Chapter 17: CARDS
Làn gió nóng từ biển thổi vào nhanh chóng bị chế ngự bời màn sương dày đặc – mây mù bắt đầu kéo tới, và sau vài phút – mưa bắt đầu rơi. Không có ai trên bãi biển, mọi người đều đã đi tránh mưa. Không có ai ở đó, ngoại trừ một người vẫn ở yên đó, với suy nghĩ cơn mưa sẽ giúp cô làm dịu những mối bận tâm trong lòng.
Cô để mặc cho những cơn sóng vỗ vào đôi chân trần của mình, để mặc cho những sợi tóc che phủ lấy gương mặt của cô. Cô đang quá tập trung vào những suy nghĩ của mình – và trước khi cô nhận biết được điều đó, thì cô đã bị ướt sũng bởi cơn mưa nặng hạt. Nhưng, cô không quan tâm – hơn nữa, đây là những gì mà cô chờ đợi.
Những giọt mưa lạnh lẽo làm cái cơ thể đang kiệt sức của cô cảm thấy dễ chịu.
Tại sao lại là bây giờ ?....Cô đã tự hỏi mình câu đó lần thứ n từ tối hôm qua.
Cô nhìn xuống chân mình – chúng ướt sũng. Sau đó cô nhìn lên bầu trời và để cho những giọt mưa sắc lạnh đập vào mắt cô. Sau một phút, cô nhắm chúng lại và nhận thấy cơ thể mình đang dần lạnh toát.
Hãy cố gắng kiên trì….
--------------
Sooyoung chạy nhanh đến chiếc xe đạp của cô, đung đưa cái túi xách sau lưng cô. Cô mang theo một hộp bánh táo, và một bó hoa. Cô chạy trên con đường ẩm ướt nhanh hết sức có thể - một cái ngã tư nữa , cô sẽ đến chỗ đó.
Cô dựng xe, vòng dây xích qua bánh xe và khóa nó lại, sau đó nhanh chóng đi nhanh về phía cửa trước của cửa hàng. Cô cố nhìn xuyên qua tấm màn – rõ ràng nó vẫn còn đang đóng cửa. Cô chỉnh lại tóc, và tự nở một nụ cười – Cảm ơn chúa.
Cô nhìn vào đồng hồ đeo tay, 7.00 am. Rõ ràng là còn rất sớm, nhưng cô không quan tâm. Cô sẽ chờ cô ấy, và lần này cô phải làm thật tốt.
------------
Yoona và Seohyun đi vào nhà của Yoona sau một hồi chạy dưới mưa. Yoona nắm chặt tay Seohyun, nghĩ rằng cô ấy vẫn còn bị mù. Seohyun cảm thấy hơi có lỗi vì điều đó, và cô luôn tự hỏi bản thân sau cô phải che giấu điều này với cô ấy. Cho đến giờ, cô cũng không biết tại sao.
“Aigoo” Yoona chỉnh lại cái áo khoác khi đóng cánh cửa phía sau họ lại. Cô nhìn quanh, giả vờ như vẫn bình thường mặc dù bây giờ cô thật sự lo lắng về Yuri. Chị ấy vẫn không thấy đâu. Seohyun đi rất gần theo sau cô.
“Cậu có muốn tắm không ? Để không bị bệnh” Yoona nói, đặt túi xách xuống sofa. Seohyun chỉ mỉm cười.
“Hay cậu đói ?”
“Không, mình không sao. Cậu cứ đi tắm đi , đây là nhà cậu mà’’
‘’Là của Yuri…không phải của mình’’
‘’Yeah. Vậy cậu đi nhanh đi’’
‘’Cậu chắc chứ ? Well, được rồi…đi lên phòng mình nào’’ Yoona nói khi cô dắt Seohyun đi lên những bậc thang gỗ.
‘’Làm thế nào Yuri tìm được ngôi nhà này vậy ?’’ Seohyun hỏi, khi cô ngồi trên giường Yoona. Yoona đang đi lấy cho họ khăn tắm và đồ thay.
“Đó là do dì của mình…Dì ấy chuyển khỏi đây cách đây vài năm và mình nghĩ…Yuri đã hỏi xin dì đến đây’’
‘’Oh, okay. Cậu có phòng riêng à ? Vậy Yuri cũng rất tốt đấy chứ.’’ Seohyun cười toe toét. Yoona nhếch mép cười khi cô lấy đồ từ tủ ra. Seohyun vội che miệng lại. Chờ - chờ đã…Seohyun….mày đang giả mù mà….!
‘’Có chuyện gì thế ?’’ Yoona hỏi khi cô đã cởi quần áo ra, ‘’Cậu không sao chứ ?”
“Không- không có gì…mình chỉ chợt nhớ vài thứ” Seohyun cười một cách bối rối, cô thấy Yoona cười khúc khích khi cô ấy quấn cái khăn quanh người.
“Mình sẽ quay lại. Ở yên đó nhé”
Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại. Cô nghe tiếng khóa cửa thì ngay tức khắc cô liền chớp mắt và hít một hơi thật sâu. Ai mà nghĩ rằng giả vờ mù lại khó như vậy chứ ?
Cô đứng dậy và khám phá xung quanh. Cô nhìn lên tường và thấy vài tấm ảnh gia đình: Siwon, anh cả ; Yuri và Yoona đang ôm nhau và ông bà Kwon. Tấm hình có vẻ như đã được chụp ,cách đây 10 năm, trong một chuyến đi nghĩ mát của gia đình tại Mỹ. Seohyun mỉm cười khi cô nhận thấy lúc đó Yuri và Yoona hạnh phúc và thân thiết với nhau như thế nào.
Cô lại hít một hơi thật sâu.
Cô đi về phía vali của Yoona. Cô không biết tại sao nhưng có một tiếng nói bên trong cô bảo với cô rằng hãy mở nó ra. Và không suy nghĩ gì thêm, cô mở nó ra.
Cô thấy nhiều quần áo của Yoona bên trong. Cô mỉm cười khi nhìn thấy cái dĩa đồ chơi bằng nhựa của Yoona. Họ vẫn thường chơi nó trước khi cô bị tai nạn. Cô nhìn về phía phòng tắm xem liệu Yoona đã xong hay chưa – khi cô nghe tiếng hát của cô ấy vọng ra từ nhà tắm, cô tự mỉm cười và chắc rằng cô ấy vẫn còn đang tắm.
Trong vali còn có vài thứ như: Vòng tay, vài đôi bông tay, đồ lót, kem chống nắng….những thứ mà một người đi du lịch thường mang theo. Khi cô định đóng vali lại thì có hai đồ vật thu hút sự chú ý của cô.
Một cái nón và một tấm thiệp.
Cô nhẹ nhàng cầm lấy cái nón. Đó là một cái nón lưỡi trai dùng trong môn bóng chày, với dòng chữ, “Chúng mừng sinh nhật, Yoona’’ bên trên. Seohyun biết rõ đây là món quà sinh nhật lần thứ 13 của Yoona, và nó do Yuri tặng. Rõ ràng, đây luôn là một món quà đặc biệt mà Yoona luôn trân trọng.
“Chúng mừng sinh nhật, Yoona yêu dấu của chị”
Em đã 13 tuổi rồi, chị rất vui khi có đứa em gái như em. Bây giờ chị tặng cho em cái nón bóng chày của chị – nó là cái nón đầu tiên của chị đấy, và chị muốn tặng nó lại cho em bởi vì chị muốn em cũng có chiếc nón đầu tiên giống của chị. Còn nữa, chị tặng cái này cho em để em nhớ rằng, và em sẽ luôn nhớ rằng em đặc biệt thế nào với chị và sẽ luôn là như thế - như bóng chày vậy.
Bóng chày là môn yêu thích từ khi chúng ta còn nhỏ, và chị muốn chúng ta sẽ cùng chơi bóng chày đến khi chúng ta quá già và không thể chạy để cùng chơi bóng nữa. Và hơn hết, chị muốn chúng ta có những khoảng thời gian vui vẻ cùng nhau – cho đến ngày cuối cùng của chúng ta.
Chị xin lỗi vì có những lúc chị đối xử không tốt với em, chị nghĩ em hiểu rằng một phần trong chị….nhưng hey, em rất quan trọng và đặc biệt với chị mà, đúng không ? Đừng bao giờ nghĩ là em không quan trọng với chị nhé – bởi vì nếu như vậy, thì chị sẽ không thể nào sống nổi.
Mãi mãi yêu em
Yuri
Cô bỏ tấm thiệp kẹp trên cái nón ra. Cô gần như khóc sau khi đọc những dòng chữ này của Yuri….nhưng chuyện gì đã xảy ra ? Seohyun chắc rằng Yuri vẫn còn rất yêu thương Yoona…Cô cảm thấy tội hai người họ, và cô biết rằng cô không thể giúp họ giải quyết vần đề này được, họ phải tự mình giải quyết vần đề này.
Nhưng sau bao nhiêu chuyện, tại sao Yoona vẫn mang theo nó ?
Sau đó, cô với tay tới tấm thiệp. Đó là một tấm thiệp sinh nhật – được trang trí với một chiếc nón sinh nhật, vài cái bong bóng, và một dòng chữ, “HAPPY BIRTHDAY”. Và, cô không biết tại sao trái tim cô lại đập nhanh hơn vào lúc này. Tại sao cậu ấy lại mang theo một tấm thiệp sinh nhật ?
Cô mở nó ra, và điều đầu tiên cô thấy và một con Keroro rất dễ thương được vẽ đè lên những dòng chữ. Cô vẫn chưa vội đọc những dòng chữ đó, vì cô quá chăm chú vào những hình vẽ.
Sau một phút, cô bắt đầu đọc chúng.
28 tháng 6, 2007
Chúc mừng sinh nhật, Seohyun !
Hey, mình biết là mỗi lần sinh nhật cậu mình đều có gửi thiệp. Mình đã gửi cho cậu tổng cộng là 12 tấm rồi đúng không ? Mình chúc mọi điều tốt lành đến với cậu, và thêm một năm nữa lại đến rồi ! Well, mình không chỉ vui vì cậu thêm một tuổi mới mà mình còn rất hạnh phúc và biết ơn khi chúng ta đã làm bạn với nhau một khoảng thời gian dài như vậy.
Tấm thiệp này, có lẽ cậu nghĩ rằng nó cũng chỉ giống như một trong những tấm thiệp mình đã gửi tặng cho cậu – nhưng mình muốn nói với cậu rằng, tấm thiệp này hoàn toàn khác với những tấm kia. Tại sao ? Well,…
Lần đầu tiên trong đời mình, mình biết thế nào là viết ra những điều trái tim muốn nói – tấm thiệp này rất đặc biệt với mình – và mình mong nó cũng sẽ thật đặc biệt với cậu.
Tại sao nó lại đặc biệt ? Bởi vì đây là lần đầu tên trong đời, mình thật sự mở lòng mình, cuối cùng mình cũng có đủ dũng khí để nói với cậu việc mình cảm thấy thế nào và mình hy vọng cậu sẽ không phiền nếu mình làm thế.
Mình yêu cậu, Seohyun.
Trái tim Seohyun như ngừng lại một nhịp. Mình yêu cậu ? Cô đọc dòng chữ đó một lần nữa – và lần nữa và lần nữa. Cô muốn bật khóc, nhưng không có giọt nước mắt nào – ngoài sự hối tiếc.
Việc Yoona yêu cô không có vấn đề cả, vì cô cũng cảm thấy như vậy với cô ấy. Cô đóng tấm thiệp lại và nhanh chóng để nó lại chỗ cũ – nó được viết cách đây 3 năm. Bây giờ thì cô biết tại sao Yoona lại dễ xúc động như vậy, và tại sao cô ây lại tức giận với Yuri như vậy – nhưng vẫn còn một câu hỏi vẫn vang lên trong đầu cô…
Cậu ấy có còn yêu mình không ?
Cô đứng dậy và đi ra khỏi phòng, mặt cô đỏ ửng khi những dòng chữ trong tấm thiệp cứ hiện lên trong đầu cô.
Cô cứ đi, mà không nhận ra rằng bây giờ cô đang đứng trước phòng Yuri. Cô nghĩ rằng mình sẽ nhìn thấy những chai bia, vài cái tàn thuốc lá hay có lẽ là chất kích thích – vì Yuri đã từng như thế. Nhưng cô đã sai.
Cô nhìn thấy một căn phòng rất sạch sẽ và rỗng rãi. Từ cửa phòng, cô có thể thấy ô cửa hướng ra ban công, và nhìn thấy cảnh biển, bị mây mù bao phủ phía bên trên. Cô tiếp tục đi vào trong khi quang cảnh trước mặt thu hút cô.
Không nhìn thấy sợi dây điện của TV – cô trượt chân và suýt ngã xuống đất…may là cô nắm được cái ghế ở cái bàn gần đó. Cô thở hổn hển và lấy lại tư thế, chỉnh lại mái tóc.
Sau đó, cô nhìn thấy có vài tờ giấy trên bàn bay xuống đất. Cô cúi xuống và nhặt chúng lên. Hầu hết chúng đều là những bức hình mà Yuri đã chụp, có vài bức chụp những ngôi sao xinh đẹp trên bầu trời. Cái khía cạnh nghệ sĩ này của Yuri thật sự khiến cô thích thú – cô nhớ lại hình ảnh một Yuri táo bạo và xấu xa thời trung học – vậy cái gì đã khiến cô ấy thay đổi nhiều như thế ? Đó có thể là do vụ tai nạn, nhưng – điều đó vẫn chưa đủ. Chắc chắn là còn điều gì khác nữa ?
Cô xếp chúng lại và đặt lại lên bàn. Khi cô làm thế, thì có gì đó rơi ra từ xấp giấy. Cô nhìn xuống và thấy một cái phong bì màu nâu, cùng với một tấm danh thiếp kẹp bên ngoài. Cô cầm chúng lên và đặt chúng lên trên chồng giấy – cô định phớt lờ chúng nhưng những dòng chữ lớn đã thu hút sự chú ý của cô. Cô đọc – Bác sĩ Taecyeon Kim, cùng với số điện thoại ở dưới tên ông ấy. Một bác sĩ ư ? Tại sao chứ ?
Sau khi đã lưu số điện thoại vào máy rồi bỏ vào túi – cô mở phong bì. Khi cô sắp kéo những tờ giấy đó ra khỏi phong bì, thì có tiếng động ở cầu thang khiến cho cô phải đút chúng vào trở lại và ném cái phong bì vào chỗ cũ.
Cô nghe tiếng cửa sau lưng mình mở ra.
“S – Seohyun ?”
Đó là giọng của Yuri, nó rất dịu dàng, “Seohyun ? Em không sao chứ ?”
Seohyun vẫn không cử động. Cô nhìn ra phía cửa sổ và mỉm cười, “U-Unnie ? Em….em bị lạc”
Cô cảm nhận được Yuri đang tiến đến chỗ cô. Nhưng cô không làm gì cả. Cô không nhìn thấy Yuri bởi vì cô đang đứng xoay lưng lại với cô ấy.
Có cái chạm nhẹ vào tay cô – cô cố giữ bình tĩnh khi cái chạm ấy càng siết chặt hơn. Bàn tay của Yuri rất ẩm ướt, có lẽ là do cơn mưa vừa rồi. Seohyun càng bối rồi hơn khi Yuri đến gần cô hơn. Sau đó…..
Yuri vòng tay ôm Seohyun từ phía sau. Cô cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Yuri, sau một phút, cô nghe tiếng Yuri khóc thút thít.
Seohyun không biết nên làm gì hay nên phản ứng như thế nào. Cô định thoát ra khỏi cái ôm nhưng vòng tay của Yuri càng siết chặt hơn.
“S-Seohyun….chị - chị xin lỗi….chị xin lỗi….xin lỗi….chị - chị xin lỗi…chị…”
Giọng của Yuri như vỡ ra, nó rất buồn – đây là cái giọng buồn bã nhất mà cô từng nghe trong đời mình. Yuri run lên khi cô cố gắng nói – nhưng không một từ nào được thốt ra nữa…cô khóc rất nhiều khi tựa trán lên lưng Seohyun.
Seohyun nhắm mắt. Cô đã tha thứ cho Yuri cách đây 3 năm, và nó rất đau khi nhìn thấy Yuri vẫn còn chịu đựng đau khổ sau nhiều năm như vậy. Seohyun quay lại và ôm một Yuri đang khóc nức nở vào lòng. Cô ôm Yuri chặt hơn và thì thầm,
“Unnie…em đã tha thứ cho chị cách đây lâu rồi. Xin chị đừng tự trách mình nữa”
Yuri khóc lớn hơn khi cảm giác tội lỗi làm nhức nhối trái tim cô một lần nữa. Sau 3 năm giữ chặt chúng trong lòng, cuối cùng nó cũng vơi đi được một nữa.
“Unnie…” Seohyun kéo Yuri lại gần hơn. “Bây giờ mọi chuyện đã ổn cả rồi”
Yuri cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút khi nghe Seohyun nói điều đó….nhưng nỗi đau, cảm giác tội lỗi thì vẫn còn đó. Có những lúc, Yuri cảm thấy hoàn toàn vô vọng – cô cảm thấy nỗi đau trong lòng mình sẽ không bao giờ bị xóa bỏ cho đến ngày cô chết.
Tai nạn lần đó đã và sẽ luôn luôn để lại những ảnh hưởng to lớn trong cuộc đời cô – sẽ là một sự kỳ diệu hay phép màu nếu như nó được xóa bỏ.
Cô chỉ nhắm mắt – để cho những giọt lệ chảy dài trên mặt. Một phần trong cô mong muốn rằng người đang ôm cô bây giờ là Jessica, cô ấy là tất cả đối với cô.
Từ xa, Yoona lạnh lùng đứng quan sát hai người họ.
---------------
Sunny kéo Kyungsan lại gần hơn khi họ băng qua đường để đến hiệu sách, Kyungsan đút ngón tay vào miệng và Sunny luôn thấy việc đó rất dễ thương.
Cô khi đến trước cửa hàng sách, thì có bóng dáng của một người đang nằm ngủ trên cái băng ghế gần đó thu hút sự chú ý của cô. Cô để hai tay trước miệng tạo thành hình cái loa gọi to khi thấy người đó là Sooyoung.
“Yah, Sooyoung – ahh ! Lại có chuyện gì với cậu thế ? Lại uống bia nữa àh ?” Sooyoung giật mình thức dậy, và nhanh chóng ngồi thẳng lên, tay dụi dụi mắt. Tóc của cô rối bù, và Sunny chỉnh lại giúp cô ấy. Kyungsan chăm chú nhìn hai người họ, ngón tay vẫn ở trong miệng cậu bé.
“Uhh – umm. Hey” Sooyoung ngạc nhiên.
Sunny cười khúc khích và cốc nhẹ vào đầu Sooyoung. “Cái gì chứ ? Tỉnh dậy đi ! Mọi người đang nhìn cậu kìa !”
Sooyoung đứng dậy và mỉm cười, cuối cùng cô cũng đã tỉnh ngủ. Cô vỗ nhẹ Kyungsan và đưa cho cậu bé thanh chocolate, “Cái em thích, đúng không ?”
Lập tức Kyungsan giật ngón tay ra khỏi miệng và mỉm cười. Sunny và Sooyoung đều cười toe toét khi nhìn thấy hành động của cậu bé.
“Hey” , Sunny nói khi Kyungsan đang mải mê với thanh chocolate, sau đó – có nhón chân đến gần Sooyoung và hôn lên má cô ấy, “Sao lại đến đây sớm thế ?”
“Điều đầu tiên vào buổi sáng mà mình muốn nhìn thấy là cậu – như vậy, thì một ngày của mình sẽ thật là hoàn hảo” Sooyoung nói khi ôm Sunny, “Yeah, mình học câu nói này từ Yuri đấy”
Họ nhìn nhau cười khi cùng mở cửa hiệu sách. Kyungsan đi theo sau hai người.
Sooyoung trượt tay từ cổ Sunny xuống vai, cố đẩy cô ấy vào tường. Sunny cười lớn và đẩy Sooyoung ra, “Yah ! Kyungsan đang ở đây đấy….cư xử cho đàng hoàng đi”
Sooyoung nhìn nhóc Kyungsan đang ngấu nghiến thanh chocolate, “Nó không biết gì đâu”
“Vẫn phải cư xử cho đàng hoàng” Sunny nói và đẩy Sooyoung ra khi cô ấy định hôn cô.
“Cậu sắp lại mấy quyển sách kia đi” Cô nói, Sooyoung vừa đi vừa cằn nhằn. Sau một vài phút, Sunny đi đến và ôm cô ấy từ phía sau, tựa trán vào lưng cô ấy. Sooyoung giữ chặt hai tay Sunny.
“Sunny…mình xin lỗi…mình chỉ muốn chúng ta…”
“Mình cũng muốn chúng ta như vậy”
Sunny thở dài rồi nói tiếp,
“Thật lòng, mình đã không còn giận cậu nữa. Mình đã từng rất tổn thương bởi vì mình đặt quá nhiều niềm tin và hy vọng vào cậu. Mình đã hoảng sợ - sợ rằng mình sẽ bị tổn thương một lần nữa, mình sợ rằng mình sẽ ghét bỏ cậu….hay cậu sẽ rời bỏ mình”
“Nhưng bây giờ…mình đã nhận ra rằng đây là tình yêu của chúng ta – nó có nỗi đau, có thử thách – và mình nghĩ sẽ có cơ hội thứ hai bởi vì trái tim mình muốn thế. Tớ đã luôn cố phủ nhận những lời nói từ trái tim mình --- nhưng mình không thể, thật sự là không thể….Mình chỉ muốn nói rằng – mình vẫn còn yêu cậu rất nhiều”
Sooyoung không giỏi ăn nói, vì thế cô chỉ quay lại – cúi người về phía trước – đặt hai tay sau đầu Sunny và kéo cô ấy vào một nụ hôn nồng nàn, những tia nắng mặt trời đầu tiên sau cơn mưa như minh chứng cho hai con người yêu nhau cuối cùng cũng đã quay lại với tình yêu thật sự của họ.
Kyungsan đứng rất gần nhìn hai người họ - có lẽ chỉ cách một feet. Cậu bé mỉm cười và vỗ tay chúc mừng họ.
-----------------
Jessica ngồi ở hiên nhà, cố xua đi sự thất vọng trong cô. Nhưng sau nhiều giờ liền , nó vẫn còn đọng lại tại đó. Cô ngồi đung đưa hai chân – mong rằng Yuri rồi sẽ có một lời giải thích thỏa đáng với cô. Không tham dự tiệc cũng không sao, nhưng việc vừa không dự tiệc vừa không nói trước với cô trong suốt hôm diễn ra tiệc thì có gì đó không ổn.
Cô đặt tay lên chiếc váy của mình. Bây giờ bầu trời rất thoáng đãng khi màn đêm buông xuống. Những vì sao hiện rõ trên bầu trời, và những đám mây mù đã tan biến đi mất. Phía chân trời sáng rực màu xanh nhẹ, và nó như làm dịu bớt nỗi lo của Jessica về Yuri.
Bây giờ, đôi tay cô đang lạnh hơn – cô xoa chúng vào nhau và chỉnh áo khoác lại khi những cơn gió biển thổi vào người cô. Mặc dù cô tức giận nhưng cô vẫn mong có sự hiện diện của Yuri tại đây.
Tại sao ?
“Hey”
Cô không nhìn cô ấy. “Tại sao…” giọng cô buồn bã. Yuri vẫn đứng đó, nhìn Jessica từ bậc thang trước hiên nhà.
“Mình xin lỗi, mình…”
“Không sao đâu”
Yuri nhìn xuống đất, tóc cô che khuất cả gương mặt. Có một khoảng lặng giữa hai người họ và biển cả. Họ không biết nên làm gì và nên nói gì.
Tuy cô rất muốn kể cho Jessica, nhưng cô không thể và cô sẽ không làm thế. Cô biết bữa tiệc sinh nhật này không chỉ rất đặc biệt riêng với Jessica, mà còn cả với hai người họ nữa. Nhưng tối qua, cô quá mệt mỏi và vừa nãy đầu óc cô vẫn còn trống rỗng.
Cô đi về phía Jessica, nắm lấy tay cô ấy, nhẹ nhàng thổi vào để làm ấm chúng. Cô xoa xoa đôi tay ấy, rồi tựa trán cô lên chúng – và cô bắt đầu nói .
“Mình xin lỗi. Mình…mình thật sự xin lỗi…mình quá mệt mỏi…..và tất cả những gì còn lại trong mình bây giờ là tình yêu của mình dành cho cậu. Mình yêu cậu rất nhiều, Jessica…xin cậu….mình …mình không biết mình nên làm gì…..mình chỉ…mình quá mệt mỏi…hãy …ôm mình”
Cô khóc thút thít, nhưng không có giọt nước mắt nào tuôn ra. Như cô đã nói, cô quá mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần.
Jessica nhìn Yuri, chớp mắt và không do dự ôm lấy Yuri. Cô vỗ vỗ nhẹ vào lưng Yuri và kéo cô ấy vào gần hơn khi Yuri bắt đầu khóc trên vai cô. Nhìn thấy Yuri khóc như thế, sự tức giận lúc nãy trong lòng cô đã không còn nữa----cô chỉ muốn ở cạnh Yuri, giúp cô ấy lau đi những giọt nước mắt, cô không biết rõ những chuyện bí mật của Yuri, nhưng bây giờ, cô chỉ muốn giúp cô ấy xóa bỏ chúng.
“Yuri….không sao đâu....mình muốn cậu hãy mạnh mẽ lên, được không ?”
Yuri không trả lời –không phải là bởi vì cô không còn không còn sức hay cảm xúc để nói, mà bởi vì cô biết trái tim cô thực sự cảm thấy không ổn và cô không muốn tìm kiếm sự thanh thản từ những lời dối trá, cô phải thành thật với lòng mình.
Tối hôm đó, Jessica đã giúp Yuri làm vơi đi những nỗi đau trong lòng cô ấy – nhưng sau đó , một lần nữa, nó vẫn chưa hoàn toàn biến mất…hay có lẽ, nó sẽ không bao giờ biến mất.
Làn gió nóng từ biển thổi vào nhanh chóng bị chế ngự bời màn sương dày đặc – mây mù bắt đầu kéo tới, và sau vài phút – mưa bắt đầu rơi. Không có ai trên bãi biển, mọi người đều đã đi tránh mưa. Không có ai ở đó, ngoại trừ một người vẫn ở yên đó, với suy nghĩ cơn mưa sẽ giúp cô làm dịu những mối bận tâm trong lòng.
Cô để mặc cho những cơn sóng vỗ vào đôi chân trần của mình, để mặc cho những sợi tóc che phủ lấy gương mặt của cô. Cô đang quá tập trung vào những suy nghĩ của mình – và trước khi cô nhận biết được điều đó, thì cô đã bị ướt sũng bởi cơn mưa nặng hạt. Nhưng, cô không quan tâm – hơn nữa, đây là những gì mà cô chờ đợi.
Những giọt mưa lạnh lẽo làm cái cơ thể đang kiệt sức của cô cảm thấy dễ chịu.
Tại sao lại là bây giờ ?....Cô đã tự hỏi mình câu đó lần thứ n từ tối hôm qua.
Cô nhìn xuống chân mình – chúng ướt sũng. Sau đó cô nhìn lên bầu trời và để cho những giọt mưa sắc lạnh đập vào mắt cô. Sau một phút, cô nhắm chúng lại và nhận thấy cơ thể mình đang dần lạnh toát.
Hãy cố gắng kiên trì….
--------------
Sooyoung chạy nhanh đến chiếc xe đạp của cô, đung đưa cái túi xách sau lưng cô. Cô mang theo một hộp bánh táo, và một bó hoa. Cô chạy trên con đường ẩm ướt nhanh hết sức có thể - một cái ngã tư nữa , cô sẽ đến chỗ đó.
Cô dựng xe, vòng dây xích qua bánh xe và khóa nó lại, sau đó nhanh chóng đi nhanh về phía cửa trước của cửa hàng. Cô cố nhìn xuyên qua tấm màn – rõ ràng nó vẫn còn đang đóng cửa. Cô chỉnh lại tóc, và tự nở một nụ cười – Cảm ơn chúa.
Cô nhìn vào đồng hồ đeo tay, 7.00 am. Rõ ràng là còn rất sớm, nhưng cô không quan tâm. Cô sẽ chờ cô ấy, và lần này cô phải làm thật tốt.
------------
Yoona và Seohyun đi vào nhà của Yoona sau một hồi chạy dưới mưa. Yoona nắm chặt tay Seohyun, nghĩ rằng cô ấy vẫn còn bị mù. Seohyun cảm thấy hơi có lỗi vì điều đó, và cô luôn tự hỏi bản thân sau cô phải che giấu điều này với cô ấy. Cho đến giờ, cô cũng không biết tại sao.
“Aigoo” Yoona chỉnh lại cái áo khoác khi đóng cánh cửa phía sau họ lại. Cô nhìn quanh, giả vờ như vẫn bình thường mặc dù bây giờ cô thật sự lo lắng về Yuri. Chị ấy vẫn không thấy đâu. Seohyun đi rất gần theo sau cô.
“Cậu có muốn tắm không ? Để không bị bệnh” Yoona nói, đặt túi xách xuống sofa. Seohyun chỉ mỉm cười.
“Hay cậu đói ?”
“Không, mình không sao. Cậu cứ đi tắm đi , đây là nhà cậu mà’’
‘’Là của Yuri…không phải của mình’’
‘’Yeah. Vậy cậu đi nhanh đi’’
‘’Cậu chắc chứ ? Well, được rồi…đi lên phòng mình nào’’ Yoona nói khi cô dắt Seohyun đi lên những bậc thang gỗ.
‘’Làm thế nào Yuri tìm được ngôi nhà này vậy ?’’ Seohyun hỏi, khi cô ngồi trên giường Yoona. Yoona đang đi lấy cho họ khăn tắm và đồ thay.
“Đó là do dì của mình…Dì ấy chuyển khỏi đây cách đây vài năm và mình nghĩ…Yuri đã hỏi xin dì đến đây’’
‘’Oh, okay. Cậu có phòng riêng à ? Vậy Yuri cũng rất tốt đấy chứ.’’ Seohyun cười toe toét. Yoona nhếch mép cười khi cô lấy đồ từ tủ ra. Seohyun vội che miệng lại. Chờ - chờ đã…Seohyun….mày đang giả mù mà….!
‘’Có chuyện gì thế ?’’ Yoona hỏi khi cô đã cởi quần áo ra, ‘’Cậu không sao chứ ?”
“Không- không có gì…mình chỉ chợt nhớ vài thứ” Seohyun cười một cách bối rối, cô thấy Yoona cười khúc khích khi cô ấy quấn cái khăn quanh người.
“Mình sẽ quay lại. Ở yên đó nhé”
Khi cánh cửa phòng tắm đóng lại. Cô nghe tiếng khóa cửa thì ngay tức khắc cô liền chớp mắt và hít một hơi thật sâu. Ai mà nghĩ rằng giả vờ mù lại khó như vậy chứ ?
Cô đứng dậy và khám phá xung quanh. Cô nhìn lên tường và thấy vài tấm ảnh gia đình: Siwon, anh cả ; Yuri và Yoona đang ôm nhau và ông bà Kwon. Tấm hình có vẻ như đã được chụp ,cách đây 10 năm, trong một chuyến đi nghĩ mát của gia đình tại Mỹ. Seohyun mỉm cười khi cô nhận thấy lúc đó Yuri và Yoona hạnh phúc và thân thiết với nhau như thế nào.
Cô lại hít một hơi thật sâu.
Cô đi về phía vali của Yoona. Cô không biết tại sao nhưng có một tiếng nói bên trong cô bảo với cô rằng hãy mở nó ra. Và không suy nghĩ gì thêm, cô mở nó ra.
Cô thấy nhiều quần áo của Yoona bên trong. Cô mỉm cười khi nhìn thấy cái dĩa đồ chơi bằng nhựa của Yoona. Họ vẫn thường chơi nó trước khi cô bị tai nạn. Cô nhìn về phía phòng tắm xem liệu Yoona đã xong hay chưa – khi cô nghe tiếng hát của cô ấy vọng ra từ nhà tắm, cô tự mỉm cười và chắc rằng cô ấy vẫn còn đang tắm.
Trong vali còn có vài thứ như: Vòng tay, vài đôi bông tay, đồ lót, kem chống nắng….những thứ mà một người đi du lịch thường mang theo. Khi cô định đóng vali lại thì có hai đồ vật thu hút sự chú ý của cô.
Một cái nón và một tấm thiệp.
Cô nhẹ nhàng cầm lấy cái nón. Đó là một cái nón lưỡi trai dùng trong môn bóng chày, với dòng chữ, “Chúng mừng sinh nhật, Yoona’’ bên trên. Seohyun biết rõ đây là món quà sinh nhật lần thứ 13 của Yoona, và nó do Yuri tặng. Rõ ràng, đây luôn là một món quà đặc biệt mà Yoona luôn trân trọng.
“Chúng mừng sinh nhật, Yoona yêu dấu của chị”
Em đã 13 tuổi rồi, chị rất vui khi có đứa em gái như em. Bây giờ chị tặng cho em cái nón bóng chày của chị – nó là cái nón đầu tiên của chị đấy, và chị muốn tặng nó lại cho em bởi vì chị muốn em cũng có chiếc nón đầu tiên giống của chị. Còn nữa, chị tặng cái này cho em để em nhớ rằng, và em sẽ luôn nhớ rằng em đặc biệt thế nào với chị và sẽ luôn là như thế - như bóng chày vậy.
Bóng chày là môn yêu thích từ khi chúng ta còn nhỏ, và chị muốn chúng ta sẽ cùng chơi bóng chày đến khi chúng ta quá già và không thể chạy để cùng chơi bóng nữa. Và hơn hết, chị muốn chúng ta có những khoảng thời gian vui vẻ cùng nhau – cho đến ngày cuối cùng của chúng ta.
Chị xin lỗi vì có những lúc chị đối xử không tốt với em, chị nghĩ em hiểu rằng một phần trong chị….nhưng hey, em rất quan trọng và đặc biệt với chị mà, đúng không ? Đừng bao giờ nghĩ là em không quan trọng với chị nhé – bởi vì nếu như vậy, thì chị sẽ không thể nào sống nổi.
Mãi mãi yêu em
Yuri
Cô bỏ tấm thiệp kẹp trên cái nón ra. Cô gần như khóc sau khi đọc những dòng chữ này của Yuri….nhưng chuyện gì đã xảy ra ? Seohyun chắc rằng Yuri vẫn còn rất yêu thương Yoona…Cô cảm thấy tội hai người họ, và cô biết rằng cô không thể giúp họ giải quyết vần đề này được, họ phải tự mình giải quyết vần đề này.
Nhưng sau bao nhiêu chuyện, tại sao Yoona vẫn mang theo nó ?
Sau đó, cô với tay tới tấm thiệp. Đó là một tấm thiệp sinh nhật – được trang trí với một chiếc nón sinh nhật, vài cái bong bóng, và một dòng chữ, “HAPPY BIRTHDAY”. Và, cô không biết tại sao trái tim cô lại đập nhanh hơn vào lúc này. Tại sao cậu ấy lại mang theo một tấm thiệp sinh nhật ?
Cô mở nó ra, và điều đầu tiên cô thấy và một con Keroro rất dễ thương được vẽ đè lên những dòng chữ. Cô vẫn chưa vội đọc những dòng chữ đó, vì cô quá chăm chú vào những hình vẽ.
Sau một phút, cô bắt đầu đọc chúng.
28 tháng 6, 2007
Chúc mừng sinh nhật, Seohyun !
Hey, mình biết là mỗi lần sinh nhật cậu mình đều có gửi thiệp. Mình đã gửi cho cậu tổng cộng là 12 tấm rồi đúng không ? Mình chúc mọi điều tốt lành đến với cậu, và thêm một năm nữa lại đến rồi ! Well, mình không chỉ vui vì cậu thêm một tuổi mới mà mình còn rất hạnh phúc và biết ơn khi chúng ta đã làm bạn với nhau một khoảng thời gian dài như vậy.
Tấm thiệp này, có lẽ cậu nghĩ rằng nó cũng chỉ giống như một trong những tấm thiệp mình đã gửi tặng cho cậu – nhưng mình muốn nói với cậu rằng, tấm thiệp này hoàn toàn khác với những tấm kia. Tại sao ? Well,…
Lần đầu tiên trong đời mình, mình biết thế nào là viết ra những điều trái tim muốn nói – tấm thiệp này rất đặc biệt với mình – và mình mong nó cũng sẽ thật đặc biệt với cậu.
Tại sao nó lại đặc biệt ? Bởi vì đây là lần đầu tên trong đời, mình thật sự mở lòng mình, cuối cùng mình cũng có đủ dũng khí để nói với cậu việc mình cảm thấy thế nào và mình hy vọng cậu sẽ không phiền nếu mình làm thế.
Mình yêu cậu, Seohyun.
Trái tim Seohyun như ngừng lại một nhịp. Mình yêu cậu ? Cô đọc dòng chữ đó một lần nữa – và lần nữa và lần nữa. Cô muốn bật khóc, nhưng không có giọt nước mắt nào – ngoài sự hối tiếc.
Việc Yoona yêu cô không có vấn đề cả, vì cô cũng cảm thấy như vậy với cô ấy. Cô đóng tấm thiệp lại và nhanh chóng để nó lại chỗ cũ – nó được viết cách đây 3 năm. Bây giờ thì cô biết tại sao Yoona lại dễ xúc động như vậy, và tại sao cô ây lại tức giận với Yuri như vậy – nhưng vẫn còn một câu hỏi vẫn vang lên trong đầu cô…
Cậu ấy có còn yêu mình không ?
Cô đứng dậy và đi ra khỏi phòng, mặt cô đỏ ửng khi những dòng chữ trong tấm thiệp cứ hiện lên trong đầu cô.
Cô cứ đi, mà không nhận ra rằng bây giờ cô đang đứng trước phòng Yuri. Cô nghĩ rằng mình sẽ nhìn thấy những chai bia, vài cái tàn thuốc lá hay có lẽ là chất kích thích – vì Yuri đã từng như thế. Nhưng cô đã sai.
Cô nhìn thấy một căn phòng rất sạch sẽ và rỗng rãi. Từ cửa phòng, cô có thể thấy ô cửa hướng ra ban công, và nhìn thấy cảnh biển, bị mây mù bao phủ phía bên trên. Cô tiếp tục đi vào trong khi quang cảnh trước mặt thu hút cô.
Không nhìn thấy sợi dây điện của TV – cô trượt chân và suýt ngã xuống đất…may là cô nắm được cái ghế ở cái bàn gần đó. Cô thở hổn hển và lấy lại tư thế, chỉnh lại mái tóc.
Sau đó, cô nhìn thấy có vài tờ giấy trên bàn bay xuống đất. Cô cúi xuống và nhặt chúng lên. Hầu hết chúng đều là những bức hình mà Yuri đã chụp, có vài bức chụp những ngôi sao xinh đẹp trên bầu trời. Cái khía cạnh nghệ sĩ này của Yuri thật sự khiến cô thích thú – cô nhớ lại hình ảnh một Yuri táo bạo và xấu xa thời trung học – vậy cái gì đã khiến cô ấy thay đổi nhiều như thế ? Đó có thể là do vụ tai nạn, nhưng – điều đó vẫn chưa đủ. Chắc chắn là còn điều gì khác nữa ?
Cô xếp chúng lại và đặt lại lên bàn. Khi cô làm thế, thì có gì đó rơi ra từ xấp giấy. Cô nhìn xuống và thấy một cái phong bì màu nâu, cùng với một tấm danh thiếp kẹp bên ngoài. Cô cầm chúng lên và đặt chúng lên trên chồng giấy – cô định phớt lờ chúng nhưng những dòng chữ lớn đã thu hút sự chú ý của cô. Cô đọc – Bác sĩ Taecyeon Kim, cùng với số điện thoại ở dưới tên ông ấy. Một bác sĩ ư ? Tại sao chứ ?
Sau khi đã lưu số điện thoại vào máy rồi bỏ vào túi – cô mở phong bì. Khi cô sắp kéo những tờ giấy đó ra khỏi phong bì, thì có tiếng động ở cầu thang khiến cho cô phải đút chúng vào trở lại và ném cái phong bì vào chỗ cũ.
Cô nghe tiếng cửa sau lưng mình mở ra.
“S – Seohyun ?”
Đó là giọng của Yuri, nó rất dịu dàng, “Seohyun ? Em không sao chứ ?”
Seohyun vẫn không cử động. Cô nhìn ra phía cửa sổ và mỉm cười, “U-Unnie ? Em….em bị lạc”
Cô cảm nhận được Yuri đang tiến đến chỗ cô. Nhưng cô không làm gì cả. Cô không nhìn thấy Yuri bởi vì cô đang đứng xoay lưng lại với cô ấy.
Có cái chạm nhẹ vào tay cô – cô cố giữ bình tĩnh khi cái chạm ấy càng siết chặt hơn. Bàn tay của Yuri rất ẩm ướt, có lẽ là do cơn mưa vừa rồi. Seohyun càng bối rồi hơn khi Yuri đến gần cô hơn. Sau đó…..
Yuri vòng tay ôm Seohyun từ phía sau. Cô cảm nhận được hơi thở ấm nóng của Yuri, sau một phút, cô nghe tiếng Yuri khóc thút thít.
Seohyun không biết nên làm gì hay nên phản ứng như thế nào. Cô định thoát ra khỏi cái ôm nhưng vòng tay của Yuri càng siết chặt hơn.
“S-Seohyun….chị - chị xin lỗi….chị xin lỗi….xin lỗi….chị - chị xin lỗi…chị…”
Giọng của Yuri như vỡ ra, nó rất buồn – đây là cái giọng buồn bã nhất mà cô từng nghe trong đời mình. Yuri run lên khi cô cố gắng nói – nhưng không một từ nào được thốt ra nữa…cô khóc rất nhiều khi tựa trán lên lưng Seohyun.
Seohyun nhắm mắt. Cô đã tha thứ cho Yuri cách đây 3 năm, và nó rất đau khi nhìn thấy Yuri vẫn còn chịu đựng đau khổ sau nhiều năm như vậy. Seohyun quay lại và ôm một Yuri đang khóc nức nở vào lòng. Cô ôm Yuri chặt hơn và thì thầm,
“Unnie…em đã tha thứ cho chị cách đây lâu rồi. Xin chị đừng tự trách mình nữa”
Yuri khóc lớn hơn khi cảm giác tội lỗi làm nhức nhối trái tim cô một lần nữa. Sau 3 năm giữ chặt chúng trong lòng, cuối cùng nó cũng vơi đi được một nữa.
“Unnie…” Seohyun kéo Yuri lại gần hơn. “Bây giờ mọi chuyện đã ổn cả rồi”
Yuri cảm thấy nhẹ nhõm đôi chút khi nghe Seohyun nói điều đó….nhưng nỗi đau, cảm giác tội lỗi thì vẫn còn đó. Có những lúc, Yuri cảm thấy hoàn toàn vô vọng – cô cảm thấy nỗi đau trong lòng mình sẽ không bao giờ bị xóa bỏ cho đến ngày cô chết.
Tai nạn lần đó đã và sẽ luôn luôn để lại những ảnh hưởng to lớn trong cuộc đời cô – sẽ là một sự kỳ diệu hay phép màu nếu như nó được xóa bỏ.
Cô chỉ nhắm mắt – để cho những giọt lệ chảy dài trên mặt. Một phần trong cô mong muốn rằng người đang ôm cô bây giờ là Jessica, cô ấy là tất cả đối với cô.
Từ xa, Yoona lạnh lùng đứng quan sát hai người họ.
---------------
Sunny kéo Kyungsan lại gần hơn khi họ băng qua đường để đến hiệu sách, Kyungsan đút ngón tay vào miệng và Sunny luôn thấy việc đó rất dễ thương.
Cô khi đến trước cửa hàng sách, thì có bóng dáng của một người đang nằm ngủ trên cái băng ghế gần đó thu hút sự chú ý của cô. Cô để hai tay trước miệng tạo thành hình cái loa gọi to khi thấy người đó là Sooyoung.
“Yah, Sooyoung – ahh ! Lại có chuyện gì với cậu thế ? Lại uống bia nữa àh ?” Sooyoung giật mình thức dậy, và nhanh chóng ngồi thẳng lên, tay dụi dụi mắt. Tóc của cô rối bù, và Sunny chỉnh lại giúp cô ấy. Kyungsan chăm chú nhìn hai người họ, ngón tay vẫn ở trong miệng cậu bé.
“Uhh – umm. Hey” Sooyoung ngạc nhiên.
Sunny cười khúc khích và cốc nhẹ vào đầu Sooyoung. “Cái gì chứ ? Tỉnh dậy đi ! Mọi người đang nhìn cậu kìa !”
Sooyoung đứng dậy và mỉm cười, cuối cùng cô cũng đã tỉnh ngủ. Cô vỗ nhẹ Kyungsan và đưa cho cậu bé thanh chocolate, “Cái em thích, đúng không ?”
Lập tức Kyungsan giật ngón tay ra khỏi miệng và mỉm cười. Sunny và Sooyoung đều cười toe toét khi nhìn thấy hành động của cậu bé.
“Hey” , Sunny nói khi Kyungsan đang mải mê với thanh chocolate, sau đó – có nhón chân đến gần Sooyoung và hôn lên má cô ấy, “Sao lại đến đây sớm thế ?”
“Điều đầu tiên vào buổi sáng mà mình muốn nhìn thấy là cậu – như vậy, thì một ngày của mình sẽ thật là hoàn hảo” Sooyoung nói khi ôm Sunny, “Yeah, mình học câu nói này từ Yuri đấy”
Họ nhìn nhau cười khi cùng mở cửa hiệu sách. Kyungsan đi theo sau hai người.
Sooyoung trượt tay từ cổ Sunny xuống vai, cố đẩy cô ấy vào tường. Sunny cười lớn và đẩy Sooyoung ra, “Yah ! Kyungsan đang ở đây đấy….cư xử cho đàng hoàng đi”
Sooyoung nhìn nhóc Kyungsan đang ngấu nghiến thanh chocolate, “Nó không biết gì đâu”
“Vẫn phải cư xử cho đàng hoàng” Sunny nói và đẩy Sooyoung ra khi cô ấy định hôn cô.
“Cậu sắp lại mấy quyển sách kia đi” Cô nói, Sooyoung vừa đi vừa cằn nhằn. Sau một vài phút, Sunny đi đến và ôm cô ấy từ phía sau, tựa trán vào lưng cô ấy. Sooyoung giữ chặt hai tay Sunny.
“Sunny…mình xin lỗi…mình chỉ muốn chúng ta…”
“Mình cũng muốn chúng ta như vậy”
Sunny thở dài rồi nói tiếp,
“Thật lòng, mình đã không còn giận cậu nữa. Mình đã từng rất tổn thương bởi vì mình đặt quá nhiều niềm tin và hy vọng vào cậu. Mình đã hoảng sợ - sợ rằng mình sẽ bị tổn thương một lần nữa, mình sợ rằng mình sẽ ghét bỏ cậu….hay cậu sẽ rời bỏ mình”
“Nhưng bây giờ…mình đã nhận ra rằng đây là tình yêu của chúng ta – nó có nỗi đau, có thử thách – và mình nghĩ sẽ có cơ hội thứ hai bởi vì trái tim mình muốn thế. Tớ đã luôn cố phủ nhận những lời nói từ trái tim mình --- nhưng mình không thể, thật sự là không thể….Mình chỉ muốn nói rằng – mình vẫn còn yêu cậu rất nhiều”
Sooyoung không giỏi ăn nói, vì thế cô chỉ quay lại – cúi người về phía trước – đặt hai tay sau đầu Sunny và kéo cô ấy vào một nụ hôn nồng nàn, những tia nắng mặt trời đầu tiên sau cơn mưa như minh chứng cho hai con người yêu nhau cuối cùng cũng đã quay lại với tình yêu thật sự của họ.
Kyungsan đứng rất gần nhìn hai người họ - có lẽ chỉ cách một feet. Cậu bé mỉm cười và vỗ tay chúc mừng họ.
-----------------
Jessica ngồi ở hiên nhà, cố xua đi sự thất vọng trong cô. Nhưng sau nhiều giờ liền , nó vẫn còn đọng lại tại đó. Cô ngồi đung đưa hai chân – mong rằng Yuri rồi sẽ có một lời giải thích thỏa đáng với cô. Không tham dự tiệc cũng không sao, nhưng việc vừa không dự tiệc vừa không nói trước với cô trong suốt hôm diễn ra tiệc thì có gì đó không ổn.
Cô đặt tay lên chiếc váy của mình. Bây giờ bầu trời rất thoáng đãng khi màn đêm buông xuống. Những vì sao hiện rõ trên bầu trời, và những đám mây mù đã tan biến đi mất. Phía chân trời sáng rực màu xanh nhẹ, và nó như làm dịu bớt nỗi lo của Jessica về Yuri.
Bây giờ, đôi tay cô đang lạnh hơn – cô xoa chúng vào nhau và chỉnh áo khoác lại khi những cơn gió biển thổi vào người cô. Mặc dù cô tức giận nhưng cô vẫn mong có sự hiện diện của Yuri tại đây.
Tại sao ?
“Hey”
Cô không nhìn cô ấy. “Tại sao…” giọng cô buồn bã. Yuri vẫn đứng đó, nhìn Jessica từ bậc thang trước hiên nhà.
“Mình xin lỗi, mình…”
“Không sao đâu”
Yuri nhìn xuống đất, tóc cô che khuất cả gương mặt. Có một khoảng lặng giữa hai người họ và biển cả. Họ không biết nên làm gì và nên nói gì.
Tuy cô rất muốn kể cho Jessica, nhưng cô không thể và cô sẽ không làm thế. Cô biết bữa tiệc sinh nhật này không chỉ rất đặc biệt riêng với Jessica, mà còn cả với hai người họ nữa. Nhưng tối qua, cô quá mệt mỏi và vừa nãy đầu óc cô vẫn còn trống rỗng.
Cô đi về phía Jessica, nắm lấy tay cô ấy, nhẹ nhàng thổi vào để làm ấm chúng. Cô xoa xoa đôi tay ấy, rồi tựa trán cô lên chúng – và cô bắt đầu nói .
“Mình xin lỗi. Mình…mình thật sự xin lỗi…mình quá mệt mỏi…..và tất cả những gì còn lại trong mình bây giờ là tình yêu của mình dành cho cậu. Mình yêu cậu rất nhiều, Jessica…xin cậu….mình …mình không biết mình nên làm gì…..mình chỉ…mình quá mệt mỏi…hãy …ôm mình”
Cô khóc thút thít, nhưng không có giọt nước mắt nào tuôn ra. Như cô đã nói, cô quá mệt mỏi cả về thể chất lẫn tinh thần.
Jessica nhìn Yuri, chớp mắt và không do dự ôm lấy Yuri. Cô vỗ vỗ nhẹ vào lưng Yuri và kéo cô ấy vào gần hơn khi Yuri bắt đầu khóc trên vai cô. Nhìn thấy Yuri khóc như thế, sự tức giận lúc nãy trong lòng cô đã không còn nữa----cô chỉ muốn ở cạnh Yuri, giúp cô ấy lau đi những giọt nước mắt, cô không biết rõ những chuyện bí mật của Yuri, nhưng bây giờ, cô chỉ muốn giúp cô ấy xóa bỏ chúng.
“Yuri….không sao đâu....mình muốn cậu hãy mạnh mẽ lên, được không ?”
Yuri không trả lời –không phải là bởi vì cô không còn không còn sức hay cảm xúc để nói, mà bởi vì cô biết trái tim cô thực sự cảm thấy không ổn và cô không muốn tìm kiếm sự thanh thản từ những lời dối trá, cô phải thành thật với lòng mình.
Tối hôm đó, Jessica đã giúp Yuri làm vơi đi những nỗi đau trong lòng cô ấy – nhưng sau đó , một lần nữa, nó vẫn chưa hoàn toàn biến mất…hay có lẽ, nó sẽ không bao giờ biến mất.
--------------------
Chapter 18 : THE OTHER RACER
FLASHBACK
Yuri đánh một vòng cua xe thật nhanh. Cô đạp thắng và gạt cần số xe, cô lướt đi thật uyển chuyển, cái kính xe của cô suýt đập vào tường. Cô nghe tiếng Hyomin chúc mừng khi xe cô chạm tới đích, hai tay cô vẫn nắm chặt lấy bánh lái. Cô đã làm được điều đó lần nữa, nhưng đối với cô, chiến thắng dường như vẫn chưa đủ.
Hyoyeon kéo Hyomin về phía mình và lầm bầm, “Cậu ấy là gì thế nhỉ ? Sao cậu ấy có thể lái xe tuyệt đến thế…”
Hyomin chỉ cười lớn và vỗ vào lưng cô ấy.
Yuri lái thêm một vòng khác, nhưng bất ngờ cô bị co giật và bỏ bánh lái ra. Một tay cô vẫn nắm bánh lái, trong khi tay kia thì giữ chặt ngực mình. Lúc nãy cô đã cố phớt lờ nó, nhưng khi cô vận động mạnh, cơn đau lại bắt đầu nữa – nhưng lần này nó lan ra cả người cô. Cơn đau mạnh đến nỗi nó khiến cô không còn nhìn thấy rõ nữa, và tai cô không còn nghe gì được nữa. Cô chớp mắt vài lần nhưng cơn đau vẫn càng nhức nhối hơn.
Cô siết chặt nắm tay và nắm chắt lấy bánh lái, hai tay bây giờ đã tê không còn cảm giác. Cô nhìn thấy khúc cua kế tiếp, nhưng bây giờ cô không thể cử động được nữa.
-----------
“Cuộc tuyển chọn ? Mình không nghĩ vậy” Tiffany nói khi đặt trái táo lên bàn. Cô lấy hộp sữa từ trong giỏ xách ra và đưa nó cho Taeyeon. Và Taeyeon giúp cô mở nó ra.
“Thôi nào, cũng đáng để thử một lần mà, đúng không ? Hơn nữa, mình lái xe giỏi hơn bố mà”
“Bác ấy là bác sĩ không phải là tay đua xe”
“Well, yeah nhưng….ông ấy đã lớn tuổi”
Tiffany cười thầm và nhấp ngụm sữa, “Yahh – cậu biết nó nguy hiểm mà, đúng không ?”
“Mình biết điều đó ! Dĩ nhiên rồi ! Nhưng, nhưng mình chỉ muốn…thử một lần mạo hiểm”
Tiffany nhìn vào gương mặt Taeyeon lúc này : Sự quyết tâm, sự phấn khích và cả niềm vui sướng.
“Vậy, được rồi…”
“Yes”
“Nhưng sao cậu phải cần sự đồng ý của mình ? Chúng ta đâu phải người yêu hay gì đâu” Tiffany nói, cô thấy Taeyeon lùi lại một bước.
“Mình sẽ cầu nguyện cho cậu” Tiffany nói thêm vào, khi cô đứng dậy. Bây giờ người trong canteen đang ngày càng đông hơn, “Vậy khi nào thì buổi tuyển chọn diễn ra ?”
------------
Yuri mở cửa và chỉnh lại cái túi xách. Cô nhìn xuống tay trái mình và lầm bầm gì đó. Cô chưa bao giờ gặp tai nạn, và có lẽ điều đó sẽ làm cho cả trường này chấn động. Cô quay sang cái tủ khóa của mình, cô nghe tiếng vài sinh viên xầm xì gì đó khi họ đi ngang qua cô. Nhưng cũng giống như mọi lần, cô không thèm quan tâm đến chúng.
“Hey, Chuyện gì đã xảy ra ở đó thế ?” Hyoyeon nói khi Yuri mở tủ đồ của cô ấy. Yuri lấy cái túi bỏ vào trong tủ.
“Không có gì xảy ra cả, chỉ là tai nạn nhỏ. Vậy thôi”
“Well, cậu chưa bao giờ bị tai nạn trước đây. Cậu là một tay đua hoàn hảo”
“Cậu nghĩ mình không biết điều đó sao?”
Cô đóng tủ lại và dựa vào nó, “Mình không thể lái trong cuộc kiểm tra sắp tới, có kế hoạch gì khác không ?”
“Chúng ta có thể để cho họ tự lái” Hyomin đề nghị, cô thúc khuỷu tay vào Yuri.
“Cái đó không có gì hồi hộp hết” Hyoyeon phàn nàn, “Jeez, Hyomin, im lặng đi”
“Sao cũng được !”
Yuri thở dài và lấy cái điện thoại đang run của cô ra xem. Tiếng cãi nhau của Hyoyeon và Hyomin như hòa vào tiếng ồn xung quanh, cô nhìn vào màn hình điện thoại.
“Vâng, Yoona”
“Unnie, tối nay chị có thể về sớm không ? Em có…”
“Chị không thể Yoona, sao thế ?”
“Có vài vần đề ….em…em cần chị giúp”
“Chị phải tiến hành một cuộc tuyển chọn, Yoong”
“Không thể hoãn được sao?”
Yuri ngưng lại ở câu cuối cùng, Không thể hoãn được sao…Cô luôn như thế , luôn khiến cho Yoona phải chờ đợi, và kết thúc là sự chờ đợi trong vô vọng. Cô không có thời gian cho em ấy như trước đây nữa, mọi chuyện giữa cô và Yoona giờ đã khác trước.
“Yoona, chị xin lỗi”
Im lặng.
“Không sao đâu, unnie”
“Thế còn bài tập về nhà của em thì sao ?”
“Hôm nay không có bài tập về nhà, em chỉ muốn ăn tối với chị”
Yoona gác máy. Yuri đứng chết lặng, trái tim cô như tan ra thành từng mảnh. Cô có vẻ bề ngoài rất tự tin và dân chơi nhưng bên trong cô lại là một người có trái tim yếu đuối – cô biết rõ mình đang ngày càng có khoảng cách với em gái mình hơn và cô đã khiến cho em ấy tổn thương nhiều như thế nào….
Yuri đấm tay vào tủ đồ, Hyomin và Hyoyeon lập tức ngừng cãi nhau.
“Yah, cậu muốn đập vỡ nó à ? Có chuyện gì thế ?” Hyomin nói lớn, kéo Yuri ra. Yuri không phản ứng gì cả, trái tim cô vẫn đang đau nhói.
“Vậy buổi tuyển chọn ? Thế nào đây ?” Hyoyeon nói, trong khi Hyomin giúp Yuri chỉnh lại áo khoác.
Sau vài phút suy nghĩ tới lui, cuối cùng Hyoyeon cũng nghĩ ra được một ý kiến tuyệt vời trong đầu.
“Hãy để cho họ đua trên núi tuyết mà không có thắng xe”
“Chính xác ! Thật là tuyệt !”
Yuri không nói gì mà chỉ gật đầu và đồng ý với họ. Cô đang nghĩ đến chuyện của Yoona và không quan tâm đến việc gì khác nữa.
‘’Nhớ đem bia nhé, Hyoyeon’’
‘’Yeah, chắc rồi’’ Hyoyeon hét lớn, ‘’Thế ai là những người mới vậy ?’’
Hyomin lấy ra cuốn sổ nhỏ trong túi áo khoác.
‘’Emily Lee, Taeyeon Kim, và Joo – hyun Seo’’
Yuri kéo Hyomin đi và hướng về phía canteen. Cô suy nghĩ về cái tên ‘Joo – hyun’ có vẻ quen quen, nhưng cô cũng không để tâm lắm.
‘’Cậu có số của họ, đúng không ? Hãy thông báo cho họ’’ Yuri nói.
Hyomin lấy điện thoại ra và gọi cho từng người một. Hyoyeon thúc khuỷu tay vào Yuri, trúng ngay chỗ vết thương của cô ấy. Yuri cau mày và đẩy cô ấy ra.
‘’Tối nay sẽ là một buổi tối thật tuyệt vời !’’ Hyoyeon nói và làm high–five với Yuri.
End of flashback
---------------------
Taeyeon mở to hai mắt. Cô thích thú nhìn những tia sáng mặt trời chiếu vào phòng qua cửa sổ - cứ như là cô đã ở trong bóng tối lâu lắm rồi vậy. Cô đẩy cái gối ra và đứng dậy khỏi giường. Cô nghe tiếng ba của mình dưới cầu thang – điều này hơi bất thường vì ba cô luôn có một lịch làm việc dày đặc.
‘’Hôm nay ba có rất nhiều bệnh nhân’’
‘’Ba không nghĩ là con cũng có bệnh sao ? Vì con phải luôn cô đơn một mình ?’’
‘’Haha ! Không phải con đã có bạn gái rồi sao ?’’
Taeyeon bắt chéo chân và đỏ mặt, ‘’Sao ba biết ?’’
Ông Kim cười lớn và tiếp tục ăn bữa sáng của ông, ‘’Ba có rất nhiều mối quan hệ mà’’
Taeyeon vòng tay trước ngực nói gắt gỏng (nhưng thật ra thì cô đang mắc cỡ), ‘’Yeah, cậu ấy là bạn gái con….thế thì sao nào ?’’
Ông Kim nói, ‘’Không có gì. Ba chỉ là…rất tự hào về con. Cô ấy đã là bạn thân nhất của con nhiều năm rồi, và cuối cùng – con cũng đã có đủ can đảm để nói với cô ấy…ba nói có đúng không ?’’
Taeyeon nhớ lại lúc cô ấy thổ lộ với Tiffany – qua những dòng chữ trên giấy được đút qua khe cửa. Cô mỉm cười hạnh phúc khi nhớ lại điều đó.
‘’Yeah, con đã nói với cậu ấy’’
‘’Tốt ! Well, bây giờ ba phải đi rồi’’
‘’Nhưng baaaaa – không thể cho con vài phút sao ?’’
‘’Ba phải đi, có nhiều người đang cần ba cứu chữa’’
Ông đeo bảng tên, Bác sĩ Taecyeon Kim, sau đó lấy cái cặp xách và bỏ giấy tờ các bản bệnh án vào trong đó’’. Taeyeon bĩu môi hờn dỗi và theo ông ấy đi ra cửa.
‘’Ba…’’
‘’Yeah ?’’
‘’Ba có nghĩ người xấu thì đáng bị trừng phạt không ? Như là, bị bệnh hay gì đó ?’’
Ba của Taeyeon dừng bước, ‘’Không, họ không đáng bị thế’’
‘’Tại sao ?’’
Ông Kim đến gần con gái của mình và đặt tay lên vai cô. ‘’Không ai xứng đáng bị mắc bệnh cả, Taeyeon. Và phía sau mỗi một người xấu đều ẩn chứa một quá khứ và điều đó có thể sẽ thay đổi nhận thức của con về họ’’
Ông hôn tạm biệt cô và đi ra xe. Taeyeon nghĩ về những điều ông vừa nói, nhớ lại cái đêm đầy tuyết hôm đó, cái đêm mà cô suýt nữa đã mất mạng lúc cô học trung học.
--------------
Jessica nhìn Yuri, khi những tia sáng mặt trời rọi sáng, chiếu vào họ. Đêm qua, Yuri đã khóc rất nhiều và rất lớn. Yuri khóc như là để trút hết nỗi lòng và gánh nặng trong lòng cô ấy. Jessica đã không ngủ, cô không thể ngủ khi thấy Yuri buồn bã như thế.
Cô nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Yuri, xoa nhẹ nó bằng những ngón tay của cô. Cô vén lại tóc cho Yuri và mỉm cười khi thấy lưỡi Yuri thè ra ngoài. Trông rất là dễ thương. Cô đắp lại chăn và nhìn ra hướng biển. Đêm qua hai người đã không vào nhà mà ngủ ngoài hiên nhà, nhưng Jessica cảm thấy rất vui vì cảnh tượng đầu tiên cô nhìn thấy đầu tiên là cảnh mặt trời mọc lên từ phía chân trời – trước đây cô nghĩ cảnh này chẳng có gì thú vị nhưng bây giờ thì hoàn toàn ngược lại (nhờ có Yuri). Cô mong và muốn Yuri cũng sẽ như thế - rực rỡ sau màn đêm, tận hưởng một buổi sáng tuyệt đẹp.
Cô muốn Yuri được giải thoát khỏi nỗi đau đớn trong lòng cô ấy, từ bóng tối bao trùm lấy cô ấy và từ những thứ luôn ám ảnh cô ấy. Như mặt trời bị khuất sau những vì sao, cô chỉ muốn Yuri có thể bước ra từ bóng tối để đến với ánh sáng rực rỡ.
Nhưng cô phải làm thế nào đây ? Cô phải giúp cô ấy thế nào đây ?
Jessica nhẹ nhàng vỗ về Yuri, cầu mong cô ấy sẽ vượt qua được mọi chuyện.
FLASHBACK
Yuri đánh một vòng cua xe thật nhanh. Cô đạp thắng và gạt cần số xe, cô lướt đi thật uyển chuyển, cái kính xe của cô suýt đập vào tường. Cô nghe tiếng Hyomin chúc mừng khi xe cô chạm tới đích, hai tay cô vẫn nắm chặt lấy bánh lái. Cô đã làm được điều đó lần nữa, nhưng đối với cô, chiến thắng dường như vẫn chưa đủ.
Hyoyeon kéo Hyomin về phía mình và lầm bầm, “Cậu ấy là gì thế nhỉ ? Sao cậu ấy có thể lái xe tuyệt đến thế…”
Hyomin chỉ cười lớn và vỗ vào lưng cô ấy.
Yuri lái thêm một vòng khác, nhưng bất ngờ cô bị co giật và bỏ bánh lái ra. Một tay cô vẫn nắm bánh lái, trong khi tay kia thì giữ chặt ngực mình. Lúc nãy cô đã cố phớt lờ nó, nhưng khi cô vận động mạnh, cơn đau lại bắt đầu nữa – nhưng lần này nó lan ra cả người cô. Cơn đau mạnh đến nỗi nó khiến cô không còn nhìn thấy rõ nữa, và tai cô không còn nghe gì được nữa. Cô chớp mắt vài lần nhưng cơn đau vẫn càng nhức nhối hơn.
Cô siết chặt nắm tay và nắm chắt lấy bánh lái, hai tay bây giờ đã tê không còn cảm giác. Cô nhìn thấy khúc cua kế tiếp, nhưng bây giờ cô không thể cử động được nữa.
-----------
“Cuộc tuyển chọn ? Mình không nghĩ vậy” Tiffany nói khi đặt trái táo lên bàn. Cô lấy hộp sữa từ trong giỏ xách ra và đưa nó cho Taeyeon. Và Taeyeon giúp cô mở nó ra.
“Thôi nào, cũng đáng để thử một lần mà, đúng không ? Hơn nữa, mình lái xe giỏi hơn bố mà”
“Bác ấy là bác sĩ không phải là tay đua xe”
“Well, yeah nhưng….ông ấy đã lớn tuổi”
Tiffany cười thầm và nhấp ngụm sữa, “Yahh – cậu biết nó nguy hiểm mà, đúng không ?”
“Mình biết điều đó ! Dĩ nhiên rồi ! Nhưng, nhưng mình chỉ muốn…thử một lần mạo hiểm”
Tiffany nhìn vào gương mặt Taeyeon lúc này : Sự quyết tâm, sự phấn khích và cả niềm vui sướng.
“Vậy, được rồi…”
“Yes”
“Nhưng sao cậu phải cần sự đồng ý của mình ? Chúng ta đâu phải người yêu hay gì đâu” Tiffany nói, cô thấy Taeyeon lùi lại một bước.
“Mình sẽ cầu nguyện cho cậu” Tiffany nói thêm vào, khi cô đứng dậy. Bây giờ người trong canteen đang ngày càng đông hơn, “Vậy khi nào thì buổi tuyển chọn diễn ra ?”
------------
Yuri mở cửa và chỉnh lại cái túi xách. Cô nhìn xuống tay trái mình và lầm bầm gì đó. Cô chưa bao giờ gặp tai nạn, và có lẽ điều đó sẽ làm cho cả trường này chấn động. Cô quay sang cái tủ khóa của mình, cô nghe tiếng vài sinh viên xầm xì gì đó khi họ đi ngang qua cô. Nhưng cũng giống như mọi lần, cô không thèm quan tâm đến chúng.
“Hey, Chuyện gì đã xảy ra ở đó thế ?” Hyoyeon nói khi Yuri mở tủ đồ của cô ấy. Yuri lấy cái túi bỏ vào trong tủ.
“Không có gì xảy ra cả, chỉ là tai nạn nhỏ. Vậy thôi”
“Well, cậu chưa bao giờ bị tai nạn trước đây. Cậu là một tay đua hoàn hảo”
“Cậu nghĩ mình không biết điều đó sao?”
Cô đóng tủ lại và dựa vào nó, “Mình không thể lái trong cuộc kiểm tra sắp tới, có kế hoạch gì khác không ?”
“Chúng ta có thể để cho họ tự lái” Hyomin đề nghị, cô thúc khuỷu tay vào Yuri.
“Cái đó không có gì hồi hộp hết” Hyoyeon phàn nàn, “Jeez, Hyomin, im lặng đi”
“Sao cũng được !”
Yuri thở dài và lấy cái điện thoại đang run của cô ra xem. Tiếng cãi nhau của Hyoyeon và Hyomin như hòa vào tiếng ồn xung quanh, cô nhìn vào màn hình điện thoại.
“Vâng, Yoona”
“Unnie, tối nay chị có thể về sớm không ? Em có…”
“Chị không thể Yoona, sao thế ?”
“Có vài vần đề ….em…em cần chị giúp”
“Chị phải tiến hành một cuộc tuyển chọn, Yoong”
“Không thể hoãn được sao?”
Yuri ngưng lại ở câu cuối cùng, Không thể hoãn được sao…Cô luôn như thế , luôn khiến cho Yoona phải chờ đợi, và kết thúc là sự chờ đợi trong vô vọng. Cô không có thời gian cho em ấy như trước đây nữa, mọi chuyện giữa cô và Yoona giờ đã khác trước.
“Yoona, chị xin lỗi”
Im lặng.
“Không sao đâu, unnie”
“Thế còn bài tập về nhà của em thì sao ?”
“Hôm nay không có bài tập về nhà, em chỉ muốn ăn tối với chị”
Yoona gác máy. Yuri đứng chết lặng, trái tim cô như tan ra thành từng mảnh. Cô có vẻ bề ngoài rất tự tin và dân chơi nhưng bên trong cô lại là một người có trái tim yếu đuối – cô biết rõ mình đang ngày càng có khoảng cách với em gái mình hơn và cô đã khiến cho em ấy tổn thương nhiều như thế nào….
Yuri đấm tay vào tủ đồ, Hyomin và Hyoyeon lập tức ngừng cãi nhau.
“Yah, cậu muốn đập vỡ nó à ? Có chuyện gì thế ?” Hyomin nói lớn, kéo Yuri ra. Yuri không phản ứng gì cả, trái tim cô vẫn đang đau nhói.
“Vậy buổi tuyển chọn ? Thế nào đây ?” Hyoyeon nói, trong khi Hyomin giúp Yuri chỉnh lại áo khoác.
Sau vài phút suy nghĩ tới lui, cuối cùng Hyoyeon cũng nghĩ ra được một ý kiến tuyệt vời trong đầu.
“Hãy để cho họ đua trên núi tuyết mà không có thắng xe”
“Chính xác ! Thật là tuyệt !”
Yuri không nói gì mà chỉ gật đầu và đồng ý với họ. Cô đang nghĩ đến chuyện của Yoona và không quan tâm đến việc gì khác nữa.
‘’Nhớ đem bia nhé, Hyoyeon’’
‘’Yeah, chắc rồi’’ Hyoyeon hét lớn, ‘’Thế ai là những người mới vậy ?’’
Hyomin lấy ra cuốn sổ nhỏ trong túi áo khoác.
‘’Emily Lee, Taeyeon Kim, và Joo – hyun Seo’’
Yuri kéo Hyomin đi và hướng về phía canteen. Cô suy nghĩ về cái tên ‘Joo – hyun’ có vẻ quen quen, nhưng cô cũng không để tâm lắm.
‘’Cậu có số của họ, đúng không ? Hãy thông báo cho họ’’ Yuri nói.
Hyomin lấy điện thoại ra và gọi cho từng người một. Hyoyeon thúc khuỷu tay vào Yuri, trúng ngay chỗ vết thương của cô ấy. Yuri cau mày và đẩy cô ấy ra.
‘’Tối nay sẽ là một buổi tối thật tuyệt vời !’’ Hyoyeon nói và làm high–five với Yuri.
End of flashback
---------------------
Taeyeon mở to hai mắt. Cô thích thú nhìn những tia sáng mặt trời chiếu vào phòng qua cửa sổ - cứ như là cô đã ở trong bóng tối lâu lắm rồi vậy. Cô đẩy cái gối ra và đứng dậy khỏi giường. Cô nghe tiếng ba của mình dưới cầu thang – điều này hơi bất thường vì ba cô luôn có một lịch làm việc dày đặc.
‘’Hôm nay ba có rất nhiều bệnh nhân’’
‘’Ba không nghĩ là con cũng có bệnh sao ? Vì con phải luôn cô đơn một mình ?’’
‘’Haha ! Không phải con đã có bạn gái rồi sao ?’’
Taeyeon bắt chéo chân và đỏ mặt, ‘’Sao ba biết ?’’
Ông Kim cười lớn và tiếp tục ăn bữa sáng của ông, ‘’Ba có rất nhiều mối quan hệ mà’’
Taeyeon vòng tay trước ngực nói gắt gỏng (nhưng thật ra thì cô đang mắc cỡ), ‘’Yeah, cậu ấy là bạn gái con….thế thì sao nào ?’’
Ông Kim nói, ‘’Không có gì. Ba chỉ là…rất tự hào về con. Cô ấy đã là bạn thân nhất của con nhiều năm rồi, và cuối cùng – con cũng đã có đủ can đảm để nói với cô ấy…ba nói có đúng không ?’’
Taeyeon nhớ lại lúc cô ấy thổ lộ với Tiffany – qua những dòng chữ trên giấy được đút qua khe cửa. Cô mỉm cười hạnh phúc khi nhớ lại điều đó.
‘’Yeah, con đã nói với cậu ấy’’
‘’Tốt ! Well, bây giờ ba phải đi rồi’’
‘’Nhưng baaaaa – không thể cho con vài phút sao ?’’
‘’Ba phải đi, có nhiều người đang cần ba cứu chữa’’
Ông đeo bảng tên, Bác sĩ Taecyeon Kim, sau đó lấy cái cặp xách và bỏ giấy tờ các bản bệnh án vào trong đó’’. Taeyeon bĩu môi hờn dỗi và theo ông ấy đi ra cửa.
‘’Ba…’’
‘’Yeah ?’’
‘’Ba có nghĩ người xấu thì đáng bị trừng phạt không ? Như là, bị bệnh hay gì đó ?’’
Ba của Taeyeon dừng bước, ‘’Không, họ không đáng bị thế’’
‘’Tại sao ?’’
Ông Kim đến gần con gái của mình và đặt tay lên vai cô. ‘’Không ai xứng đáng bị mắc bệnh cả, Taeyeon. Và phía sau mỗi một người xấu đều ẩn chứa một quá khứ và điều đó có thể sẽ thay đổi nhận thức của con về họ’’
Ông hôn tạm biệt cô và đi ra xe. Taeyeon nghĩ về những điều ông vừa nói, nhớ lại cái đêm đầy tuyết hôm đó, cái đêm mà cô suýt nữa đã mất mạng lúc cô học trung học.
--------------
Jessica nhìn Yuri, khi những tia sáng mặt trời rọi sáng, chiếu vào họ. Đêm qua, Yuri đã khóc rất nhiều và rất lớn. Yuri khóc như là để trút hết nỗi lòng và gánh nặng trong lòng cô ấy. Jessica đã không ngủ, cô không thể ngủ khi thấy Yuri buồn bã như thế.
Cô nhẹ nhàng chạm vào cánh tay Yuri, xoa nhẹ nó bằng những ngón tay của cô. Cô vén lại tóc cho Yuri và mỉm cười khi thấy lưỡi Yuri thè ra ngoài. Trông rất là dễ thương. Cô đắp lại chăn và nhìn ra hướng biển. Đêm qua hai người đã không vào nhà mà ngủ ngoài hiên nhà, nhưng Jessica cảm thấy rất vui vì cảnh tượng đầu tiên cô nhìn thấy đầu tiên là cảnh mặt trời mọc lên từ phía chân trời – trước đây cô nghĩ cảnh này chẳng có gì thú vị nhưng bây giờ thì hoàn toàn ngược lại (nhờ có Yuri). Cô mong và muốn Yuri cũng sẽ như thế - rực rỡ sau màn đêm, tận hưởng một buổi sáng tuyệt đẹp.
Cô muốn Yuri được giải thoát khỏi nỗi đau đớn trong lòng cô ấy, từ bóng tối bao trùm lấy cô ấy và từ những thứ luôn ám ảnh cô ấy. Như mặt trời bị khuất sau những vì sao, cô chỉ muốn Yuri có thể bước ra từ bóng tối để đến với ánh sáng rực rỡ.
Nhưng cô phải làm thế nào đây ? Cô phải giúp cô ấy thế nào đây ?
Jessica nhẹ nhàng vỗ về Yuri, cầu mong cô ấy sẽ vượt qua được mọi chuyện.
--------------------
Chapter 19 : WHOLE – HEARTEDLY
(chap này là FLASH FORWARD nên sẽ hơi khó hiểu một chút và sẽ được dần dần giải thích trong các chap sau)
“Cách cậu ăn mặc, cách cậu nhìn, nụ cười của cậu, mái tóc của cậu, mùi hương của cậu, giọng nói của cậu, tiếng cười của cậu, hình ảnh của cậu, mọi thứ về cậu --- cậu….đã biến mình từ ‘hạt bụi’ thành ‘bãi biển’, từ không khí thành một cơn lốc xoáy, từ hạt giống thành một cái cây đơm quả, từ sa mạc thành một khu vườn đầy những bông hoa, từ một cơn bão thành một cơn mưa, từ cơn mưa thành ánh sáng mặt trời, từ ánh sáng mặt trời thành một đêm đầy sao, từ một đêm đầy sao thành một ngôi sao băng – ngôi sao băng đó không đi đến nào khác ngoài trái tim cậu----từ không có gì thành tất cả….Cậu đã giúp mình thành một người khác – một người tốt hơn, mình muốn cậu biết rằng cậu có vị trí thế nào trong lòng mình, mặc dù mình biết những lời đó là không đủ - và hãy tin mình đi – không có gì là đủ để diễn tả vị trí của cậu trong lòng mình.
Cậu là điều quý giá nhất mình được ban tặng, là người mình luôn tìm kiếm, là một nữa còn lại của mình – cậu là hạnh phúc, là ánh sáng, là mọi thứ của mỉnh…’’
Cô ngập ngừng vì không còn từ gì để viết nữa – cô bị nhấn chìm trong những lời nói đó. Cô nhắm hai mắt lại và cố đúc kết lại những câu nói đó, nhưng lời miêu tả…và cuối cùng, một từ đã hiện ra trước mắt cô khi mặt trời nhú lên từ phía chân trời.
Cô mỉm cười khi đọc lại những lời mình viết.
Sau đó, cô cẩn thận gấp nó lại – tay cô run nhẹ. Cô cố gắng bỏ nó vào một phong bì màu trắng, rồi quấn một cái ruy băng màu hồng quanh nó. Cô cảm thấy nặng lòng, lá thư này có lẽ sẽ là điều cuối cùng, ngày hôm nay mọi thứ sẽ thay đổi – ngay cả tình yêu không đổi dời của họ nữa.
Thay vì bỏ lại những kí ức này ở phía sau, cô sẽ đem nó đi cùng cô, và sẽ luôn như thế - đi cùng với tương lai phía trước của cô. Những kí ức này sẽ luôn là một phần trong cô, một kí ức sống động, …..một món quà quý giá.
Cô nhắm hai mắt lại một lần nữa. Lần này, những giọt nước mắt đã trực trào khỏi khóe mắt cô. Một giọt nước mắt khẽ rơi xuống má với sự đau đớn cực độ trong lòng cô.
Cô cảm thấy có lỗi, nhưng cô phải làm điều này.
------------------
Cô nhìn vào món đồ trước mặt mình, cầm nó lên và để nó gần tim mình. Trước đây, cô không biết tại sao cô lại giữ nó – nhưng như một nhà thông thái đã nói, bạn chỉ tìm thấy mục đích sau khi đã chờ đợi.
Cô cầm nó trước mặt, cười toe toét và thì thầm lời ‘cám ơn’ với nó. Lời cảm ơn này không phải là để vui , để đùa hay gì khác mà đơn giản, nó là lời cảm ơn chân thành mà bạn luôn mong muốn được nghe.
Cô cẩn thận đặt nó vào trong hộp, và đậy nắp hộp lại ngay lập tức khi một giọt nước rơi xuống. Cô muốn mở nó ra một lần nữa, nhưng cô tự nói với mình rằng cô sẽ mang theo nó bên mình nếu cô làm như vậy. Do đó, cô để chúng ở đây…và lần tới chiếc hộp này sẽ được mở ra khi nó quay về đúng chỗ của nó.
----------------
Yoona cố giữ bình tĩnh, nghiến chặt răng, người cô run lên khi cô cố kìm nén cơn giận. Cô đấm vào tường, siết chặt nắm tay và đấm vào tường lần nữa. Cô quá giận dữ và không thể kìm chế hơn được nữa – cô hét thật lớn trong căn phòng của mình. Cô ngả người vào tường và đập mạnh đầu vào đó.
Cô hét lớn một lần nữa, ôm chặt đầu mình và lắc mạnh, đá bay cái thùng rác và thét lớn hơn. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gương mặt cô.
Cô đứng dậy, cơ thể vẫn còn đang run lên. Cô nhìn vào gương, hình ảnh phản chiếu của cô – cảm giác tội lỗi và hối hận.
Cô vẫn không rời mắt khỏi hình ảnh phản chiếu của mình, cô bật khóc trước nó – nhìn thẳng vào đôi mắt của cô. Cô để cho nỗi đau trong tim mình thêm dâng tràn – cô nghĩ mình xứng đáng bị như vậy.
Cách chỗ cô vài mét – một tờ giấy bị vò nát bởi người đọc nhưng hơn hết nó được viết rất cẩn thận và bằng cả trái tim cùa người đó.
----------------
Sunny chớp mắt vài lần. Cô chợt nhận ra rằng cô đã nhìn về cùng một hướng gần một tiếng đồng hồ rồi – và hoàn toàn không nghĩ gì trong đầu cả. Cô nhắm mắt vài giây, đứng dậy và mở chúng ra lần nữa….cô mong Sooyoung sẽ xuất hiện ở đây.
Cô đi quanh cửa hàng sách – nó cũ và lâu năm lắm rồi, nhưng cảm giác thân quen nơi đây lại đem đến cho cô cảm giác thoải mái. Mẹ và ba cô đã mua nó cho gia đình của họ, đó là lý do vì sao nó lại đặc biệt với cô như thế.
Một lý do khác; đây là nơi cô gặp Sooyoung, nơi họ bắt đầu quen nhau. Nó là nhân chứng cho chuyện tình của họ, cho việc họ chia tay nhau – và quay lại với nhau lần nữa. Cửa hàng sách là chứng nhân cho tình yêu của họ.
Bây giờ cô nhớ cô ấy rất nhiều. Cô đi đến quầy thu ngân và kéo ngăn tủ ra – mà không biết tại sao mình lại làm vậy.
Nhưng sau khi thấy cái hộp cột ruy băng, cô đã hiểu tại sao cô lại mở nó ra.
------------------
Cô gái bỏ lá thư vào lại trong hộp, mà lúc nãy cô đã cột với cái ruy băng màu hồng, sau một lúc im lặng nhìn nó. Cô ngồi trên giường và nhìn quanh – trước đây, khi cô làm thế, lòng cô tràn ngập sự cô đơn và lãnh lẽo---nhưng bây giờ khi cô làm như vậy, cô lại thấy mãn nguyện, khuây khỏa và thoái mái và….được yêu
Cô đứng dậy và nhìn vào những lá thư khác, một cái được cột với ruy băng màu vàng, cái khác lại được cột với ruy băng màu xanh lá. Cô cầm chúng lên và bỏ vào trong túi. Trước khi cô rời khỏi phòng, cô nhìn vào tấm ván lướt sóng, chạm vào nó, đọc dòng chữ được khắc trên đó…
Tình yêu của chúng ta ở khắp mọi nơi.
(chap này là FLASH FORWARD nên sẽ hơi khó hiểu một chút và sẽ được dần dần giải thích trong các chap sau)
“Cách cậu ăn mặc, cách cậu nhìn, nụ cười của cậu, mái tóc của cậu, mùi hương của cậu, giọng nói của cậu, tiếng cười của cậu, hình ảnh của cậu, mọi thứ về cậu --- cậu….đã biến mình từ ‘hạt bụi’ thành ‘bãi biển’, từ không khí thành một cơn lốc xoáy, từ hạt giống thành một cái cây đơm quả, từ sa mạc thành một khu vườn đầy những bông hoa, từ một cơn bão thành một cơn mưa, từ cơn mưa thành ánh sáng mặt trời, từ ánh sáng mặt trời thành một đêm đầy sao, từ một đêm đầy sao thành một ngôi sao băng – ngôi sao băng đó không đi đến nào khác ngoài trái tim cậu----từ không có gì thành tất cả….Cậu đã giúp mình thành một người khác – một người tốt hơn, mình muốn cậu biết rằng cậu có vị trí thế nào trong lòng mình, mặc dù mình biết những lời đó là không đủ - và hãy tin mình đi – không có gì là đủ để diễn tả vị trí của cậu trong lòng mình.
Cậu là điều quý giá nhất mình được ban tặng, là người mình luôn tìm kiếm, là một nữa còn lại của mình – cậu là hạnh phúc, là ánh sáng, là mọi thứ của mỉnh…’’
Cô ngập ngừng vì không còn từ gì để viết nữa – cô bị nhấn chìm trong những lời nói đó. Cô nhắm hai mắt lại và cố đúc kết lại những câu nói đó, nhưng lời miêu tả…và cuối cùng, một từ đã hiện ra trước mắt cô khi mặt trời nhú lên từ phía chân trời.
Cô mỉm cười khi đọc lại những lời mình viết.
Sau đó, cô cẩn thận gấp nó lại – tay cô run nhẹ. Cô cố gắng bỏ nó vào một phong bì màu trắng, rồi quấn một cái ruy băng màu hồng quanh nó. Cô cảm thấy nặng lòng, lá thư này có lẽ sẽ là điều cuối cùng, ngày hôm nay mọi thứ sẽ thay đổi – ngay cả tình yêu không đổi dời của họ nữa.
Thay vì bỏ lại những kí ức này ở phía sau, cô sẽ đem nó đi cùng cô, và sẽ luôn như thế - đi cùng với tương lai phía trước của cô. Những kí ức này sẽ luôn là một phần trong cô, một kí ức sống động, …..một món quà quý giá.
Cô nhắm hai mắt lại một lần nữa. Lần này, những giọt nước mắt đã trực trào khỏi khóe mắt cô. Một giọt nước mắt khẽ rơi xuống má với sự đau đớn cực độ trong lòng cô.
Cô cảm thấy có lỗi, nhưng cô phải làm điều này.
------------------
Cô nhìn vào món đồ trước mặt mình, cầm nó lên và để nó gần tim mình. Trước đây, cô không biết tại sao cô lại giữ nó – nhưng như một nhà thông thái đã nói, bạn chỉ tìm thấy mục đích sau khi đã chờ đợi.
Cô cầm nó trước mặt, cười toe toét và thì thầm lời ‘cám ơn’ với nó. Lời cảm ơn này không phải là để vui , để đùa hay gì khác mà đơn giản, nó là lời cảm ơn chân thành mà bạn luôn mong muốn được nghe.
Cô cẩn thận đặt nó vào trong hộp, và đậy nắp hộp lại ngay lập tức khi một giọt nước rơi xuống. Cô muốn mở nó ra một lần nữa, nhưng cô tự nói với mình rằng cô sẽ mang theo nó bên mình nếu cô làm như vậy. Do đó, cô để chúng ở đây…và lần tới chiếc hộp này sẽ được mở ra khi nó quay về đúng chỗ của nó.
----------------
Yoona cố giữ bình tĩnh, nghiến chặt răng, người cô run lên khi cô cố kìm nén cơn giận. Cô đấm vào tường, siết chặt nắm tay và đấm vào tường lần nữa. Cô quá giận dữ và không thể kìm chế hơn được nữa – cô hét thật lớn trong căn phòng của mình. Cô ngả người vào tường và đập mạnh đầu vào đó.
Cô hét lớn một lần nữa, ôm chặt đầu mình và lắc mạnh, đá bay cái thùng rác và thét lớn hơn. Nước mắt bắt đầu chảy dài trên gương mặt cô.
Cô đứng dậy, cơ thể vẫn còn đang run lên. Cô nhìn vào gương, hình ảnh phản chiếu của cô – cảm giác tội lỗi và hối hận.
Cô vẫn không rời mắt khỏi hình ảnh phản chiếu của mình, cô bật khóc trước nó – nhìn thẳng vào đôi mắt của cô. Cô để cho nỗi đau trong tim mình thêm dâng tràn – cô nghĩ mình xứng đáng bị như vậy.
Cách chỗ cô vài mét – một tờ giấy bị vò nát bởi người đọc nhưng hơn hết nó được viết rất cẩn thận và bằng cả trái tim cùa người đó.
----------------
Sunny chớp mắt vài lần. Cô chợt nhận ra rằng cô đã nhìn về cùng một hướng gần một tiếng đồng hồ rồi – và hoàn toàn không nghĩ gì trong đầu cả. Cô nhắm mắt vài giây, đứng dậy và mở chúng ra lần nữa….cô mong Sooyoung sẽ xuất hiện ở đây.
Cô đi quanh cửa hàng sách – nó cũ và lâu năm lắm rồi, nhưng cảm giác thân quen nơi đây lại đem đến cho cô cảm giác thoải mái. Mẹ và ba cô đã mua nó cho gia đình của họ, đó là lý do vì sao nó lại đặc biệt với cô như thế.
Một lý do khác; đây là nơi cô gặp Sooyoung, nơi họ bắt đầu quen nhau. Nó là nhân chứng cho chuyện tình của họ, cho việc họ chia tay nhau – và quay lại với nhau lần nữa. Cửa hàng sách là chứng nhân cho tình yêu của họ.
Bây giờ cô nhớ cô ấy rất nhiều. Cô đi đến quầy thu ngân và kéo ngăn tủ ra – mà không biết tại sao mình lại làm vậy.
Nhưng sau khi thấy cái hộp cột ruy băng, cô đã hiểu tại sao cô lại mở nó ra.
------------------
Cô gái bỏ lá thư vào lại trong hộp, mà lúc nãy cô đã cột với cái ruy băng màu hồng, sau một lúc im lặng nhìn nó. Cô ngồi trên giường và nhìn quanh – trước đây, khi cô làm thế, lòng cô tràn ngập sự cô đơn và lãnh lẽo---nhưng bây giờ khi cô làm như vậy, cô lại thấy mãn nguyện, khuây khỏa và thoái mái và….được yêu
Cô đứng dậy và nhìn vào những lá thư khác, một cái được cột với ruy băng màu vàng, cái khác lại được cột với ruy băng màu xanh lá. Cô cầm chúng lên và bỏ vào trong túi. Trước khi cô rời khỏi phòng, cô nhìn vào tấm ván lướt sóng, chạm vào nó, đọc dòng chữ được khắc trên đó…
Tình yêu của chúng ta ở khắp mọi nơi.
--------------------
CHAPTER 20 : FAST AND SLOW
Yuri chạy thêm một vòng nữa, vòng thứ 20. Hai đầu gối cô đã bắt đầu đau rồi, nhưng cô vẫn không dừng lại. Cô phải hoàn thành điều này, cô phải chiến thắng ‘cơn đau’ này của cô.
Cô lau đi những giọt mồ hôi trên trán, hít một hơi thật sâu sau mỗi 3 bước chân. Cô cảm thấy những cơn sóng đang đập vào chân mình, nó đem đến cho cô cảm giác lạnh lẽo.
Cuối cùng, cũng kết thúc vòng thứ 20.
Cô thở hổn hển, chống tay ngang hông, vai cô cứ phồng lên rồi sụp xuống. Cô nhìn biển cả, đường ranh giới giữa biển và bầu trời. Cô thấy ánh nắng mặt trời đang nhú lên từ chỗ đó, và quanh cảnh đó khiến cô mỉm cười.
Mỗi ngày qua đi là cả một sự đấu tranh đối với cô, và mỗi ngày qua đi – đó là một sự kỳ diệu đối với cô.
Cô nhớ lại việc chuyển từ thành phố về đây; tách rời khỏi Yoona và gia đình cô; cô nhớ rất rõ cuộc đời cô đã nhuốm màu đen tối, đau khổ và vô vọng như thế nào, vì những điều cô đã làm trong quá khứ. Nhưng sau đó, có một ký ức để kéo cô ra khỏi những nỗi buồn đó: Chính là ký ức về Jessica.
Nếu như mọi việc giữa hai người họ vẫn diễn biến rất chậm chạp trong 3 năm qua khi họ còn là hàng xóm của nhau, thì việc họ gặp gỡ nhau – mọi thứ dường như diễn ra quá nhanh. Họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, và tình yêu đó ngày một sâu đậm thêm. Yuri chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ, chưa bao giờ nghĩ đến một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cô đang đau khổ và có lẽ, sẽ luôn đau khổ. Có quá nhiều điều trong cuộc đời mà cô muốn từ bỏ, và cứ để mọi chuyện trôi qua – nhưng Jessica đã cứu vớt cuộc đời cô. Cô sẽ không còn đau khổ, khi Jessica còn ở đó –bên cạnh cô. Họ sẽ mãi ở bên nhau.
Yuri ngồi trên cát và ngả đầu ra phía sau. Để cho gió thổi ngược vào cổ mình.
Mình có nên nói với cậu ấy không ?
Bất ngờ, cô cảm thấy ai đó ôm cô từ phía sau. Cô nhận ra cái múi hương quen thuộc này.
Jessica tựa cằm trên vai Yuri, ánh nắng mặt trời đang chiếu vào mặt cô ấy. Yuri nhìn Jessica, biểu hiện của tình yêu như thể hiện rõ trên gương mặt cô ấy. Jessica chỉ nhắm mắt; cả hai cùng nhắm mắt và để cho cơn gió nói hộ cho họ.
Sau vài phút im lặng, Jessica bỏ Yuri ra và ngồi cạnh cô ấy. Cô mở cái giỏ đem theo và đặt hai cái đĩa trước mặt họ. Sau đó, cô đặt hai miếng sandwich lên trên mỗi đĩa, và một ít sữa.
“Cậu không cần phải…”
“Mình muốn như vậy”
Jessica mỉm cười và xoa xoa hai má Yuri bằng tay cô. “Yuri, dù cho rắc rồi của cậu là gì, mình muốn cậu biết rằng mình sẽ không để cậu đối mặt nó một mình. Mình không biết đó là điều gì, và cũng không sao nếu cậu không nói cho mình biết – nhưng xin cậu, hãy để mình giúp cậu…hãy để mình ở đây vì cậu…bởi vì mình sẽ không chịu đựng nổi khi nghĩ rằng cậu sẽ cô đơn – lãng phí cuộc đời của cậu…cậu không đáng bị như vậy”
Yuri mỉm cười nhẹ, “Mình..mình..uhh…”
“Mình không quan tâm vấn đề đó là gì…bởi vì chúng ta còn có những thứ còn quan trọng hơn những vấn để đó” Jessica nói và đặt một nụ hôn lên môi Yuri.
“Nhưng…cậu không…không sao chứ ?” Yuri nói. Jessica cười toe toét và đẩy Yuri ra.
“Không sao đâu, cậu sẽ nói với mình khi cậu sẵn sàng, đúng không ? Và xin cậu, mình không muốn cậu từ bỏ, được không ? Cậu không muốn bỏ mình lại đây, và để mình lãng phí cuộc đời giống cậu, đúng không ? Haha”
Yuri cười và nắm lấy tay Jessica. Cô nhìn cô ấy, Jessica cũng nhìn lại cô.
“Jessica…” Yuri thì thầm, những cơn sóng vẫn đang vỗ vào bờ
“Mình yêu cậu rất nhiều, mình không biết phải cảm ơn cậu như thế nào cho đù…mình không biết ….phải dùng từ ngữ nào để diễn tả tình cảm dành cho cậu….nhưng mình thật sự yêu cậu, mình yêu cậu rất nhiều…những lời nói không bao giờ, không bao giờ là đủ”
Cô hôn vào bàn tay cô ấy, Jessica cảm thấy tay mình như run lên. Cô đã quen nhiều chàng trai, nhưng đây là lần đầu tiên cô lại cảm thấy niềm tin tràn trề như thế - bởi những lời nói đó.
Mình yêu cậu
Mặt trời đã hoàn toàn tỏa sáng khỏi những áng mây mờ, giống như trái tim Yuri cũng xua đi những ánh mây tích tụ trong lòng cô,…cô cầu nguyện rằng họ sẽ không bao giờ rời xa nhau – bởi vì Jessica sẽ giúp cô vượt qua những ngày phía trước.
-----------------------
Tiffany và Taeyeon đã ngồi yên lặng ở đó được một giờ rồi. Âm thanh duy nhất ở chỗ họ là tiếng họ nhấp ngụm nước trái cây, nhai thức ăn và tiếng nĩa và đĩa chạm vào nhau. Mặt trời sắp lăng xuống nơi chân trời nhưng hai người họ vẫn ngồi nán lại trong bóng tối đó.
“Taeyeon, cậu đã nói dối mình”
“Mình…mình xin lỗi…”
Tiffany lắc đầu, ra vẻ giận dữ. Taeyeon bỏ muỗng và nĩa xuống.
“Mình không muốn ngày hôm nay lại bị hỏng như thế, Tiffany”
“Nhưng, nó đã bị hỏng rồi”
“Thôi nào ! Đó chỉ là quá khứ thôi”
Tiffany bỏ muỗng và nĩa xuống, đứng dậy.
“QUÁ KHỨ ? CẬU ĐÃ CÓ THỂ CHẾT ! CẬU ĐÃ SUÝT CHẾT – CẬU SẼ KHÔNG THỂ Ở ĐÂY NẾU NHƯ CẬU MẤT MẠNG VÀO LÚC ĐÓ ! Mình yêu cậu, cậu biết điều đó mà ! Và nó khiến mình tức giận vì cậu đã liều lĩnh đi mạo hiểm ! Và cậu đã nói dối mình !’’
Taeyeon rất ngạc nhiên, Tiffany chưa bao giờ như thế này.
“Mình đã có thể mất cậu ! Mình đã tin cậu ! –AHHHH!”
Tiffany rời khỏi phòng khách và đi vào nhà bếp, cô vào đó siết chặt lấy vòi nước. cô siết chặt nó hơn khi nước mắt rơi xuống từ mắt cô.
Taeyeon nhanh chóng đến gần cô ấy, lúc đầu cô còn do dự không dám chạm vào cô ấy nhưng cuối cùng cô đã quyết định mạo hiểm. Cô vòng tay qua người Tiffany, hít một hơi thật sâu và kéo cô ấy gần hơn.
“Tiffany…”
“Taeyeon…”
“Fany à…mình vẫn ở đây mà, phải không ? Mình vẫn ở đây, và mình sẽ mãi mãi ở đây, mình hứa với cậu. Lần đó chỉ là mình muốn thử sức, nhưng mình đã từ bỏ rồi. Mình từ bỏ vì mình sợ sẽ gặp tai nạn và sợ chết – mình từ bỏ vì cậu, mình từ bỏ vì mình không muốn rời xa cậu, mình không muốn mất cậu…”
“Đừng giận mình nữa, mình thừa nhận – là mình đã quá liều lĩnh, và mình xin lỗi vì đã làm cậu thất vọng vào ngày hôm đó…nhưng cậu hãy để mọi chuyện qua đi và đừng để cho quá khứ phá hủy ngày hôm nay – hay chúng ta…Bây giờ chúng ta vẫn ở bên nhau mà, đúng không ?”
Tiffany nhìn Taeyeon. Nhưng lời nói của cô ấy rất đơn giản, nhưng những lời nói đó lại được nói ra từ một Taeyeon – một con người khá nội tâm. Thật ngạc nhiên khi nghe cô ấy nói những điều đó. Tiffany lau đi những giọt nước mắt, mỉm cười và hôn lên má Taeyeon.
“Mỗi ngày qua đi mình lại yêu cậu nhiều hơn, Kim Taengoo”
“Kim Taeyeon” Taeyeon nói lại, cô chỉnh lại mái tóc của Tiffany,
“Nghe cậu gọi như thế thật là trẻ con”
Tiffany đẩy cô ấy ra, “Nhưng Taengoo, cậu là trẻ con mà. Haha !’
Taeyeon bĩu môi và chọc phá tóc của Tiffany. Bây giờ mặt trời hoàn toàn mất dạng và một ngày tươi đẹp khác đang chở đón hai người họ.
---------------------
Seohyun nhảy lên giường, vùi mặt vào trong gối. Cô đã như thế cả tối nay – nghĩ về việc cô ấy sẽ làm gì, làm thế nào để kết thúc việc này – và chuyện gì vừa diễn ra.
Tấm thiệp sinh nhật….cái nón…..danh thiếp bác sĩ….
Cô nhớ lại vào cái ngày cô ở trong nhà Yuri. Môt vài chuyện khá shock, một vài chuyện khiến cô cảm thấy khuây khỏa – nhưng cũng có vài chuyện đáng báo động.
Tấm thiệp sinh nhật. Tấm thiệp được làm bởi Yoona dành cho Seohyun đầy ấp những hình vẽ con Keroro và vài dòng chữ - tất cả điều là nhưng tình cảm ẩn chứa của Yoona dành cho Seohyun bấy lâu nay. Bây giờ Seohyun đã biết rồi, Yoona đã đặt rất nhiều tình cảm vào tấm thiệp đó và nó làm cho cô lay động. Cô đã bị mù vào năm đó, và bởi vì thế, cô chưa bao giờ có cơ hội đọc nó.
Cái nón bóng chày. Kèm theo là tấm thiệp sinh nhật…một bức thư. Những lời Yuri viết lúc đó thật sự làm cảm động Seohyun. Nó làm cô nhận ra rằng Yuri không phải hoàn toàn là một người xấu, cô ấy chỉ nhất thời lạc lối. Nhưng sao Yoona lại mang nó theo bên cạnh cô ấy nhỉ ?
Tấm danh thiếp bác sĩ. Điều đó chứng mình rằng có thể: Yuri bị bệnh.
Nhưng, điều khiến cô băn khoăn nhất là việc hòa giải của cô và Yuri. Yuri ôm cô, không phải với niềm vui mà chỉ có nỗi buồn và sự đau khổ vào lúc đó. “Xin lỗi…”. Những ngày này từ ‘xin lỗi’ đã bị lạm dụng quá nhiều, rập khuôn – nhưng lời xin lỗi của Yuri hoàn toàn khác….nó rất….buồn bã, chân thành và đáng được chấp nhận.
Seohyun quay lại, đối mặt với trần nhà. Cô nhìn ra phía cửa sổ và thấy hôm nay bầu trời tươi sáng như thế nào – nó như báo hiệu một ngày tươi đẹp sẽ đến với mọi người. Nhưng với cô, mỉa mai thay – nó có thể lại là dấu hiệu những điều không tốt đẹp sắp xảy ra.
Nhưng, không có chuyện gì là không thể giải quyết.
Seohyun đứng dậy, hít một hơi thật sâu, và tự khích lệ bản thân.
“Mình phải nói cho cậu ấy biết”
------------------------------------
“Cậu có đến hay không ?”
Sooyoung giữ điện thoại trên vai mình. Cô mở tủ lạnh, lấy ra một hộp sữa và uống nó.
“Thôi nào ! Cậu nên mời Jessica nhảy ! Mình đang định mời Sunny đây. Tất cả chúng ta hãy cùng đến đó !” Sooyoung vừa ăn nhanh mấy cái bánh quy, vừa chuẩn bị túi xách cùng một lúc. “Lễ hội trên biển này chỉ diễn ra mỗi một năm một lần, thôi nào – cậu đã mắc kẹt trong cái hang động tối mịt của cậu 3 năm rồi đó ! Đã đến lúc cậu nên đi ra ngoài và vui vẻ một chút ! Dưới ánh đèn ! Dưới ánh đèn của sàn nhảy ! Hehe ! Mình không biết mình đang nói về cái gì nữa”
Cô quẩy cái túi xách ra sau vai.
“Có nước uống, thức ăn và mọi thứ ! Hãy đi đi mà, được không ? Đồng ý rồi nha, cám ơn cậu !”
Cô nhanh chóng gác máy.
Yuri chạy thêm một vòng nữa, vòng thứ 20. Hai đầu gối cô đã bắt đầu đau rồi, nhưng cô vẫn không dừng lại. Cô phải hoàn thành điều này, cô phải chiến thắng ‘cơn đau’ này của cô.
Cô lau đi những giọt mồ hôi trên trán, hít một hơi thật sâu sau mỗi 3 bước chân. Cô cảm thấy những cơn sóng đang đập vào chân mình, nó đem đến cho cô cảm giác lạnh lẽo.
Cuối cùng, cũng kết thúc vòng thứ 20.
Cô thở hổn hển, chống tay ngang hông, vai cô cứ phồng lên rồi sụp xuống. Cô nhìn biển cả, đường ranh giới giữa biển và bầu trời. Cô thấy ánh nắng mặt trời đang nhú lên từ chỗ đó, và quanh cảnh đó khiến cô mỉm cười.
Mỗi ngày qua đi là cả một sự đấu tranh đối với cô, và mỗi ngày qua đi – đó là một sự kỳ diệu đối với cô.
Cô nhớ lại việc chuyển từ thành phố về đây; tách rời khỏi Yoona và gia đình cô; cô nhớ rất rõ cuộc đời cô đã nhuốm màu đen tối, đau khổ và vô vọng như thế nào, vì những điều cô đã làm trong quá khứ. Nhưng sau đó, có một ký ức để kéo cô ra khỏi những nỗi buồn đó: Chính là ký ức về Jessica.
Nếu như mọi việc giữa hai người họ vẫn diễn biến rất chậm chạp trong 3 năm qua khi họ còn là hàng xóm của nhau, thì việc họ gặp gỡ nhau – mọi thứ dường như diễn ra quá nhanh. Họ yêu nhau từ cái nhìn đầu tiên, và tình yêu đó ngày một sâu đậm thêm. Yuri chưa bao giờ cảm thấy vui vẻ, chưa bao giờ nghĩ đến một cuộc sống tốt đẹp hơn.
Cô đang đau khổ và có lẽ, sẽ luôn đau khổ. Có quá nhiều điều trong cuộc đời mà cô muốn từ bỏ, và cứ để mọi chuyện trôi qua – nhưng Jessica đã cứu vớt cuộc đời cô. Cô sẽ không còn đau khổ, khi Jessica còn ở đó –bên cạnh cô. Họ sẽ mãi ở bên nhau.
Yuri ngồi trên cát và ngả đầu ra phía sau. Để cho gió thổi ngược vào cổ mình.
Mình có nên nói với cậu ấy không ?
Bất ngờ, cô cảm thấy ai đó ôm cô từ phía sau. Cô nhận ra cái múi hương quen thuộc này.
Jessica tựa cằm trên vai Yuri, ánh nắng mặt trời đang chiếu vào mặt cô ấy. Yuri nhìn Jessica, biểu hiện của tình yêu như thể hiện rõ trên gương mặt cô ấy. Jessica chỉ nhắm mắt; cả hai cùng nhắm mắt và để cho cơn gió nói hộ cho họ.
Sau vài phút im lặng, Jessica bỏ Yuri ra và ngồi cạnh cô ấy. Cô mở cái giỏ đem theo và đặt hai cái đĩa trước mặt họ. Sau đó, cô đặt hai miếng sandwich lên trên mỗi đĩa, và một ít sữa.
“Cậu không cần phải…”
“Mình muốn như vậy”
Jessica mỉm cười và xoa xoa hai má Yuri bằng tay cô. “Yuri, dù cho rắc rồi của cậu là gì, mình muốn cậu biết rằng mình sẽ không để cậu đối mặt nó một mình. Mình không biết đó là điều gì, và cũng không sao nếu cậu không nói cho mình biết – nhưng xin cậu, hãy để mình giúp cậu…hãy để mình ở đây vì cậu…bởi vì mình sẽ không chịu đựng nổi khi nghĩ rằng cậu sẽ cô đơn – lãng phí cuộc đời của cậu…cậu không đáng bị như vậy”
Yuri mỉm cười nhẹ, “Mình..mình..uhh…”
“Mình không quan tâm vấn đề đó là gì…bởi vì chúng ta còn có những thứ còn quan trọng hơn những vấn để đó” Jessica nói và đặt một nụ hôn lên môi Yuri.
“Nhưng…cậu không…không sao chứ ?” Yuri nói. Jessica cười toe toét và đẩy Yuri ra.
“Không sao đâu, cậu sẽ nói với mình khi cậu sẵn sàng, đúng không ? Và xin cậu, mình không muốn cậu từ bỏ, được không ? Cậu không muốn bỏ mình lại đây, và để mình lãng phí cuộc đời giống cậu, đúng không ? Haha”
Yuri cười và nắm lấy tay Jessica. Cô nhìn cô ấy, Jessica cũng nhìn lại cô.
“Jessica…” Yuri thì thầm, những cơn sóng vẫn đang vỗ vào bờ
“Mình yêu cậu rất nhiều, mình không biết phải cảm ơn cậu như thế nào cho đù…mình không biết ….phải dùng từ ngữ nào để diễn tả tình cảm dành cho cậu….nhưng mình thật sự yêu cậu, mình yêu cậu rất nhiều…những lời nói không bao giờ, không bao giờ là đủ”
Cô hôn vào bàn tay cô ấy, Jessica cảm thấy tay mình như run lên. Cô đã quen nhiều chàng trai, nhưng đây là lần đầu tiên cô lại cảm thấy niềm tin tràn trề như thế - bởi những lời nói đó.
Mình yêu cậu
Mặt trời đã hoàn toàn tỏa sáng khỏi những áng mây mờ, giống như trái tim Yuri cũng xua đi những ánh mây tích tụ trong lòng cô,…cô cầu nguyện rằng họ sẽ không bao giờ rời xa nhau – bởi vì Jessica sẽ giúp cô vượt qua những ngày phía trước.
-----------------------
Tiffany và Taeyeon đã ngồi yên lặng ở đó được một giờ rồi. Âm thanh duy nhất ở chỗ họ là tiếng họ nhấp ngụm nước trái cây, nhai thức ăn và tiếng nĩa và đĩa chạm vào nhau. Mặt trời sắp lăng xuống nơi chân trời nhưng hai người họ vẫn ngồi nán lại trong bóng tối đó.
“Taeyeon, cậu đã nói dối mình”
“Mình…mình xin lỗi…”
Tiffany lắc đầu, ra vẻ giận dữ. Taeyeon bỏ muỗng và nĩa xuống.
“Mình không muốn ngày hôm nay lại bị hỏng như thế, Tiffany”
“Nhưng, nó đã bị hỏng rồi”
“Thôi nào ! Đó chỉ là quá khứ thôi”
Tiffany bỏ muỗng và nĩa xuống, đứng dậy.
“QUÁ KHỨ ? CẬU ĐÃ CÓ THỂ CHẾT ! CẬU ĐÃ SUÝT CHẾT – CẬU SẼ KHÔNG THỂ Ở ĐÂY NẾU NHƯ CẬU MẤT MẠNG VÀO LÚC ĐÓ ! Mình yêu cậu, cậu biết điều đó mà ! Và nó khiến mình tức giận vì cậu đã liều lĩnh đi mạo hiểm ! Và cậu đã nói dối mình !’’
Taeyeon rất ngạc nhiên, Tiffany chưa bao giờ như thế này.
“Mình đã có thể mất cậu ! Mình đã tin cậu ! –AHHHH!”
Tiffany rời khỏi phòng khách và đi vào nhà bếp, cô vào đó siết chặt lấy vòi nước. cô siết chặt nó hơn khi nước mắt rơi xuống từ mắt cô.
Taeyeon nhanh chóng đến gần cô ấy, lúc đầu cô còn do dự không dám chạm vào cô ấy nhưng cuối cùng cô đã quyết định mạo hiểm. Cô vòng tay qua người Tiffany, hít một hơi thật sâu và kéo cô ấy gần hơn.
“Tiffany…”
“Taeyeon…”
“Fany à…mình vẫn ở đây mà, phải không ? Mình vẫn ở đây, và mình sẽ mãi mãi ở đây, mình hứa với cậu. Lần đó chỉ là mình muốn thử sức, nhưng mình đã từ bỏ rồi. Mình từ bỏ vì mình sợ sẽ gặp tai nạn và sợ chết – mình từ bỏ vì cậu, mình từ bỏ vì mình không muốn rời xa cậu, mình không muốn mất cậu…”
“Đừng giận mình nữa, mình thừa nhận – là mình đã quá liều lĩnh, và mình xin lỗi vì đã làm cậu thất vọng vào ngày hôm đó…nhưng cậu hãy để mọi chuyện qua đi và đừng để cho quá khứ phá hủy ngày hôm nay – hay chúng ta…Bây giờ chúng ta vẫn ở bên nhau mà, đúng không ?”
Tiffany nhìn Taeyeon. Nhưng lời nói của cô ấy rất đơn giản, nhưng những lời nói đó lại được nói ra từ một Taeyeon – một con người khá nội tâm. Thật ngạc nhiên khi nghe cô ấy nói những điều đó. Tiffany lau đi những giọt nước mắt, mỉm cười và hôn lên má Taeyeon.
“Mỗi ngày qua đi mình lại yêu cậu nhiều hơn, Kim Taengoo”
“Kim Taeyeon” Taeyeon nói lại, cô chỉnh lại mái tóc của Tiffany,
“Nghe cậu gọi như thế thật là trẻ con”
Tiffany đẩy cô ấy ra, “Nhưng Taengoo, cậu là trẻ con mà. Haha !’
Taeyeon bĩu môi và chọc phá tóc của Tiffany. Bây giờ mặt trời hoàn toàn mất dạng và một ngày tươi đẹp khác đang chở đón hai người họ.
---------------------
Seohyun nhảy lên giường, vùi mặt vào trong gối. Cô đã như thế cả tối nay – nghĩ về việc cô ấy sẽ làm gì, làm thế nào để kết thúc việc này – và chuyện gì vừa diễn ra.
Tấm thiệp sinh nhật….cái nón…..danh thiếp bác sĩ….
Cô nhớ lại vào cái ngày cô ở trong nhà Yuri. Môt vài chuyện khá shock, một vài chuyện khiến cô cảm thấy khuây khỏa – nhưng cũng có vài chuyện đáng báo động.
Tấm thiệp sinh nhật. Tấm thiệp được làm bởi Yoona dành cho Seohyun đầy ấp những hình vẽ con Keroro và vài dòng chữ - tất cả điều là nhưng tình cảm ẩn chứa của Yoona dành cho Seohyun bấy lâu nay. Bây giờ Seohyun đã biết rồi, Yoona đã đặt rất nhiều tình cảm vào tấm thiệp đó và nó làm cho cô lay động. Cô đã bị mù vào năm đó, và bởi vì thế, cô chưa bao giờ có cơ hội đọc nó.
Cái nón bóng chày. Kèm theo là tấm thiệp sinh nhật…một bức thư. Những lời Yuri viết lúc đó thật sự làm cảm động Seohyun. Nó làm cô nhận ra rằng Yuri không phải hoàn toàn là một người xấu, cô ấy chỉ nhất thời lạc lối. Nhưng sao Yoona lại mang nó theo bên cạnh cô ấy nhỉ ?
Tấm danh thiếp bác sĩ. Điều đó chứng mình rằng có thể: Yuri bị bệnh.
Nhưng, điều khiến cô băn khoăn nhất là việc hòa giải của cô và Yuri. Yuri ôm cô, không phải với niềm vui mà chỉ có nỗi buồn và sự đau khổ vào lúc đó. “Xin lỗi…”. Những ngày này từ ‘xin lỗi’ đã bị lạm dụng quá nhiều, rập khuôn – nhưng lời xin lỗi của Yuri hoàn toàn khác….nó rất….buồn bã, chân thành và đáng được chấp nhận.
Seohyun quay lại, đối mặt với trần nhà. Cô nhìn ra phía cửa sổ và thấy hôm nay bầu trời tươi sáng như thế nào – nó như báo hiệu một ngày tươi đẹp sẽ đến với mọi người. Nhưng với cô, mỉa mai thay – nó có thể lại là dấu hiệu những điều không tốt đẹp sắp xảy ra.
Nhưng, không có chuyện gì là không thể giải quyết.
Seohyun đứng dậy, hít một hơi thật sâu, và tự khích lệ bản thân.
“Mình phải nói cho cậu ấy biết”
------------------------------------
“Cậu có đến hay không ?”
Sooyoung giữ điện thoại trên vai mình. Cô mở tủ lạnh, lấy ra một hộp sữa và uống nó.
“Thôi nào ! Cậu nên mời Jessica nhảy ! Mình đang định mời Sunny đây. Tất cả chúng ta hãy cùng đến đó !” Sooyoung vừa ăn nhanh mấy cái bánh quy, vừa chuẩn bị túi xách cùng một lúc. “Lễ hội trên biển này chỉ diễn ra mỗi một năm một lần, thôi nào – cậu đã mắc kẹt trong cái hang động tối mịt của cậu 3 năm rồi đó ! Đã đến lúc cậu nên đi ra ngoài và vui vẻ một chút ! Dưới ánh đèn ! Dưới ánh đèn của sàn nhảy ! Hehe ! Mình không biết mình đang nói về cái gì nữa”
Cô quẩy cái túi xách ra sau vai.
“Có nước uống, thức ăn và mọi thứ ! Hãy đi đi mà, được không ? Đồng ý rồi nha, cám ơn cậu !”
Cô nhanh chóng gác máy.
--------------------
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét