh lùng nhưng unnie ấy có chút hơi…ờh…tàn nhẫn – Yoona cố gắng lựa
chọn tính từ nào nghe có vẻ bớt nặng nề nhất.
- Bây giờ em mới nhận ra sao Yoong choding. Cô ta không phải là con người.
- Em không dám chắc điều này nhưng nếu không lầm thì em nhìn thấy dòng chữ Milano Dal 1913 trên áo của unnie ấy.
Twin trooper ngỡ ngàng la lên cùng một lúc: “Không phải chứ”. (Milano
Dal 1913 là dòng chữ nằm bên dưới dòng chữ Prada trong logo của hãng)
Có ai nhận ra rằng cái câu “Ghét người nào trời trao của nấy” đúng một
cách khó chấp nhận không? Hay không, câu này còn trúng hơn nữa nè: Càng
ghét lại càng gặp nhau nhiều. Trong giờ làm việc, Yuri phải chịu đựng
tia gamma với khả năng đâm xuyên cực mạnh của Jessica là quá đủ rồi vậy
mà đến giờ nghỉ trưa cũng không yên nữa. Bằng chứng là ngay tại góc kỉ
niệm xâu sắc xấu (người ta kỉ niệm sâu sắc đẹp đẽ khó phai còn với hai
người này thì đúng là toàn kỉ niệm xấu không ^ ^) hôm nọ, Yuri lại
đụng ngay trúng Jessica đang đứng ở cái bảng thông báo nội bộ. Lúc này
đây thì cô công chúa đang cố gắng hết sức để với lên cái đinh ghim của
tờ thông báo trên cùng. Àh, chắc là cô nàng quản lý tập sự này được
giao nhiệm vụ dán thông báo mới đây. Nhưng với chiều cao khiêm tốn kia
thì ai đó cũng hơi bị ác khi bắt cô nàng dán lên vị trí cao nhất của
cái bảng thông báo này. Mà khoan, tại sao Yuri lại để ý tới cô ta chứ?
Dính tới cô ta toàn là rắc rối thôi nên tốt nhất là chơi trò “người đi
ngang đời tôi” thôi, dại gì mà đi vô đời của cô ta để lĩnh đạn chứ.
Giờ thì ngó lên câu kinh điển bên trên nhé. Yuri có muốn lơ cũng không
được khi mà lúc Yuri quyết định bước thật nhanh qua bóng tóc vàng kia
thì chuyện trời ơi đất hỡi xảy ra. Lúc ấy, bằng tất cả nỗ lực cuối cùng
của mình, Jessica nhảy lên chụp được cái đinh ghim, bị sức bật của
chính mình dội ngược lại và rớt xuống cái độp ở ngay trên…chân của
Yuri. Bạn trẻ nào giỏi hóa học thì giải giùm tớ phương trình phức tạp
này nhé: Khi ta cho gót giày nhọn hoắt dài một tấc tiếp xúc với bàn
chân của một ai đó (xui xẻo là các nhân viên của khu yoga chỉ quen đi
dép xỏ ngón để thuận tiện tháo ra vào tháo nhanh chóng thôi ạ) cộng
thêm xúc tác là lực nhảy mạnh mẽ được trọng lực của Trái đất phụ họa
thì chuyện gì sẽ xảy ra??? Tớ thì dốt hóa bẩm sinh rồi nhưng kiến thức
về y học thì có biết tí tẹo. Cũng không khó để đoán rằng sau 15 phút
vật vã ngoài hành lang, giờ thì cả hai cô gái đang ngồi lặng thinh
trong khu y tế - điều dưỡng của Caribbean Bay.
Từ lúc được khiêng vô đây bởi hai anh chàng to cao lực lưỡng của bộ
phận y tế đến giờ, Yuri cứ ngó chằm chằm vào bàn chân yêu quý của mình
qua lớp băng trắng hờ hững. Thái độ đó của Yuri khiến Jessica có chút
áy náy. 1 chút thôi vì có au và tất cả reader chứng giám là cô ấy không
hề cố ý đúng không. Yuri thử nhấc chân mình lên để xem phản xạ của các
cơ vận động có bị ảnh hưởng nhiều không thì ngay lập tức cô biết là
mình đã sai lầm. Tiếng hét chạm ngưỡng 101 decibel của búp bê Nga Maria
Sharapova có thể bị phá vỡ kỉ lục ngay tại đây luôn cũng được nữa. Mặc
dù luôn được mọi người ngưỡng mộ với giọng hét cá heo nhưng đương
nhiên là Jessica không thể phát ra cái âm thanh siêu trầm ở tần số 14
Hz đó được (14 Hz lớn hơn âm thanh 200 decibel mà máy bay phản lực tạo
ra luôn. Trong khi đó thì tiếng hét của loài người chỉ ở ngưỡng 70
decibel và âm thanh cao hơn 120 decibel sẽ gây nguy hiểm cho tai
người). Giỏi lắm thì voice của Jessica lăn tăn đâu đó cỡ 100 decibel là
cùng. Jessica đang cố làm người quản lý lương thiện, tốt đẹp nhưng có
vẻ là với ai đó thì cô không thể và cũng không muốn làm rồi.
- Yah, Kwon Yuri, cô muốn ám hại tôi bằng cách khủng bố âm thanh hả?
- Phải như tôi có thể làm được thì tin tôi đi đó chắc chắn là điều đầu
tiên tôi thực sự khao khát làm kể từ khi sinh ra tới giờ - Yuri giận dữ
hét vào mặt Jessica.
- Tôi đã biết cô là hạng người thế nào từ lần đầu gặp rồi nhưng không ngờ cô lại tiểu nhân đến như vậy.
- Nghe loài chim đến từ núi lạ nào ngứa cổ hót chơi kìa. Từ lúc cô gặp
tôi đến giờ cô “chỉ đi và bơi” thôi đúng không. GIỜ THÌ CÔ ĐANG THỰC SỰ
“NHẢY” VÀO NGƯỜI TÔI RỒI ĐẤY. CÔ VỪA LÒNG CHƯA?
Tiếng dội từ giọng hét của Yuri vang đến tận phòng tiếp nhận yêu cầu y
tế khiến cho một người đàn ông giật mình làm rơi chiếc bút của mình.
Người đàn ông đó đi một cách nhanh chóng đến nơi phát ra nguồn âm thanh
ấn tượng khó phai đó. Kéo chiếc cửa phòng hồi phục chấn thương ra,
người đàn ông bước vào. Ngay lập tức, cả Jessica và Yuri đều cúi đầu
chào người đàn ông đó. Người đàn ông mang trên mình bộ vest đắt tiền
của Prada nhìn từ bàn chân bị băng bó của Yuri sang khuôn mặt còn vương
chút bực bội của Jessica rồi hỏi:
- Jessica, em đang làm gì ở đây vậy?
- Oppa, không có gì đâu. Chỉ là em đưa cô nhân viên này vào phòng khám
bệnh thôi mà – Jessica dịu dàng và nhún nhường bất thường.
- Vậy mà anh còn tưởng là hai đứa âm mưu hét đổ tường cả cái khu y tế này kia đấy.
- Vì chân cô ấy còn đau mà lại cố vận động nên mới vậy thôi, oppa à.
- Vậy thì tốt rồi. À, anh còn chưa khen em vì em đã làm rất tốt công
việc tập sự của mình đấy Jessica. Có lẽ thời gian tập sự của em chỉ kéo
dài 2 tháng thay vì 4 tháng như thông lệ của Everland thôi. Anh sẽ rất
vui khi được hợp tác với công chúa xinh đẹp của anh đấy.
- Cám ơn oppa. Em vẫn còn phải cố gắng nhiều hơn nữa mà – Jessica cố
che giấu vẻ tự tôn của mình bằng một lời nói khiêm nhường nhưng Yuri
thừa sức nhìn thấu hết bản chất ác quỷ của cô ta.
Sau khi tiễn người đàn ông nọ ra ngoài sảnh thì Jessica quay lại với
Yuri. Yuri khá bất ngờ khi thấy Jessica quay lại nhanh đến như vậy.
- Cô nỡ để chàng giám đốc đẹp trai của cô đi một mình sao? Lạ thật đấy!
- Tốt thôi. Tôi chỉ đợi cô nói bấy nhiêu đó để giải thoát cho chính mình. Ở bên cạnh cô thêm phút nào là tôi muốn bệnh lúc đó.
Trước khi Jessica quẳng cái giỏ xách của mình lên vai và bỏ đi thì Yuri
đã nằm xuống chiếc giường êm ái của phòng y tế, ngó lên trần nhà và
nói trầm ngâm:
- Cô biết không tập sự Jung? Tôi nghĩ là tôi đã lỡ biết một sự thật không nên biết.
Câu nói đó đã lôi kéo hoàn toàn sự chú ý của Jessica. Jessica biết câu
tiếp theo Yuri sắp chuẩn bị nói ra sẽ là một cái gì đó chẳng hay ho tí
nào nhưng phần tò mò trong con người khiến cô bật lên thành câu hỏi:
- Đó là?
- Huhm, tôi lỡ biết rằng tất cả ác quỷ đều mặc đồ Prada.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét