CHAPTER 21 : LIGHTS
Yuri nhìn vào hình ảnh phản chiếu của cô trong gương.
Cô hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cái nơ và cái áo tay dài – cô nhìn xuống đôi giày sneaker của mình, rồi chỉnh lại cái mũ và tự mỉm cười với chính mình.
“Mày xứng đáng được cười mà….dù chỉ một lần…”
-------------------------
“Okay. Chị sẽ về nhà trước 2 giờ sáng. Hãy khóa chặt cửa nhé, và đừng có thức khuya quá đấy” Jessica nói khi xỏ chân vào đôi sandal. Cô nhìn về phía Yoona và Seohyun, hai người đang ngồi gần tivi với hai túi bắp rang trong tay, và một ly coke lớn. Cô lập tức liếc nhìn Seohyun, và Seohyun hiểu cái liếc nhìn đó nghĩa là gì.
Tối nay, cô sẽ nói với Yoona.
“Unnie, đi cẩn thận nhé. À mà có Yuri unnie ở đó nên tụi em cũng không cần lo lắng quá nhiều cho chị đâu” Seohyun mỉm cười, đưa mắt khỏi Jessica. Yoona thì đang mải mê ăn popcorn.
Jessica chào rồi mở cửa, khi nghĩ đến việc sẽ nhìn thấy Yuri mặc gì tối nay cô cảm thấy rất thích thú.
--------------
Những ánh đèn như hòa vào cùng tiếng nhạc. Tiếng nhạc còn lớn hơn cả tiếng sóng; không khí như đang trở nên hoang dại hơn, mọi người nhảy múa, cười đùa với nhau.
“Nơi này….” Sooyoung nói, khi nhìn xung quanh. “Đúng là bữa tiệc sống động ! Yeah !”
Yuri chỉ cười mỉm; cô nghe thấy tiếng vài cô gái la hét khi cô đưa tay chỉnh lại cái kính. Sooyoung nhận ra rằng Yuri đã không lắng nghe cô ấy – vì thế cô ấy ngừng nói và nhìn vào style ăn mặc của Yuri
“Gosh…Yuri…cậu trông rất đẹp nhưng…hình như nó không hợp với phong cách của cậu thì phải”
Yuri đẩy nhẹ Sooyoung và cười rạng rỡ , lộ cả hàm răng. Những cô gái kia lại hét lên một lần nữa.
“Thôi nào…mình đã sống trong hang tối 3 năm rồi – vì thế nên mình muốn thử xinh đẹp một lần”
“Cậu…” Sooyoung cười lớn,”Cậu nói cậu ở trong hang tối – và cậu bước ra ngoài bằng cách ăn mặc như vậy sao ?”
Yuri phớt lờ cô ấy, và nhìn quanh tìm Jessica. “Cậu ấy đâu nhỉ ?”
“Kiếm chỗ nào ngồi đợi họ đi” Sooyoung đề nghị, chỉ tay về phía quầy rượu. “Uống một ly nào !”
Đột nhiên, Yuri nhớ về những ngày ở trường trung học. Cô nhớ đến việc lúc đó cô đã thường xuyên tiệc tùng như thế nào, uống nhiều rượu như thế nào, và trên tất cả những điều đó – lúc đó cô đã xấu xa như thế nào.
Cô không muốn quay lại những ngày đó – bây giờ cô đã thay đổi rồi.
“Mình không uống”
Họ ngồi xuống cạnh nhau. Sooyoung gọi một ly và nhìn Yuri. Yuri trông rất nghiêm túc
“Yah – bình tĩnh nào. Mình đâu có ép cậu uống hay gì đó đâu”
Yuri nhìn xuống giày. Cô ghét cái không khí này – cô ghét tiệc tủng, và hơn hết, cô ghét khi phải nhớ lại quá khứ.
“Mình nghĩ…mình nên về…”
“Thôi nào ! Chúng ta chỉ vửa đến thôi mà ! Hơn nữa, Jessica sẽ đến đây mà !”
Trái tim Yuri dường như ngừng lại trong giây lát. Cô nhìn quanh – và mặc cho đám động, cô đã nhìn thấy cô ấy. Cô nhìn thấy cô ấy tỏa sáng mặc cho bóng tối xung quanh – cứ như những người khác chỉ có màu trắng và màu đen chỉ riêng cô ấy là có màu sắc – những đường cong quyến rũ của cô ấy đều lộ ra bởi chiếc váy ôm sát màu đỏ dài chưa tới đầu gối. Yuri nhìn cô ấy từ đầu xuống chân – mất một hay hai phút gì đó đề ngắm những đường cong đó, sau đó cô nhìn vào gương mặt cô ấy. Ngay lúc đó, cô lại thấy yêu thích việc tiệc tùng trở lại.
Yuri siết chặt tay và đứng dậy, để lại Sooyoung ngồi đó.
Cô ‘không chủ ý’ đẩy những người khác ra khỏi đường đi của mình. Đi về phía cô ấy, và cuối cùng Jessica cũng nhìn thấy cô.
Phản ứng đầu tiên của Jessica là một tràng cười to nhưng rất dễ thương.
“Cậu mặc gì thế này ?’ Jessica cười lớn và nắm lấy cánh tay Yuri. Yuri vẫn không rời mắt khỏi Jessica, trông cô ấy thật là hot hơn bao giờ hết.
“Mình-mình…”
“Cậu trông rất tức cười nhưng cũng rất dễ thương !”
“C-C..Cậu trông rất…đẹp”
Nhưng lời đó cuối cùng cũng được thốt ra.
Đôi mắt Jessica lấp lánh dưới ánh đèn. Đôi môi của cậu ấy cong lên tạo thành một nụ cười hết sức dễ thương – một nụ cười như muốn nói rằng ‘Mình yêu cậu’ mà không cần phải thốt nên lời.
“Cám ơn. Cậu trông cũng rất….đẹp trai” Jessica trêu chọc , rồi đưa tay chỉnh lại cái nón của Yuri. Yuri cười thầm và trượt tay xuống eo Jessica. “Cậu quên mình là con gái à ?”
Jessica cười khúc khích và kéo Yuri lại. Cô nhón chân lên cho một nụ hôn ngắn – nhưng rất sexy. (*các bạn hãy phát huy trí tưởng tượng nhé !*)
Yuri muốn thêm nữa, nhưng Jessica đã đẩy cô ấy ra và cười toe toét. Jessica biết Yuri muốn nhiều hơn thế, và đây chính là cách mà cô muốn trêu chọc Yuri. “Hãy nhảy thôi !”
Yuri nhướng mày, cô kéo Jessica lại một lần nữa, chuẩn bị cho một nụ hôn tiếp theo. Nhưng Jessica, lại đẩy Yuri ra một lần nữa, và thì thầm một cách đầy sự quyến rũ,
“Yuri – hãy để lát nữa, được không ? Thôi nào, bây giờ thì nhảy thôi’
Yuri thở dài và đi theo cô ấy lên sàn nhảy.
--------------------
“Hãy đi khỏi đây đi”
Sunny xoa xoa vai Sooyoung. “Mình muốn đến nơi nào yên tĩnh…được không ?”
“Cậu say rồi” Sooyoung cười thầm, nhìn vào gương mặt đang ửng đỏ của Sunny. Sunny nhún vai và chạm vào má Sooyoung. Cô nhẹ nhàng xoa chúng, cúi người về phía trước và thì thầm :
“Sooyoungieee…..xin cậuuuuuuuuuu…….”
Sooyoung cằn nhằn. Họ quá mải mê vào cuộc nói chuyện mà không nhận ra rằng họ đã uống quá nhiều. Sooyoung có tửu lượng cao hơn Sunny nhiều – và cô cũng không để ý thấy Sunny uống nhiều như vậy (hay có lẽ cô ấy cố tình làm điều đó). Đêm nay, tiếng nhạc chưa bao giờ dừng lại – thời gian trôi qua mọi người càng say sưa hơn. Bây giờ cũng đã khá muộn, nên Sooyoung đồng ý với Sunny. Cô đứng dậy, đỡ Sunny – đang say bí tỉ, và quay lại nhìn Yuri và Jessica. Họ vẫn như thế - mặc kệ đám đông xung quanh, hai người đang ở trong thế giới riêng của họ…..họ ôm chặt nhau, và nhảy dưới ánh trăng.
Sooyoung mỉm cười – cô chưa bao giờ thấy Yuri vui vẻ và hạnh phúc như thế trước đây.
“Cám ơn cậu, Jessica”
Cô cõng Sunny, và bắt đầu bước đi trong bóng tối – rời khỏi những ánh đèn đó.
----------
“Yuri…”
Hai người vẫn đang nhắm mắt – cơ thể họ chầm chậm di chuyển theo các bước nhảy; tay họ vẫn ôm chặt lấy nhau, trán họ tựa vào nhau---hơi ấm từ hai cơ thể giúp họ không còn thấy lạnh trước những cơn gió biển.
Chóp mũi họ chạm vào nhau.
“Hmmm” Yuri trả lời, vẫn không mở mắt. Cô muốn cứ như thế này mãi – được ôm trọn trong vòng tay Jessica. Cô chưa bao giờ hạnh phúc như thế này trước đây.
Bây giờ, rất ồn ào – đám đông như trở nên hoang dại hơn….nhưng hai người họ vẫn không qua tâm đến điều đó, bây giờ đối với họ chỉ có một ông trăng ở phía trên, những vì sao, hai trái tim đang đập cùng nhịp, những hơi thở ấm áp và …chỉ có họ với nhau.
“Hãy để mình giúp cậu…xin cậu” Jessica thì thầm như muốn khóc.
“Mình yêu cậu rất nhiều”
Yuri không trả lời, nhưng thay vào đó, cô kéo Jessica vào gần hơn…cô trượt tay ra sau đầu Jessica, chạm vào tóc cô ấy, sao đó cô chầm chậm di chuyển những ngón tay lên má Jessica. Bây giờ cô có thể nghe thấy tiếng khóc thút thít của Jessica – vì thế, cô không muốn mở mắt ra.
“Y-Yuri…mình không muốn cậu từ bỏ…mình không muốn cậu…để cho cuộc đời của cậu trôi qua như thế…Hãy để mình…,để mình giúp cậu…mình cảm thấy thật bất lực…” Jessica bật khóc, hai mắt cô vẫn nhắm. Yuri nhắm mắt chặt hơn.
“Jessica, xin cậu…đừng khóc”
“N-nhưng…”
Yuri hít một hơi thật sâu. Môi cô run lên khi cô kiềm nén những giọt nước mắt và nỗi đau bên trong – cổ họng cô như thắt chặt lại. Cô nuốt cục ứ ở cô và hắng giọng. Tay cô vẫn vuốt ve mặt Jessica, và lau đi những giọt nước mắt.
“Cậu đã giúp mình, mỗi ngày. Chỉ cần nụ cười hay tiếng cười cậu, những cái ôm, những nụ hôn, những cái chạm – hay đơn giản chỉ là sự hiện diện của cậu….Cậu đã giúp mình rất nhiều, Jessica, mà không cần biết vấn đề của mình là gì”
Giọng cô run lên, nhưng cô vẫn tiếp tục nói
“V-vì thế..xin cậu..hãy ngừng khóc….bởi vì….cậu chính là sức mạnh của mình và khi cậu khóc—mình chỉ…” giọng Yuri như đứt quãng. Jessica ôm Yuri chặt hơn và nhẹ nhàng xoa lưng cô ấy. Yuri cũng bắt đầu khóc thút thít. Hai người họ khóc nhưng ít nhất là cũng khóc cùng nhau. Jessica ước rằng cô biết chuyện gì đã xảy ra, và vấn đề của Yuri là gì
“X-xin cậu hãy ở…” Yuri nói không nên lời. Jessica ra dấu cho Yuri im lặng. Sau đó, cô lau đi những giọt nước mắt của Yuri, đặt tay lên má Yuri và hôn cô ấy.
“Yuri, mình sẽ không bao giờ rời xa cậu” Jessica nói, “Mình có thể đi đâu khi cậu đang ở đây chứ ? Đây là nơi mình muốn sống, và nơi mình cảm thấy hạnh phúc….với cậu…mình chưa bao giờ chắc chắn như thế trong cuộc đời mình”
Yuri tiếp tục khóc, nhưng lần này cô đã mở mắt ra. Họ mở mắt và nhìn sâu vào mắt nhau. Họ mỉm cười và cái nhìn đó như nói lên tiếng lòng của họ.
Jessica nắm lấy tay Yuri – họ đan tay vào nhau. Cô kéo Yuri ra khỏi sàn nhảy, đi vào bóng tối. Điều rõ ràng cuối cùng mà Yuri nhìn thấy là đôi chân màu bánh mật đẹp hoàn mỹ của Jessica để lộ ra dưới chiếc váy ngắn màu đỏ. Điều đó làm cho Yuri bị quyến rũ một lần nữa.
-------------------------
Sunny trườn lên trên Sooyoung.
Bây giờ hai người họ đã hoàn toàn cởi bỏ hết quần áo. Sunny cúi xuống gần hơn, lưỡi cô chầm chậm chạm vào đôi môi Sooyoung. Cô cắn chúng, và một lần nữa, từ tốn hôn Sooyoung một cách đầy đam mê. Sooyoung có thể nếm được mùi vị của rượu từ Sunny, nhưng cô không quan tâm. Cô khẽ rên lên khi những nụ hôn nhẹ nhàng của Sunny dần chuyển sang mãnh liệt hơn. Sooyoung kéo cô ấy vào sát hơn, bàn tay còn lại của cô đang mân mê những đường cong trên cơ thể Sunny.
Khi họ sắp hết không khí. Mọi họ tách nhau ra, nhưng Sunny đã cố đặt một nụ hôn ngắn lên môi Sooyoung giữa những nhịp thở, sau đó lưỡi họ lại tiếp tục quấn lấy nhau. Sooyoung có thể cảm nhận được người cô ấy đang căng ra. Sunny bật ra tiếng rên khi Sooyoung trượt tay đến vùng ẩm ướt.
Nhiệt độ trong phòng lúc này nóng hơn bao giờ hết, mặc cho những cơn gió biển lùa vào từ cửa sổ.
Sunny mạnh bạo nắm chặt lấy hai tay Sooyoung và ấn nó xuống giường. Cô bật ra tiếng cười khúc khích khi tiến đến vùng ngực Sooyoung. Cô trượt nhưng nụ hôn xuống dưới và …xuống dưới nữa. Cả người Sooyoung căng lên khi Sunny nhẹ nhàng chạm vào vùng trung tâm của cô. Cô siết chặt ga giường khi Sunny chạm đến vào chỗ đó. Lần này cô bật tiếng rên thật lớn, gọi tên của Sunny.
“Mình-mình….mình nghĩ mình sắp….Aahhh…” Sooyoung cố nói giữa những hơi thở. Sunny ngẩn lên nhìn cô ấy và mỉm cười, cô trườn lên trên và hôn vào tai Sooyoung.
“Đêm nay chỉ mới bắt đầu thôi”, cô thì thầm.
------------------------
“SAO CẬU CÓ THỂ LÀM THẾ ?”
Yoona quăng túi bắp rang và cầm ly nước coke tạt vào mặt Seohyun. Seohyun ngẩng lên nhìn cô ấy và nài nỉ,
“Yoona…mình xin cậu…”
“XIN Ư ? Cậu đã lừa mình ! Cậu biến mình thành kẻ ngốc ! Cậu khiến cho chị của mình tổn thương nhiều hơn ! Cậu thật là ích kỷ !”
Cô hất tóc ra sao giận dữ và định bước ra khỏi đó. Seohyun đứng dậy và cố ôm lấy Yoona, nhưng cô đã bị đẩy mạnh ra, té xuống sofa.
“Sao cậu lại làm thế, Seohyun ? Tại sao cậu không nói với mình ? TẠI SAO ? hay cậu nghĩ rằng sẽ tạo nên…một bất ngờ lớn hả ?”
Cô đá cái bàn, và bước đi. Seohuyn khóc thật lớn, nước mắt chảy dài trên mặt cô
“MÌNH GHÉT CẬU”
Seohyun giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ. Cô chớp mắt vài lần.
“hey, cậu không sao chứ ?” Yoona nói, cô đang lắc lắc Seohyun đế đánh thức cô ấy. “Yah, kết thúc bộ phim rất hay, tiếc là cậu lại ngủ”
Seohyun nửa phần nhẹ nhõm, nữa phần lo lắng sau khi nhận ra đó chỉ là giấc mơ. Cô đứng thẳng dậy, suy nghĩ xem liệu đây có phải là lúc thích hợp để nói với Yoona không, và cuối cùng cô quyết định rằng nói càng sớm càng tốt.
Yoona đang dọn dẹp mọi thứ trong phòng khách. Seohyn tiến đến gần Yoona, đặt tay lên vai cô ấy và hít một hơi thật sâu. Yoona ngạc nhiên nhìn cô ấy.
“Whoa, bộ người mình…có mùi gì sao mà cậu lại đến đây đứng hít thở vậy. Hehe !”
Seohyun mỉm cười, “Mình có thể nhìn thấy”, cô nghĩ trong đầu. Yoona nghiêng đầu sang một bên, “Sao thế ?”
Seohyun lại hít một hơi thật sâu. CÔ PHẢI NÓI VỚI CÔ ẤY.
“Yoong, mình có chuyện muốn nói với cậu”
Yuri nhìn vào hình ảnh phản chiếu của cô trong gương.
Cô hít một hơi thật sâu, chỉnh lại cái nơ và cái áo tay dài – cô nhìn xuống đôi giày sneaker của mình, rồi chỉnh lại cái mũ và tự mỉm cười với chính mình.
“Mày xứng đáng được cười mà….dù chỉ một lần…”
-------------------------
“Okay. Chị sẽ về nhà trước 2 giờ sáng. Hãy khóa chặt cửa nhé, và đừng có thức khuya quá đấy” Jessica nói khi xỏ chân vào đôi sandal. Cô nhìn về phía Yoona và Seohyun, hai người đang ngồi gần tivi với hai túi bắp rang trong tay, và một ly coke lớn. Cô lập tức liếc nhìn Seohyun, và Seohyun hiểu cái liếc nhìn đó nghĩa là gì.
Tối nay, cô sẽ nói với Yoona.
“Unnie, đi cẩn thận nhé. À mà có Yuri unnie ở đó nên tụi em cũng không cần lo lắng quá nhiều cho chị đâu” Seohyun mỉm cười, đưa mắt khỏi Jessica. Yoona thì đang mải mê ăn popcorn.
Jessica chào rồi mở cửa, khi nghĩ đến việc sẽ nhìn thấy Yuri mặc gì tối nay cô cảm thấy rất thích thú.
--------------
Những ánh đèn như hòa vào cùng tiếng nhạc. Tiếng nhạc còn lớn hơn cả tiếng sóng; không khí như đang trở nên hoang dại hơn, mọi người nhảy múa, cười đùa với nhau.
“Nơi này….” Sooyoung nói, khi nhìn xung quanh. “Đúng là bữa tiệc sống động ! Yeah !”
Yuri chỉ cười mỉm; cô nghe thấy tiếng vài cô gái la hét khi cô đưa tay chỉnh lại cái kính. Sooyoung nhận ra rằng Yuri đã không lắng nghe cô ấy – vì thế cô ấy ngừng nói và nhìn vào style ăn mặc của Yuri
“Gosh…Yuri…cậu trông rất đẹp nhưng…hình như nó không hợp với phong cách của cậu thì phải”
Yuri đẩy nhẹ Sooyoung và cười rạng rỡ , lộ cả hàm răng. Những cô gái kia lại hét lên một lần nữa.
“Thôi nào…mình đã sống trong hang tối 3 năm rồi – vì thế nên mình muốn thử xinh đẹp một lần”
“Cậu…” Sooyoung cười lớn,”Cậu nói cậu ở trong hang tối – và cậu bước ra ngoài bằng cách ăn mặc như vậy sao ?”
Yuri phớt lờ cô ấy, và nhìn quanh tìm Jessica. “Cậu ấy đâu nhỉ ?”
“Kiếm chỗ nào ngồi đợi họ đi” Sooyoung đề nghị, chỉ tay về phía quầy rượu. “Uống một ly nào !”
Đột nhiên, Yuri nhớ về những ngày ở trường trung học. Cô nhớ đến việc lúc đó cô đã thường xuyên tiệc tùng như thế nào, uống nhiều rượu như thế nào, và trên tất cả những điều đó – lúc đó cô đã xấu xa như thế nào.
Cô không muốn quay lại những ngày đó – bây giờ cô đã thay đổi rồi.
“Mình không uống”
Họ ngồi xuống cạnh nhau. Sooyoung gọi một ly và nhìn Yuri. Yuri trông rất nghiêm túc
“Yah – bình tĩnh nào. Mình đâu có ép cậu uống hay gì đó đâu”
Yuri nhìn xuống giày. Cô ghét cái không khí này – cô ghét tiệc tủng, và hơn hết, cô ghét khi phải nhớ lại quá khứ.
“Mình nghĩ…mình nên về…”
“Thôi nào ! Chúng ta chỉ vửa đến thôi mà ! Hơn nữa, Jessica sẽ đến đây mà !”
Trái tim Yuri dường như ngừng lại trong giây lát. Cô nhìn quanh – và mặc cho đám động, cô đã nhìn thấy cô ấy. Cô nhìn thấy cô ấy tỏa sáng mặc cho bóng tối xung quanh – cứ như những người khác chỉ có màu trắng và màu đen chỉ riêng cô ấy là có màu sắc – những đường cong quyến rũ của cô ấy đều lộ ra bởi chiếc váy ôm sát màu đỏ dài chưa tới đầu gối. Yuri nhìn cô ấy từ đầu xuống chân – mất một hay hai phút gì đó đề ngắm những đường cong đó, sau đó cô nhìn vào gương mặt cô ấy. Ngay lúc đó, cô lại thấy yêu thích việc tiệc tùng trở lại.
Yuri siết chặt tay và đứng dậy, để lại Sooyoung ngồi đó.
Cô ‘không chủ ý’ đẩy những người khác ra khỏi đường đi của mình. Đi về phía cô ấy, và cuối cùng Jessica cũng nhìn thấy cô.
Phản ứng đầu tiên của Jessica là một tràng cười to nhưng rất dễ thương.
“Cậu mặc gì thế này ?’ Jessica cười lớn và nắm lấy cánh tay Yuri. Yuri vẫn không rời mắt khỏi Jessica, trông cô ấy thật là hot hơn bao giờ hết.
“Mình-mình…”
“Cậu trông rất tức cười nhưng cũng rất dễ thương !”
“C-C..Cậu trông rất…đẹp”
Nhưng lời đó cuối cùng cũng được thốt ra.
Đôi mắt Jessica lấp lánh dưới ánh đèn. Đôi môi của cậu ấy cong lên tạo thành một nụ cười hết sức dễ thương – một nụ cười như muốn nói rằng ‘Mình yêu cậu’ mà không cần phải thốt nên lời.
“Cám ơn. Cậu trông cũng rất….đẹp trai” Jessica trêu chọc , rồi đưa tay chỉnh lại cái nón của Yuri. Yuri cười thầm và trượt tay xuống eo Jessica. “Cậu quên mình là con gái à ?”
Jessica cười khúc khích và kéo Yuri lại. Cô nhón chân lên cho một nụ hôn ngắn – nhưng rất sexy. (*các bạn hãy phát huy trí tưởng tượng nhé !*)
Yuri muốn thêm nữa, nhưng Jessica đã đẩy cô ấy ra và cười toe toét. Jessica biết Yuri muốn nhiều hơn thế, và đây chính là cách mà cô muốn trêu chọc Yuri. “Hãy nhảy thôi !”
Yuri nhướng mày, cô kéo Jessica lại một lần nữa, chuẩn bị cho một nụ hôn tiếp theo. Nhưng Jessica, lại đẩy Yuri ra một lần nữa, và thì thầm một cách đầy sự quyến rũ,
“Yuri – hãy để lát nữa, được không ? Thôi nào, bây giờ thì nhảy thôi’
Yuri thở dài và đi theo cô ấy lên sàn nhảy.
--------------------
“Hãy đi khỏi đây đi”
Sunny xoa xoa vai Sooyoung. “Mình muốn đến nơi nào yên tĩnh…được không ?”
“Cậu say rồi” Sooyoung cười thầm, nhìn vào gương mặt đang ửng đỏ của Sunny. Sunny nhún vai và chạm vào má Sooyoung. Cô nhẹ nhàng xoa chúng, cúi người về phía trước và thì thầm :
“Sooyoungieee…..xin cậuuuuuuuuuu…….”
Sooyoung cằn nhằn. Họ quá mải mê vào cuộc nói chuyện mà không nhận ra rằng họ đã uống quá nhiều. Sooyoung có tửu lượng cao hơn Sunny nhiều – và cô cũng không để ý thấy Sunny uống nhiều như vậy (hay có lẽ cô ấy cố tình làm điều đó). Đêm nay, tiếng nhạc chưa bao giờ dừng lại – thời gian trôi qua mọi người càng say sưa hơn. Bây giờ cũng đã khá muộn, nên Sooyoung đồng ý với Sunny. Cô đứng dậy, đỡ Sunny – đang say bí tỉ, và quay lại nhìn Yuri và Jessica. Họ vẫn như thế - mặc kệ đám đông xung quanh, hai người đang ở trong thế giới riêng của họ…..họ ôm chặt nhau, và nhảy dưới ánh trăng.
Sooyoung mỉm cười – cô chưa bao giờ thấy Yuri vui vẻ và hạnh phúc như thế trước đây.
“Cám ơn cậu, Jessica”
Cô cõng Sunny, và bắt đầu bước đi trong bóng tối – rời khỏi những ánh đèn đó.
----------
“Yuri…”
Hai người vẫn đang nhắm mắt – cơ thể họ chầm chậm di chuyển theo các bước nhảy; tay họ vẫn ôm chặt lấy nhau, trán họ tựa vào nhau---hơi ấm từ hai cơ thể giúp họ không còn thấy lạnh trước những cơn gió biển.
Chóp mũi họ chạm vào nhau.
“Hmmm” Yuri trả lời, vẫn không mở mắt. Cô muốn cứ như thế này mãi – được ôm trọn trong vòng tay Jessica. Cô chưa bao giờ hạnh phúc như thế này trước đây.
Bây giờ, rất ồn ào – đám đông như trở nên hoang dại hơn….nhưng hai người họ vẫn không qua tâm đến điều đó, bây giờ đối với họ chỉ có một ông trăng ở phía trên, những vì sao, hai trái tim đang đập cùng nhịp, những hơi thở ấm áp và …chỉ có họ với nhau.
“Hãy để mình giúp cậu…xin cậu” Jessica thì thầm như muốn khóc.
“Mình yêu cậu rất nhiều”
Yuri không trả lời, nhưng thay vào đó, cô kéo Jessica vào gần hơn…cô trượt tay ra sau đầu Jessica, chạm vào tóc cô ấy, sao đó cô chầm chậm di chuyển những ngón tay lên má Jessica. Bây giờ cô có thể nghe thấy tiếng khóc thút thít của Jessica – vì thế, cô không muốn mở mắt ra.
“Y-Yuri…mình không muốn cậu từ bỏ…mình không muốn cậu…để cho cuộc đời của cậu trôi qua như thế…Hãy để mình…,để mình giúp cậu…mình cảm thấy thật bất lực…” Jessica bật khóc, hai mắt cô vẫn nhắm. Yuri nhắm mắt chặt hơn.
“Jessica, xin cậu…đừng khóc”
“N-nhưng…”
Yuri hít một hơi thật sâu. Môi cô run lên khi cô kiềm nén những giọt nước mắt và nỗi đau bên trong – cổ họng cô như thắt chặt lại. Cô nuốt cục ứ ở cô và hắng giọng. Tay cô vẫn vuốt ve mặt Jessica, và lau đi những giọt nước mắt.
“Cậu đã giúp mình, mỗi ngày. Chỉ cần nụ cười hay tiếng cười cậu, những cái ôm, những nụ hôn, những cái chạm – hay đơn giản chỉ là sự hiện diện của cậu….Cậu đã giúp mình rất nhiều, Jessica, mà không cần biết vấn đề của mình là gì”
Giọng cô run lên, nhưng cô vẫn tiếp tục nói
“V-vì thế..xin cậu..hãy ngừng khóc….bởi vì….cậu chính là sức mạnh của mình và khi cậu khóc—mình chỉ…” giọng Yuri như đứt quãng. Jessica ôm Yuri chặt hơn và nhẹ nhàng xoa lưng cô ấy. Yuri cũng bắt đầu khóc thút thít. Hai người họ khóc nhưng ít nhất là cũng khóc cùng nhau. Jessica ước rằng cô biết chuyện gì đã xảy ra, và vấn đề của Yuri là gì
“X-xin cậu hãy ở…” Yuri nói không nên lời. Jessica ra dấu cho Yuri im lặng. Sau đó, cô lau đi những giọt nước mắt của Yuri, đặt tay lên má Yuri và hôn cô ấy.
“Yuri, mình sẽ không bao giờ rời xa cậu” Jessica nói, “Mình có thể đi đâu khi cậu đang ở đây chứ ? Đây là nơi mình muốn sống, và nơi mình cảm thấy hạnh phúc….với cậu…mình chưa bao giờ chắc chắn như thế trong cuộc đời mình”
Yuri tiếp tục khóc, nhưng lần này cô đã mở mắt ra. Họ mở mắt và nhìn sâu vào mắt nhau. Họ mỉm cười và cái nhìn đó như nói lên tiếng lòng của họ.
Jessica nắm lấy tay Yuri – họ đan tay vào nhau. Cô kéo Yuri ra khỏi sàn nhảy, đi vào bóng tối. Điều rõ ràng cuối cùng mà Yuri nhìn thấy là đôi chân màu bánh mật đẹp hoàn mỹ của Jessica để lộ ra dưới chiếc váy ngắn màu đỏ. Điều đó làm cho Yuri bị quyến rũ một lần nữa.
-------------------------
Sunny trườn lên trên Sooyoung.
Bây giờ hai người họ đã hoàn toàn cởi bỏ hết quần áo. Sunny cúi xuống gần hơn, lưỡi cô chầm chậm chạm vào đôi môi Sooyoung. Cô cắn chúng, và một lần nữa, từ tốn hôn Sooyoung một cách đầy đam mê. Sooyoung có thể nếm được mùi vị của rượu từ Sunny, nhưng cô không quan tâm. Cô khẽ rên lên khi những nụ hôn nhẹ nhàng của Sunny dần chuyển sang mãnh liệt hơn. Sooyoung kéo cô ấy vào sát hơn, bàn tay còn lại của cô đang mân mê những đường cong trên cơ thể Sunny.
Khi họ sắp hết không khí. Mọi họ tách nhau ra, nhưng Sunny đã cố đặt một nụ hôn ngắn lên môi Sooyoung giữa những nhịp thở, sau đó lưỡi họ lại tiếp tục quấn lấy nhau. Sooyoung có thể cảm nhận được người cô ấy đang căng ra. Sunny bật ra tiếng rên khi Sooyoung trượt tay đến vùng ẩm ướt.
Nhiệt độ trong phòng lúc này nóng hơn bao giờ hết, mặc cho những cơn gió biển lùa vào từ cửa sổ.
Sunny mạnh bạo nắm chặt lấy hai tay Sooyoung và ấn nó xuống giường. Cô bật ra tiếng cười khúc khích khi tiến đến vùng ngực Sooyoung. Cô trượt nhưng nụ hôn xuống dưới và …xuống dưới nữa. Cả người Sooyoung căng lên khi Sunny nhẹ nhàng chạm vào vùng trung tâm của cô. Cô siết chặt ga giường khi Sunny chạm đến vào chỗ đó. Lần này cô bật tiếng rên thật lớn, gọi tên của Sunny.
“Mình-mình….mình nghĩ mình sắp….Aahhh…” Sooyoung cố nói giữa những hơi thở. Sunny ngẩn lên nhìn cô ấy và mỉm cười, cô trườn lên trên và hôn vào tai Sooyoung.
“Đêm nay chỉ mới bắt đầu thôi”, cô thì thầm.
------------------------
“SAO CẬU CÓ THỂ LÀM THẾ ?”
Yoona quăng túi bắp rang và cầm ly nước coke tạt vào mặt Seohyun. Seohyun ngẩng lên nhìn cô ấy và nài nỉ,
“Yoona…mình xin cậu…”
“XIN Ư ? Cậu đã lừa mình ! Cậu biến mình thành kẻ ngốc ! Cậu khiến cho chị của mình tổn thương nhiều hơn ! Cậu thật là ích kỷ !”
Cô hất tóc ra sao giận dữ và định bước ra khỏi đó. Seohyun đứng dậy và cố ôm lấy Yoona, nhưng cô đã bị đẩy mạnh ra, té xuống sofa.
“Sao cậu lại làm thế, Seohyun ? Tại sao cậu không nói với mình ? TẠI SAO ? hay cậu nghĩ rằng sẽ tạo nên…một bất ngờ lớn hả ?”
Cô đá cái bàn, và bước đi. Seohuyn khóc thật lớn, nước mắt chảy dài trên mặt cô
“MÌNH GHÉT CẬU”
Seohyun giật mình tỉnh dậy khỏi giấc mơ. Cô chớp mắt vài lần.
“hey, cậu không sao chứ ?” Yoona nói, cô đang lắc lắc Seohyun đế đánh thức cô ấy. “Yah, kết thúc bộ phim rất hay, tiếc là cậu lại ngủ”
Seohyun nửa phần nhẹ nhõm, nữa phần lo lắng sau khi nhận ra đó chỉ là giấc mơ. Cô đứng thẳng dậy, suy nghĩ xem liệu đây có phải là lúc thích hợp để nói với Yoona không, và cuối cùng cô quyết định rằng nói càng sớm càng tốt.
Yoona đang dọn dẹp mọi thứ trong phòng khách. Seohyn tiến đến gần Yoona, đặt tay lên vai cô ấy và hít một hơi thật sâu. Yoona ngạc nhiên nhìn cô ấy.
“Whoa, bộ người mình…có mùi gì sao mà cậu lại đến đây đứng hít thở vậy. Hehe !”
Seohyun mỉm cười, “Mình có thể nhìn thấy”, cô nghĩ trong đầu. Yoona nghiêng đầu sang một bên, “Sao thế ?”
Seohyun lại hít một hơi thật sâu. CÔ PHẢI NÓI VỚI CÔ ẤY.
“Yoong, mình có chuyện muốn nói với cậu”
CHAPTER 22 : OPEN
“Mình muốn nắm tay cậu như thế này mãi mãi”
Họ cùng nhau đi dạo trên bãi biển, một tay thì nắm chặt lấy nhau còn tay kia thì cầm giày. Ở nơi đó không có lấy một chút ánh sáng, ngoại trừ hàng triệu ngôi sao đang sáng lấp lánh trên bầu trời và ông trăng tỏa sáng. Yuri nhìn Jessica – cô ấy thật rực rỡ, tỏa sáng hơn cả ánh trăng
“Yuri, cậu có thể…nói cho mình biết về cậu không ? Ý mình là… chúng ta chưa bao giờ thật sự biết về nhau…mình muốn…..chúng ta đã quen nhau một thời gian rồi. Và mình thậm chí còn không biết cậu thích màu gì, hay thích làm gì…” Jessica ngượng ngùng hỏi.
“Mình thích ở cùng cậu” Yuri cười toe toét nói. Jessica đẩy nhẹ cô ấy.
“Thôi nào, mình nghiêm túc đấy. Cậu hoàn toàn bí ẩn đối với mình, nhưng mình lại rất yêu cậu” Jessica ngồi trên cát, “Cậu hãy nói đi ?”
Yuri thở dài và ngồi xuống cạnh cô ấy, Cô bỏ nón xuống và nhìn ra phía biển – nó có màu xanh đen thay vì một màu đen nhờ có ánh trăng chiếu rọi – và những ngôi sao chiếu lấp lánh trên dòng nước lăn tăn gợn sóng. Trước đây, cô chưa bao giờ mở lòng mình cho bất cứ ai – thậm chí ngay cả Sooyoung và Sunny cũng không.
“Okay. Cậu hỏi mình đi. Nhưng, mình không thể hứa là mình sẽ trả lời tất cả chúng, được không ?” Yuri mỉm cười, vén tóc ra sau tai cho Jessica. Jessica cười khúc khích
“Sở thích ?”
“Chụp hình, ngắm sao, và..”
“Và ?”
“Well, nhìn lén cậu”
Jessica đầy Yuri lần nữa, “Yah ! Cậu nghĩ mình không biết điều đó sao ? Còn gì nữa ?”
“Bòng chày” Yuri nhớ đến Yoona, và bất chợt cô cảm thấy không thoải mái. Cô nhìn Jessica, cô ấy đang rất thích thú, nhưng cô không muốn phá hỏng cái không khí này
“BÓNG CHÀY ? Oh, thật là tuyệt” Jessica nói, “Thế còn xe hơi ? Cậu thích xe hơi mà ?”
Yuri hắng giọng một cách khó nhọc. Đua xe…Cô đã từng rất thích nó, nhưng từ sau tai nạn lần đó…
“Well ? Yuri ?”
Yuri cố tỏ ra thật bình thường. Nhưng trong thâm tâm, nỗi đau vẫn quấn lấy trái tim cô. Cô cố chịu đựng, sau đó, cô chợt nhớ rằng Jessica vẫn chưa biết chuyện gì cả - bao gồm cả chuyện của Seohyun và về căn bệnh của cô.
“Mình-mình đã từng thích nó” cuối cùng cô cũng thốt ra lời,
“Nhưng yeah, mình không còn thích nó nữa..”
Jessica nhận ra sự không thoải mái của Yuri. Cô không hỏi thêm nữa, và đổi chủ đề.
“Cậu nên thử lướt sóng”
“Lướt sóng ? Cậu quên rằng mình mắc chứng sợ nước sao ? Hehe”
“Cậu sẽ lướt sóng vì mình chứ ?”
Yuri nhướng mày, “Well,….không”
Họ cùng nhau cười, những cơn sóng như cũng vui đùa cùng họ.
“Mình thích chạy đi mỗi khi mình thấy những cơn sóng chạm tới bờ biển” Yuri thổ lộ. Jessica bỗng nhiên cười phá lên, cô thấy điều đó thật là dễ thương.
Vài phút sau, hai người họ cùng đứng dậy, xách theo giày. Họ tiếp tục bước đi, cho đến khi họ đến nhà Yuri. Yuri mở cửa, cô để cho Jessica vào trước như điều một quý ông lịch sự thường làm – và đi theo sau cô ấy. Họ vẫn im lặng, không ai biết họ đang nghĩ gì lúc này – nhưng có một điểu rất rõ là…buổi tối hôm đó với họ chỉ là mới vừa bắt đầu.
Yuri nắm lấy tay Jessica, nó là thứ mềm mại nhất mà cô từng chạm vào. Cô kéo cô ấy lại, họ nhìn vào mắt nhau.
Sau đó, họ đi vào phòng Yuri. Cả người Jessica giờ hiện rõ sau khi cô ấy bước về phía cửa sổ, ánh trăng đang rọi thẳng vào cô ấy. Yuri chỉ nhìn Jessica khi cô ấy quay lại, hất tóc ra sau.
“Đến đây” Jessica thì thầm với cô.
Yuri đi theo cô ấy. Jessica đặt tay lên má Yuri, nhắm hai mắt lại, nghiêng đầu sang bên và nhẹ nhàng hôn lên môi Yuri.
Cô cắn môi dưới và chạm lưỡi vào nó. Tay Yuri vẫn không động đậy, cả người cô đang run lên vì bối rối. Jessica giúp cô vượt qua sự bối rồi đó bằng cách kéo tay Yuri và đặt lên eo cô. Yuri cũng nhắm hai mắt, theo sự dẫn dắt của Jessica.
Họ thở một cách khó nhọc giữa những nụ hôn. Jessica có thể nhận thấy Yuri đang cố giữ nhịp thở trong vài giây, để tránh mình bật ra âm thanh. Nhưng sau đó, Jessica lại tiếp tục chuyển sang một nụ hôn nồng cháy hơn, Yuri cuối cùng bật ra tiếng rên nhỏ. Lưỡi họ như vẫn đang đùa giỡn cùng nhau, không quá dữ dội, khá nhẹ nhàng.
Họ tách nhau ra khi sắp cạn kiệt không khí. Mắt hai người vẫn nhắm, họ từ từ di chuyển đến chiếc giường. Yuri cởi bỏ áo, và di chuyển lên trên Jessica. Ngay khi Jessica vửa cởi bỏ áo xong, Yuri liền cúi xuống bắt đầu hôn cô ấy lần nữa, lần này – mạnh mẽ hơn nhiều. Cô nắm lấy tay Jessica và ấn chặt chúng xuống giường. khiến Jessica không phản kháng được. Cô hôn vào cổ cô ấy, rồi đến tai. Jessica rên lên khi cảm thấy lưỡi Yuri chạm vào tai cô. Yuri nhẹ nhàng cắn vào nó rồi lại lần tìm về môi Jessica và họ lại hôn nhau thêm vài phút nữa.
Cả hai thở khó nhọc hơn, và bây giờ cả hai đang đổ mồ hôi rất nhiều. Jessica thì thầm với Yuri, “Hot”
Yuri lại tiếp tục chạm vào vai Jessica. Nó khá gầy nhưng vẫn rất quyến rũ. Sau đó, cô giúp Jessica cởi bỏ những thứ còn lại trên người.
“Thật bất công, cậu vẫn mặc quần jeans còn mình thì lại thế này” Jessica thì thầm, khi tay Yuri chầm chậm di chuyển xuống dưới. Bất ngờ Jessica siết chặt lấy ga giường khi tay Yuri đã di chuyển xuống tới đó ( mọi người tự tưởng tượng ^^). Jessica hét lớn tên Yuri, nó khá đau nhưng – cảm giác lại rất thỏa mãn.
Điều này như gây kích thích khía cạnh hoang dại trong Jessica.
Jessica lập tức thay đổi tình thế , cô xoay người và bây giờ Yuri đang nằm bên dưới. Cô trêu chọc Yuri bằng cách chầm chậm tiến xuống chạm vào phần bụng Yuri, rồi tới thắt lưng của cô ấy, và xuống dưới đó…..(^.^) Yuri không ngừng phát ra tiếng rên.
Sau đó, Jessica, tháo thắt lưng của Yuri ra (và mọi thứ gây cản trở khác) . Yuri tách chân ra khi Jessica ngả đầu trên ngực Yuri trong khi tay cô vẫn đang hoạt động ở….của Yuri. Yuri trượt những ngón tay của cô vào tóc Jessica và giữ chặt nó. Tay của Jessica di chuyển từ bên dưới lên trên má Yuri, và bây giờ họ lại tiếp tục hôn nhau, nhưng nó không quá mãnh liệt, trái tim họ đập rất nhanh và người họ túa đầy mồ hôi.
Yuri thở khó nhọc hơn khi Jessica tiếp tục hôn cô ấy. Hơi thở của cô chuyển từ nhưng hơi thở không phát ra tiếng thành những hơi thở khò khè. Jessica ngừng lại và nhìn cô ấy, “Yuri ? Cậu không sao chứ ?”
Yuri mỉm cười và vỗ nhẹ vào đầu Jessica. Cô hơi mệt, và sự thật là nó còn hơn cả mệt. Cô hầu như không mở mắt nổi, và cả người cô đang đau thắt lại. Cô chỉ muốn ngủ.
“Mình-mình không sao….mình đoán là mình chỉ quá khích thôi”
“Không, Yuri, cậu đang tái đi. Ôi, chúa ơi”
“Không sao….mình-mình ổn…”
Jessica chỉ nhìn Yuri, gương mặt cô lộ rỏ vẻ lo lắng, “Yuri ?”
Yuri cố gắng mở mắt. Nhưng cô chỉ có thể mở he hé. Cô nhìn Jessica, chớp mắt và mỉm cười “Jessica…mình ổn mà”
Sau đó cô lại nhắm mắt và ôm Jessica vào lòng. Hơi gió lạnh từ cửa số thổi vào giúp hông khô cơ thể họ, và nó nhanh chóng đưa họ vào giấc ngủ.
-------------------------
Ngày hôm sau, ánh sáng mặt trời còn sáng hơn cả những ngày khác. Mọi người rất đông đúc trên bãi biển, vì hôm nay là một ngày vô cùng đẹp trời. Nhưng có một cặp lại chọn cách ở trong nhà
Well , Taeyeon chính là người đã chọn cách ở trong nhà.
“C’moooooon, mình muốn đi lướt sóng ! NGAY BÂY GIỜ !”
“Hãy ở đây đi, được không ?”
Taeyeon trở cái bánh nướng và thở dài. Tiffany bĩu môi và trượt tay ngang eo Taeyeon. Cô ôm cô ấy từ phía sau, tựa cằm trên vai Taeyeon. Taeyeon cằn nhằn; cô biết cái tuyệt chiêu này của Tiffany – và nó rất hiệu quả.
“Fany-ahh….”
“Taeng….hôm nay thời tiết rất tuyệt để lướt sóng ! Ánh nắng mặt trời rất tuyệt, gió thổi cũng mạnh hơn mọi ngày nữa…và những con sóng cũng dữ dội hơn bình thường ! Hôm nay là một ngày hoàn hảo để lướt sóng !”
Taeyeon đặt cái bánh vài dĩa và đưa cho Tiffany.
“Hey, mình có chuyện muốn nói với cậu”
Cô quay sang tắt bếp nướng. Tiffany nhìn cô ấy; sự nghiêm túc thể hiện rõ trong giọng nói của cô ấy.
“Về chuyện gì ?"
“Về Kwon Yuri”
Tiffany cằn nhằn rồi ngồi xuống ghế. “Mình biết là cậu ghét cậu ấy rất nhiều vì ‘cướp đi’ Jesscia nhưng…”
“Mình không ghét cậu ấy vì điều đó”
“Vậy thì cái gì ?”
Taeyeon suy nghĩ. Nếu như cô nói cho Tiffany biết Yuri đã từng là đội trưởng đội đua ở trường trung học, cô ấy cũng chính là người đứng đằng sau vụ tai nạn đó – liệu như vậy có tốt không ?
Taeyeon ngồi xuống cạnh Tiffany, tay cô đặt lên váy cô ấy.
“Cậu nghĩ gì về Yuri ?”
Tiffany mỉm cười, “Ý cậu là gì ?”
“Cậu nghĩ gì về cậu ấy…?” Taeyeon lặp lại, vẫn không rời mắt khỏi Tiffany.
“Mình nghĩ cậu ấy hot, tuyệt vời, cô ấy có vẻ bí ẩn nhưng rất thú vị - không phải là loại người đáng sợ. Mình nghĩ rằng cậu ấy rất quyến rũ, xinh đẹp, và…”
“Được rồi ! Được rồi…dừng lại.” Taeyeon nói, có chút không thoải mái. Cô thấy Tiffany cười tự mãn, nhưng cô chọn cách không phản kháng lại, và vẫn tiếp tục hỏi
“Cậu có nghĩ cậu ấy là…người tốt ?”
Tiffany đứng thẳng dậy. “Người tốt ? Well….yeah. Mình thấy cách cậu ấy nhìn Jessica, và cách cậu ấy cư xử khi bên cạnh cô ấy. Ý mình là, nó không giống như…..À, mình cũng thấy cậu ấy chơi đùa với lũ trẻ, thấy cậu ấy chụp hình, và thấy cậu ấy giúp đỡ người già…mình cảm thấy cậu ấy là người tốt, và mình không thường thừa nhận….nhưng, mình có một niềm tin mãnh liệt rằng cậu ấy là người tốt. Sao cậu lại hỏi vậy ?”
“Cậu có tin vào sự….thay đổi ?” Taeyeon khoanh tay trước ngực. Tiffany gật đầu.
“Cậu đang cố nói điều gì thế ?”
“Mình nghĩ cậu ấy đã thay đổi hoàn toàn từ con người trước đây”
Mắt Tiffany mở to. Cô nhướng mày hỏi, “Cậu nói rằng cậu ấy hoàn toàn khác với trước đây sao ?"
Taeyeon gật đầu, “Yeah yeah…đó là những gì mình cố nói”
“Vậy thì sao ?”
“Well…không có gì…”
“Không có gì ?”
“Không có gì mà…”
“Hãy nói cho mình biết, …”
“Okay !”
Taeyeon đứng dậy, nói “Cậu ấy từng là đội trưởng đội đua. Chính cậu ấy đã lên kế hoạch mọi chuyện, và đó là lý do tại sao tụi tớ suýt mất mạng vào lần đó !”
Tiffany nhìn Taeyeon, cô vừa shock vì phản ứng của Taeyeon và vừa shock bởi những gì cô vừa nghe.
“Cậu ấy…đã từng ?”
“Vâng ! Đó là lý do tại sao mình lại….lo sợ cho Jessica. Và mình thật sự không tin tưởng Yuri…”
Tiffany nhìn xuống giày. Cô cần vài phút để suy nghĩ, sau đó cô ngẩng lên nhìn Taeyeon.
“Taeyeon à…”
“Huh ?”
“Nhưng Jessica tin cậu ấy, và điều đó là quan trọng nhất”
Taeyeon hoàn toàn bất ngờ với câu trả lời rất bình tĩnh của Tiffany.
“Taeyeon, mình biết Jessica quan trọng thế nào với mình và cậu. Mình biết cậu lo lắng nhiều như thế nào khi để cho cậu ấy đối mặt với những vấn đề đó, và cậu ấy luôn dựa dẫm chúng ta – cậu ấy luôn luôn cần có chúng ta bảo vệ và …” Tiffany ngập ngừng một lúc, “Nhưng Taeyeon….bây giờ cậu ấy đã thực sự trưởng thành rồi, và mình biết cậu ấy có thể tự đứng trên đôi chân mình…vì thế, hãy để cậu ấy tự quyết định”
Taeyeon thở dài và nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Yeah, cậu nói đúng”
Tiffany đến gần cô ấy. Cô vòng tay qua cổ Taeyeon, và hôn lên trán cô ấy. Tiffany vuốt tóc Taeyeon ra phía sau và chạm vào má cô ấy.
“Taeng, lời cậu nói nghe có vẻ khó khăn quá. Nó không hợp với vẻ bề ngoài dễ thương của cậu”
Cô hôn Taeyeon lần nữa, lần này là hôn ở môi. Taeyeon nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một bên, đáp lại nụ hôn đó.
----------------------
Yoona đóng cửa lại. Cô nghe tiếng Yuri và Jessica cười giỡn trên lầu; và nó nghe như thể hai người họ đang rất hạnh phúc. Cô phớt lờ nó và đi thẳng vào phòng khách, những lời nói của Seohyun vẫn vang mãi trong đầu cô.
Cô ngồi xuống tựa đầu vào sofa, nhìn lên trần nhà, chớp mắt vài lần rồi nhắm mắt lại. Cô cảm thấy bị dằn vặt. Làm thế nào mà cô có thể dễ dàng tha thứ cho chị ấy dễ dàng như vậy ?
Cô nhớ về chuyện tối qua….
Flashback
Seohyun ngồi bên cạnh cô, nắm lấy tay cô và siết thật chặt. “Yoona, hãy tha thứ cho Yuri”
Tấm danh thiếp của bác sĩ vẫn luôn xuất hiện trong đầu cô.
Yoona lầm bầm, “Cậu biết mình không thể làm vậy…”
“Chị ấy đã nói chuyện với mình”
Yoona ngồi đó, bất động, “Cái gì ?”
“Cậu có nhớ buổi trưa hôm đó không ? Khi cậu nhìn thấy mình và chị ấy ôm nhau ? Chị ấy đã nói chuyện với mình, chị ấy đã khóc và cầu xin mình tha thứ…Mặc dù mình nghĩ điều đó cũng không còn cần thiết nữa bởi vì mình đã tha thứ cho chị ấy lâu rồi”
Yoona vẫn ngồi không nhúc nhích
“Chị ấy nói với mình chị ấy đã cảm thấy dằn vặt như thế nào, đau đớn thế nào và chị ấy rất căm ghét bản thân mình khi mỗi ngày qua đi….Có vẻ như chị ấy đã mất đi mọi thứ từ sau tai nạn đó. Yoona, xin cậu…hãy tha thứ cho chị gái của cậu….”
Yoona đứng dậy, mắt vẫn không rời Seohyun.
“Mình thật sự cảm thấy đau khi nghe những lời đó từ chị ấy” Seohyun tiếp tục, “Mình không chỉ đau vì nỗi đau của chị ấy, mà còn buồn vì em gái của chị ấy lại không thèm lắng nghe chị ấy, không nói chuyện với chị ấy…..tha thứ cho chị ấy….và quan tâm chị ấy. Chị ấy đang rất tuyệt vọng, Yoona và cậu thậm chí không hề quan tâm”
Điều đó làm cho Yoona lúng túng. Seohyun nhắm mắt lại, và Yoona càng thấy lúng túng hơn khi nhìn thấy những giọt nước mắt rơi xuống má Seohyun. Seohyun nói giữa tiếng khóc thút thít
“Yoona, hãy tha lỗi cho mình…”
“Chuyện gì ?”
Yoona nhìn Seohyun, không hiểu chuyện gì
“Mình sẽ đưa cái này cho cậu”
Seohyun đứng dậy, lấy tấm danh thiếp trong ví ra và đưa cho Yoona. “Mình thấy cái này trong phòng chị ấy vào trưa hôm đó”
Yoona có ấn tượng với từ “THẤY”. Có phải cậu ấy vừa nói – cậu ấy thấy ?
“Đây là danh thiếp của bác sĩ….Yoona, chị ấy đang mắc bệnh !” Seohyun vòng tay ôm lấy Yoona, tim cô đập lớn đến nỗi Yoona cũng có thể nghe thấy. Yoona vẫn không phản ứng gì – tấm danh thiếp, Seohyun có thể nhìn thấy được, việc cầu xin của Yuri…..mọi thứ dường như quá sức chịu đựng.
“C-cái gì…"
“Yoona…xin cậu…hãy tha thứ cho chị ấy”
Seohyun bỏ Yoona ra. Cô đang lo lắng cho Yoona vì chân cô ấy đang run lên
“Và mình cũng yêu cậu…” cô thì thầm, nhìn thằng vào mắt Yoona – lần đầu tiên, kể từ sau tai nạn.
“Mình đã nhìn thấy tấm thiệp sinh nhật mà cậu làm…”
Yoona như ngừng thở. Cô nên vui mừng hay giận dữ ?
Nhưng giờ đây cô không còn quan tâm đến chuyện đó. Nhìn thấy Seohyun khóc , điều đó khiến cô rất đau – cô không quan tâm chuyện Seohyun nói về việc cô có thể nhìn thấy được. Thay vì giận dữ, hay bỏ đi, cô chọn cách ở lại cô chọn làm điều cô cho là đúng, tình yêu cô dành cho Seohyun quá lớn.
Cô kéo Seohyun vào cái ôm thật chặt. Cô không muốn nhìn thấy Seohyun khóc vì cô, cô không xứng đáng.
“Không sao mà…”
End of flashback
Yoona đang mỉm cười, nhưng sau đó – cô nhớ đến việc Seohyun nói về tấm danh thiếp bác sĩ…về việc Yuri bị bệnh.
Nụ cười nhanh chóng tắt đi. Cô cắn môi dưới, làm tay hình chữ thập, ngẩng lên và cầu nguyện rằng căn bệnh đó sẽ không quá xấu…không quá…nghiêm trọng.
“Mình muốn nắm tay cậu như thế này mãi mãi”
Họ cùng nhau đi dạo trên bãi biển, một tay thì nắm chặt lấy nhau còn tay kia thì cầm giày. Ở nơi đó không có lấy một chút ánh sáng, ngoại trừ hàng triệu ngôi sao đang sáng lấp lánh trên bầu trời và ông trăng tỏa sáng. Yuri nhìn Jessica – cô ấy thật rực rỡ, tỏa sáng hơn cả ánh trăng
“Yuri, cậu có thể…nói cho mình biết về cậu không ? Ý mình là… chúng ta chưa bao giờ thật sự biết về nhau…mình muốn…..chúng ta đã quen nhau một thời gian rồi. Và mình thậm chí còn không biết cậu thích màu gì, hay thích làm gì…” Jessica ngượng ngùng hỏi.
“Mình thích ở cùng cậu” Yuri cười toe toét nói. Jessica đẩy nhẹ cô ấy.
“Thôi nào, mình nghiêm túc đấy. Cậu hoàn toàn bí ẩn đối với mình, nhưng mình lại rất yêu cậu” Jessica ngồi trên cát, “Cậu hãy nói đi ?”
Yuri thở dài và ngồi xuống cạnh cô ấy, Cô bỏ nón xuống và nhìn ra phía biển – nó có màu xanh đen thay vì một màu đen nhờ có ánh trăng chiếu rọi – và những ngôi sao chiếu lấp lánh trên dòng nước lăn tăn gợn sóng. Trước đây, cô chưa bao giờ mở lòng mình cho bất cứ ai – thậm chí ngay cả Sooyoung và Sunny cũng không.
“Okay. Cậu hỏi mình đi. Nhưng, mình không thể hứa là mình sẽ trả lời tất cả chúng, được không ?” Yuri mỉm cười, vén tóc ra sau tai cho Jessica. Jessica cười khúc khích
“Sở thích ?”
“Chụp hình, ngắm sao, và..”
“Và ?”
“Well, nhìn lén cậu”
Jessica đầy Yuri lần nữa, “Yah ! Cậu nghĩ mình không biết điều đó sao ? Còn gì nữa ?”
“Bòng chày” Yuri nhớ đến Yoona, và bất chợt cô cảm thấy không thoải mái. Cô nhìn Jessica, cô ấy đang rất thích thú, nhưng cô không muốn phá hỏng cái không khí này
“BÓNG CHÀY ? Oh, thật là tuyệt” Jessica nói, “Thế còn xe hơi ? Cậu thích xe hơi mà ?”
Yuri hắng giọng một cách khó nhọc. Đua xe…Cô đã từng rất thích nó, nhưng từ sau tai nạn lần đó…
“Well ? Yuri ?”
Yuri cố tỏ ra thật bình thường. Nhưng trong thâm tâm, nỗi đau vẫn quấn lấy trái tim cô. Cô cố chịu đựng, sau đó, cô chợt nhớ rằng Jessica vẫn chưa biết chuyện gì cả - bao gồm cả chuyện của Seohyun và về căn bệnh của cô.
“Mình-mình đã từng thích nó” cuối cùng cô cũng thốt ra lời,
“Nhưng yeah, mình không còn thích nó nữa..”
Jessica nhận ra sự không thoải mái của Yuri. Cô không hỏi thêm nữa, và đổi chủ đề.
“Cậu nên thử lướt sóng”
“Lướt sóng ? Cậu quên rằng mình mắc chứng sợ nước sao ? Hehe”
“Cậu sẽ lướt sóng vì mình chứ ?”
Yuri nhướng mày, “Well,….không”
Họ cùng nhau cười, những cơn sóng như cũng vui đùa cùng họ.
“Mình thích chạy đi mỗi khi mình thấy những cơn sóng chạm tới bờ biển” Yuri thổ lộ. Jessica bỗng nhiên cười phá lên, cô thấy điều đó thật là dễ thương.
Vài phút sau, hai người họ cùng đứng dậy, xách theo giày. Họ tiếp tục bước đi, cho đến khi họ đến nhà Yuri. Yuri mở cửa, cô để cho Jessica vào trước như điều một quý ông lịch sự thường làm – và đi theo sau cô ấy. Họ vẫn im lặng, không ai biết họ đang nghĩ gì lúc này – nhưng có một điểu rất rõ là…buổi tối hôm đó với họ chỉ là mới vừa bắt đầu.
Yuri nắm lấy tay Jessica, nó là thứ mềm mại nhất mà cô từng chạm vào. Cô kéo cô ấy lại, họ nhìn vào mắt nhau.
Sau đó, họ đi vào phòng Yuri. Cả người Jessica giờ hiện rõ sau khi cô ấy bước về phía cửa sổ, ánh trăng đang rọi thẳng vào cô ấy. Yuri chỉ nhìn Jessica khi cô ấy quay lại, hất tóc ra sau.
“Đến đây” Jessica thì thầm với cô.
Yuri đi theo cô ấy. Jessica đặt tay lên má Yuri, nhắm hai mắt lại, nghiêng đầu sang bên và nhẹ nhàng hôn lên môi Yuri.
Cô cắn môi dưới và chạm lưỡi vào nó. Tay Yuri vẫn không động đậy, cả người cô đang run lên vì bối rối. Jessica giúp cô vượt qua sự bối rồi đó bằng cách kéo tay Yuri và đặt lên eo cô. Yuri cũng nhắm hai mắt, theo sự dẫn dắt của Jessica.
Họ thở một cách khó nhọc giữa những nụ hôn. Jessica có thể nhận thấy Yuri đang cố giữ nhịp thở trong vài giây, để tránh mình bật ra âm thanh. Nhưng sau đó, Jessica lại tiếp tục chuyển sang một nụ hôn nồng cháy hơn, Yuri cuối cùng bật ra tiếng rên nhỏ. Lưỡi họ như vẫn đang đùa giỡn cùng nhau, không quá dữ dội, khá nhẹ nhàng.
Họ tách nhau ra khi sắp cạn kiệt không khí. Mắt hai người vẫn nhắm, họ từ từ di chuyển đến chiếc giường. Yuri cởi bỏ áo, và di chuyển lên trên Jessica. Ngay khi Jessica vửa cởi bỏ áo xong, Yuri liền cúi xuống bắt đầu hôn cô ấy lần nữa, lần này – mạnh mẽ hơn nhiều. Cô nắm lấy tay Jessica và ấn chặt chúng xuống giường. khiến Jessica không phản kháng được. Cô hôn vào cổ cô ấy, rồi đến tai. Jessica rên lên khi cảm thấy lưỡi Yuri chạm vào tai cô. Yuri nhẹ nhàng cắn vào nó rồi lại lần tìm về môi Jessica và họ lại hôn nhau thêm vài phút nữa.
Cả hai thở khó nhọc hơn, và bây giờ cả hai đang đổ mồ hôi rất nhiều. Jessica thì thầm với Yuri, “Hot”
Yuri lại tiếp tục chạm vào vai Jessica. Nó khá gầy nhưng vẫn rất quyến rũ. Sau đó, cô giúp Jessica cởi bỏ những thứ còn lại trên người.
“Thật bất công, cậu vẫn mặc quần jeans còn mình thì lại thế này” Jessica thì thầm, khi tay Yuri chầm chậm di chuyển xuống dưới. Bất ngờ Jessica siết chặt lấy ga giường khi tay Yuri đã di chuyển xuống tới đó ( mọi người tự tưởng tượng ^^). Jessica hét lớn tên Yuri, nó khá đau nhưng – cảm giác lại rất thỏa mãn.
Điều này như gây kích thích khía cạnh hoang dại trong Jessica.
Jessica lập tức thay đổi tình thế , cô xoay người và bây giờ Yuri đang nằm bên dưới. Cô trêu chọc Yuri bằng cách chầm chậm tiến xuống chạm vào phần bụng Yuri, rồi tới thắt lưng của cô ấy, và xuống dưới đó…..(^.^) Yuri không ngừng phát ra tiếng rên.
Sau đó, Jessica, tháo thắt lưng của Yuri ra (và mọi thứ gây cản trở khác) . Yuri tách chân ra khi Jessica ngả đầu trên ngực Yuri trong khi tay cô vẫn đang hoạt động ở….của Yuri. Yuri trượt những ngón tay của cô vào tóc Jessica và giữ chặt nó. Tay của Jessica di chuyển từ bên dưới lên trên má Yuri, và bây giờ họ lại tiếp tục hôn nhau, nhưng nó không quá mãnh liệt, trái tim họ đập rất nhanh và người họ túa đầy mồ hôi.
Yuri thở khó nhọc hơn khi Jessica tiếp tục hôn cô ấy. Hơi thở của cô chuyển từ nhưng hơi thở không phát ra tiếng thành những hơi thở khò khè. Jessica ngừng lại và nhìn cô ấy, “Yuri ? Cậu không sao chứ ?”
Yuri mỉm cười và vỗ nhẹ vào đầu Jessica. Cô hơi mệt, và sự thật là nó còn hơn cả mệt. Cô hầu như không mở mắt nổi, và cả người cô đang đau thắt lại. Cô chỉ muốn ngủ.
“Mình-mình không sao….mình đoán là mình chỉ quá khích thôi”
“Không, Yuri, cậu đang tái đi. Ôi, chúa ơi”
“Không sao….mình-mình ổn…”
Jessica chỉ nhìn Yuri, gương mặt cô lộ rỏ vẻ lo lắng, “Yuri ?”
Yuri cố gắng mở mắt. Nhưng cô chỉ có thể mở he hé. Cô nhìn Jessica, chớp mắt và mỉm cười “Jessica…mình ổn mà”
Sau đó cô lại nhắm mắt và ôm Jessica vào lòng. Hơi gió lạnh từ cửa số thổi vào giúp hông khô cơ thể họ, và nó nhanh chóng đưa họ vào giấc ngủ.
-------------------------
Ngày hôm sau, ánh sáng mặt trời còn sáng hơn cả những ngày khác. Mọi người rất đông đúc trên bãi biển, vì hôm nay là một ngày vô cùng đẹp trời. Nhưng có một cặp lại chọn cách ở trong nhà
Well , Taeyeon chính là người đã chọn cách ở trong nhà.
“C’moooooon, mình muốn đi lướt sóng ! NGAY BÂY GIỜ !”
“Hãy ở đây đi, được không ?”
Taeyeon trở cái bánh nướng và thở dài. Tiffany bĩu môi và trượt tay ngang eo Taeyeon. Cô ôm cô ấy từ phía sau, tựa cằm trên vai Taeyeon. Taeyeon cằn nhằn; cô biết cái tuyệt chiêu này của Tiffany – và nó rất hiệu quả.
“Fany-ahh….”
“Taeng….hôm nay thời tiết rất tuyệt để lướt sóng ! Ánh nắng mặt trời rất tuyệt, gió thổi cũng mạnh hơn mọi ngày nữa…và những con sóng cũng dữ dội hơn bình thường ! Hôm nay là một ngày hoàn hảo để lướt sóng !”
Taeyeon đặt cái bánh vài dĩa và đưa cho Tiffany.
“Hey, mình có chuyện muốn nói với cậu”
Cô quay sang tắt bếp nướng. Tiffany nhìn cô ấy; sự nghiêm túc thể hiện rõ trong giọng nói của cô ấy.
“Về chuyện gì ?"
“Về Kwon Yuri”
Tiffany cằn nhằn rồi ngồi xuống ghế. “Mình biết là cậu ghét cậu ấy rất nhiều vì ‘cướp đi’ Jesscia nhưng…”
“Mình không ghét cậu ấy vì điều đó”
“Vậy thì cái gì ?”
Taeyeon suy nghĩ. Nếu như cô nói cho Tiffany biết Yuri đã từng là đội trưởng đội đua ở trường trung học, cô ấy cũng chính là người đứng đằng sau vụ tai nạn đó – liệu như vậy có tốt không ?
Taeyeon ngồi xuống cạnh Tiffany, tay cô đặt lên váy cô ấy.
“Cậu nghĩ gì về Yuri ?”
Tiffany mỉm cười, “Ý cậu là gì ?”
“Cậu nghĩ gì về cậu ấy…?” Taeyeon lặp lại, vẫn không rời mắt khỏi Tiffany.
“Mình nghĩ cậu ấy hot, tuyệt vời, cô ấy có vẻ bí ẩn nhưng rất thú vị - không phải là loại người đáng sợ. Mình nghĩ rằng cậu ấy rất quyến rũ, xinh đẹp, và…”
“Được rồi ! Được rồi…dừng lại.” Taeyeon nói, có chút không thoải mái. Cô thấy Tiffany cười tự mãn, nhưng cô chọn cách không phản kháng lại, và vẫn tiếp tục hỏi
“Cậu có nghĩ cậu ấy là…người tốt ?”
Tiffany đứng thẳng dậy. “Người tốt ? Well….yeah. Mình thấy cách cậu ấy nhìn Jessica, và cách cậu ấy cư xử khi bên cạnh cô ấy. Ý mình là, nó không giống như…..À, mình cũng thấy cậu ấy chơi đùa với lũ trẻ, thấy cậu ấy chụp hình, và thấy cậu ấy giúp đỡ người già…mình cảm thấy cậu ấy là người tốt, và mình không thường thừa nhận….nhưng, mình có một niềm tin mãnh liệt rằng cậu ấy là người tốt. Sao cậu lại hỏi vậy ?”
“Cậu có tin vào sự….thay đổi ?” Taeyeon khoanh tay trước ngực. Tiffany gật đầu.
“Cậu đang cố nói điều gì thế ?”
“Mình nghĩ cậu ấy đã thay đổi hoàn toàn từ con người trước đây”
Mắt Tiffany mở to. Cô nhướng mày hỏi, “Cậu nói rằng cậu ấy hoàn toàn khác với trước đây sao ?"
Taeyeon gật đầu, “Yeah yeah…đó là những gì mình cố nói”
“Vậy thì sao ?”
“Well…không có gì…”
“Không có gì ?”
“Không có gì mà…”
“Hãy nói cho mình biết, …”
“Okay !”
Taeyeon đứng dậy, nói “Cậu ấy từng là đội trưởng đội đua. Chính cậu ấy đã lên kế hoạch mọi chuyện, và đó là lý do tại sao tụi tớ suýt mất mạng vào lần đó !”
Tiffany nhìn Taeyeon, cô vừa shock vì phản ứng của Taeyeon và vừa shock bởi những gì cô vừa nghe.
“Cậu ấy…đã từng ?”
“Vâng ! Đó là lý do tại sao mình lại….lo sợ cho Jessica. Và mình thật sự không tin tưởng Yuri…”
Tiffany nhìn xuống giày. Cô cần vài phút để suy nghĩ, sau đó cô ngẩng lên nhìn Taeyeon.
“Taeyeon à…”
“Huh ?”
“Nhưng Jessica tin cậu ấy, và điều đó là quan trọng nhất”
Taeyeon hoàn toàn bất ngờ với câu trả lời rất bình tĩnh của Tiffany.
“Taeyeon, mình biết Jessica quan trọng thế nào với mình và cậu. Mình biết cậu lo lắng nhiều như thế nào khi để cho cậu ấy đối mặt với những vấn đề đó, và cậu ấy luôn dựa dẫm chúng ta – cậu ấy luôn luôn cần có chúng ta bảo vệ và …” Tiffany ngập ngừng một lúc, “Nhưng Taeyeon….bây giờ cậu ấy đã thực sự trưởng thành rồi, và mình biết cậu ấy có thể tự đứng trên đôi chân mình…vì thế, hãy để cậu ấy tự quyết định”
Taeyeon thở dài và nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Yeah, cậu nói đúng”
Tiffany đến gần cô ấy. Cô vòng tay qua cổ Taeyeon, và hôn lên trán cô ấy. Tiffany vuốt tóc Taeyeon ra phía sau và chạm vào má cô ấy.
“Taeng, lời cậu nói nghe có vẻ khó khăn quá. Nó không hợp với vẻ bề ngoài dễ thương của cậu”
Cô hôn Taeyeon lần nữa, lần này là hôn ở môi. Taeyeon nhẹ nhàng nghiêng đầu sang một bên, đáp lại nụ hôn đó.
----------------------
Yoona đóng cửa lại. Cô nghe tiếng Yuri và Jessica cười giỡn trên lầu; và nó nghe như thể hai người họ đang rất hạnh phúc. Cô phớt lờ nó và đi thẳng vào phòng khách, những lời nói của Seohyun vẫn vang mãi trong đầu cô.
Cô ngồi xuống tựa đầu vào sofa, nhìn lên trần nhà, chớp mắt vài lần rồi nhắm mắt lại. Cô cảm thấy bị dằn vặt. Làm thế nào mà cô có thể dễ dàng tha thứ cho chị ấy dễ dàng như vậy ?
Cô nhớ về chuyện tối qua….
Flashback
Seohyun ngồi bên cạnh cô, nắm lấy tay cô và siết thật chặt. “Yoona, hãy tha thứ cho Yuri”
Tấm danh thiếp của bác sĩ vẫn luôn xuất hiện trong đầu cô.
Yoona lầm bầm, “Cậu biết mình không thể làm vậy…”
“Chị ấy đã nói chuyện với mình”
Yoona ngồi đó, bất động, “Cái gì ?”
“Cậu có nhớ buổi trưa hôm đó không ? Khi cậu nhìn thấy mình và chị ấy ôm nhau ? Chị ấy đã nói chuyện với mình, chị ấy đã khóc và cầu xin mình tha thứ…Mặc dù mình nghĩ điều đó cũng không còn cần thiết nữa bởi vì mình đã tha thứ cho chị ấy lâu rồi”
Yoona vẫn ngồi không nhúc nhích
“Chị ấy nói với mình chị ấy đã cảm thấy dằn vặt như thế nào, đau đớn thế nào và chị ấy rất căm ghét bản thân mình khi mỗi ngày qua đi….Có vẻ như chị ấy đã mất đi mọi thứ từ sau tai nạn đó. Yoona, xin cậu…hãy tha thứ cho chị gái của cậu….”
Yoona đứng dậy, mắt vẫn không rời Seohyun.
“Mình thật sự cảm thấy đau khi nghe những lời đó từ chị ấy” Seohyun tiếp tục, “Mình không chỉ đau vì nỗi đau của chị ấy, mà còn buồn vì em gái của chị ấy lại không thèm lắng nghe chị ấy, không nói chuyện với chị ấy…..tha thứ cho chị ấy….và quan tâm chị ấy. Chị ấy đang rất tuyệt vọng, Yoona và cậu thậm chí không hề quan tâm”
Điều đó làm cho Yoona lúng túng. Seohyun nhắm mắt lại, và Yoona càng thấy lúng túng hơn khi nhìn thấy những giọt nước mắt rơi xuống má Seohyun. Seohyun nói giữa tiếng khóc thút thít
“Yoona, hãy tha lỗi cho mình…”
“Chuyện gì ?”
Yoona nhìn Seohyun, không hiểu chuyện gì
“Mình sẽ đưa cái này cho cậu”
Seohyun đứng dậy, lấy tấm danh thiếp trong ví ra và đưa cho Yoona. “Mình thấy cái này trong phòng chị ấy vào trưa hôm đó”
Yoona có ấn tượng với từ “THẤY”. Có phải cậu ấy vừa nói – cậu ấy thấy ?
“Đây là danh thiếp của bác sĩ….Yoona, chị ấy đang mắc bệnh !” Seohyun vòng tay ôm lấy Yoona, tim cô đập lớn đến nỗi Yoona cũng có thể nghe thấy. Yoona vẫn không phản ứng gì – tấm danh thiếp, Seohyun có thể nhìn thấy được, việc cầu xin của Yuri…..mọi thứ dường như quá sức chịu đựng.
“C-cái gì…"
“Yoona…xin cậu…hãy tha thứ cho chị ấy”
Seohyun bỏ Yoona ra. Cô đang lo lắng cho Yoona vì chân cô ấy đang run lên
“Và mình cũng yêu cậu…” cô thì thầm, nhìn thằng vào mắt Yoona – lần đầu tiên, kể từ sau tai nạn.
“Mình đã nhìn thấy tấm thiệp sinh nhật mà cậu làm…”
Yoona như ngừng thở. Cô nên vui mừng hay giận dữ ?
Nhưng giờ đây cô không còn quan tâm đến chuyện đó. Nhìn thấy Seohyun khóc , điều đó khiến cô rất đau – cô không quan tâm chuyện Seohyun nói về việc cô có thể nhìn thấy được. Thay vì giận dữ, hay bỏ đi, cô chọn cách ở lại cô chọn làm điều cô cho là đúng, tình yêu cô dành cho Seohyun quá lớn.
Cô kéo Seohyun vào cái ôm thật chặt. Cô không muốn nhìn thấy Seohyun khóc vì cô, cô không xứng đáng.
“Không sao mà…”
End of flashback
Yoona đang mỉm cười, nhưng sau đó – cô nhớ đến việc Seohyun nói về tấm danh thiếp bác sĩ…về việc Yuri bị bệnh.
Nụ cười nhanh chóng tắt đi. Cô cắn môi dưới, làm tay hình chữ thập, ngẩng lên và cầu nguyện rằng căn bệnh đó sẽ không quá xấu…không quá…nghiêm trọng.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét