Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

The most romantic thing (chap 13, part 3)

Part 3:



Tình yêu và băng giá nó không liên quan với nhau. Yeah, chứ bằng cách thần thánh nào nó mới có sự nối kết được chứ. Ừh vậy mà trong khung cảnh lãng mạn đầy chất thơ và mang đậm màu sắc cổ tích như thế Yuri lại buông ra câu “Jessica, cô là một tảng băng ấm áp”. Cá nhân Jessica thấy không có lý do gì để nói nó hết trơn. Bây giờ không phải mùa đông, trời không lạnh (thực ra mùa hè ở Hàn Quốc nóng khủng khiếp) và cô thì chắc chắn không phải là băng giá rồi (Hả? Thiệt không?), vậy mà có kẻ ngốc tới mức đem cô ra so sánh mắc cười như vậy đó.




Nói là nói thế, con gái thì lúc nào chả có muôn vàn lý do để chối bỏ sự ngượng ngùng của mình chứ. Điểm mấu chốt trong buổi hẹn hò hôm nay không phải là màn cưỡi ngựa hay gì hết, điều đáng lưu ý chính là việc Yuri chấp nhận nghe lời Jessica. Jessica thực sự đã rất bất ngờ khi Yuri mở lời với cô và còn tuân lệnh cô mà không có vài màn cãi nhau ỏm tỏi để rồi mỗi người bước về 1 hướng khác nhau với 2 cái đầu bốc khói. Jessica cứ nghĩ rằng việc cô từ bỏ mấy xâu thịt nướng theo lời Yuri đã là cả 1 cuộc cách mạng rồi, nhưng không ngờ nguyên 1 chiến dịch tổng khởi nghĩa đã âm thầm khơi mào từ chính cái đồ ngốc ấy. Thế giới phức tạp, IQ cũng chỉ là con số, nó chả nói lên được điều gì về trí thông minh phi phàm của con người cả.




Jessica đang cố để hiểu mọi thứ diễn ra xung quanh cô nhưng hình như nó hóc búa hơn việc tìm ra chiến lược PR mới cho Caribbean Bay thì phải. Những con số lạnh lùng và logic đơn giản hơn mớ bòng bong mang tên gì cô cũng chưa biết này gấp cả tỉ lần (thực ra biết tên nhưng cố tình vờ như không hay ^ ^). Jessica thực sự rất ghét mấy người ngố ngố, lúc nào cũng giả bộ ngây thơ để người ta thương cảm nhưng với cái người đang ngồi cạnh cô thì cô phải dùng từ cực kì ghét. Bởi vì kẻ ngốc này không những ngố mà còn thích làm liều nữa. Tự dưng nắm tay rồi còn tranh thủ cạp tai người ta đã đời. Jessica làm điều đó thì bình thường rồi nhưng ai cho Yuri đụng tay đụng chân chứ (tại sao???).




Yuri, người đang bay bổng đâu đó với mấy bài hát từ folder SNSD’s trong điện thoại đang cực kì vui vẻ và vô tình làm Jessica tăng thêm 1 nấc trong cái thang đo sự căm ghét của cô. Jessica ghét Yuri vì thứ nhất: làm cho tim cô đập nhanh quá tốc độ cho phép, suy ra kẻ ngốc này có âm mưu làm cho cô bị shock dẫn đến đột tử. Thứ 2: cái mặt nhởn nhơ đắc thắng vì “trả thù” xong vụ du lịch dã ngoại chỉ nhìn qua khóe mắt đã thấy bực rồi, từ đó diễn giải ra là kẻ ngốc đã làm bẽ mặt Jessica và nó hoàn toàn có thể gây ra những chứng bệnh kiểu như suy nghĩ lòng vòng, đầu óc tán loạn, miệng liên tục lầm bầm như người tâm thần phân liệt. Thứ 3 và nguy hiểm nhất: e hèm, đó là làm cho Jessica thấy yêu khuôn mặt khờ khạo đó hơn.




Yêu? 1 từ với 3 kí tự thật khó để nói hết cảm xúc hỗn loạn bên trong con người Jessica. Cô không dám chắc việc mỗi đêm cô đều nhớ tới nụ cười và đôi mắt nâu của Yuri rồi cảm thấy ghen tức vô cớ khi Yuri nói cười với 1 ai đó không phải là cô và cái cảm giác muốn được bên cạnh, muốn được chạm vào, muốn được Yuri chở che có phải là yêu không nữa. Jessica đã tìm cách đóng chặt trái tim mình kể từ lần đầu tiên cô về nước và bước chân đến Caribbean Bay. Không phải vì cô có 1 chuyện tình ngang trái nơi đây mà vì khát khao được làm chủ khu công viên nước lớn nhất thế giới quá mãnh liệt. Để trở thành quản lý trẻ tuổi nhất tập đoàn Everland, Jessica đã nỗ lực rất nhiều. Tình yêu cô dành cho màu xanh ngọc bích sóng sánh trên mặt hồ bơi đủ lớn để xua tan đi cám dỗ ngọt ngào từ những cuộc tình sinh viên lãng mạn nhưng có phần vội vã. Và khi ước mơ đã đạt được, Jessica không hề cảm thấy hối tiếc cho những năm tháng tuổi trẻ chỉ biết học và học. Bởi vì cô đã trở về Hàn Quốc và một lần nữa yêu.




Nhưng tình cảm của Yuri thì Jessica không hiểu. Đã có lúc Jessica nghĩ mọi thứ chỉ dừng ở những trận cãi vã rồi thì Yuri quay trở về trường học sau mùa hè còn Jessica thì tiếp tục phấn đấu lên làm giám đốc trẻ nhất của Caribbean Bay. Yuri thực sự là 1 người kì lạ, khi thì cô ấy tỏ vẻ lạnh lùng không để ý nhưng rồi những hành động quan tâm chăm sóc của 1 seobang đã đến và cuốn Jessica vào những giây phút yếu mềm. Cái nắm tay ấm áp, vị ngọt lạnh nơi vành tai và cả câu nói tưởng như có vẻ ngược ngạo kia mang thông điệp bí ẩn gì đây? Là do hoàn cảnh tác động và Yuri muốn “ăn miếng trả miếng” Jessica hay nó là 1 thứ gì đó trên cả mối quan hệ nhân viên – tập sự? Jessica thực sự không đủ thông minh để trả lời những câu hỏi xoay quanh Kwon Yuri. Đó có được coi là 1 biểu hiện của 1 người đang yêu không nhỉ?




Những độc thoại nội tâm của Jessica, Yuri không nghe được, dĩ nhiên, nếu mà nghe thì đảm bảo có 1 số người nhảy lên nóc nhà ăn mừng mất. Yuri lúc này còn đang bận nghe 1 cuộc điện thoại của ai đó. Jessica đoán đó là mẹ của Yuri qua cách xưng hô của cô ấy. 1 lúc sau, Yuri bấm nút gác máy nhưng trái với vẻ mặt của 1 người được gia đình hỏi han quan tâm, Yuri đã tháo tai nghe ra và xoay chiếc điện thoại trong tay.


- Có chuyện gì không ổn à? – Jessica quan tâm.


- Mẹ muốn tôi về nhà ngủ tối nay, đã 2 tháng kể từ khi tôi làm ở Caribbean Bay và sau 60 ngày mẹ tôi mới nhận ra rằng bà ấy có 1 đứa con gái – Yuri nói đùa để xua đi không khí căng thẳng cô vô tình tạo ra.


- Xin lỗi nhưng cô với mẹ cô có vấn đề gì sao? – Jessica dè dặt hỏi.


- À không, tại vì mẹ tôi không cổ vũ chuyện ra khỏi Seoul để đi làm ở 1 nơi xa tầm tay của mẹ tôi thôi. Hôm đó với sự xúi giục của Yoona, tôi đã lén trốn đi với 1 lá thư để lại – Yuri hồi tưởng.


- Hả? Cô đã trốn nhà đi làm thêm? Nhân viên Im tốt quá hén – Jessica thấy rất thú vị với câu chuyện của Yuri.


- “Tốt” là có ý gì? – Yuri thắc mắc khi thấy Jessica nhoẻn miệng cười.


- Không có gì đâu - Làm sao Jessica dám nói Yoona tốt vì đã dụ dỗ Yuri tới Caribbean Bay để rồi Yuri gặp Jessica và làm cho cô mất ăn mất ngủ chứ (cái này có hơi nổ 1 chút vì thực tế chứng minh là không gì có thể làm gián đoạn công cuộc ăn ngủ của công chúa hết trơn)


- Tôi nghĩ là tôi phải về nhà thôi, hôm nay là sinh nhật ba tôi nên mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng hết rồi – Yuri nghĩ về ba như 1 niềm an ủi.


- Dù sao mai cũng là chủ nhật, cô cứ về nhà đi.


- Còn cô thì sao? – Yuri muốn biết về Jessica hơn là cái bàn tiệc ở nhà.


- Tôi có thể tự đi tàu điện ngầm về Caribbean được mà. Đừng lo.



Đương nhiên nếu Yuri về nhà còn Jessica về Caribbean thì đó là cái kết lãng nhất cho buổi hẹn hò trong mơ của họ. Yuri đã tổn hao hơi bị nhiều công sức cho cái ngày hòa bình đầu tiên trong cuộc đời 2 người từ khi cả 2 đụng mặt nhau vậy mà cuối cùng nó biến thành vô duyên như thế đó hả? Yuri muốn đưa Jessica tới tháp thiên văn theo lời gợi ý của Fany để biến khoảnh khắc đó thành kỉ niệm đẹp đẽ trong ngày hẹn hò đầu tiên nhưng giờ thì mọi thứ thật vô nghĩa. Phóng tầm nhìn ra ngoài cửa sổ loang loáng ánh đèn, Yuri bắt gặp hình ảnh 1 gia đình trẻ với bố mẹ và 2 cô con gái nhỏ xinh ở băng ghế đối diện trên tàu điện ngầm. 1 cái gì đó lóe sáng đâm xuyên qua bóng tối đen đặc trong đầu Yuri.


- Jessica – Yuri khẽ gọi tên cô nàng tập sự.


- Sao cơ? – giọng Jessica bỗng dịu dàng hơn bình thường rất nhiều.


- Cô nghĩ sao nếu…ờh…đêm cũng khuya rồi, trời lạnh nữa chứ, để cô đi về 1 mình như thế này tôi không yên tâm lắm. Chưa kể là ở trạm chờ hay có mấy tên lưu manh, rồi đường từ tàu điện ngầm về khu công viên cũng xa, lỡ như có chuyện gì thì…Người bình thường thì không sao nhưng cô là con gái lại…thế này (Yul định nói là “cô lại đẹp thế này” nhưng ngại ^ ^), tôi nghĩ cô không nên về đâu – Yuri tung ra hàng tá lý do để ngăn cản bước đi của Jessica.


- Ừh rồi sao nữa? Không về thì đi đâu – Jessica quay cuồng với đủ thứ tưởng tượng của Yuri nhưng vẫn kiên nhẫn với kẻ ngốc của cô. Là do Jessica đang cố giữ hình tượng chứ bình thường không khéo đã có án mạng thảm khốc rồi.


- Tôi và cô…à không…cô…về nhà tôi ngủ qua đêm nay nha? – Yuri ngập ngừng nói ra ý định táo bạo của cô.


Xin thưa là Yuri nhà ta chưa bao giờ hé lộ với Jessica về cái viễn cảnh đón em gái và họp gia tộc cùng 1 ngày là ra mắt gia đình 2 bên cả. Yuri không có hứng rò rỉ thông tin để Jessica tung cước đá Yuri rớt cái tỏm xuống bể bơi sâu 3,5m. Đến người ít thông minh nhất quả đất cũng biết là Jessica sẽ cào, cắn, xé dã man lên thân thể tàn tạ của Yuri nếu Jessica biết quản lý Lee đã có 1 sự hiểu lầm cực kì sâu sắc với cả 2. Chuyện mang “bạn gái” về nhà ngủ qua đêm sao nó khó tưởng tượng quá nhưng cách đây đúng 27,3s Yuri đã đề nghị cô nàng tập sự như thế đó.




Jessica nghe Yuri nói xong quay mặt đi chỗ khác trong khi Yuri cũng đeo cái mặt đỏ rực phóng tia nhìn khó chịu vô mấy gã thanh niên choai choai đang ngắm nhìn miễn phí và bình loạn rôm rả về 2 cô gái đẹp đầu toa (tức 2 cây đen trắng của chúng ta đó ạ). Phải nói thêm là Jessica không có đỏ mặt, chỉ là 2 bên má của công chúa tóc vàng đủ nóng để đốt cháy mọi loại cảm xúc bén mảng tới gần và có thể nấu chín được nước lã thôi. Không cần thông tin ra mắt người yêu vớ vẩn, Jessica cũng đã tự vẽ lên được khung cảnh phòng khách nhà Yuri và cô thì đang cúi chào lễ phép với Mr & Mrs Kwon. Rồi kéo theo đó là abc xyz …




Vâng, chính xác là cái abc xyz trong cái phương trình đa cộng tuyến đó đã khiến cho cái tàu điện ngầm chạy nhanh hơn bình thường và đã qua luôn cái trạm mà Jessica phải xuống để bắt 1 chuyến khác về Caribbean Bay. Tàu đang te te chạy về Seoul mà lòng ai vẫn bâng khuâng quá. Đến khi bàn tay ấm áp của Yuri nắm lấy bàn tay đang đặt hờ hững trên đùi của Jessica khi tàu dừng mới làm Jessica tỉnh mộng.


- Đi thôi. Về nhà tôi chỉ đi bộ khoảng 5’ à – Yuri mặc định Jessica đã đồng ý với lời đề nghị của cô rồi.


- Ơh nhưng tôi phải về Caribbean – Jessica ngơ ngác nghe loa thông báo đã về tới Seoul.


- Qua trạm đó lâu rồi mà – Yuri mỉm cười.


- Vậy là…tôi… - Jessica ngập ngừng với ý nghĩ vụt qua.


- Về nhà tôi – Yuri thêm vô vế sau 1 cách vui vẻ.


- Ừh – Jessica đồng ý nhưng trong lòng cô thì đang nghĩ tới chuyện đi nhuộm da nâu như Yuri để che giấu bớt cái mặt đỏ chín vì ngượng của cô.



Có ai thắc mắc bây giờ là mấy giờ không? Mới 6.30 p.m thôi và từ chỗ này đi ngược về trạm dừng Jessica phải xuống để về khu công viên chỉ mất 15’. Nhưng mà người ta đang đi theo tiếng gọi của con tim nên mọi người đừng có thắc mắc khó trả lời vậy chứ. Bây giờ trời có sáng trưng thì Jessica vẫn cứ lấy cớ trễ tàu để sải bước theo “chồng” về dinh thôi. Tình trạng hiện giờ của Jessica trong sử sách được gọi là “anh hùng khó qua ải mỹ nhân”, còn ngôn ngữ thường dân thì nó phũ phàng lắm, đơn giản nó là “mê gái đẹp” thôi.



Yuri nói từ trạm xe điện ngầm về nhà cô ấy chỉ mất 5’. Đúng là nó chỉ có 5’ nhưng với ai đó thì nó dài đâu cỡ chừng vài thế kỉ. Bóng tóc đen vội vàng đi trước để dẹp đường cho bóng tóc vàng, bóng tóc vàng vừa đi lơ thơ vừa nghĩ ngợi vu vơ nhiều thứ nên hết đụng người này lại dậm chân người kia. Ngượng nghịu luôn luôn là từ tốt nhất và thích hợp nhất để dành cho 2 cô gái xinh đẹp của chúng ta.




Nhưng nói gì thì nói, ngượng chẳng qua cũng chỉ là chuyện nhỏ. Cánh cổng xanh nhỏ nhắn nằm gọn ghẽ giữa những hàng dây leo xanh ngắt mở lối vào căn nhà 2 tầng màu trắng mới là đỉnh điểm của đêm nay. 2 cô gái của chúng ta hầu như không nói gì từ trong suốt chặng đường từ tàu điệm ngầm cho tới khi ánh sáng ấm áp trong phòng khách lấn lướt bóng đêm nơi bậc thềm. Người phụ nữ với khuôn mặt không được hiền lành gì cho lắm mở cửa nhưng không thèm nhìn khách mà bỏ vào trong nhà bếp. Jessica bắt đầu cảm thấy không ổn rồi. Mẹ con Yuri đang có vấn đề mà Jessica lại xuất hiện vào thời điểm này có vẻ sẽ là 1 chất xúc tác hay ho cho 1 trận chiến cảm tử.




Yuri nhún vai tỏ vẻ thấu hiểu rồi nhìn Jessica với ánh mắt an ủi. Cô nghiêng người nói nhỏ vào tai Jessica:


- Đừng lo. Mẹ tôi thế thôi chứ bà không để bụng đâu.


- Ừh…tôi cũng mong vậy – Jessica còn có tâm trí để mà lo lắng khi Yuri gần như chạm vào khuôn mặt cô á? Người ngoài nhìn vào chắc còn tưởng họ đang hôn nhau để tự động viên khích lệ trước khi bước vào xứ sở thần chết quá.



Yuri bước vào căn phòng khách quen thuộc với 1 tâm trạng chẳng vui vẻ gì. Cô không thích nơi này lắm vì lần cuối cùng cô nhìn thấy nó đó là khi mẹ cô xé tan tành tờ đơn xin vào làm nhân viên yoga tạm thời của Caribbean Bay. Bên cạnh đó mẹ cô cũng khuyến mãi thêm việc thiêu rụi đống poster SNSD siêu bự Yuri treo thay giấy dán tường và chỉ để lại đúng tấm hình Tiffany với đôi mắt cười tuyệt đẹp dán trên trần phòng. Yuri nghĩ chắc tại mẹ cô quá hả hê trong việc chặn đứng nguồn cơn khiến cô phải lặn lội xuống tỉnh Gyeonggi kiếm tiền mua single debut tại Nhật của SNSD nên bà đã quên lột tấm poster Yuri thích nhất. Nhớ lại thì cũng tại Yuri hơi bị quá trớn trong việc “khoe” tổng số tiền cô chi ra cho các tình yêu của đời mình nên mẹ cô mới cắt lương phũ phàng như vậy. Dù sao Yuri cũng không hối hận tí nào. Đến Caribbean Bay xong cô còn được gặp gỡ và tham gia vào những thứ mà bất cứ sowon nào cũng chảy nước miếng khi nghĩ tới thì mắc gì phải bứt rứt. Chưa kể là ngoài tình yêu lớn, Yuri còn được tặng kèm 1 tình yêu size Princess nữa chứ.




Yuri thầm cười khi lướt mắt vu vơ lên mái tóc vàng nổi bần bật trên phông nền trắng nhạt nhẽo của phòng khách nhà cô. Đổi lại là cái nhìn căng thẳng khó hiểu của cô ấy dành cho cô. Yuri không ngán thì thôi chứ Jessica lo gì nhỉ?




À vâng vì quá mê mẩn với Jessica nên Yuri không hề biết mẹ cô đã dứt mắt ra khỏi đống đồ ăn reo vui trên bếp. Hỏi sao Jessica không căng như dây đàn khi mẹ Yuri ngó chằm chằm vào vật thể lạ trong nhà mình. Thậm chí mẹ Yuri còn sợ hơi khói cay xè của nồi canh kim chi làm bà mờ mắt nên mới nhìn Yuri thành ra 1 cô gái tóc vàng nhưng dụi mắt xong vẫn thấy đứa con gái yêu quái vẫn đứng cười nhăn răng thì chắc chắn không phải là ảo mộng rồi.




Yuri nhanh chóng thôi cười và kéo tay Jessica về phía trước mặt mẹ cô. Khỏi nói về vụ có người vênh mặt với mẹ mình ha. Yuri làm như cô vừa rinh về 1 cô con dâu tuyệt hảo cho ba mẹ đến mức chả buồn giấu giếm vẻ tự hào lạ lùng của bản thân nữa.


- Mẹ, đây là quản trị viên tập sự của Caribbean Bay – Yuri nói rõ ràng dõng dạc cứ như là cô đã nói “Mẹ, con là quản trị viên tập sự của Caribbean Bay” vậy đó.


- Cháu tên gì? – Mẹ Yuri bớt bỡ ngỡ hơn để thay ánh mắt ngạc nhiên bằng nụ cười thân thiện.


- Dạ cháu tên là Soo Yeon ạ - Jessica lễ phép cúi chào người phụ nữ trước mặt.


- Huh? Soo Yeon là ai vậy? – Yuri ngớ mặt ra khi nghe Jessica tự giới thiệu như vậy.


- Con sao vậy Yul? Cô ấy là quản lý của con và con dẫn cô ấy về nhà mà không biết tên cô ấy à? – quay lại Yuri, mẹ cô liền phóng 1 tin nhìn đe nẹt.


- Ơh nhưng mà…


- Thôi được rồi, con dẫn Soo Yeon lên phòng ba chào 1 tiếng đi, dưới này mẹ lo liệu được rồi – mẹ Yuri chốt vấn đề nhanh gọn.


- Dạ.



Trên đoạn đường ngắn ngủi từ phòng khách vào phòng làm việc của ba Yuri, cô đã tranh thủ khèo tay Jessica để nêu thắc mắc nhưng Jessica không cần đợi Yuri hỏi mà trả lời luôn.


- Tên tiếng Hàn của tôi là Jung Soo Yeon. Tôi nghĩ mẹ cô sẽ không thoải mái khi gọi tôi bằng 1 cái tên tiếng anh.


- Ừhm, cái đó thì cô đúng đó. Có thể nói mẹ tôi là antifan bự nhất của Fany. Đến cái nghệ danh không-Hàn-Quốc của cô ấy mẹ tôi cũng ghét lây nữa là.


- Sao mẹ cô lại không thích Fany? Mẹ cô không chấp nhận sự tự nhiên và văn hóa của người Mỹ à? – Jessica hỏi không chỉ cho bạn thân của cô.


- Bà ghét mọi thứ mà tôi thích. Càng thích càng ghét. Mà xài tiền trác táng vì thứ tôi thích thì nó tự nhiên trở thành kẻ thù không đội trời chung với bà thôi.


- Vậy mà tôi còn nghĩ là mẹ cô ghét Hàn kiều chứ?


- Kệ bà. Tôi thích là được rồi – wow câu trả lời này thiệt là có nhiều ý nghĩa đó nha.



Jessica cười mỉm. Yuri cũng mỉm cười. Họ trao nhau ánh nhìn mà chỉ có anh Zeus đẹp giai mới hiểu vì sao họ như thế thôi (Àh vì ảnh có quyền lực nhất nên để tên ảnh cho sang chứ au với rds ai chả biết lý do keke).




Gõ 3 tiếng lên cánh cửa gỗ sáng màu, Yuri nghe thấy giọng nói ấm áp quen thuộc vang lên bên trong.


- Vào đi con yêu của ba.



Ngay khi cánh cửa vừa mở ra, người đàn ông trung niên đã vòng tay ôm lấy con gái cưng của mình. Ba của Yuri luôn thương yêu, bảo vệ cho cô và ông hoàn toàn xứng đáng với danh hiệu người đàn ông vĩ đại nhất mọi thế kỷ khi nghĩ ra cái màn xúi Yoona qua ngủ với Yuri để 2 đứa chuồn xuống Caribbean Bay làm thêm. Ông luôn bênh vực Yuri dù nó có sai lè lè đi chăng nữa.



Jessica cúi chào ông Kwon khi ba con họ đã buông nhau ra. Rút kinh nghiệm đợt 1, Yuri hăng hái cướp lời 2 người còn lại.


- Ba, đây là Soo Yeon, cô ấy là tập sự Jung mà con có nói với ba đó – dĩ nhiên Yuri không thể bay tới Caribbean Bay mà quên gọi điện than khổ kể xấu về cô nàng yêu nữ hàng hiệu với ba cô rồi.


- Àh Jessica, bác rất vui được gặp cháu.



Trước khi hai cô gái trẻ kịp định thần thì ông Kwon đã ghì chặt Jessica vào 1 cái ôm ấm áp thay cho cái bắt tay xã giao mỗi khi. Mặt Jessica đơ. Mặt Yuri cứng ngắc. Mặt ông Kwon tỉnh rụi.


- Người Hàn bắt tay, người Mỹ hôn nhưng vì cháu là Hàn kiều nên bác tự kết hợp hai phong cách đó lại thành 1 cái ôm luôn. Are you ok? – ông Kwon tự giải thích cho hành động bất ngờ của mình.


- Dạ, cháu ổn ạ - Jessica bất chợt tìm thấy chút ánh sáng nơi cuối đường hầm khi thấy ông Kwon vui tính và thân thiện như vậy.


- Vậy chúng ta quay trở lại phòng khách nào.



Lấy bối cảnh phòng khách nối liền với nhà bếp là trung tâm, xoay 1 vòng ta có cả đêm nay để theo dõi.



Tưởng đâu mọi thứ ok rồi, không ngờ lúc đồ ăn đang nấu dang dở, mẹ Yuri lại phát hiện ra bà chưa mua rượu. Dù Yuri và Jessica với sức trẻ phi phàm đã giơ tay xung phong đi mua đồ giùm nhưng ông Kwon lại ngăn cản.


- Để đồ ăn cho 2 cô gái xử lý nha. Bác với bác gái sẽ ra ngoài mua đồ - ông Kwon nói với Jessica.


- Tụi con đi được mà ba – Yuri nghĩ rằng nếu ra ngoài thì Jessica sẽ thoải mái hơn.


- Con không uống rượu thì làm sao biết được ba muốn mua loại nào. Thôi nào con gái, ba giao nhà lại cho 2 đứa đó. Đừng có làm gì lung tung đó nghe chưa? – ông Kwon kết thúc câu cuối với 1 cái nháy mắt đầy ngụ ý.


- Dạ? - Nhưng rất tiếc “ngụ ý” ấy quá “ngụ” để 2 cô gái hiểu “ý”.


- Thì cứ ở nhà đi rồi con tự hiểu – ông Kwon cười lớn.


- Ba thiệt là… - Yuri nghĩ phong cách mập mờ này sẽ được chuyên gia nhập nhằng giải mã nhưng khi liếc mắt qua Jessica, Yuri thấy cô ấy cũng ngơ ngơ y chang cô.




Ông Kwon đã đi ra đến cửa bỗng nhiên quay đầu lại buông ra 1 câu cực kì đắc chí:


- Mà con biết gì chưa Yul? Ba mẹ bình chọn Jessica là con dâu tương lai lý tưởng đó. Con liệu mà đối xử cho tốt rõ không?
__________________

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét