Chapter 11 : LIES
SOOYOUNG’S FLASHBACK
Tôi mở cách cửa trước mặt, nó kêu lên xoạt xoạt khi tôi đẩy nó ra, và có một người đang nằm ngủ trên sofa và cô ấy giật mình thức dậy. Bình thường tôi luôn là một người lạnh lùng nhưng thiên thần bé bỏng dễ thương trước mặt tôi đã khiến cho vẻ vỏ bọc lạnh lùng của tôi mềm những đi. Hơi thở của tôi như ngừng lại khi cô ấy ngáp và hất mái tóc ra sau lưng. Cô ấy đứng dậy, cúi chào tôi và hỏi,
‘’Tôi có thể giúp gì cho cô?"
Tôi không thật sự là một người thích đọc sách – tôi thật sự ghét chúng. Tôi thuộc tuýp người thoải mái và hơi phóng túng; tôi thích tiệc tùng, rượu, nhảy nhót và vui chơi cùng những cô gái cả ngày. Sách thì rất chán, và đối với tôi – well, yeah, chúng rất chán. Tôi không hiểu sao mọi người lại thích đọc sách như vậy.
Vậy, tại sao tôi lại bước vào cái hiệu sách này? Well, thật lòng – tôi đã thấy quyển tạp chí rất rất hay về đàn ông và yeah, cũng không có hại gì nêu tôi liếc trộm nó, đúng không? Được rồi, tôi sẽ thành thật, tôi là một đứa hư hỏng.
‘’Tôi có thể giúp gì cho cô?’’ cô gái lặp lại. Và lần đầu tiên trái tim tôi bỗng cất lên tiếng nói và tôi không thể ngăn nó lại.
‘’Cô rất dễ thương’’
Cô gái chỉ mỉm cười, ‘’Oh, uhm. Cám ơn’’
Ngày hôm đó, tôi hoàn toàn bị cậu ấy hớp hồn. Trái tim tôi một lần nữa lại can thiệp vào, ‘’Mình đến đây để xin việc ? Mình thật sự rất thích sách (tôi nói dối) ý mình là, cậu cũng cần người giúp cậu một vài việc cần thiết đúng không ? Hơn nữa, mình cũng khá cao’’
Oops, Sooyoung – đi sai hướng rồi.
Cô gái ấy chỉ nhẹ nghiêng đầu và vẻ mặt dễ thương của cô ấy dần chuyển sang vẻ mặt nghiêm khắc….Chết tiệt, Sooyoung ! Sao mày lại thành thật như vậy!
‘’Chuyện đó là – là thế nào ?’’ cô gái quát to, ‘’Yaah ! ý cô…’’
Tôi hít một hơi thật sâu, Sooyoung, hãy sử dụng tất cả trí lực của mày đi.
‘’Ý mình là chúng ta rất hoàn hảo cho nhau’’
Tôi cố gắng làm cho cô gái nhỏ đang tức giận đó bình tĩnh lại. Tôi thấy môi cô ấy từ từ chuyển thành một nụ cười, và tôi mỉm cười lại, ‘’Vậy, mình có thể được nhận chứ ?’’
Nhớ lại hoàn cảnh lúc đó – vẫn luôn khiến tôi xúc động. Tôi đã không biết tại sao lúc đó tôi bước vào hiệu sách, nhưng bây giờ - tôi biết tại sao tôi bước vào đó. Đó là bởi vì cậu ấy.
------------------
SUNNY'S POV
Sự quyến rũ của Sooyoung đã khiến trái tim tôi đập trật nhịp khi lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Từ ngày hôm đó, trái tim tôi luôn bị thu hút bởi cậu ấy – mãi mãi là cậu ấy và giờ đây tôi không thể để cậu ấy đi.
‘’Những cái đó ở tầng thứ tư’’ Tôi chỉ lên. Sooyoung với tới quyển sách mà không cần nhón chân. Cậu ấy đưa quyển sách cho tôi và lầm bầm,
‘’Rất có ích khi cậu thuê mình, cậu không cần phải leo lên , leo xuống cái thang’’
Tôi véo nhẹ cậu ấy vào cánh tay và cười thầm, ‘’Sao cậu lại như thế ? Cậu cao thì không có nghĩa là….’’
‘’Sao cậu lại thuê mình ?’’
Tôi ngưng lại. Thật lòng, tôi thuê cậu ấy bởi vì tôi thật sự thích cậu ấy….và bây giờ chúng tôi ở cùng nhau, mỗi ngày tôi lại yêu cậu ấy nhiều hơn. Tôi yêu cậu ấy rất nhiều.
‘’Bởi vì cậu cao. Và cậu cũng nói rằng cậu thích sách…’’ Tôi nói dối. Sooyoung rên lên và ôm lấy tôi. Cậu ấy lắc lắc tôi.
‘’Chỉ cần cậu nói với mình rằng cậu đã yêu từ ngày hôm đó. Haha !’’
Tôi phớt lờ cậu ấy, cứ như là cậu ấy biết cảm giác thật sự của tôi là thế nào , keke. Tôi cười thật lớn khi chúng tôi ôm lấy nhau. Chúng tôi ngừng lại và tôi xoay cậu ấy vào tường. Tôi nhón chân và vòng tay qua cổ cậu ấy. Cậu ấy cúi xuống và hôn tôi. Chúng tôi nhắm mắt, khi cùng nhau chìm đắm trong nụ hôn nồng cháy – nó sẽ không bao giờ mất đi cảm xúc. Tôi nghe tiếng cửa mở, nhưng tôi không quan tâm ai đang đi vào.
Chúng tôi tiếp tục nụ hôn của mình, và tôi ước gì nụ hôn này sẽ kéo dài lâu hơn….cái cảm giác này và tình yêu này liệu có đủ mạnh để đương đầu với những khó khăn sắp tới của chùng tôi không ?
--------------
Sunny ném quyển sách xuống sàn. Sooyoung khóa cửa trước của hiệu sách rồi bước thật nhanh về phía Sunny, ‘’Sunny, xin cậu…’’
"Cậu nói với mình là cậu sẽ không bao giờ uống say? Cậu đã nói với mình rằng mình là người đầu tiên của cậu ? Sao cậu có thể nói dối với mình như thế?’’
Sooyoung nhắm măt, cố chịu đựng tội lỗi của mình. ‘’Babe , xin cậu…’’
‘’BABE ? Cậu còn nối dối điều gì nữa? Việc xin việc của cậu à?’’ Sunny la lên, cái hiệu sách thường rất tĩnh lặng giờ thì ngược lại.
‘’Cậu có thật sự thích sách không ? Huh ? Cậu có không?’’
Sooyoung không trả lời. Cô chỉ nhìn xuống giày, ước rằng cô ấy nên thành thật với Sunny ngay từ đầu.
‘’Mình không…nhưng….’’
Sunny cằn nhằn và đi xung quanh, tay cô đặt trên đầu. ‘’Tại sao cậu lại nói dối với mình? Còn gì nữa? Cậu có từng thành thật với mình chưa?’’
‘’Tình cảm của mình….cách mình nhìn cậu….tất cả đều là thật Sunny! Việc tiệc tùng, xin việc, việc mình ghét sách, những cô gái….chúng không phải là mình ! Chúng không liên
quan về đến chuyện của chúng ta ở đây !’’ Sooyoung nói, cố ôm lấy Sunny. Sunny đẩy ra.
‘’Không phải là về những chuyện đó – Sooyoung ! Vấn đề chính là lời nói dối của cậu!’’ Sunny bật khóc, ‘’Mình không có cường điệu mọi việc ! Chỉ là…nó rất đau khi cậu nói dối mình, cậu đã không thành thật…còn mình thì luôn đối xử thành thật với cậu và trong mối quan hệ của chúng ta!’’
Sooyoung không nói gì nữa. Cô rất muốn hôn vào những giọt nước mắt ấy, hôn đi nỗi đau ấy và hôn đi tất cả mọi thứ - nhưng, Sunny sẽ không để cho cô làm điều ấy nữa.
‘’Mối quan hệ này là không có thật nếu như nó chỉ dựa trên những lời dối trá’’
‘’Có phải cậu yêu mình chỉ bời vì cậu nghĩ rằng mình không phải là một kẻ thích tiệc tùng ? Hay một người yêu sách ?’’ Sooyoung nài nỉ, ‘’Hay cậu yêu mình…’’
‘’Mình yêu cậu….yêu con người của cậu, không phải vì cậu thích cái gì hay cậu làm gì’’ Sunny khóc thút thít, ‘’Và mình luôn nghĩ rằng cậu rất thành thật’’
‘’Sunny xin cậu….mình xin lỗi…xin cậu….’’
Sunny đi khỏi chỗ Sooyoung, Sooyoung thì vẫn đi theo cô ấy. Cô cố gắng kéo Sunny lại nhưng lại bị đẩy ra. ‘’Sooyoung, cậu đã biến mình thành kẻ ngốc’’
‘’Mình chỉ muốn làm vui lòng cậu…’’ Sooyoung nói, nắm chặt tay Sunny. Sunny quay sang cô ấy.
‘’Làm vui lòng mình bằng cách nói dối? Cậu có thể nói với mình sự thật mà !’’ Sunny la lên.
‘’Sunny…’’
‘’Mình không cảm thấy buồn vì những lời nói dối của cậu – mình buồn vì cậu nói dối mình, và từ bây giờ, mình sẽ không tin cậu nữa’’
Sunny rời khỏi căn phòng.
Ngày hôm đó, cậu ấy rời khỏi tôi…nhưng cậu ấy sẽ vẫn ở trong tim tôi.
Đó là hồi tưởng của tôi.
--------------
Quay trở lại hiện tại.
Đây rồi.
Taeyeon hít một hơi thật sâu khi đứng trước cửa nhà Tiffany. Mấy ngày nay cô đã tập luyện rất nhiều – và cô chưa bao giờ tin vững chắc vào những cảm xúc của mình. Cô yêu Tiffany và đó là tất cả. Không gì hơn. Cô không thể chờ đợi hơn nữa – đã một năm rồi, và đã đến lúc cô nên nói ra tất cả lòng mình cho cô ấy. Ngay khi Tiffany mở cửa, cô sẽ nói với cô ấy và hôn cô ấy – không để cho cô ấy kịp phản ứng.
Taeyeon nghiến chặt răng. Cô cảm thấy lo lắng nhưng rất tự tin.
Cô ấy là của mày, Taeyeon……của riêng mày.
“Ai đó ?”
Cô nghe tiếng Tiffany ở bên trong.
Cô ấy mở cửa.
“Tiffany….” Taeyeon nói, nhưng có một người khác đứng cạnh Tiffany làm cô ngưng lại.
“Hey, Taeyeon !” Tiffany nói, cười toe toét. Anh chàng đứng cạnh Tiffany vòng tay qua cổ cô ấy, cúi xuống hôn lên trán cô ấy. Tiffany đẩy anh ta ra.
“Đây là Dennis”
Tim Taeyeon như ngừng đập. Sự tự tin mà cô đã xây dựng lúc nãy giờ hoàn toàn sụp đổ, và những lời nói cô đã chuẩn bị giờ biến đâu mất. Cô chỉ muốn bỏ chạy.
‘’Anh ấy là…”
Taeyeon nhanh chóng quay lưng chạy khỏi đó. Cô chạy nhanh nhất có thể - cô không quan tâm là chạy đi đâu và khi nào thì ngừng lại….cô chỉ muốn chạy khỏi đó, rời khỏi nơi của Tiffany , và tên con trai đó.
SOOYOUNG’S FLASHBACK
Tôi mở cách cửa trước mặt, nó kêu lên xoạt xoạt khi tôi đẩy nó ra, và có một người đang nằm ngủ trên sofa và cô ấy giật mình thức dậy. Bình thường tôi luôn là một người lạnh lùng nhưng thiên thần bé bỏng dễ thương trước mặt tôi đã khiến cho vẻ vỏ bọc lạnh lùng của tôi mềm những đi. Hơi thở của tôi như ngừng lại khi cô ấy ngáp và hất mái tóc ra sau lưng. Cô ấy đứng dậy, cúi chào tôi và hỏi,
‘’Tôi có thể giúp gì cho cô?"
Tôi không thật sự là một người thích đọc sách – tôi thật sự ghét chúng. Tôi thuộc tuýp người thoải mái và hơi phóng túng; tôi thích tiệc tùng, rượu, nhảy nhót và vui chơi cùng những cô gái cả ngày. Sách thì rất chán, và đối với tôi – well, yeah, chúng rất chán. Tôi không hiểu sao mọi người lại thích đọc sách như vậy.
Vậy, tại sao tôi lại bước vào cái hiệu sách này? Well, thật lòng – tôi đã thấy quyển tạp chí rất rất hay về đàn ông và yeah, cũng không có hại gì nêu tôi liếc trộm nó, đúng không? Được rồi, tôi sẽ thành thật, tôi là một đứa hư hỏng.
‘’Tôi có thể giúp gì cho cô?’’ cô gái lặp lại. Và lần đầu tiên trái tim tôi bỗng cất lên tiếng nói và tôi không thể ngăn nó lại.
‘’Cô rất dễ thương’’
Cô gái chỉ mỉm cười, ‘’Oh, uhm. Cám ơn’’
Ngày hôm đó, tôi hoàn toàn bị cậu ấy hớp hồn. Trái tim tôi một lần nữa lại can thiệp vào, ‘’Mình đến đây để xin việc ? Mình thật sự rất thích sách (tôi nói dối) ý mình là, cậu cũng cần người giúp cậu một vài việc cần thiết đúng không ? Hơn nữa, mình cũng khá cao’’
Oops, Sooyoung – đi sai hướng rồi.
Cô gái ấy chỉ nhẹ nghiêng đầu và vẻ mặt dễ thương của cô ấy dần chuyển sang vẻ mặt nghiêm khắc….Chết tiệt, Sooyoung ! Sao mày lại thành thật như vậy!
‘’Chuyện đó là – là thế nào ?’’ cô gái quát to, ‘’Yaah ! ý cô…’’
Tôi hít một hơi thật sâu, Sooyoung, hãy sử dụng tất cả trí lực của mày đi.
‘’Ý mình là chúng ta rất hoàn hảo cho nhau’’
Tôi cố gắng làm cho cô gái nhỏ đang tức giận đó bình tĩnh lại. Tôi thấy môi cô ấy từ từ chuyển thành một nụ cười, và tôi mỉm cười lại, ‘’Vậy, mình có thể được nhận chứ ?’’
Nhớ lại hoàn cảnh lúc đó – vẫn luôn khiến tôi xúc động. Tôi đã không biết tại sao lúc đó tôi bước vào hiệu sách, nhưng bây giờ - tôi biết tại sao tôi bước vào đó. Đó là bởi vì cậu ấy.
------------------
SUNNY'S POV
Sự quyến rũ của Sooyoung đã khiến trái tim tôi đập trật nhịp khi lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Từ ngày hôm đó, trái tim tôi luôn bị thu hút bởi cậu ấy – mãi mãi là cậu ấy và giờ đây tôi không thể để cậu ấy đi.
‘’Những cái đó ở tầng thứ tư’’ Tôi chỉ lên. Sooyoung với tới quyển sách mà không cần nhón chân. Cậu ấy đưa quyển sách cho tôi và lầm bầm,
‘’Rất có ích khi cậu thuê mình, cậu không cần phải leo lên , leo xuống cái thang’’
Tôi véo nhẹ cậu ấy vào cánh tay và cười thầm, ‘’Sao cậu lại như thế ? Cậu cao thì không có nghĩa là….’’
‘’Sao cậu lại thuê mình ?’’
Tôi ngưng lại. Thật lòng, tôi thuê cậu ấy bởi vì tôi thật sự thích cậu ấy….và bây giờ chúng tôi ở cùng nhau, mỗi ngày tôi lại yêu cậu ấy nhiều hơn. Tôi yêu cậu ấy rất nhiều.
‘’Bởi vì cậu cao. Và cậu cũng nói rằng cậu thích sách…’’ Tôi nói dối. Sooyoung rên lên và ôm lấy tôi. Cậu ấy lắc lắc tôi.
‘’Chỉ cần cậu nói với mình rằng cậu đã yêu từ ngày hôm đó. Haha !’’
Tôi phớt lờ cậu ấy, cứ như là cậu ấy biết cảm giác thật sự của tôi là thế nào , keke. Tôi cười thật lớn khi chúng tôi ôm lấy nhau. Chúng tôi ngừng lại và tôi xoay cậu ấy vào tường. Tôi nhón chân và vòng tay qua cổ cậu ấy. Cậu ấy cúi xuống và hôn tôi. Chúng tôi nhắm mắt, khi cùng nhau chìm đắm trong nụ hôn nồng cháy – nó sẽ không bao giờ mất đi cảm xúc. Tôi nghe tiếng cửa mở, nhưng tôi không quan tâm ai đang đi vào.
Chúng tôi tiếp tục nụ hôn của mình, và tôi ước gì nụ hôn này sẽ kéo dài lâu hơn….cái cảm giác này và tình yêu này liệu có đủ mạnh để đương đầu với những khó khăn sắp tới của chùng tôi không ?
--------------
Sunny ném quyển sách xuống sàn. Sooyoung khóa cửa trước của hiệu sách rồi bước thật nhanh về phía Sunny, ‘’Sunny, xin cậu…’’
"Cậu nói với mình là cậu sẽ không bao giờ uống say? Cậu đã nói với mình rằng mình là người đầu tiên của cậu ? Sao cậu có thể nói dối với mình như thế?’’
Sooyoung nhắm măt, cố chịu đựng tội lỗi của mình. ‘’Babe , xin cậu…’’
‘’BABE ? Cậu còn nối dối điều gì nữa? Việc xin việc của cậu à?’’ Sunny la lên, cái hiệu sách thường rất tĩnh lặng giờ thì ngược lại.
‘’Cậu có thật sự thích sách không ? Huh ? Cậu có không?’’
Sooyoung không trả lời. Cô chỉ nhìn xuống giày, ước rằng cô ấy nên thành thật với Sunny ngay từ đầu.
‘’Mình không…nhưng….’’
Sunny cằn nhằn và đi xung quanh, tay cô đặt trên đầu. ‘’Tại sao cậu lại nói dối với mình? Còn gì nữa? Cậu có từng thành thật với mình chưa?’’
‘’Tình cảm của mình….cách mình nhìn cậu….tất cả đều là thật Sunny! Việc tiệc tùng, xin việc, việc mình ghét sách, những cô gái….chúng không phải là mình ! Chúng không liên
quan về đến chuyện của chúng ta ở đây !’’ Sooyoung nói, cố ôm lấy Sunny. Sunny đẩy ra.
‘’Không phải là về những chuyện đó – Sooyoung ! Vấn đề chính là lời nói dối của cậu!’’ Sunny bật khóc, ‘’Mình không có cường điệu mọi việc ! Chỉ là…nó rất đau khi cậu nói dối mình, cậu đã không thành thật…còn mình thì luôn đối xử thành thật với cậu và trong mối quan hệ của chúng ta!’’
Sooyoung không nói gì nữa. Cô rất muốn hôn vào những giọt nước mắt ấy, hôn đi nỗi đau ấy và hôn đi tất cả mọi thứ - nhưng, Sunny sẽ không để cho cô làm điều ấy nữa.
‘’Mối quan hệ này là không có thật nếu như nó chỉ dựa trên những lời dối trá’’
‘’Có phải cậu yêu mình chỉ bời vì cậu nghĩ rằng mình không phải là một kẻ thích tiệc tùng ? Hay một người yêu sách ?’’ Sooyoung nài nỉ, ‘’Hay cậu yêu mình…’’
‘’Mình yêu cậu….yêu con người của cậu, không phải vì cậu thích cái gì hay cậu làm gì’’ Sunny khóc thút thít, ‘’Và mình luôn nghĩ rằng cậu rất thành thật’’
‘’Sunny xin cậu….mình xin lỗi…xin cậu….’’
Sunny đi khỏi chỗ Sooyoung, Sooyoung thì vẫn đi theo cô ấy. Cô cố gắng kéo Sunny lại nhưng lại bị đẩy ra. ‘’Sooyoung, cậu đã biến mình thành kẻ ngốc’’
‘’Mình chỉ muốn làm vui lòng cậu…’’ Sooyoung nói, nắm chặt tay Sunny. Sunny quay sang cô ấy.
‘’Làm vui lòng mình bằng cách nói dối? Cậu có thể nói với mình sự thật mà !’’ Sunny la lên.
‘’Sunny…’’
‘’Mình không cảm thấy buồn vì những lời nói dối của cậu – mình buồn vì cậu nói dối mình, và từ bây giờ, mình sẽ không tin cậu nữa’’
Sunny rời khỏi căn phòng.
Ngày hôm đó, cậu ấy rời khỏi tôi…nhưng cậu ấy sẽ vẫn ở trong tim tôi.
Đó là hồi tưởng của tôi.
--------------
Quay trở lại hiện tại.
Đây rồi.
Taeyeon hít một hơi thật sâu khi đứng trước cửa nhà Tiffany. Mấy ngày nay cô đã tập luyện rất nhiều – và cô chưa bao giờ tin vững chắc vào những cảm xúc của mình. Cô yêu Tiffany và đó là tất cả. Không gì hơn. Cô không thể chờ đợi hơn nữa – đã một năm rồi, và đã đến lúc cô nên nói ra tất cả lòng mình cho cô ấy. Ngay khi Tiffany mở cửa, cô sẽ nói với cô ấy và hôn cô ấy – không để cho cô ấy kịp phản ứng.
Taeyeon nghiến chặt răng. Cô cảm thấy lo lắng nhưng rất tự tin.
Cô ấy là của mày, Taeyeon……của riêng mày.
“Ai đó ?”
Cô nghe tiếng Tiffany ở bên trong.
Cô ấy mở cửa.
“Tiffany….” Taeyeon nói, nhưng có một người khác đứng cạnh Tiffany làm cô ngưng lại.
“Hey, Taeyeon !” Tiffany nói, cười toe toét. Anh chàng đứng cạnh Tiffany vòng tay qua cổ cô ấy, cúi xuống hôn lên trán cô ấy. Tiffany đẩy anh ta ra.
“Đây là Dennis”
Tim Taeyeon như ngừng đập. Sự tự tin mà cô đã xây dựng lúc nãy giờ hoàn toàn sụp đổ, và những lời nói cô đã chuẩn bị giờ biến đâu mất. Cô chỉ muốn bỏ chạy.
‘’Anh ấy là…”
Taeyeon nhanh chóng quay lưng chạy khỏi đó. Cô chạy nhanh nhất có thể - cô không quan tâm là chạy đi đâu và khi nào thì ngừng lại….cô chỉ muốn chạy khỏi đó, rời khỏi nơi của Tiffany , và tên con trai đó.
Chapter 12 : SHE DOESN’T KNOW
Yuri vui vẻ đi về nhà. Được đi đạo cùng Jessica dọc theo con đập ngăn nước biển làm cho cô cảm thấy lâng lâng vui sướng, và cô biết rằng những lần tới sẽ còn tuyệt hơn nhiều. Đã một tháng kể từ ngày cô và Jessica quen nhau – chỉ mới một tháng thôi nhưng cô có cảm tưởng như họ đã quen biết nhau nhiều năm rồi.
3 năm sống trong cô đơn và lạnh giá của Yuri đã không còn nữa khi cô có Jessica bên cạnh. Nụ cười của cô ấy, tiếng cười của cô ấy và những cái chạm khẽ của cô ấy – mọi thứ về cô ấy dường như đã xua đi những nỗi buồn và đau đớn ra khỏi Yuri, mỗi khi cô nghĩ về Jessica và mỗi khi họ đi chơi cùng nhau.
(E hèm, nụ cười của cô ấy, ý bạn là nụ cười mỉm hay... cười nhe răng vậy =))
Jessica đã cứu vớt Yuri – cô cứu Yuri thoát khỏi nỗi đau đớn, mặc cảm tội lỗi trong những ngày qua.
Yuri nghĩ về nụ hôn đầu tiên của cô và Jessica – nó thật ngọt ngào và lãng mạn. Bầu trời đêm và những con sóng dịu nhẹ như vun đắp thêm cho tình yêu của họ - đó là lý do tại sao Yuri đã học cách yêu mến và biết ơn thiên nhiên – những điều đó thật đơn giản nhưng nó lại tạo nên những cảm xúc mạnh mẽ bên trong tâm hồn con người.
Yuri bước lên các bậc thang lên căn nhà của mình. Cô mở cửa, với một nụ cười trên gương mặt – nụ cười đầu tiên trong 3 năm qua.
“Sao chị lại cười như vậy ? Chị trông thật là….kỳ lạ”
Yuri vẫn không ngừng cười. Cô chỉ nhìn Yoona với một cười trên gương mặt mình. Yoona đứng dậy và đi vào nhà bếp.
‘’Vậy? Bây giờ chị đang quen với Jessica sao?’’
‘’Uhm’’ Yuri nói, vẫn tươi cười, ‘’Chờ đã – em quan tâm sao?’’
Yoona cười chế giễu, "Đừng lái chuyện đó sang em"
‘’Haha!’’ Yuri cười lớn, cô chỉ vào Yoona, ‘’Đừng có chối nữa, em quan tâm đến chuyện đó! Haha!’’
Yoona đỏ mặt và lầm bầm. Cô lại đi vào nhà bếp tìm thức ăn. ‘’Sao cũng được, chỉ là…chỉ là, chị chuẩn bị bữa sáng cho em đi’’
Yuri vẫn không ngừng cười, cô đi theo em ấy và mở tủ bếp tìm nguyên liệu nấu bữa sáng. Món ưa thích của Yoona là bánh nướng, và lần đầu tiên trong 3 năm qua – một lần nữa Yuri sẽ chuẩn bị bữa sáng cho hai người họ .
‘’Em sẽ về ngay thôi’’ Yoona nói, ‘’Em cần đi hít thở chút không khí’’
Yuri gật đầu và tiếp tục chuẩn bị bữa sáng. Cô cảm thấy đầu mình hơi nặng và nhức, nhưng cô phớt lờ. Cô tập trung vào việc trộn các nguyên liệu. Cô lại nghĩ về Jessica, nhưng không giống như bình thường – cơn đau đầu vẫn không qua đi. Cô nhắm mắt…và cơn đau càng tệ hơn.
Cô nhắm mắt chặt hơn – mồ hôi nhẽ nhại khắp người, và tim cô đập nhanh theo từng phút. Bây giờ cả người cô đang run lên.
‘’Chết tiệt. Nó lại tới…’’
Cô siết chặt cái tô trộn nguyên liệu – nhưng bất ngờ cô hất mạnh nó….làm cho bột trộn bánh đổ khắp nơi trên bàn.
Cô nghiến chặt răng và siết chặt nắm tay, cầu mong nó sẽ nhanh chóng qua đi như những lần khác.
Jessica…..Yoona…..
---------------
‘’Jessica đã rất vui khi Yuri tìm thấy nó’’
Seohyun vỗ nhẹ vào Bluey khi cô ngồi trước hiên nhà cùng Yoona, Yoona chỉ gật đầu và cù lét vào bụng của Bluey
‘’Và Jessica cũng rất vui là Bluey đã tìm thấy Yuri’’
Yoona ngừng chạm vào Bluey, ‘’Cái…..? Điều đó có nghĩa là gì?’’
Seohyun khoanh tay trước ngực và nói ‘’Yoong….cậu không thấy hai người họ rất có duyên với nhau sao? Sao cậu lại không để ý thấy điều đó nhỉ?’’
‘’Oh ! Chuyện đó ! Haha ! Mình nghĩ…à…’’
‘’Ý mình là Jessica unnie hạnh phúc vì Bluey đã dẫn đường cho chị ấy gặp được người chị ấy yêu’’
Yoona lầm bầm, ‘’Và điều đó…? Yuri? Cậu nói nghe cứ như chị ấy có gì đó đặc biệt lắm vậy!’’
‘’Well, đối với Jessica thì đúng như vậy….dủ sao họ cũng quen nhau được một tháng rồi. Vàaaa – còn cậu thì sao ? Yuri unnie là thế nào với cậu ?’’
Yoona không trả lời. Cô chỉ nhìn sang chỗ khác. Có phải Yuri quan trọng với cô không ? Có phải cô cũng quan trọng đối với Yuri không? Hơn nữa, sau nhiều năm vui vẻ - và sau đó là tổn thương, đau đớn…và cả sự căm hờn ….Liệu Yuri vẫn còn quan trọng đối với cô chứ?
Yoona nhìn xuống đất. Tại sao cô lại tức giận như vậy ? Tại sao cô lại phản ứng thái quá như vậy ? Seohyun đã cho qua mọi chuyện, tại sao cô lại không thể ? Có lẽ Yuri vẫn luôn rất quan trọng đối với cô.
‘’Yoong, hãy…hãy để họ yêu nhau, được không?’’ Seohyun nói nhỏ khi cơn gió nhẹ thổi. Yoona vẫn không nhìn Seohyun. Hãy để mình yêu cậu.
‘’Mình có thể cảm nhận được cách Jessica unnie nhìn chị ấy – và hãy tin mình đi, mình chưa bao giờ thấy chị ấy như vậy trước đây trong những năm mình và chị ấy sống cùng nhau. Cách chị ấy cười, giọng cười của chị ấy và hành động của chị ấy – mình có thể nói rằng chị ấy thật sự yêu Yuri’’
‘’Nhưng Yuri thì sao ? Chị ấy chỉ là một kẻ đang chán nản, và ăn năn cho tội lỗi của mình’’ Yoona lầm bầm.
Seohyun cười nói, ‘’Có lẽ đó cũng chính là lý do tại sao Jessica lại thích ở cạnh Yuri – bởi vì chị ấy muốn giúp đỡ Yuri unnie’’
‘’Giúp chị ấy khỏi cái gì? Giúp chị ấy nhận ra những lỗi lầm của chị ấy sao?’’
‘’Chị ấy đã biết lỗi rồi, Yoona’’ Seohyun nói, ‘’Hãy giúp chị ấy thoát khỏi quá nhiều mặc cảm tội lỗi ấy nếu không những điều đó sẽ dần dần hủy hoại chị ấy. Cậu có bao giờ quan tâm đến chuyện đó không?’’
‘’Tại sao cậu lại quan tâm đến chị ấy nhiều như vậy?’’ Yoona hét lên.
Im lặng.
‘’Mình quan tâm bởi vì mình tin rằng chị ấy sẽ trở thành một con người tốt hơn, và mỗi một người chúng ta – dù có xấu xa hay không, có tội hay không hay bất cứ điều gì đó - đều xứng đáng được quan tâm’’ Seohyun thốt ra . ‘’Ý mình là, đó là lý do chúng ta ở cạnh nhau đúng không? Chúng ta ở đây vì chúng ta quan tâm lẫn nhau’’
Yoona thực sự rất thích Seohyun ở điểm này – cách cô ấy nói, cách cô nói về mọi chuyện một cách thông minh….cô ước gì mình cũng có thể như Seohyun.
‘’Vậy cậu có quan tâm đến mình không?’’ Yoona hỏi, vẫn không nhìn Seohyun. Cô nghe tiếng Seohyun cười.
‘’Dĩ nhiên là mình có’’
Yoona mỉm cười, cô cảm thấy hai tai mình như đang đỏ lên.
“Nghe những lời mình nói cậu cảm thấy như thế nào?” Seohyun hỏi, “Tốt, phải không ? Cậu sẽ giúp được Yuri nếu cậu nói những điều giống như vậy với chị ấy….rằng cậu vẫn quan tâm đến chị ấy”
Yoona cằn nhằn, “Tại sao cậu luôn nói về chị ấy ?”
Im lặng thêm một lần nữa.
“Cậu ghen sao?”
Cô nghe tiếng Seohyun cười khúc khích. Yoona cắn môi dưới, vẫn không nhìn Seohyun. Cô có ghen không ? Dĩ nhiên là có ! Nếu như Seohyun biết rằng, nếu như Seohyun biết Yoona yêu cô nhiều như thế nào, và Yoona vẫn chưa thể vượt qua chuyện tại nạn của Seohyun…và cô vẫn chưa thể tha thứ cho chị mình vì mọi chuyện – nhưng, đó có phải là tình yêu?
“Không. Tại sao mình phải làm thế ?” Yoona nói lầm bầm. Seohyun thì chỉ cười.
“Mình về nhà đây. Tạm biệt”
Cô đứng dậy, vẫy tay và để Bluey dẫn đường cho cô về nhà. Yoona chỉ nhìn theo cô ấy với vẻ lo lắng và ngượng ngùng. Chết tiệt ! Sao mình lại nhát như vậy ? Nói với cậu ấy đi ! Nói với cậu ấy đi Yoona !
Nhưng một lần nữa, cũng giống những lần khác, cô chỉ thở dài và để cô ấy đi mất.
------------
Kể từ lúc rời khỏi nhà Sunny, hai người vẫn giữ im lặng. Âm thanh duy nhất mà họ nghe được là tiếng bước chân của họ, và những người xung quanh cùng tiếng sóng vỗ. Bề ngoài thì hai người họ vẫn im lặng , nhưng bên trong mỗi người đều đang có những suy nghĩ của riêng mình. Sunny nhìn Sooyoung khi họ tiến đến gần hơn nhà của Yuri.
Cậu không bao giờ thay đổi.
Sooyoung biết là Sunny đang nhìn mình – và điều đó khiến cô mỉm cười. Sooyoung, đây có thể là dấu hiệu là cậu ấy vẫn còn nghĩ đến mình. Chờ đã, hay có lẽ - cậu ấy chỉ muốn thử mình.
Cô tự mỉm cưới và điều đó làm Sunny cảm thấy kỳ lạ.
“Yah, sao cậu lại cười?”
“Cậu đang nhìn mình. Sao cậu lại làm vậy?”
Sunny càu nhàu và nhìn sang chỗ khác. ‘’Mặt dày, mình không có nhìn cậu”
“Sao cũng được” Sooyoung nói khi họ đứng ở cửa sau nhà Yuri.
Họ đi vào nhà và như bình thường – nó hoàn toàn yên lặng. Nhưng – có gì đó khác lạ so với sự tĩnh lặng thường ngày trong căn nhà này. Sooyoung cảm thấy như có gì đó không ổn.
“Uhh, mình thấy có gì không ổn. Yuri ! Yuri ! Cậu ở đâu ?”
Sooyoung gọi khi đi vào phòng khách. TV vẫn mở mà không có ai xem. Sunny mở cửa phòng tắm, gọi Yuri nhưng cũng không ai trả lời.
“Yuri – ahh !” Sooyoung gọi lần nữa. Nhưng vẫn không một lời đáp.
Cuối cùng họ cũng đi vào nhà bếp. Đầu tiên, họ thấy hỗn hợp trộn bánh nướng đổ khắp trên mặt bàn trong nhà bếp và dụng cụ làm bếp thì để lộn xộn khắp nơi. Lò sưởi đã được bật mở. Sunny và Sooyoung bây giờ lại càng lo lắng nhiều hơn.
“Y –Yuri…?”
Sooyoung giật mình và lấy tay che miệng. Sunny nhìn cô , hỏi, “Gì thế ?”
“Y-Yuri !” cô ấy chỉ.
Sunny và Sooyoung chạy về chỗ Yuri nằm bất tỉnh trên sàn bếp. Họ lay mạnh cô ấy, gương mặt họ pha lẫn sự sợ hãi và lo lắng.
Yuri cố gắng mở mắt, nhưng thất bại. Bây giờ, cô đang nửa mê nữa tỉnh, và lời duy nhất cô có thể nói với họ mặc cho sự mệt mỏi và đau đớn đang ghìm chặt lấy cô là…
‘’Yoona….Đ..Đừng …để em ấy biết…’’
-------------
KNOCK KNOCK
Tiffany đã đứng bên ngoài cửa nhà Taeyeon được một tiếng rồi, nhưng – vẫn không có tiếng trả lời nào từ bên trong. Cô nghe tiếng TV, và điều đó có nghĩa là Taeyeon ở trong đó. Taeyeon không bao giờ rời khỏi nhà mà mở cái gì cả. Tiffany gõ cửa lần nữa.
‘’Taengoo! Chúng ta có thể nói chuyện không? Sao cậu lại làm thế hả?’’
Cô cảm thấy có gì đó chạm nhẹ vào chân mình. Cô nhìn xuống và thấy một mảnh giấy, nó được đẩy ra từ bên trong căn nhà qua cánh cửa. Cô cằn nhằn, ‘’Taengoo, tại sao cậu không đi ra ngoài ? Chuyện này thật là…’’
Cô cúi xuống nhặt nó lên. Trong đó viết là : Fany, mình xin lỗi. Mình vẫn chưa thể gặp cậu. * trốn đây*
Điều đó khiến Tiffany bật cười. Taengoo của tôi, thật là dễ thương và ngốc. Cô trượt nó vào dưới cánh cửa và sau một phút, một tờ giấy khác lại xuất hiện bên dưới. Tiffany cười toe toét và nhặt nó lên lần nữa.
‘’Mình không thể….mình xin lỗi. *đôi mắt sưng húp*
Tiffany cười thật lớn, ‘’Yah ! Taengoo ! Hãy mau ra đây đi ! Đừng có như con nít nữa, dễ thương như vậy là đủ rồi đó’’
Cô viết vào đó, ‘’Taeng, chúng ta hãy thỏa thuận nhé. Bởi vì cậu không chịu nói chuyện với mình – vậy cậu sẽ đi ra đây. NHƯNG cậu không cần phải nói. Mình chỉ muốn gặp cậu – xem cậu có ổn không. Vậy làm ơn – hãy ra đây đi ? Nếu cậu yêu mình thì hãy ra đây đi’’
Tiffany tự mỉm cười, khi cô trượt nó vào bên trong cánh cửa.
Sau 5 phút, cuối cùng cánh cửa cũng mở. Taeyeon đang bĩu môi, tóc cậu ấy che gần hết gương mặt. Cô vẫn nhìn vào cánh cửa – trông như một đứa trẻ bị bắt nạt chuẩn bị bỏ chạy. Tiffany cười với cô ấy, Chúa ơi Taengoo, cậu ấy thật quá dễ thương !!!><
Cô chầm chậm đến gần Taeyeon, đặt tay lên vai cô ấy và thì thầm…
“Taeyeon, cảm ơn về hoa của cậu”
Taeyeon không nhìn cô ấy. Cô đỏ mặt nhưng vẫn đứng ở đó. Bất ngờ, cô thấy Tiffany ôm lấy cô, kéo cô lại gần hơn.
“Sao cậu lại bỏ chạy ? Mình định giới thiệu cậu với Dennis”
Taeyeon cảm thấy cho có kim đâm vào vết thương trong tim cô. Nếu như cô biết Tiffany đã….cô sẽ…
“Mình yêu cậu, Taeyeon.” Tiffany nói, cứ như là cô đọc được suy nghĩ của Taeyeon. Nỗi đau trong tim bỗng nhiên bốc hơi đi đâu mất. Tất cả những điều trái tim Taeyeon đang cảm nhận lúc này là nó đang đập rộn ràng vui sướng.
“Mình yêu cậu rất nhiều” Giọng Tiffany chưa bao giờ nghiêm túc và êm dịu như lúc này. Cô tựa trán trên vai Taeyeon, khi họ kéo nhau gần hơn. “Mình xin lỗi lần đó đã làm tổn thương cậu….Dennis là anh họ của mình”
-----------------
Jessica nhìn ra biển khi cô đang đứng trên ban công nhà. Cô nhìn sang hướng ban công nhà Yuri – nhưng Yuri không ở đó. Điều này là bất thường. Bình thường, Yuri sẽ ở đó – nhìn vào kính viễn vọng hay chỉ đứng ngắm sao và chụp hình.
Có lẽ cậu ấy đã ngủ sớm, hơn nữa – sáng hôm nay họ đã chạy bộ với nhau quá sớm.
Cô tự mỉm cười với mình. Đột nhiên, cô cảm thấy có ai đó ôm cô từ phía sau.
“Hey”
Cô mỉm cười và hôn lên má cô ấy. “Hey! Mình đang tìm cậu!”
Nụ cười của Yuri lấp lánh cùng những ánh sao, “Có không đó ? Hehe, vậy.... có chuyện gì thế ? Mẹ cậu đã cho mình vào nhà”
“Không có gì….mình chỉ muốn cậu ở đây, vậy thôi…” Jessica nhẹ nhàng nói, đôi môi cô gần như chạm vào tai Yuri. Bây giờ thì cô đang vòng tay qua cổ Yuri.
Hai người im lặng hồi tưởng lại mọi chuyện – họ gặp nhau thế nào, mọi chuyện đã xảy ra thế nào và làm thế náo mà bây giờ họ có thể ở cạnh nhau. Mọi thứ dường như rất hoàn hảo.
Jessica nhìn vào đôi mắt đen của Yuri. Cô thật sự rất muốn nghe những từ đó từ Yuri ….Hãy để mình được nghe cậu nói điều đó. Đây không phải là tình yêu sét đánh, họ đã yêu nhau khi mỗi ngày ở cùng nhau.
Yuri nghiêng người về phía trước, trán của họ chạm vào nhau.
“Mình yêu cậu” Yuri nhẹ nhàng nói, khi họ cảm nhận được hơi thở của nhau. Cô ước rằng nụ hôn này sẽ giúp cho cô quên đi những chuyện cô đã gây ra cho Seohyun, và người mà cô yêu sẽ không biết gì về chuyện đó.
Lúc nãy cô vẫn còn hơn yếu và choáng, nhưng nụ hôn đã giúp cô cảm thấy khá hơn.
Yuri vui vẻ đi về nhà. Được đi đạo cùng Jessica dọc theo con đập ngăn nước biển làm cho cô cảm thấy lâng lâng vui sướng, và cô biết rằng những lần tới sẽ còn tuyệt hơn nhiều. Đã một tháng kể từ ngày cô và Jessica quen nhau – chỉ mới một tháng thôi nhưng cô có cảm tưởng như họ đã quen biết nhau nhiều năm rồi.
3 năm sống trong cô đơn và lạnh giá của Yuri đã không còn nữa khi cô có Jessica bên cạnh. Nụ cười của cô ấy, tiếng cười của cô ấy và những cái chạm khẽ của cô ấy – mọi thứ về cô ấy dường như đã xua đi những nỗi buồn và đau đớn ra khỏi Yuri, mỗi khi cô nghĩ về Jessica và mỗi khi họ đi chơi cùng nhau.
(E hèm, nụ cười của cô ấy, ý bạn là nụ cười mỉm hay... cười nhe răng vậy =))
Jessica đã cứu vớt Yuri – cô cứu Yuri thoát khỏi nỗi đau đớn, mặc cảm tội lỗi trong những ngày qua.
Yuri nghĩ về nụ hôn đầu tiên của cô và Jessica – nó thật ngọt ngào và lãng mạn. Bầu trời đêm và những con sóng dịu nhẹ như vun đắp thêm cho tình yêu của họ - đó là lý do tại sao Yuri đã học cách yêu mến và biết ơn thiên nhiên – những điều đó thật đơn giản nhưng nó lại tạo nên những cảm xúc mạnh mẽ bên trong tâm hồn con người.
Yuri bước lên các bậc thang lên căn nhà của mình. Cô mở cửa, với một nụ cười trên gương mặt – nụ cười đầu tiên trong 3 năm qua.
“Sao chị lại cười như vậy ? Chị trông thật là….kỳ lạ”
Yuri vẫn không ngừng cười. Cô chỉ nhìn Yoona với một cười trên gương mặt mình. Yoona đứng dậy và đi vào nhà bếp.
‘’Vậy? Bây giờ chị đang quen với Jessica sao?’’
‘’Uhm’’ Yuri nói, vẫn tươi cười, ‘’Chờ đã – em quan tâm sao?’’
Yoona cười chế giễu, "Đừng lái chuyện đó sang em"
‘’Haha!’’ Yuri cười lớn, cô chỉ vào Yoona, ‘’Đừng có chối nữa, em quan tâm đến chuyện đó! Haha!’’
Yoona đỏ mặt và lầm bầm. Cô lại đi vào nhà bếp tìm thức ăn. ‘’Sao cũng được, chỉ là…chỉ là, chị chuẩn bị bữa sáng cho em đi’’
Yuri vẫn không ngừng cười, cô đi theo em ấy và mở tủ bếp tìm nguyên liệu nấu bữa sáng. Món ưa thích của Yoona là bánh nướng, và lần đầu tiên trong 3 năm qua – một lần nữa Yuri sẽ chuẩn bị bữa sáng cho hai người họ .
‘’Em sẽ về ngay thôi’’ Yoona nói, ‘’Em cần đi hít thở chút không khí’’
Yuri gật đầu và tiếp tục chuẩn bị bữa sáng. Cô cảm thấy đầu mình hơi nặng và nhức, nhưng cô phớt lờ. Cô tập trung vào việc trộn các nguyên liệu. Cô lại nghĩ về Jessica, nhưng không giống như bình thường – cơn đau đầu vẫn không qua đi. Cô nhắm mắt…và cơn đau càng tệ hơn.
Cô nhắm mắt chặt hơn – mồ hôi nhẽ nhại khắp người, và tim cô đập nhanh theo từng phút. Bây giờ cả người cô đang run lên.
‘’Chết tiệt. Nó lại tới…’’
Cô siết chặt cái tô trộn nguyên liệu – nhưng bất ngờ cô hất mạnh nó….làm cho bột trộn bánh đổ khắp nơi trên bàn.
Cô nghiến chặt răng và siết chặt nắm tay, cầu mong nó sẽ nhanh chóng qua đi như những lần khác.
Jessica…..Yoona…..
---------------
‘’Jessica đã rất vui khi Yuri tìm thấy nó’’
Seohyun vỗ nhẹ vào Bluey khi cô ngồi trước hiên nhà cùng Yoona, Yoona chỉ gật đầu và cù lét vào bụng của Bluey
‘’Và Jessica cũng rất vui là Bluey đã tìm thấy Yuri’’
Yoona ngừng chạm vào Bluey, ‘’Cái…..? Điều đó có nghĩa là gì?’’
Seohyun khoanh tay trước ngực và nói ‘’Yoong….cậu không thấy hai người họ rất có duyên với nhau sao? Sao cậu lại không để ý thấy điều đó nhỉ?’’
‘’Oh ! Chuyện đó ! Haha ! Mình nghĩ…à…’’
‘’Ý mình là Jessica unnie hạnh phúc vì Bluey đã dẫn đường cho chị ấy gặp được người chị ấy yêu’’
Yoona lầm bầm, ‘’Và điều đó…? Yuri? Cậu nói nghe cứ như chị ấy có gì đó đặc biệt lắm vậy!’’
‘’Well, đối với Jessica thì đúng như vậy….dủ sao họ cũng quen nhau được một tháng rồi. Vàaaa – còn cậu thì sao ? Yuri unnie là thế nào với cậu ?’’
Yoona không trả lời. Cô chỉ nhìn sang chỗ khác. Có phải Yuri quan trọng với cô không ? Có phải cô cũng quan trọng đối với Yuri không? Hơn nữa, sau nhiều năm vui vẻ - và sau đó là tổn thương, đau đớn…và cả sự căm hờn ….Liệu Yuri vẫn còn quan trọng đối với cô chứ?
Yoona nhìn xuống đất. Tại sao cô lại tức giận như vậy ? Tại sao cô lại phản ứng thái quá như vậy ? Seohyun đã cho qua mọi chuyện, tại sao cô lại không thể ? Có lẽ Yuri vẫn luôn rất quan trọng đối với cô.
‘’Yoong, hãy…hãy để họ yêu nhau, được không?’’ Seohyun nói nhỏ khi cơn gió nhẹ thổi. Yoona vẫn không nhìn Seohyun. Hãy để mình yêu cậu.
‘’Mình có thể cảm nhận được cách Jessica unnie nhìn chị ấy – và hãy tin mình đi, mình chưa bao giờ thấy chị ấy như vậy trước đây trong những năm mình và chị ấy sống cùng nhau. Cách chị ấy cười, giọng cười của chị ấy và hành động của chị ấy – mình có thể nói rằng chị ấy thật sự yêu Yuri’’
‘’Nhưng Yuri thì sao ? Chị ấy chỉ là một kẻ đang chán nản, và ăn năn cho tội lỗi của mình’’ Yoona lầm bầm.
Seohyun cười nói, ‘’Có lẽ đó cũng chính là lý do tại sao Jessica lại thích ở cạnh Yuri – bởi vì chị ấy muốn giúp đỡ Yuri unnie’’
‘’Giúp chị ấy khỏi cái gì? Giúp chị ấy nhận ra những lỗi lầm của chị ấy sao?’’
‘’Chị ấy đã biết lỗi rồi, Yoona’’ Seohyun nói, ‘’Hãy giúp chị ấy thoát khỏi quá nhiều mặc cảm tội lỗi ấy nếu không những điều đó sẽ dần dần hủy hoại chị ấy. Cậu có bao giờ quan tâm đến chuyện đó không?’’
‘’Tại sao cậu lại quan tâm đến chị ấy nhiều như vậy?’’ Yoona hét lên.
Im lặng.
‘’Mình quan tâm bởi vì mình tin rằng chị ấy sẽ trở thành một con người tốt hơn, và mỗi một người chúng ta – dù có xấu xa hay không, có tội hay không hay bất cứ điều gì đó - đều xứng đáng được quan tâm’’ Seohyun thốt ra . ‘’Ý mình là, đó là lý do chúng ta ở cạnh nhau đúng không? Chúng ta ở đây vì chúng ta quan tâm lẫn nhau’’
Yoona thực sự rất thích Seohyun ở điểm này – cách cô ấy nói, cách cô nói về mọi chuyện một cách thông minh….cô ước gì mình cũng có thể như Seohyun.
‘’Vậy cậu có quan tâm đến mình không?’’ Yoona hỏi, vẫn không nhìn Seohyun. Cô nghe tiếng Seohyun cười.
‘’Dĩ nhiên là mình có’’
Yoona mỉm cười, cô cảm thấy hai tai mình như đang đỏ lên.
“Nghe những lời mình nói cậu cảm thấy như thế nào?” Seohyun hỏi, “Tốt, phải không ? Cậu sẽ giúp được Yuri nếu cậu nói những điều giống như vậy với chị ấy….rằng cậu vẫn quan tâm đến chị ấy”
Yoona cằn nhằn, “Tại sao cậu luôn nói về chị ấy ?”
Im lặng thêm một lần nữa.
“Cậu ghen sao?”
Cô nghe tiếng Seohyun cười khúc khích. Yoona cắn môi dưới, vẫn không nhìn Seohyun. Cô có ghen không ? Dĩ nhiên là có ! Nếu như Seohyun biết rằng, nếu như Seohyun biết Yoona yêu cô nhiều như thế nào, và Yoona vẫn chưa thể vượt qua chuyện tại nạn của Seohyun…và cô vẫn chưa thể tha thứ cho chị mình vì mọi chuyện – nhưng, đó có phải là tình yêu?
“Không. Tại sao mình phải làm thế ?” Yoona nói lầm bầm. Seohyun thì chỉ cười.
“Mình về nhà đây. Tạm biệt”
Cô đứng dậy, vẫy tay và để Bluey dẫn đường cho cô về nhà. Yoona chỉ nhìn theo cô ấy với vẻ lo lắng và ngượng ngùng. Chết tiệt ! Sao mình lại nhát như vậy ? Nói với cậu ấy đi ! Nói với cậu ấy đi Yoona !
Nhưng một lần nữa, cũng giống những lần khác, cô chỉ thở dài và để cô ấy đi mất.
------------
Kể từ lúc rời khỏi nhà Sunny, hai người vẫn giữ im lặng. Âm thanh duy nhất mà họ nghe được là tiếng bước chân của họ, và những người xung quanh cùng tiếng sóng vỗ. Bề ngoài thì hai người họ vẫn im lặng , nhưng bên trong mỗi người đều đang có những suy nghĩ của riêng mình. Sunny nhìn Sooyoung khi họ tiến đến gần hơn nhà của Yuri.
Cậu không bao giờ thay đổi.
Sooyoung biết là Sunny đang nhìn mình – và điều đó khiến cô mỉm cười. Sooyoung, đây có thể là dấu hiệu là cậu ấy vẫn còn nghĩ đến mình. Chờ đã, hay có lẽ - cậu ấy chỉ muốn thử mình.
Cô tự mỉm cưới và điều đó làm Sunny cảm thấy kỳ lạ.
“Yah, sao cậu lại cười?”
“Cậu đang nhìn mình. Sao cậu lại làm vậy?”
Sunny càu nhàu và nhìn sang chỗ khác. ‘’Mặt dày, mình không có nhìn cậu”
“Sao cũng được” Sooyoung nói khi họ đứng ở cửa sau nhà Yuri.
Họ đi vào nhà và như bình thường – nó hoàn toàn yên lặng. Nhưng – có gì đó khác lạ so với sự tĩnh lặng thường ngày trong căn nhà này. Sooyoung cảm thấy như có gì đó không ổn.
“Uhh, mình thấy có gì không ổn. Yuri ! Yuri ! Cậu ở đâu ?”
Sooyoung gọi khi đi vào phòng khách. TV vẫn mở mà không có ai xem. Sunny mở cửa phòng tắm, gọi Yuri nhưng cũng không ai trả lời.
“Yuri – ahh !” Sooyoung gọi lần nữa. Nhưng vẫn không một lời đáp.
Cuối cùng họ cũng đi vào nhà bếp. Đầu tiên, họ thấy hỗn hợp trộn bánh nướng đổ khắp trên mặt bàn trong nhà bếp và dụng cụ làm bếp thì để lộn xộn khắp nơi. Lò sưởi đã được bật mở. Sunny và Sooyoung bây giờ lại càng lo lắng nhiều hơn.
“Y –Yuri…?”
Sooyoung giật mình và lấy tay che miệng. Sunny nhìn cô , hỏi, “Gì thế ?”
“Y-Yuri !” cô ấy chỉ.
Sunny và Sooyoung chạy về chỗ Yuri nằm bất tỉnh trên sàn bếp. Họ lay mạnh cô ấy, gương mặt họ pha lẫn sự sợ hãi và lo lắng.
Yuri cố gắng mở mắt, nhưng thất bại. Bây giờ, cô đang nửa mê nữa tỉnh, và lời duy nhất cô có thể nói với họ mặc cho sự mệt mỏi và đau đớn đang ghìm chặt lấy cô là…
‘’Yoona….Đ..Đừng …để em ấy biết…’’
-------------
KNOCK KNOCK
Tiffany đã đứng bên ngoài cửa nhà Taeyeon được một tiếng rồi, nhưng – vẫn không có tiếng trả lời nào từ bên trong. Cô nghe tiếng TV, và điều đó có nghĩa là Taeyeon ở trong đó. Taeyeon không bao giờ rời khỏi nhà mà mở cái gì cả. Tiffany gõ cửa lần nữa.
‘’Taengoo! Chúng ta có thể nói chuyện không? Sao cậu lại làm thế hả?’’
Cô cảm thấy có gì đó chạm nhẹ vào chân mình. Cô nhìn xuống và thấy một mảnh giấy, nó được đẩy ra từ bên trong căn nhà qua cánh cửa. Cô cằn nhằn, ‘’Taengoo, tại sao cậu không đi ra ngoài ? Chuyện này thật là…’’
Cô cúi xuống nhặt nó lên. Trong đó viết là : Fany, mình xin lỗi. Mình vẫn chưa thể gặp cậu. * trốn đây*
Điều đó khiến Tiffany bật cười. Taengoo của tôi, thật là dễ thương và ngốc. Cô trượt nó vào dưới cánh cửa và sau một phút, một tờ giấy khác lại xuất hiện bên dưới. Tiffany cười toe toét và nhặt nó lên lần nữa.
‘’Mình không thể….mình xin lỗi. *đôi mắt sưng húp*
Tiffany cười thật lớn, ‘’Yah ! Taengoo ! Hãy mau ra đây đi ! Đừng có như con nít nữa, dễ thương như vậy là đủ rồi đó’’
Cô viết vào đó, ‘’Taeng, chúng ta hãy thỏa thuận nhé. Bởi vì cậu không chịu nói chuyện với mình – vậy cậu sẽ đi ra đây. NHƯNG cậu không cần phải nói. Mình chỉ muốn gặp cậu – xem cậu có ổn không. Vậy làm ơn – hãy ra đây đi ? Nếu cậu yêu mình thì hãy ra đây đi’’
Tiffany tự mỉm cười, khi cô trượt nó vào bên trong cánh cửa.
Sau 5 phút, cuối cùng cánh cửa cũng mở. Taeyeon đang bĩu môi, tóc cậu ấy che gần hết gương mặt. Cô vẫn nhìn vào cánh cửa – trông như một đứa trẻ bị bắt nạt chuẩn bị bỏ chạy. Tiffany cười với cô ấy, Chúa ơi Taengoo, cậu ấy thật quá dễ thương !!!><
Cô chầm chậm đến gần Taeyeon, đặt tay lên vai cô ấy và thì thầm…
“Taeyeon, cảm ơn về hoa của cậu”
Taeyeon không nhìn cô ấy. Cô đỏ mặt nhưng vẫn đứng ở đó. Bất ngờ, cô thấy Tiffany ôm lấy cô, kéo cô lại gần hơn.
“Sao cậu lại bỏ chạy ? Mình định giới thiệu cậu với Dennis”
Taeyeon cảm thấy cho có kim đâm vào vết thương trong tim cô. Nếu như cô biết Tiffany đã….cô sẽ…
“Mình yêu cậu, Taeyeon.” Tiffany nói, cứ như là cô đọc được suy nghĩ của Taeyeon. Nỗi đau trong tim bỗng nhiên bốc hơi đi đâu mất. Tất cả những điều trái tim Taeyeon đang cảm nhận lúc này là nó đang đập rộn ràng vui sướng.
“Mình yêu cậu rất nhiều” Giọng Tiffany chưa bao giờ nghiêm túc và êm dịu như lúc này. Cô tựa trán trên vai Taeyeon, khi họ kéo nhau gần hơn. “Mình xin lỗi lần đó đã làm tổn thương cậu….Dennis là anh họ của mình”
-----------------
Jessica nhìn ra biển khi cô đang đứng trên ban công nhà. Cô nhìn sang hướng ban công nhà Yuri – nhưng Yuri không ở đó. Điều này là bất thường. Bình thường, Yuri sẽ ở đó – nhìn vào kính viễn vọng hay chỉ đứng ngắm sao và chụp hình.
Có lẽ cậu ấy đã ngủ sớm, hơn nữa – sáng hôm nay họ đã chạy bộ với nhau quá sớm.
Cô tự mỉm cười với mình. Đột nhiên, cô cảm thấy có ai đó ôm cô từ phía sau.
“Hey”
Cô mỉm cười và hôn lên má cô ấy. “Hey! Mình đang tìm cậu!”
Nụ cười của Yuri lấp lánh cùng những ánh sao, “Có không đó ? Hehe, vậy.... có chuyện gì thế ? Mẹ cậu đã cho mình vào nhà”
“Không có gì….mình chỉ muốn cậu ở đây, vậy thôi…” Jessica nhẹ nhàng nói, đôi môi cô gần như chạm vào tai Yuri. Bây giờ thì cô đang vòng tay qua cổ Yuri.
Hai người im lặng hồi tưởng lại mọi chuyện – họ gặp nhau thế nào, mọi chuyện đã xảy ra thế nào và làm thế náo mà bây giờ họ có thể ở cạnh nhau. Mọi thứ dường như rất hoàn hảo.
Jessica nhìn vào đôi mắt đen của Yuri. Cô thật sự rất muốn nghe những từ đó từ Yuri ….Hãy để mình được nghe cậu nói điều đó. Đây không phải là tình yêu sét đánh, họ đã yêu nhau khi mỗi ngày ở cùng nhau.
Yuri nghiêng người về phía trước, trán của họ chạm vào nhau.
“Mình yêu cậu” Yuri nhẹ nhàng nói, khi họ cảm nhận được hơi thở của nhau. Cô ước rằng nụ hôn này sẽ giúp cho cô quên đi những chuyện cô đã gây ra cho Seohyun, và người mà cô yêu sẽ không biết gì về chuyện đó.
Lúc nãy cô vẫn còn hơn yếu và choáng, nhưng nụ hôn đã giúp cô cảm thấy khá hơn.
Chapter 13 : LUNCH
Cánh cửa đóng hơi khép, và cửa sổ thì hoàn toàn đóng chặt. Bên ngoài thời tiết khá lạnh do những cơn gió biển, nhưng bên trong căn phòng thì khá nóng và hai cơ thể đang cọ xát vào nhau càng làm cho nó nóng hơn.
Taeyeon thở hổn hển, nâng đầu cô lên. Tiffany nhanh chóng kéo cô ấy xuống – và họ hôn nhau một lần nữa. Họ đã không có đủ không khí, nhưng họ thở một cách khó nhọc khi họ hôn – cắn nhau. Sau đó, là một trận chiến lưỡi.
Tiffany khẽ rên khi họ tiếp tục hôn nhau, cô cảm nhận hơi thở ấm nóng của cả hai khi họ tiếp tục. Cô có thể cảm thấy sự không tự nhiên của Taeyeon – cô ấy rõ ràng là rất bối rối nhưng vẫn cố che giấu nó. Tiffany mỉm cười và xoay cô ấy lại – bây giờ thì cô đang ở bên trên.
Cô hít một hơi thật sâu rồi chầm rãi hôn Taeyeon. Cô tách môi Taeyeon bằng cách cắn môi dưới của cô ấy, “Taengoo, sao lại im lặng vậy?”
Taeyeon vẫn không nói gì cả. Thay vào đó cô kéo Tiffany xuống và hôn cô ây một cách nồng cháy. Nhưng Tiffany, một người khá là hư hỏng – thật sự muốn nghe tiếng rên của Taeyeon.
Tiffany chầm chậm đặt tay lên má Taeyeon và chuẩn bị cho một nụ hôn nóng bỏng nhất – một nụ hôn chậm rãi và đầy cám dỗ. Taeyeon ngả đầu về phía sau khi cô cảm nhận được lưỡi của Tiffany – cô hé mở miệng và bật lên một tiếng rên nhỏ. Nhưng Tiffany vẩn chưa thỏa mãn.
Cô từ từ đặt tay vào trong quần lót của Taeyeon. Lưng Taeyeon cong lên,
“Hmm, Mmmm”
“Hãy giữ chặt nhé”
Taeyeon giữ hơi thở khi cô siết chặt người Tiffany.
---------------
KNOCK KNOCK
Yoona mở của và thấy cô gái tóc vàng đang mỉm cười với cô. “Jessica ?”
Jessica gật đầu, “Chào em ! Có Yuri….?”
“Yeah. Chị ấy ở trên lầu. Mời chị vào” Yoona nói khi nháy mắt. Jessica đi vào nhà. Cô nhìn vào nhà bếp thấy bữa trưa được bày trên bàn, “Yuri nấu chúng sao?”
Yoona lầm bầm gì đó, nhưng cô phải thứ nhận rằng nhưng món Yuri nấu là ngon nhất, “Yeah”
Jessica cười thầm khi cô tưởng tượng ra cảnh Yuri nấu bữa sáng cho cô khi họ sống cùng nhau. Cô đã tưởng tượng đến những nụ hôn vào buổi sáng, những cái ôm ấm áp khi họ cùng nhau nhìn ra biển hay khi cùng nhau ăn sáng. Mọi chuyện sẽ hoàn hảo hơn trong tương lai, và cô chắc chắn về điều đó.
“Unnie, mời chị ngồi. Em sẽ đi gọi chị ấy” Yoona ngắt ngang, khi Jessica đang chìm sâu trong thế giới tưởng tượng của cô ấy. Jessica gật đầu và ngồi xuống sofa.
Yoona đang định bước lên lầu – thì có một suy nghĩ sượt qua trong đầu cô. Tại sao không nói chi chị ấy biết khi mình và chị ấy đang ở một mình ?
Cô quay lại nhìn Jessica. Yoona, khi mày nói cho chị ấy biết thì mày sẽ cảm thấy khá hơn. Hơn nữa, nói cho chị ấy biết là cách duy nhất cứu chị ấy khỏi việc bị tổn thương bởi những lời nói dối của Yuri.
Yoona đi về phía Jessica, nội tâm cô đang đấu tranh dữ dội. Cô nghĩ đến sự thanh thản trong lòng mà cô sẽ có được khi nói những điều đó cho chị họ của Seohyun, Jessica, và cái ý nghĩ tích cực rằng cô sẽ giúp Jessica nhận ra con người thật của Yuri.
“Unnie”
“Vâng ?”
Yoona hít một hơi thật sâu, “Em có chuyện muốn nói với chị”
---------------
Sooyoung nhấp ly nước trái cây khi cô bước đi trên bãi biển. Cái lạnh của nước biển làm dịu lại sự nóng bức trong người cô, và bây giờ cô nhớ đến việc Sunny đã từng làm dịu lại tâm hồn như thế nào.
Cô nhìn những cô gái đang chơi bóng chuyền trên bãi biển. Nhưng trong đầu cô thì vẫn nghĩ tới Sunny. Sunny đã thay đổi cô từ kẻ thích ăn chơi, thành một người chỉ muốn sống ổn định cùng với duy nhất một người.
“Yah”
Sooyoung giật mình khỏi những suy nghĩ, và thấy cô gái nhỏ con đó đang đứng bên cạnh.
“Gì thế, nhóc lùn ?” Sooyoung cười lớn, vỗ vỗ vào Sunny. Sunny hất tóc ra sau và bĩu môi.
“Đừng có gọi mình như thế. Cậu đang làm gì ở đây?"
“Chỉ là đi dạo thôi…”
‘’Lại nhìn vào mông các cô gái à ?’’
‘’Có thể, mà cũng có thể chỉ là mình chờ đợi cậu’’
Sunny phớt lờ câu nói tán tỉnh của Sooyoung, mặc dù nó thật sự có ảnh hưởng đến cô. ‘’Sao cũng được…’’
‘’Sunny’’
Sunny do dự, Sooyoung chưa bao giờ gọi một cách nghiêm túc như thế. Cô thật sự rất muốn tránh ánh nhìn ấy của Sooyoung – nhưng cô không thể. Và điều khiến cô bực mình là dường như Sooyoung biết điều đó.
‘’Gì thế ?’’
Sooyoung chuyển mắt từ trận bóng chuyền sang Sunny. Cô nhìn thẳng vào mắt Sunny – ánh nhìn của cô khiến Sunny nhớ lại chuyện trong quá khứ. Sunny rất muốn nhìn sang chỗ khác, nhưng vì vài lý do, tình cảm này vẫn phát triển bên trong cô…và cô thích điều đó.
“Cậu…cậu…có muốn…ăn trưa cùng mình không ?"
Sunny rất muốn nói vâng. Cô phải thừa nhận rằng, cô thật sự nhớ Sooyoung – nhưng …cô vẫn còn cảm thấy đau sau khi họ chia tay và cô vẫn chưa sẵn sàng để hẹn hò với Sooyoung…một lần nữa. Cô nhìn Sooyoung – đối mắt cô ấy vẫn nhìn cô và rất nghiêm túc, miệng thì khép chặt….
Nhưng , cô phải nói không vì lý do cá nhân.
“Không”
Sunny rời mắt khỏi Sooyoung – cô biết cô ấy sẽ đau lòng, và cô biết cô không thể chịu đựng được khi thấy Sooyoung bị tổn thương.
Sooyoung nhìn xuống cát. “Không có gì riêng tư dâu. Mình chỉ muốn ăn trưa với …”
“Đừng cư xử cứ như là không gì bởi vì nó không là gì cả” Sunny nói lớn, “Đừng chối nữa, Sooyoung – thật sự là có gì đó ! Và nó sẽ luôn luôn có gì đó”
Sooyoung vẫn không rời mắt khỏi bãi cát. Cô rất muốn kéo Sunny lại gần và hôn cô ấy, nhưng – cô không thể. Bình thường cô rất mạnh bạo và xông xáo, nhưng Sunny là điểm yếu của cô.
“Sunny, mình…"
“Hãy ngưng ở đây đi”
Sunny đẩy cô ấy ra và đi khỏi chỗ đó. Một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt cô – Ôi, chúa ơi, Sooyoung mình xin lỗi….chỉ là mình không thể yêu cậu…một lần nữa.
Sooyoung chỉ đứng đó. Cô chưa bao giờ thấy đau đớn như vậy trước đây.
--------------------
“Chờ đã…Uhh….”
Taeyeon ngừng lại. “Gì thế ?”
Tiffany hít một hơi thật sâu, “Okay. Lần nữa”
Taeyeon từ từ trườn lên phía trên Tiffany, cô vuốt tóc tiffany và hôn cô ấy một cách mãnh liệt, điều đó làm Tiffany bật tiếng rên lớn hơn. Lưỡi họ quấn lấy nhau và tim họ đập nhanh hơn. Trước đây, họ chưa bao giờ làm chuyện này lâu và mạnh mẽ như lần này.
“Mình yêu cậu rất nhiều” Tiffany thì thầm. Taeyeon nghe những lời đó và nó như thêm kích thích cô. Cô vuốt tóc mình ra phía sau, và trượt những nụ hôn từ từ xuống dưới một lần nữa – nhưng đột nhiên
GROOOWWWL.
Tiffany đỏ mặt khi nghe âm thanh phát ra từ bụng cô, và nó đủ lớn để khiến cho hai người dừng công việc đang làm lại. Taeyeon cười lớn còn Tiffany thì nhanh chóng ngồi dậy với vẻ xấu hổ. Cô che mặt mình lại trong khi hai tai cô đều đỏ cả lên, “CHẾT TIỆT ! THẬT LÀ NGƯỢNG QUÁ ĐI !”
“Không sao mà !” Taeyeon nói, “Thật lòng, thì mình cũng đói nhưng mình không nghĩ ra cách nào để ngăn chúng ta lại. Haha !”
Tiffany mỉm cười với Taeyeon, tay thì xoa xoa bụng. Taeyeon véo nhẹ vào má Tiffany. “Yahh, Fany àaaa….cậu thật là dễ thương”
Tiffany càng đỏ mặt hơn, lời nói của Taeyeon như làm tan chảy trái tim cô. Cô nhận ra rằng đôi khi thực tại còn tốt hơn cả những giấc mơ của cô.
“Mình yêu cậu” Taeyeon nói, ánh sáng mặt trời đang rọi vào cô ấy từ phía sau. “Và…mình…”
Tiffany nghiêng người về phía trước. Cả hai đều đang ngồi trên giường. Cô nghiêng người gần hơn và hôn Taeyeon một cách nhẹ nhàng. Không có sự ham muốn dục vọng ở đây, mà đó chính là cảm giác mãnh liệt của tình yêu. Họ cùng nhau nhắm mắt và chìm đắm trong khoảnh khắc này – mong ước rằng cảm giác này sẽ kéo dài mãi mãi …..và họ tư tin rằng nó sẽ như thế.
(Vậy là cảnh hot của hai anh chị bị cắt ngang như thế đó)
-----------------
Jessica về nhà sớm hơn bình thường. Cô nhanh chóng mở cửa nhà cô và thấy mẹ cô đang lau dọn nhà bếp. Cô phớt lờ mẹ và đi thẳng lên lầu. Seohyun nhìn lên khi cô cảm nhận thấy sự hiện diện của Jessica,
“Dì, có chuyện gì với Jessica unnie vậy ?”
Bà Jung nhún vai, “Nó rất kỳ lạ, con nên quen với điều đó”
Seohyun cười thầm và tiếp tục gắn headphone vào tai nghe nhạc.
Jessica nắm chặt thanh chắn ở ban công và hít luồng gió biển tươi mát. Cô nhắm hai mắt, và nghĩ về những gì lúc nãy Yoona nói. Cô mở mắt ra. Trái tim cô vẫn liên tục hét gọi tên Yuri.
“Yuri…” cô thì thầm, khi cô nhớ lại cuộc nói chuyện củả cô và Yoona.
---------
Yuri nắm chặt điện thoại, “Vâng, xin hãy tiếp tục làm như vậy”
Cô đi về phía cửa sổ và mở nó ra, cô nhìn về phía biển và hít thật sâu. Cô đã quen với quan cảnh này nhưng mỗi khi mặt trời lặn hay mọc, cô đều rất biết ơn. Thiên nhiên là người bạn thân nhất của cô kề từ khi cô chọn cách trốn chạy – nó là nhân chứng cho sự cô đơn của cô, sự đau khổ của cô và nỗi buồn của cô.
“Tôi sẽ tiết lộ điều đó khi tôi sẵn sàng” Cô đáp với người trong điện thoại
P/S: Vậy là Yuri của chúng ta thật sự đang có một căn bệnh...Ối chà chà! Yoona đã nói hết cho Jessica nghe về Yuri. Liệu tình cảm của họ còn tiếp tục hay sẽ chấm dứt...???
Có lẽ hỏi câu đó là dư thừa, dĩ nhiên phải tiếp tục rồi! Nếu không sao fanfic này lại có tên là Yulsic chứ! =))
Cánh cửa đóng hơi khép, và cửa sổ thì hoàn toàn đóng chặt. Bên ngoài thời tiết khá lạnh do những cơn gió biển, nhưng bên trong căn phòng thì khá nóng và hai cơ thể đang cọ xát vào nhau càng làm cho nó nóng hơn.
Taeyeon thở hổn hển, nâng đầu cô lên. Tiffany nhanh chóng kéo cô ấy xuống – và họ hôn nhau một lần nữa. Họ đã không có đủ không khí, nhưng họ thở một cách khó nhọc khi họ hôn – cắn nhau. Sau đó, là một trận chiến lưỡi.
Tiffany khẽ rên khi họ tiếp tục hôn nhau, cô cảm nhận hơi thở ấm nóng của cả hai khi họ tiếp tục. Cô có thể cảm thấy sự không tự nhiên của Taeyeon – cô ấy rõ ràng là rất bối rối nhưng vẫn cố che giấu nó. Tiffany mỉm cười và xoay cô ấy lại – bây giờ thì cô đang ở bên trên.
Cô hít một hơi thật sâu rồi chầm rãi hôn Taeyeon. Cô tách môi Taeyeon bằng cách cắn môi dưới của cô ấy, “Taengoo, sao lại im lặng vậy?”
Taeyeon vẫn không nói gì cả. Thay vào đó cô kéo Tiffany xuống và hôn cô ây một cách nồng cháy. Nhưng Tiffany, một người khá là hư hỏng – thật sự muốn nghe tiếng rên của Taeyeon.
Tiffany chầm chậm đặt tay lên má Taeyeon và chuẩn bị cho một nụ hôn nóng bỏng nhất – một nụ hôn chậm rãi và đầy cám dỗ. Taeyeon ngả đầu về phía sau khi cô cảm nhận được lưỡi của Tiffany – cô hé mở miệng và bật lên một tiếng rên nhỏ. Nhưng Tiffany vẩn chưa thỏa mãn.
Cô từ từ đặt tay vào trong quần lót của Taeyeon. Lưng Taeyeon cong lên,
“Hmm, Mmmm”
“Hãy giữ chặt nhé”
Taeyeon giữ hơi thở khi cô siết chặt người Tiffany.
---------------
KNOCK KNOCK
Yoona mở của và thấy cô gái tóc vàng đang mỉm cười với cô. “Jessica ?”
Jessica gật đầu, “Chào em ! Có Yuri….?”
“Yeah. Chị ấy ở trên lầu. Mời chị vào” Yoona nói khi nháy mắt. Jessica đi vào nhà. Cô nhìn vào nhà bếp thấy bữa trưa được bày trên bàn, “Yuri nấu chúng sao?”
Yoona lầm bầm gì đó, nhưng cô phải thứ nhận rằng nhưng món Yuri nấu là ngon nhất, “Yeah”
Jessica cười thầm khi cô tưởng tượng ra cảnh Yuri nấu bữa sáng cho cô khi họ sống cùng nhau. Cô đã tưởng tượng đến những nụ hôn vào buổi sáng, những cái ôm ấm áp khi họ cùng nhau nhìn ra biển hay khi cùng nhau ăn sáng. Mọi chuyện sẽ hoàn hảo hơn trong tương lai, và cô chắc chắn về điều đó.
“Unnie, mời chị ngồi. Em sẽ đi gọi chị ấy” Yoona ngắt ngang, khi Jessica đang chìm sâu trong thế giới tưởng tượng của cô ấy. Jessica gật đầu và ngồi xuống sofa.
Yoona đang định bước lên lầu – thì có một suy nghĩ sượt qua trong đầu cô. Tại sao không nói chi chị ấy biết khi mình và chị ấy đang ở một mình ?
Cô quay lại nhìn Jessica. Yoona, khi mày nói cho chị ấy biết thì mày sẽ cảm thấy khá hơn. Hơn nữa, nói cho chị ấy biết là cách duy nhất cứu chị ấy khỏi việc bị tổn thương bởi những lời nói dối của Yuri.
Yoona đi về phía Jessica, nội tâm cô đang đấu tranh dữ dội. Cô nghĩ đến sự thanh thản trong lòng mà cô sẽ có được khi nói những điều đó cho chị họ của Seohyun, Jessica, và cái ý nghĩ tích cực rằng cô sẽ giúp Jessica nhận ra con người thật của Yuri.
“Unnie”
“Vâng ?”
Yoona hít một hơi thật sâu, “Em có chuyện muốn nói với chị”
---------------
Sooyoung nhấp ly nước trái cây khi cô bước đi trên bãi biển. Cái lạnh của nước biển làm dịu lại sự nóng bức trong người cô, và bây giờ cô nhớ đến việc Sunny đã từng làm dịu lại tâm hồn như thế nào.
Cô nhìn những cô gái đang chơi bóng chuyền trên bãi biển. Nhưng trong đầu cô thì vẫn nghĩ tới Sunny. Sunny đã thay đổi cô từ kẻ thích ăn chơi, thành một người chỉ muốn sống ổn định cùng với duy nhất một người.
“Yah”
Sooyoung giật mình khỏi những suy nghĩ, và thấy cô gái nhỏ con đó đang đứng bên cạnh.
“Gì thế, nhóc lùn ?” Sooyoung cười lớn, vỗ vỗ vào Sunny. Sunny hất tóc ra sau và bĩu môi.
“Đừng có gọi mình như thế. Cậu đang làm gì ở đây?"
“Chỉ là đi dạo thôi…”
‘’Lại nhìn vào mông các cô gái à ?’’
‘’Có thể, mà cũng có thể chỉ là mình chờ đợi cậu’’
Sunny phớt lờ câu nói tán tỉnh của Sooyoung, mặc dù nó thật sự có ảnh hưởng đến cô. ‘’Sao cũng được…’’
‘’Sunny’’
Sunny do dự, Sooyoung chưa bao giờ gọi một cách nghiêm túc như thế. Cô thật sự rất muốn tránh ánh nhìn ấy của Sooyoung – nhưng cô không thể. Và điều khiến cô bực mình là dường như Sooyoung biết điều đó.
‘’Gì thế ?’’
Sooyoung chuyển mắt từ trận bóng chuyền sang Sunny. Cô nhìn thẳng vào mắt Sunny – ánh nhìn của cô khiến Sunny nhớ lại chuyện trong quá khứ. Sunny rất muốn nhìn sang chỗ khác, nhưng vì vài lý do, tình cảm này vẫn phát triển bên trong cô…và cô thích điều đó.
“Cậu…cậu…có muốn…ăn trưa cùng mình không ?"
Sunny rất muốn nói vâng. Cô phải thừa nhận rằng, cô thật sự nhớ Sooyoung – nhưng …cô vẫn còn cảm thấy đau sau khi họ chia tay và cô vẫn chưa sẵn sàng để hẹn hò với Sooyoung…một lần nữa. Cô nhìn Sooyoung – đối mắt cô ấy vẫn nhìn cô và rất nghiêm túc, miệng thì khép chặt….
Nhưng , cô phải nói không vì lý do cá nhân.
“Không”
Sunny rời mắt khỏi Sooyoung – cô biết cô ấy sẽ đau lòng, và cô biết cô không thể chịu đựng được khi thấy Sooyoung bị tổn thương.
Sooyoung nhìn xuống cát. “Không có gì riêng tư dâu. Mình chỉ muốn ăn trưa với …”
“Đừng cư xử cứ như là không gì bởi vì nó không là gì cả” Sunny nói lớn, “Đừng chối nữa, Sooyoung – thật sự là có gì đó ! Và nó sẽ luôn luôn có gì đó”
Sooyoung vẫn không rời mắt khỏi bãi cát. Cô rất muốn kéo Sunny lại gần và hôn cô ấy, nhưng – cô không thể. Bình thường cô rất mạnh bạo và xông xáo, nhưng Sunny là điểm yếu của cô.
“Sunny, mình…"
“Hãy ngưng ở đây đi”
Sunny đẩy cô ấy ra và đi khỏi chỗ đó. Một giọt nước mắt rơi ra từ khóe mắt cô – Ôi, chúa ơi, Sooyoung mình xin lỗi….chỉ là mình không thể yêu cậu…một lần nữa.
Sooyoung chỉ đứng đó. Cô chưa bao giờ thấy đau đớn như vậy trước đây.
--------------------
“Chờ đã…Uhh….”
Taeyeon ngừng lại. “Gì thế ?”
Tiffany hít một hơi thật sâu, “Okay. Lần nữa”
Taeyeon từ từ trườn lên phía trên Tiffany, cô vuốt tóc tiffany và hôn cô ấy một cách mãnh liệt, điều đó làm Tiffany bật tiếng rên lớn hơn. Lưỡi họ quấn lấy nhau và tim họ đập nhanh hơn. Trước đây, họ chưa bao giờ làm chuyện này lâu và mạnh mẽ như lần này.
“Mình yêu cậu rất nhiều” Tiffany thì thầm. Taeyeon nghe những lời đó và nó như thêm kích thích cô. Cô vuốt tóc mình ra phía sau, và trượt những nụ hôn từ từ xuống dưới một lần nữa – nhưng đột nhiên
GROOOWWWL.
Tiffany đỏ mặt khi nghe âm thanh phát ra từ bụng cô, và nó đủ lớn để khiến cho hai người dừng công việc đang làm lại. Taeyeon cười lớn còn Tiffany thì nhanh chóng ngồi dậy với vẻ xấu hổ. Cô che mặt mình lại trong khi hai tai cô đều đỏ cả lên, “CHẾT TIỆT ! THẬT LÀ NGƯỢNG QUÁ ĐI !”
“Không sao mà !” Taeyeon nói, “Thật lòng, thì mình cũng đói nhưng mình không nghĩ ra cách nào để ngăn chúng ta lại. Haha !”
Tiffany mỉm cười với Taeyeon, tay thì xoa xoa bụng. Taeyeon véo nhẹ vào má Tiffany. “Yahh, Fany àaaa….cậu thật là dễ thương”
Tiffany càng đỏ mặt hơn, lời nói của Taeyeon như làm tan chảy trái tim cô. Cô nhận ra rằng đôi khi thực tại còn tốt hơn cả những giấc mơ của cô.
“Mình yêu cậu” Taeyeon nói, ánh sáng mặt trời đang rọi vào cô ấy từ phía sau. “Và…mình…”
Tiffany nghiêng người về phía trước. Cả hai đều đang ngồi trên giường. Cô nghiêng người gần hơn và hôn Taeyeon một cách nhẹ nhàng. Không có sự ham muốn dục vọng ở đây, mà đó chính là cảm giác mãnh liệt của tình yêu. Họ cùng nhau nhắm mắt và chìm đắm trong khoảnh khắc này – mong ước rằng cảm giác này sẽ kéo dài mãi mãi …..và họ tư tin rằng nó sẽ như thế.
(Vậy là cảnh hot của hai anh chị bị cắt ngang như thế đó)
-----------------
Jessica về nhà sớm hơn bình thường. Cô nhanh chóng mở cửa nhà cô và thấy mẹ cô đang lau dọn nhà bếp. Cô phớt lờ mẹ và đi thẳng lên lầu. Seohyun nhìn lên khi cô cảm nhận thấy sự hiện diện của Jessica,
“Dì, có chuyện gì với Jessica unnie vậy ?”
Bà Jung nhún vai, “Nó rất kỳ lạ, con nên quen với điều đó”
Seohyun cười thầm và tiếp tục gắn headphone vào tai nghe nhạc.
Jessica nắm chặt thanh chắn ở ban công và hít luồng gió biển tươi mát. Cô nhắm hai mắt, và nghĩ về những gì lúc nãy Yoona nói. Cô mở mắt ra. Trái tim cô vẫn liên tục hét gọi tên Yuri.
“Yuri…” cô thì thầm, khi cô nhớ lại cuộc nói chuyện củả cô và Yoona.
---------
Yuri nắm chặt điện thoại, “Vâng, xin hãy tiếp tục làm như vậy”
Cô đi về phía cửa sổ và mở nó ra, cô nhìn về phía biển và hít thật sâu. Cô đã quen với quan cảnh này nhưng mỗi khi mặt trời lặn hay mọc, cô đều rất biết ơn. Thiên nhiên là người bạn thân nhất của cô kề từ khi cô chọn cách trốn chạy – nó là nhân chứng cho sự cô đơn của cô, sự đau khổ của cô và nỗi buồn của cô.
“Tôi sẽ tiết lộ điều đó khi tôi sẵn sàng” Cô đáp với người trong điện thoại
P/S: Vậy là Yuri của chúng ta thật sự đang có một căn bệnh...Ối chà chà! Yoona đã nói hết cho Jessica nghe về Yuri. Liệu tình cảm của họ còn tiếp tục hay sẽ chấm dứt...???
Có lẽ hỏi câu đó là dư thừa, dĩ nhiên phải tiếp tục rồi! Nếu không sao fanfic này lại có tên là Yulsic chứ! =))
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét