PROLOGUE
Mình nhìn xuống đất khi nước mắt bắt đầu đong đầy trong mắt. Chúng vẫn chưa rơi xuống, vì mình đã cố ngăn chúng lại. Mình cảm thấy lòng ngực mình như bị thiêu đốt, mình siết chặt nắm tay khi cố giữ cho bản thân ko khóc – mình khuỵu xuống, chạm vào nền đất.
Ngay lập tức, mình nhận thấy hình bóng của cậu – hình bóng của cậu luôn ở trong tim mình đã hai năm rồi
Mình mỉm cười khi nhìn thấy gương mặt của cậu , cảm nhận khi tay chúng ta đan vào nhau, khi cùng đi dạo trên bờ biển, khi mình nghe cậu cười, nghe cậu gọi tên mình, cảm nhận vòng tay ấm áp của cậu , và nghe cậu nói câu “Mình yêu cậu” – vang lên trong đầu mình. Mặc dù chúng ta đã xa nhau một thời gian dài, nhưng mình vẫn cảm nhận được sự ấm áp mỗi khi mình nhớ đến cậu, mỗi khi mình nhớ đến chúng ta. Nhưng nó không khiến mình cảm thấy yếu đuối – mà ngược lại những cảm giác đó lại giúp mình mạnh mẽ hơn. Mỗi ngày qua đi kể từ khi chúng ta xa nhau không phải là thêm một ngày cậu rời xa mình, nhưng thay vào đó – mỗi ngày qua đi là thêm một ngày đến gần hơn để mình có thể gặp lại cậu lần nữa.
Mình ngồi đó và nhìn lên bầu trời. Mình nhìn thấy những ngôi sao, thấy chúng sáng lấp lánh như thế nào, thấy sự tuyệt diêu và vẻ đẹp của chúng khi chúng ở cách xa vạn dặm…..và thật tuyệt vời khi biết rằng thậm chí nếu chúng khuất tầm nhìn, thậm chí chúng ở rất xa – thì chúng vẫn luôn ở đó, vẫn ở nơi cố định của chúng – dõi theo cậu. Mình chưa bao giờ biết đến hay nhận ra những điều đơn giản như vậy, nhưng thông qua cậu – mình đã học cách yêu mến chúng. Thông qua cậu, mình đã thay đổi.
Mình thấy những ngôi sao – nhưng mình vẫn cảm thấy nhớ cậu….
Cậu chưa bao giờ nói lời tạm biệt, chúng ta chưa từng nói điều đó – bởi vì chúng ta biết rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau một lần nữa. Tối nay – mình vẫn tin vào điều đó – vì thế mình sẽ không bao giờ nói lời tạm biệt với cậu
Mình giữ chặt bức thư – trái tim mình đập mạnh như thể nó muốn mình mở bức thư ra, nhưng đôi tay mình ko thể di chuyển. Bây giờ mình nên làm gì đây ?
Mình hít một hơi thật sâu – và cuối cùng mình cũng mở bức thư.
Chapter 1 MR.BLUEY
Tại một trường mẫu giáo
Tôi làm rời món đồ chơi một lần nữa
Tôi cố đứng dậy, nhưng họ đã đẩy tôi té xuống đất. Tôi cố kìm nén nước mắt, cắn môi dưới, siết chặt tay và chống lại bọn chúng. Cái bọn vây quanh tôi bị té ngã khi tôi đứng dậy thành công. Ngay lúc đó, tôi tưởng tượng đến cảnh một đám đông lớn ném hoa giấy vào tôi với những lời chúc mừng. Tôi có thể tưởng tượng được ánh chớp tắt của những chiếc camera khi tôi đánh thắng cái bọn hay bắt nạt này
Nhưng khi tôi nghĩ rằng mình đã chiến thắng, thì tôi bị đánh ngã đập mặt xuống. Tôi cảm thấy gượng mặt của mình bị nhấn chìm trong vũng bùn.
Tôi có thể nghe thấy chúng cười. Tôi chớp mắt và cố gắng lau đi những vết bùn và nước mắt trên mặt để có thể nhìn rõ hơn. Tôi cần món đồ chơi của mình. – nó rất quan trọng với tôi….là kỷ vật duy nhất ba tôi để lại cho tôi. Tôi cố gắng đứng dậy – nhưng một trong số bọn chúng đạp vào tôi và một lần nữa, tôi thấy mình nắm dưới đất
“Mày muốn con gấu teddy này hả ?” tôi nghe một trong số bọn chúng nói, “Well, đoán xem gì nào, mày sẽ không bao giờ có nó nữa ! Pwahaha !’
Tôi nhanh chóng đứng dậy và cố với tới con gấu bông ở chỗ con nhỏ đó. Con nhỏ khá cao, vì thế ko dễ gì cho tôi. Tôi nhảy và nhảy và nhảy và nhảy – tôi cố gắng hết sức, nhưng vẫn không với tới được. Tôi khóc và hét lên , “Xin các người !”
“Xin ư…” chúng nhại lại. Tôi khóc lớn hơn, trong khi chúng thì cười lớn hơn. Mọi người bây giờ tụ tập khá đông ở chỗ chúng tôi. Tôi cầu nguyện rằng giáo viên sẽ đến và giúp tôi – hay nếu như tôi may mắn, thì sẽ có ai đó sẽ đứng ra giúp tôi
Lần này, tôi đã gặp may.
-------
“HEY ! Để cậu ấy yên”
Bọn con gái ngừng cười. Tôi ngước lên, với gương mặt nhem nhuốc bùn và nước mắt trên gương mặt – đôi mắt sáng lấp lánh và miệng thì mở to. Cố ấy đã giúp tôi đứng lên, khi một người bạn khác cũng tham gia vào. Con nhỏ đứng đầu của bọn bắt nạt cười khúc khích khi ba chúng tôi giữ chặt nhau
“Hi” cậu ấy thì thầm với tôi, “Bây giờ thì không cần lo lắng nữa”
Tôi nhìn cô gái kia, người cũng đang tươi cười với tôi, tôi khóc thút thít khi đưa tay lau nước mắt
“Yaaaa! Mày can đảm nhỉ ? Biến ngay khỏi đây ! Ai cho mày cái quyền…”
‘’Cậu có vẻ ko ổn có phải…’’ cậu ấy bĩu môi nói. Người bạn kia của cô ấy vẫn đang mỉm cười với tôi, điều đó khiến tôi bị cuốn hút. ‘’Con nhỏ kia đã làm gì với cậu ?’’
Con nhỏ cao đó đứng khoanh tay lại. Tôi nhìn thấy con gấu bông của mình vẫn còn đang ở trong tay cô ta. Tôi chỉ muốn đấm vào mặt nó và giật con gấu bông lại
‘’Mày hỏi cái này à !’’ con nhỏ đó la lên, đi về phía chúng tôi. Cô gái, người mỉm cười với tôi bỗng nhiên không cười nữa. Cậu ấy bỏ cặp xuống, đẩy chúng tôi qua một bên – và đi về phía con nhò cao đó ngay lập tức. Cậu ấy đẩy con nhỏ đó ngã xuống đất và ngồi lên người nó. Những đứa khác sợ hãi và lùi ra phía sau đứng nhìn. Con nhỏ cao cố gắng đầy cậu ấy ra, nhưng cô gái nhỏ con đó quá mạnh. Bất ngờ giáo viên đến và tách hai người họ ra. Con nhỏ cao vẫn nắm đó, thở hổn hển
Tôi đứng phía sau họ. Bây giờ tôi có thể nghe thấy giaó viên đang mắng họ, nhưng đôi măt và suy nghĩ của tôi thì vẫn chú tâm vào con gấu teddy trong tay con nhỏ cao cao kia. Bạn của nó đến gần và giúp nó đứng dậy, trong khi giáo viên vẫn tiếp tục mắng. Tôi thúc tay sang cô gái đã giúp tôi đứng dậy, trong khi người bạn kia của cậu ấy thì đang gầm gừ với con nhỏ cao cao kia. Cậu ấy nhỏ con nhưng đáng sợ.
‘’Gì thế ?’’
Tôi chỉ vào con gấu teddy, ‘’Mình cần lấy nó lại, cậu – cậu có thể giúp mình ko ?’’
Cô bạn đáng sợ đó chống một tay ngay hông,’’Được thôi ! Mình sẽ lấy nó cho cậu ngay….’’
Chúng tôi quay lại và cái bọn bắt nạt đã đi mất. Giáo viên cũng đã đi khỏi đó. Mọi người cũng vậy. Hai cô bạn đã giúp đỡ tôi thở dài khi môi tôi bắt đầu run lên. Sau đó, thì bắt đầu khóc
‘’Khốn kiếp’’ cô bạn đáng sợ nhưng nhỏ con nói, ‘’Oh, thôi nào, đứng khóc….tụi mình sẽ mua cho cậu cái khác….À, nhân tiện, mình là Taeyeon ! Đây là Tiffany, chúng ta hãy làm bạn nhé !’’
Tiffany mỉm cười với tôi, khi cậu ấy giúp lau nước mắt và bùn dính trên mặt tôi. Tôi gượng nở một nụ cười.
-------------
Chúng tôi đã không thể tìm thấy con nhỏ cao cao đó. Bạn cô ta nói cô ta đã lấy nó, nhưng sau sự việc lần đó – con nhỏ đó đã biến mất. Có đứa nói rằng con nhỏ đó đã ra nước ngoài, trong khi đứa khác lại nói cô ta đã chuyển sang trường khác. Cũng có đứa nói rằng cô ta bị cấm túc ở nhà, và ba mẹ cô ta bắt cô ta phải học kèm ở nhà. Chúng tôi vẫn tiếp tục dò hỏi, nhưng câu trả lời thì vẫn giống như vậy. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ không thể lấy lại con gấu teddy
Cái ý nghĩ mất đi Mr.Bluey, kỷ vật duy nhất ba tôi để lại – như bóp nát trái tim tôi kể từ chuyện ngày hôm đó. Nhưng ngược lại, cũng từ sự việc lần trước – tôi lại có được 2 người bạn thân, Taeyeon và Tiffany
-----
Taeyeon vẫn luôn là người bảo vệ cho tôi và Tiffany. Cậu ấy là một người mạnh mẽ và kiên quyết. Cậu ấy có cá tính mạnh mẽ nhưng theo lời của Tiffany thì Taeyeon cũng có mặt yếu đuối. Tiffany thì ngược lại – cậu ấy mãi mãi là bạn thân nhất của Taeyeon. Cậu ấy hơi khác xa so với Taeyeon bời vì cậu ấy là người hướng ngoại và dễ xúc động. Mặc dù vậy, họ vẫn rất hợp gơ nhau.
Vì đã quá thân thiết với nhau, chúng tôi đã chọn cách sống gần nhau khi chúng tôi vào đại học….Gần một bãi biển ở ngoại thành cách xa thành phố chỉ vài km. Chúng tôi cùng nhau lướt sóng ở đó, và nếu không – chúng tôi sẽ đi ra ngoài dự tiệc. Cả bọn chúng tôi đều thuộc tuýp người khá thoải mái
-------------------
Mặc dù chúng tôi rất thân thiết với nhau, nhưng có vài lần tôi vẫn bị cho ra rìa. Taeyeon và Tiffany luôn có một mối quan hệ hơi khác lạ mà tôi không thể nào hiểu được – và….
Tôi ước rằng tôi cũng sẽ có một người như thế.
Tại một trường mẫu giáo
Tôi làm rời món đồ chơi một lần nữa
Tôi cố đứng dậy, nhưng họ đã đẩy tôi té xuống đất. Tôi cố kìm nén nước mắt, cắn môi dưới, siết chặt tay và chống lại bọn chúng. Cái bọn vây quanh tôi bị té ngã khi tôi đứng dậy thành công. Ngay lúc đó, tôi tưởng tượng đến cảnh một đám đông lớn ném hoa giấy vào tôi với những lời chúc mừng. Tôi có thể tưởng tượng được ánh chớp tắt của những chiếc camera khi tôi đánh thắng cái bọn hay bắt nạt này
Nhưng khi tôi nghĩ rằng mình đã chiến thắng, thì tôi bị đánh ngã đập mặt xuống. Tôi cảm thấy gượng mặt của mình bị nhấn chìm trong vũng bùn.
Tôi có thể nghe thấy chúng cười. Tôi chớp mắt và cố gắng lau đi những vết bùn và nước mắt trên mặt để có thể nhìn rõ hơn. Tôi cần món đồ chơi của mình. – nó rất quan trọng với tôi….là kỷ vật duy nhất ba tôi để lại cho tôi. Tôi cố gắng đứng dậy – nhưng một trong số bọn chúng đạp vào tôi và một lần nữa, tôi thấy mình nắm dưới đất
“Mày muốn con gấu teddy này hả ?” tôi nghe một trong số bọn chúng nói, “Well, đoán xem gì nào, mày sẽ không bao giờ có nó nữa ! Pwahaha !’
Tôi nhanh chóng đứng dậy và cố với tới con gấu bông ở chỗ con nhỏ đó. Con nhỏ khá cao, vì thế ko dễ gì cho tôi. Tôi nhảy và nhảy và nhảy và nhảy – tôi cố gắng hết sức, nhưng vẫn không với tới được. Tôi khóc và hét lên , “Xin các người !”
“Xin ư…” chúng nhại lại. Tôi khóc lớn hơn, trong khi chúng thì cười lớn hơn. Mọi người bây giờ tụ tập khá đông ở chỗ chúng tôi. Tôi cầu nguyện rằng giáo viên sẽ đến và giúp tôi – hay nếu như tôi may mắn, thì sẽ có ai đó sẽ đứng ra giúp tôi
Lần này, tôi đã gặp may.
-------
“HEY ! Để cậu ấy yên”
Bọn con gái ngừng cười. Tôi ngước lên, với gương mặt nhem nhuốc bùn và nước mắt trên gương mặt – đôi mắt sáng lấp lánh và miệng thì mở to. Cố ấy đã giúp tôi đứng lên, khi một người bạn khác cũng tham gia vào. Con nhỏ đứng đầu của bọn bắt nạt cười khúc khích khi ba chúng tôi giữ chặt nhau
“Hi” cậu ấy thì thầm với tôi, “Bây giờ thì không cần lo lắng nữa”
Tôi nhìn cô gái kia, người cũng đang tươi cười với tôi, tôi khóc thút thít khi đưa tay lau nước mắt
“Yaaaa! Mày can đảm nhỉ ? Biến ngay khỏi đây ! Ai cho mày cái quyền…”
‘’Cậu có vẻ ko ổn có phải…’’ cậu ấy bĩu môi nói. Người bạn kia của cô ấy vẫn đang mỉm cười với tôi, điều đó khiến tôi bị cuốn hút. ‘’Con nhỏ kia đã làm gì với cậu ?’’
Con nhỏ cao đó đứng khoanh tay lại. Tôi nhìn thấy con gấu bông của mình vẫn còn đang ở trong tay cô ta. Tôi chỉ muốn đấm vào mặt nó và giật con gấu bông lại
‘’Mày hỏi cái này à !’’ con nhỏ đó la lên, đi về phía chúng tôi. Cô gái, người mỉm cười với tôi bỗng nhiên không cười nữa. Cậu ấy bỏ cặp xuống, đẩy chúng tôi qua một bên – và đi về phía con nhò cao đó ngay lập tức. Cậu ấy đẩy con nhỏ đó ngã xuống đất và ngồi lên người nó. Những đứa khác sợ hãi và lùi ra phía sau đứng nhìn. Con nhỏ cao cố gắng đầy cậu ấy ra, nhưng cô gái nhỏ con đó quá mạnh. Bất ngờ giáo viên đến và tách hai người họ ra. Con nhỏ cao vẫn nắm đó, thở hổn hển
Tôi đứng phía sau họ. Bây giờ tôi có thể nghe thấy giaó viên đang mắng họ, nhưng đôi măt và suy nghĩ của tôi thì vẫn chú tâm vào con gấu teddy trong tay con nhỏ cao cao kia. Bạn của nó đến gần và giúp nó đứng dậy, trong khi giáo viên vẫn tiếp tục mắng. Tôi thúc tay sang cô gái đã giúp tôi đứng dậy, trong khi người bạn kia của cậu ấy thì đang gầm gừ với con nhỏ cao cao kia. Cậu ấy nhỏ con nhưng đáng sợ.
‘’Gì thế ?’’
Tôi chỉ vào con gấu teddy, ‘’Mình cần lấy nó lại, cậu – cậu có thể giúp mình ko ?’’
Cô bạn đáng sợ đó chống một tay ngay hông,’’Được thôi ! Mình sẽ lấy nó cho cậu ngay….’’
Chúng tôi quay lại và cái bọn bắt nạt đã đi mất. Giáo viên cũng đã đi khỏi đó. Mọi người cũng vậy. Hai cô bạn đã giúp đỡ tôi thở dài khi môi tôi bắt đầu run lên. Sau đó, thì bắt đầu khóc
‘’Khốn kiếp’’ cô bạn đáng sợ nhưng nhỏ con nói, ‘’Oh, thôi nào, đứng khóc….tụi mình sẽ mua cho cậu cái khác….À, nhân tiện, mình là Taeyeon ! Đây là Tiffany, chúng ta hãy làm bạn nhé !’’
Tiffany mỉm cười với tôi, khi cậu ấy giúp lau nước mắt và bùn dính trên mặt tôi. Tôi gượng nở một nụ cười.
-------------
Chúng tôi đã không thể tìm thấy con nhỏ cao cao đó. Bạn cô ta nói cô ta đã lấy nó, nhưng sau sự việc lần đó – con nhỏ đó đã biến mất. Có đứa nói rằng con nhỏ đó đã ra nước ngoài, trong khi đứa khác lại nói cô ta đã chuyển sang trường khác. Cũng có đứa nói rằng cô ta bị cấm túc ở nhà, và ba mẹ cô ta bắt cô ta phải học kèm ở nhà. Chúng tôi vẫn tiếp tục dò hỏi, nhưng câu trả lời thì vẫn giống như vậy. Điều đó có nghĩa là tôi sẽ không thể lấy lại con gấu teddy
Cái ý nghĩ mất đi Mr.Bluey, kỷ vật duy nhất ba tôi để lại – như bóp nát trái tim tôi kể từ chuyện ngày hôm đó. Nhưng ngược lại, cũng từ sự việc lần trước – tôi lại có được 2 người bạn thân, Taeyeon và Tiffany
-----
Taeyeon vẫn luôn là người bảo vệ cho tôi và Tiffany. Cậu ấy là một người mạnh mẽ và kiên quyết. Cậu ấy có cá tính mạnh mẽ nhưng theo lời của Tiffany thì Taeyeon cũng có mặt yếu đuối. Tiffany thì ngược lại – cậu ấy mãi mãi là bạn thân nhất của Taeyeon. Cậu ấy hơi khác xa so với Taeyeon bời vì cậu ấy là người hướng ngoại và dễ xúc động. Mặc dù vậy, họ vẫn rất hợp gơ nhau.
Vì đã quá thân thiết với nhau, chúng tôi đã chọn cách sống gần nhau khi chúng tôi vào đại học….Gần một bãi biển ở ngoại thành cách xa thành phố chỉ vài km. Chúng tôi cùng nhau lướt sóng ở đó, và nếu không – chúng tôi sẽ đi ra ngoài dự tiệc. Cả bọn chúng tôi đều thuộc tuýp người khá thoải mái
-------------------
Mặc dù chúng tôi rất thân thiết với nhau, nhưng có vài lần tôi vẫn bị cho ra rìa. Taeyeon và Tiffany luôn có một mối quan hệ hơi khác lạ mà tôi không thể nào hiểu được – và….
Tôi ước rằng tôi cũng sẽ có một người như thế.
Chapter 2 NEXT DOOR
‘’Jessie ! Dậy thôi nào !’’
Jessica nắm cuộn tròn trên gường, lấy cái chăn quấn chặt lấy mình. Cô đã ngủ rất nhiều rồi, nhưng cô vẫn muốn được ngủ thêm nữa. Cô bịt tay khi Tiffany tiếp tục gọi cô từ phía bên ngoài.
‘’Yah ! DỪNG LẠI ĐI !’’ Jessica la lên, Tiffany và Taeyeon mỉm cười thích thú. Họ tiếp tục nói lầm bầm gì đó ngoài cửa và điều đó khiến cho Jessica nhảy ra khỏi giường. Cô cầm lấy cây gậy bóng chày và nhanh chóng đi ra ngoài. Cô đá cái cửa bật ra và thấy rằng Tiffany và Taeyeon đã biến mất.
“Cuối cùng, cũng được yên tĩnh” cô nói và bỏ cây gậy xuống. Nhưng khi cô vừa nghĩ rằng mình đã được yên tĩnh thực sự thì, hai kẻ đó bất ngờ nhảy ra và chọc lét cô. Jessica đã không thể đẩy họ ra khi cô liên tục cười lớn.
-------------
“Thôi nào, nhanh lên đi ! Những cơn sóng hôm nay rất tuyệt đó” Taeyeon nói khi đang nhai kimbap. Tiffany thì nhấp một ngụm nước còn Jessica thì không thèm quan tâm đến Taeyeon
‘’Hôm nay cậu không muốn lướt sóng sao !”
“Thôi nào ! Từ khi nào mà cậu thích lướt sóng thế ?’’ Tiffany nói, “Cậu chưa bao giờ hứng thú với nó, nhưng rồi cuối cùng , cậu lại rất chú tâm chơi”
“ĐÚNG VẬY !’ Taeyeon la lên, làm Tiffany nhảy lên giật mình
“Yah ! Đừng có hét lên như thế !’ Tiffany cười nói
----------------
Jessica, Tiffany và Taeyeon đã kết bạn với nhau từ hồi mẫu giáo. Lúc đó, Jessica bị bắt nạt và qua chuyện đó cô đã gặp gỡ với Taeyeon và Tiffany. Kể từ đó, ba người họ rất thân thiết. Họ cùng nhau đi lướt sóng, chơi đùa cùng con chó tên “Bluey” và những việc khác mà những cô sinh viên thường làm. Mặt dù Jessica hơi trái ngược với họ, cô thuộc tuýp người khá nội tâm và trầm tính, nhưng Taeyeon và Tiffany luôn ở bên cạnh làm cho cười.
Taeyeon đặt cái tấm ván lướt sóng xuống cát. Tiffany ngồi cạnh cậu ấy và tháo kiếng mát ra. Sau đó, cô kéo áo lên, để lộ bộ đồ bikini trên người mình trước Taeyeon. Hàm Taeyeon như rớt xuống khi cô thấy body của Tiffany phản chiếu dưới ánh nắng. Tiffany giả vờ như không biết.
Jessica đi theo họ, cùng dây xích con chó Bluey buộc quanh cổ tay cô . Cô không mang theo cái ván lướt sóng đi cùng mình.
“Yah ! Cái ván của cậu đâu ? Đừng nói với mình là cậu không lướt ván nhé !” Tiffany đứng dậy hét lên. Jessica gật đầu và ngồi xuống cát, nhìn lên bầu trời. Bluey đang chơi đùa với chiếc đuôi của nó
“Mình không thích lướt sóng…thật đấy. Các cậu cứ đi chơi đi” Jessica nói rồi nắm xuống cát. Tiffany lầm bầm gì đó ,rồi quay sang Taeyeon. “Vậy ?”
Taeyeon ngưng việc nhìn chằm chằm Tiffany và gật đầu nói, ‘Đi thôi !”
Hai người chạy xuống biển, để lại Jessica và Bluey.
--------------
Jessica nhìn Tiffany và Taeyeon vui chơi cùng những cơn sóng. Cô thấy nụ cười trên gương mặt họ, cái cách họ nhìn nhau khi họ ở bên nhau – từ những điều đó, Jessica có thể kết luận rằng hai người đó có gì đó “đặc biệt” giữa họ. Mặc dù cô có những suy nghĩ như vậy, nhưng cô cũng không quan tâm đến chuyện đó lắm – tất cả những điều mà cô quan tâm trong lúc này – là được ngủ.
Bỗng cô cảm thấy cổ tay mình nhẹ têng và cô quay qua nhìn. Sau đó, cô nhận ra rằng Bluey đã biết mất
“BLUEY ! BLUEY !” cô gọi to. Con chó màu nâu vẫn không thấy đâu. Cô nhìn xung quanh và cũng không thấy con chó, vì thế cô bắt đầu chạy đi tìm và gọi tên chú chó cưng từ thuở bé của cô.
---------------
“Tin anh đi, ở đây rất tốt Yoona”
Cô gái tên Yoona lầm bầm rồi bước ra khỏi xe. Cô ghét bãi biển nhưng giờ cô sẽ phải ở đây cả mùa hè, cám ơn ông anh trai tốt bụng
“Bãi biển này chưa phải là tốt nhất, nhưng mọi người ở đây rất tốt bụng và vui vẻ” Siwon mỉm cười nói với cô ấy. “Em sẽ không cô đơn đâu vì ở đây có rất nhiều người thân thiện”
“Vấn đề là em không thích” Yoona nói, “Anh biết là em không giỏi giao tiếp mà”
“Well, đây là cơ hội để em nâng cao khả năng giao tiếp của mình”. Siwon trả lời khi đặt tay anh lên vai cô. Anh quay ra phía sau lấy túi xách, xoa xoa đầu em gái rồi đi vào nhà. Yoona đi theo sau, cô nói khi nhìn xung quanh
“Chúa ơi hãy giúp con”
----------------
“Mình không tìm thấy nó !’’
“Well, đừng từ bỏ. Mình nghĩ là nó biết đường về nhà mà”
Jessica đá cái ghế rồi phủi tóc ra phía sau. Bluey đã đi mất mấy tiếng rồi và cho đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Tiffany an ủi Jessica trong khi Taeyeon thì nhai tóp tép những chiếc bánh mà bà Jung chuẩn bị cho họ
“Con yêu, mẹ nghĩ nó sẽ về nhà sớm thôi” bà Jung nói vọng ra từ nhà bếp, “Có thể là nó chỉ đi tìm một con chó cái nào đó thôi”
“Trái tim con chó đó chỉ dành cho Jessica thôi. Đôi khi mình nghĩ là nó còn không nhận ra rằng Jessica là một con người” Taeyeon nói
Tiffany nhìn Jessica nói, “Đừng quá lo lắng Jess”
Jessica chống tay lên bàn và nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình thường, cô hay thấy người hàng xóm của mình ngồi trước hiên nhà. Mọi ngày, cô gái với vẻ mặt không một chút cảm xúc, ngồi đó nhìn về phía chân trời – với đôi chân bắt chéo. Đôi khi (nhưng thật ra là hầu như tât cả thời gian ) Jessica rất tò mò về con người đó. Có vài lần, mắt họ chạm nhau và cái nhìn của họ kéo dài đến vài phút từ xa. Nhưng họ chưa bao giờ nói chuyện hay tiếp xúc với nhau. Họ đã là hàng xóm của nhau 3 năm rồi, và nó có cảm giác như thể người đó đã trở thành một phần trong cuộc sống của Jessica, như thể người đó đã là bạn với cô rồi – nhưng , họ vẫn là những kẻ xa lạ.
Vào buổi sáng, khi Jessica đón ánh nắng mặt trời ở ban công nhà, thì cô sẽ nhìn thấy cô gái đó chạy bộ ở bờ biển. Sau đó, cô gái đó sẽ về nhà – và một lần nữa, mắt họ chạm nhau
Mỗi lần khi Jessica đi lướt sóng cùng Taeyeon và Tiffany, cô sẽ thấy cô gái đó ngồi ở bờ biển với chiếc camera trong tay. Nhìn thấy những điều đó, Jessica nghĩ cô gái đó có vẻ như là tuýp người yêu thích nghệ thuật hơn là tuýp người hướng ngoại và yêu thích thể thao.
Mỗi buổi tối, khi cô nhìn ra cửa sổ phòng ngủ của mình, thì cô sẽ thấy cô gái đó nhìn những ngôi sao trên bầu trời với cái kính viễn vọng. Jessica sẽ tự nói với mình rằng, “Con người này thật nhàm chán…”. Và một lần nữa, mắt họ gặp nhau và cô gái chưa bao giờ phản ứng với điều đó, và Jessica cũng vậy. Nhưng có đôi lần Jessica nghĩ rằng họ có mối liên hệ – và có thể đó chỉ đơn giản là vì họ đã sống cạnh nhau vài năm, và thường thấy nhìn thấy nhau – Jessica cảm thấy như họ đang giao tiếp gián tiếp với nhau.
Mãi mê với những suy nghĩ, Jessica không nhận ra rằng cô và cô gái đó đã nhìn nhau nãy giờ. Cô gái đó chớp mắt và quay đi. Jessica vẫn không rời mắt khỏi cô ấy, cô thờ dài.
“Con đang nhìn cô ấy đó à”
Jessica ngước lên. Bà Jung mỉm cười và nói, ‘’Mẹ thấy chúng ta ở đây cũng lâu – con làm bạn với mọi người ở đây, ngoại trừ cô gái đó’’
Jessica lẩm bẩm, ‘’Con cũng không biết tại sao mình lại như vậy’’
Cô lại nhìn cô gái và thấy cô ta đang nhìn mình. Cô gái nhanh chóng quay đi, đứng dậy và đi vào trong nhà
‘’Tại sao cô ta lại lạnh lùng và không thân thiện như thế ?’’ Jessica buông lời nói.
‘’Jessie ! Dậy thôi nào !’’
Jessica nắm cuộn tròn trên gường, lấy cái chăn quấn chặt lấy mình. Cô đã ngủ rất nhiều rồi, nhưng cô vẫn muốn được ngủ thêm nữa. Cô bịt tay khi Tiffany tiếp tục gọi cô từ phía bên ngoài.
‘’Yah ! DỪNG LẠI ĐI !’’ Jessica la lên, Tiffany và Taeyeon mỉm cười thích thú. Họ tiếp tục nói lầm bầm gì đó ngoài cửa và điều đó khiến cho Jessica nhảy ra khỏi giường. Cô cầm lấy cây gậy bóng chày và nhanh chóng đi ra ngoài. Cô đá cái cửa bật ra và thấy rằng Tiffany và Taeyeon đã biến mất.
“Cuối cùng, cũng được yên tĩnh” cô nói và bỏ cây gậy xuống. Nhưng khi cô vừa nghĩ rằng mình đã được yên tĩnh thực sự thì, hai kẻ đó bất ngờ nhảy ra và chọc lét cô. Jessica đã không thể đẩy họ ra khi cô liên tục cười lớn.
-------------
“Thôi nào, nhanh lên đi ! Những cơn sóng hôm nay rất tuyệt đó” Taeyeon nói khi đang nhai kimbap. Tiffany thì nhấp một ngụm nước còn Jessica thì không thèm quan tâm đến Taeyeon
‘’Hôm nay cậu không muốn lướt sóng sao !”
“Thôi nào ! Từ khi nào mà cậu thích lướt sóng thế ?’’ Tiffany nói, “Cậu chưa bao giờ hứng thú với nó, nhưng rồi cuối cùng , cậu lại rất chú tâm chơi”
“ĐÚNG VẬY !’ Taeyeon la lên, làm Tiffany nhảy lên giật mình
“Yah ! Đừng có hét lên như thế !’ Tiffany cười nói
----------------
Jessica, Tiffany và Taeyeon đã kết bạn với nhau từ hồi mẫu giáo. Lúc đó, Jessica bị bắt nạt và qua chuyện đó cô đã gặp gỡ với Taeyeon và Tiffany. Kể từ đó, ba người họ rất thân thiết. Họ cùng nhau đi lướt sóng, chơi đùa cùng con chó tên “Bluey” và những việc khác mà những cô sinh viên thường làm. Mặt dù Jessica hơi trái ngược với họ, cô thuộc tuýp người khá nội tâm và trầm tính, nhưng Taeyeon và Tiffany luôn ở bên cạnh làm cho cười.
Taeyeon đặt cái tấm ván lướt sóng xuống cát. Tiffany ngồi cạnh cậu ấy và tháo kiếng mát ra. Sau đó, cô kéo áo lên, để lộ bộ đồ bikini trên người mình trước Taeyeon. Hàm Taeyeon như rớt xuống khi cô thấy body của Tiffany phản chiếu dưới ánh nắng. Tiffany giả vờ như không biết.
Jessica đi theo họ, cùng dây xích con chó Bluey buộc quanh cổ tay cô . Cô không mang theo cái ván lướt sóng đi cùng mình.
“Yah ! Cái ván của cậu đâu ? Đừng nói với mình là cậu không lướt ván nhé !” Tiffany đứng dậy hét lên. Jessica gật đầu và ngồi xuống cát, nhìn lên bầu trời. Bluey đang chơi đùa với chiếc đuôi của nó
“Mình không thích lướt sóng…thật đấy. Các cậu cứ đi chơi đi” Jessica nói rồi nắm xuống cát. Tiffany lầm bầm gì đó ,rồi quay sang Taeyeon. “Vậy ?”
Taeyeon ngưng việc nhìn chằm chằm Tiffany và gật đầu nói, ‘Đi thôi !”
Hai người chạy xuống biển, để lại Jessica và Bluey.
--------------
Jessica nhìn Tiffany và Taeyeon vui chơi cùng những cơn sóng. Cô thấy nụ cười trên gương mặt họ, cái cách họ nhìn nhau khi họ ở bên nhau – từ những điều đó, Jessica có thể kết luận rằng hai người đó có gì đó “đặc biệt” giữa họ. Mặc dù cô có những suy nghĩ như vậy, nhưng cô cũng không quan tâm đến chuyện đó lắm – tất cả những điều mà cô quan tâm trong lúc này – là được ngủ.
Bỗng cô cảm thấy cổ tay mình nhẹ têng và cô quay qua nhìn. Sau đó, cô nhận ra rằng Bluey đã biết mất
“BLUEY ! BLUEY !” cô gọi to. Con chó màu nâu vẫn không thấy đâu. Cô nhìn xung quanh và cũng không thấy con chó, vì thế cô bắt đầu chạy đi tìm và gọi tên chú chó cưng từ thuở bé của cô.
---------------
“Tin anh đi, ở đây rất tốt Yoona”
Cô gái tên Yoona lầm bầm rồi bước ra khỏi xe. Cô ghét bãi biển nhưng giờ cô sẽ phải ở đây cả mùa hè, cám ơn ông anh trai tốt bụng
“Bãi biển này chưa phải là tốt nhất, nhưng mọi người ở đây rất tốt bụng và vui vẻ” Siwon mỉm cười nói với cô ấy. “Em sẽ không cô đơn đâu vì ở đây có rất nhiều người thân thiện”
“Vấn đề là em không thích” Yoona nói, “Anh biết là em không giỏi giao tiếp mà”
“Well, đây là cơ hội để em nâng cao khả năng giao tiếp của mình”. Siwon trả lời khi đặt tay anh lên vai cô. Anh quay ra phía sau lấy túi xách, xoa xoa đầu em gái rồi đi vào nhà. Yoona đi theo sau, cô nói khi nhìn xung quanh
“Chúa ơi hãy giúp con”
----------------
“Mình không tìm thấy nó !’’
“Well, đừng từ bỏ. Mình nghĩ là nó biết đường về nhà mà”
Jessica đá cái ghế rồi phủi tóc ra phía sau. Bluey đã đi mất mấy tiếng rồi và cho đến giờ vẫn chưa tìm thấy. Tiffany an ủi Jessica trong khi Taeyeon thì nhai tóp tép những chiếc bánh mà bà Jung chuẩn bị cho họ
“Con yêu, mẹ nghĩ nó sẽ về nhà sớm thôi” bà Jung nói vọng ra từ nhà bếp, “Có thể là nó chỉ đi tìm một con chó cái nào đó thôi”
“Trái tim con chó đó chỉ dành cho Jessica thôi. Đôi khi mình nghĩ là nó còn không nhận ra rằng Jessica là một con người” Taeyeon nói
Tiffany nhìn Jessica nói, “Đừng quá lo lắng Jess”
Jessica chống tay lên bàn và nhìn ra ngoài cửa sổ. Bình thường, cô hay thấy người hàng xóm của mình ngồi trước hiên nhà. Mọi ngày, cô gái với vẻ mặt không một chút cảm xúc, ngồi đó nhìn về phía chân trời – với đôi chân bắt chéo. Đôi khi (nhưng thật ra là hầu như tât cả thời gian ) Jessica rất tò mò về con người đó. Có vài lần, mắt họ chạm nhau và cái nhìn của họ kéo dài đến vài phút từ xa. Nhưng họ chưa bao giờ nói chuyện hay tiếp xúc với nhau. Họ đã là hàng xóm của nhau 3 năm rồi, và nó có cảm giác như thể người đó đã trở thành một phần trong cuộc sống của Jessica, như thể người đó đã là bạn với cô rồi – nhưng , họ vẫn là những kẻ xa lạ.
Vào buổi sáng, khi Jessica đón ánh nắng mặt trời ở ban công nhà, thì cô sẽ nhìn thấy cô gái đó chạy bộ ở bờ biển. Sau đó, cô gái đó sẽ về nhà – và một lần nữa, mắt họ chạm nhau
Mỗi lần khi Jessica đi lướt sóng cùng Taeyeon và Tiffany, cô sẽ thấy cô gái đó ngồi ở bờ biển với chiếc camera trong tay. Nhìn thấy những điều đó, Jessica nghĩ cô gái đó có vẻ như là tuýp người yêu thích nghệ thuật hơn là tuýp người hướng ngoại và yêu thích thể thao.
Mỗi buổi tối, khi cô nhìn ra cửa sổ phòng ngủ của mình, thì cô sẽ thấy cô gái đó nhìn những ngôi sao trên bầu trời với cái kính viễn vọng. Jessica sẽ tự nói với mình rằng, “Con người này thật nhàm chán…”. Và một lần nữa, mắt họ gặp nhau và cô gái chưa bao giờ phản ứng với điều đó, và Jessica cũng vậy. Nhưng có đôi lần Jessica nghĩ rằng họ có mối liên hệ – và có thể đó chỉ đơn giản là vì họ đã sống cạnh nhau vài năm, và thường thấy nhìn thấy nhau – Jessica cảm thấy như họ đang giao tiếp gián tiếp với nhau.
Mãi mê với những suy nghĩ, Jessica không nhận ra rằng cô và cô gái đó đã nhìn nhau nãy giờ. Cô gái đó chớp mắt và quay đi. Jessica vẫn không rời mắt khỏi cô ấy, cô thờ dài.
“Con đang nhìn cô ấy đó à”
Jessica ngước lên. Bà Jung mỉm cười và nói, ‘’Mẹ thấy chúng ta ở đây cũng lâu – con làm bạn với mọi người ở đây, ngoại trừ cô gái đó’’
Jessica lẩm bẩm, ‘’Con cũng không biết tại sao mình lại như vậy’’
Cô lại nhìn cô gái và thấy cô ta đang nhìn mình. Cô gái nhanh chóng quay đi, đứng dậy và đi vào trong nhà
‘’Tại sao cô ta lại lạnh lùng và không thân thiện như thế ?’’ Jessica buông lời nói.
Chapter 3 MOONLIGHT
Cô gái thấp đẩy cô gái cao hơn khi họ đi dọc bờ biển. Cô gái cao cười lớn và đẩy lại cô gái thấp làm cô ấy té xuống. Cô gái thấp càu nhàu và đứng dậy.
"Cậu biết không, vần đề của cậu là nếu như cậu ghét mình nhiều như vậy – nếu như cậu thích đánh nhau với mình nhưng cậu vẫn phải ở bên cạnh mình. Thì bây giờ cậu có thể đi rồi đó” Cô ấy nói, khi phủi cái ra khỏi áo. Cô gái cao nhướng mày
“Có vẻ như mình cũng có lựa chọn nhỉ. Chúng ta đã là bạn từ rất lâu rồi ! Vậy cậu muốn mình làm gì ? Mình ở đây bên cạnh cậu bời vì mình rất thích làm cho cuộc sống của cậu trở nên khổ sở”
“Hãy nói cho mình biết là cậu không bỏ đi…” Cô gái thấp kiêu hãnh nói, “..là vì mình là một người quan trọng với cậu, phải không?”
Cô gái cao đẩy cô ấy một lần nữa và cười khúc khít, sau đó cô chống tay lên eo nói, “CẬU ? QUAN TRỌNG ? KHÔNG ĐỜI NÀO?”
Điện thoại reo lên. Cô gái cao lấy máy ra và đọc tin nhắn:
“Sooyoung, mình sẽ đến bữa tiệc hơi trễ – em gái của mình ở thành phố đang ở nhà mình, em ấy vừa đến. Đừng có cãi nhau với Sunny nhiều quá, cậu biết là cậu yêu cậu ấy mà!"
Cô gái tên Sooyoung lầm bầm và cất điện thoại, “Cậu ấy lại đến trễ lần nữa. Mình ghét điều đó”
Sooyoung nhìn vào hành động của cô gái đó và một nụ cười toe toét hiện lên trên mặt cô.
-------------
Yoona ngồi trước hiên nhà với đôi chân bắt chéo. Cô nhìn xung quanh và cằn nhằn khi nhìn ra biển. Cô ghét nó, cô ghét cái thời tiết nóng bức, cô không thích hòa nhập với ai và hơn hết – cô ghét chị gái của mình.
Trước đây họ rất thân thiết, nhưng khi thời gian trôi qua – chị của cô đã thay đổi. Yoona đã từng như hình với bóng với chị mình, và họ rất yêu mến nhau. Nhưng cô ấy đã thay đổi khi bắt đầu dành quá nhiều thời gian ở bên ngoài, bắt đầu bỏ lại Yoona ở phía sau, băt đầu chọn đi chơi cùng những người bạn của mình thay vì em gái – cô ấy dường như không còn quan tâm nhiều đến Yoona, cô ấy đã vứt bỏ sự thân thiết, gần gũi giữa chị em họ và với điều đó – khoảng cách giữa họ ngày càng xa hơn.
Yoona cúi người ra phía trước và vuốt tóc ra phía sau. Đột nhiên, cô cảm thấy có một bàn tay đặt trên vai mình. Cô ngẩng lên và thấy Siwon, anh trai của mình.
“Yoona, em nên ra ngoài chơi cùng bạn. Em sẽ không sao chứ ? Yuri ở đây cũng…”
Siwon ngừng lại và nhướng mày nhìn Yoona “Yoona – đừng …”
“Em sẽ không sao…thậm chí nếu như không có chị ấy” Yoona ngắt lời, rồi nhìn ra biển.
Cô thở một cách nặng nhọc và nghiến chặt răng khi nghĩ về chị gái mình. Cô siết chặt nắm tay và cô nuốt cơn giận vào trong. Cô bất ngờ nhớ đến sự việc lần đó: Cô đã chăm chỉ cô gắng chuẩn bị cho sinh nhật của chị gái mình, chuẩn bị một cái bánh kem và tất cả mọi thứ - nhưng chuyện lần đó kết thúc bằng việc chị cô bỏ ra khỏi nhà. Và sau khi quay trở lại, cô ấy phớt lờ cô và thậm chí là đẩy cô ra. Điều đó thật sự khiến Yoona tổn thương – thậm chí cho đến bây giờ. Đó chỉ là một trong số vô vàn chuyện rắc rồi giữa cô và chị mình, và nó khiến cô tổn thương và tức giận nhiều hơn.
“Em ghét chị ấy – tuy là thật trẻ con nhưng…em ghét chị ấy. Em sẽ tốt hơn – em sẽ tốt hơn khi không có chị ấy” ,cô nói lớn với Siwon. Anh ấy chỉ lắc đầu và thờ dài.
“Anh không muốn nói thêm gì nữa, bởi vì anh biết em sẽ không chịu lắng nghe ai cả”
Anh đi ra ngoài , đi về phía xe hơi.
Cánh cửa chầm chậm mở ra. Yoona rất ngạc nhiên, đó là chị gái cô. Cô ấy nhìn trực diện Yoona và mỉm cười, “Yoona, chị hy vọng em sẽ thích ở đây..”
“Đừng hy vọng bởi vì em biết….và CHỊ CŨNG BIẾT – rằng em không thích” Yoona nói, “Có phải lúc nãy chị đã nghe hết rồi, phải không ? Chị đã nghe những gì em nói với Siwon?”
Chị gái của cô chớp mắt và nhìn xuống giày mình, “Yoona, chị…”
“Chị đã thay đổi” Yoona hoàn tất câu nói của chị cô, “Và chị sẽ không bao giờ giống như trước đây - cho dù mọi người có nói rằng bây giờ chị tốt hơn trước rất nhiều”
Cô đứng dậy và đi vào nhà, để lại chị gái mình ở đó. Cô vẫn không rời mắt khỏi Yoona, hít một hơi thật sâu và nuốt nỗi đau vào trong, “Mày xứng đáng bị như vậy”
Cô nhìn ra biển và cúi xuống con chó nâu, đang ngồi cạnh cô. Nó thè cái lưỡi ra ngoài, nhìn cô.
“Được rồi cún cưng, đến giờ ăn rồi”
-------------
Jessica, Taeyeon và Tiffany nhảy múa trong tiếng nhạc rền vang để chống lại những cơn gió lạnh của biển cả.
Những người khác cũng đang nhảy múa, bỏ lại tất cả những phiền muộn, lo lắng ở phía sau. Một vài người thì uống rượu, trong khi một số khác thì đang trò chuyện cùng những người bạn cũ – trong khi vài người khác thì làm quen với những người bạn mới. Lễ hội âm nhạc hàng năm đều như thế - nhưng với Jessica – thì nó rất khác.
“Ahh ! Mình đổ mồ hôi nhiều quá” Tiffany thở hổn hễn khi họ ngồi xuống. Taeyeon nhìn Tiffany lo lắng. Jessica nhìn vô hướng ra biển.
Tiffany quạt quạt cho mình trong khi Taeyeon lau mồ hôi cho cô. Họ nhìn Jessica rồi quay sang nhìn nhau, và thở dài.
“Yaa, Sica – Bluey sẽ trở về thôi…chúng tớ biết nó sẽ trở về mà” Taeyeon nói khi khiều nhẹ Jessica
“Không sao đâu” Jesscia nói, “Mình muốn đi dạo”
Cô đứng dậy và kéo túi xách lên. Taeyeon và Tiffany cố ngăn cô ấy, nhưng cô phớt lờ họ. Mặc dù lúc này xung quanh họ có rất nhiều người, nhưng Jessica muốn có một chút thời gian ở một mình.
“Được rồi” Taeyeon nói rồi nhìn theo Jessica. Bất ngờ, Tiffany ngả đầu lên vai Taeyeon. Taeyeon cố giữ nhịp thở khi Tiffany trượt tay cô vào giữa chân Taeyeon. (Hả hả hả? Bạo quá nha)
“Yeah, mình nghĩ – cậu đã uống quá nhiều, Fany” Cô nói một cách lo lắng. Cô nghe thấy Tiffany cười một cách nghịch ngợm khi cô ấy xoa xoa chân Taeyeon.
“Taeyeon, hãy đưa mình về nhà” Cô thì thầm, đôi môi cô gần như chạm vào tai Taeyeon. Trái tim Taeyeon như muốn nhảy ra ngoài, và bây giờ sức nóng đang lan tỏa khắp người cô. Cô không biết tại sao, nhưng cô cảm thấy hình như mình – bị cám dỗ (Thật ra, cô đã từng bị cám dỗ bởi Tiffany)
Taeyeon đứng dậy, đỡ Tiffany đứng dậy và chầm chậm đưa cô về nhà.
-----------
Jessica chạm vào cơn sóng nhỏ khi nó vỗ vào đôi chân cô, ánh trăng cô đơn phản chiếu trên mặt biển. Cô nhìn quanh một lần nữa, hy vọng sẽ nghe tiếng sủa của Bluey. Cô đã nhớ nó rất nhiều, và Bluey là bạn thân nhất của cô.
Cô đi lên phía trên bãi cát khô ráo và ngồi xuống. Bây giờ, ánh trăng đã giúp cô cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù cô vẫn thấy cô đơn. Cô nghĩ về Taeyeon và Tiffany, và tự mỉm cười với mình khi cô tưởng tượng ra hình ảnh hai người đó – “Họ chắc là bây giờ đang ở với nhau…Hehe…”
Tuy nhiên, cô lại cảm thấy cô đơn lần nữa. Cô chưa bao được trải nghiệm những điều đó – gần gũi với một người nào đó, có mối liên hệ bền chặt với người đó, tay trong tay với người đó , có những khoảnh khắc vui vẻ và có một tình yêu với nhau. Cô ước rằng mình sẽ sớm tìm thấy người đó, để cô bớt cảm thấy cô đơn hơn.
---------
Sooyoung và Sunny nhấp tiếp một ngụm rượu và thở mạnh khi thứ chất lỏng đó chạy vào cổ họng. Họ lắc lư theo điệu nhạc trong màn đêm
“Cậu ấy ở đâu thế nhỉ ?” Sooyoung than phiền khi kiểm tra điện thoại. Sunny uống một ngụm khác và tiếp tục lắc lư. Nơi này giờ đông kín người – vài người uống rượu, nhảy múa, hôn nhau và hàng tá những việc khác. Sunny nhìn quanh và quay lại chỗ Sooyoung
“Pfft. Cậu biết Yuri mà, mình nghĩ là cậu ấy sẽ không đến những nơi như thế này đâu”
-------
Cô thở hổn hển, chạy nhanh dọc bờ biển. Từ xa cô đã nghe tiếng nhạc (Sunny và Sooyoung rất thích những nơi này) và cô lầm bầm – cô không biết tại sao, nhưng bây giờ cô ghét những việc như thế này, …không như trước đây.
Cô quàng cái dây của máy camare qua cổ và tiếp tục bước đi sau khi đã chụp được cảnh đêm của biển. Đó là một bức ảnh đẹp – ánh trăng; nó phản chiếu trên nền đại dương, và sự hiu quạnh của bãi biển – nó phản ánh những cảm nhận của cô bây giờ - cô đơn và buồn bã. Cô đơn ? Bời vì không có ai ở cạnh cô. Buồn? Bời vì cô vẫn thấy có lỗi với Yoona.
Một tờ giấy bất ngờ bay vào chân cô, làm cô giật mình. Cô cúi xuống nhặt nó lên – và đọc dòng chữ được in trên đó.
“TÌM CHÓ LẠC – Màu nâu…có dây xích cổ màu vàng với tên “Bluey” bên trên. Nếu như tìm thấy nói, xin hãy liên hệ : (số) hay đưa về nhà số 13. Hậu tạ..”
Cô dừng lại, và nhìn chằm chằm vào những chữ - “nhà số 13”, ngay bên cạnh nhà cô.
“Vậy…đó là con chó của cô ấy” Cô nói
"Oh, xin cậu, hãy IM LẶNG’’
"IM LẶNG ? Mình nghĩ là mình nghe cậu nói…’’
Cô gái thấp đẩy cô gái cao hơn khi họ đi dọc bờ biển. Cô gái cao cười lớn và đẩy lại cô gái thấp làm cô ấy té xuống. Cô gái thấp càu nhàu và đứng dậy.
"Cậu biết không, vần đề của cậu là nếu như cậu ghét mình nhiều như vậy – nếu như cậu thích đánh nhau với mình nhưng cậu vẫn phải ở bên cạnh mình. Thì bây giờ cậu có thể đi rồi đó” Cô ấy nói, khi phủi cái ra khỏi áo. Cô gái cao nhướng mày
“Có vẻ như mình cũng có lựa chọn nhỉ. Chúng ta đã là bạn từ rất lâu rồi ! Vậy cậu muốn mình làm gì ? Mình ở đây bên cạnh cậu bời vì mình rất thích làm cho cuộc sống của cậu trở nên khổ sở”
“Hãy nói cho mình biết là cậu không bỏ đi…” Cô gái thấp kiêu hãnh nói, “..là vì mình là một người quan trọng với cậu, phải không?”
Cô gái cao đẩy cô ấy một lần nữa và cười khúc khít, sau đó cô chống tay lên eo nói, “CẬU ? QUAN TRỌNG ? KHÔNG ĐỜI NÀO?”
Điện thoại reo lên. Cô gái cao lấy máy ra và đọc tin nhắn:
“Sooyoung, mình sẽ đến bữa tiệc hơi trễ – em gái của mình ở thành phố đang ở nhà mình, em ấy vừa đến. Đừng có cãi nhau với Sunny nhiều quá, cậu biết là cậu yêu cậu ấy mà!"
Cô gái tên Sooyoung lầm bầm và cất điện thoại, “Cậu ấy lại đến trễ lần nữa. Mình ghét điều đó”
Cô gái thấp, Sunny thờ dài. Bây giờ cô lại bị mắc kẹt lần nữa với cái tên to lớn phiền phức này. Đôi khi cô nghĩ, Yuri làm vậy là có mục đích. Cô càu nhàu và giậm chân bước đi.
Sooyoung nhìn vào hành động của cô gái đó và một nụ cười toe toét hiện lên trên mặt cô.
-------------
Yoona ngồi trước hiên nhà với đôi chân bắt chéo. Cô nhìn xung quanh và cằn nhằn khi nhìn ra biển. Cô ghét nó, cô ghét cái thời tiết nóng bức, cô không thích hòa nhập với ai và hơn hết – cô ghét chị gái của mình.
Trước đây họ rất thân thiết, nhưng khi thời gian trôi qua – chị của cô đã thay đổi. Yoona đã từng như hình với bóng với chị mình, và họ rất yêu mến nhau. Nhưng cô ấy đã thay đổi khi bắt đầu dành quá nhiều thời gian ở bên ngoài, bắt đầu bỏ lại Yoona ở phía sau, băt đầu chọn đi chơi cùng những người bạn của mình thay vì em gái – cô ấy dường như không còn quan tâm nhiều đến Yoona, cô ấy đã vứt bỏ sự thân thiết, gần gũi giữa chị em họ và với điều đó – khoảng cách giữa họ ngày càng xa hơn.
Yoona cúi người ra phía trước và vuốt tóc ra phía sau. Đột nhiên, cô cảm thấy có một bàn tay đặt trên vai mình. Cô ngẩng lên và thấy Siwon, anh trai của mình.
“Yoona, em nên ra ngoài chơi cùng bạn. Em sẽ không sao chứ ? Yuri ở đây cũng…”
“Anh biết là em ghét chị ấy mà”
Siwon ngừng lại và nhướng mày nhìn Yoona “Yoona – đừng …”
“Em sẽ không sao…thậm chí nếu như không có chị ấy” Yoona ngắt lời, rồi nhìn ra biển.
Cô thở một cách nặng nhọc và nghiến chặt răng khi nghĩ về chị gái mình. Cô siết chặt nắm tay và cô nuốt cơn giận vào trong. Cô bất ngờ nhớ đến sự việc lần đó: Cô đã chăm chỉ cô gắng chuẩn bị cho sinh nhật của chị gái mình, chuẩn bị một cái bánh kem và tất cả mọi thứ - nhưng chuyện lần đó kết thúc bằng việc chị cô bỏ ra khỏi nhà. Và sau khi quay trở lại, cô ấy phớt lờ cô và thậm chí là đẩy cô ra. Điều đó thật sự khiến Yoona tổn thương – thậm chí cho đến bây giờ. Đó chỉ là một trong số vô vàn chuyện rắc rồi giữa cô và chị mình, và nó khiến cô tổn thương và tức giận nhiều hơn.
“Em ghét chị ấy – tuy là thật trẻ con nhưng…em ghét chị ấy. Em sẽ tốt hơn – em sẽ tốt hơn khi không có chị ấy” ,cô nói lớn với Siwon. Anh ấy chỉ lắc đầu và thờ dài.
“Anh không muốn nói thêm gì nữa, bởi vì anh biết em sẽ không chịu lắng nghe ai cả”
Anh đi ra ngoài , đi về phía xe hơi.
Cánh cửa chầm chậm mở ra. Yoona rất ngạc nhiên, đó là chị gái cô. Cô ấy nhìn trực diện Yoona và mỉm cười, “Yoona, chị hy vọng em sẽ thích ở đây..”
“Đừng hy vọng bởi vì em biết….và CHỊ CŨNG BIẾT – rằng em không thích” Yoona nói, “Có phải lúc nãy chị đã nghe hết rồi, phải không ? Chị đã nghe những gì em nói với Siwon?”
Chị gái của cô chớp mắt và nhìn xuống giày mình, “Yoona, chị…”
“Chị đã thay đổi” Yoona hoàn tất câu nói của chị cô, “Và chị sẽ không bao giờ giống như trước đây - cho dù mọi người có nói rằng bây giờ chị tốt hơn trước rất nhiều”
Cô đứng dậy và đi vào nhà, để lại chị gái mình ở đó. Cô vẫn không rời mắt khỏi Yoona, hít một hơi thật sâu và nuốt nỗi đau vào trong, “Mày xứng đáng bị như vậy”
Cô nhìn ra biển và cúi xuống con chó nâu, đang ngồi cạnh cô. Nó thè cái lưỡi ra ngoài, nhìn cô.
“Được rồi cún cưng, đến giờ ăn rồi”
-------------
Jessica, Taeyeon và Tiffany nhảy múa trong tiếng nhạc rền vang để chống lại những cơn gió lạnh của biển cả.
Những người khác cũng đang nhảy múa, bỏ lại tất cả những phiền muộn, lo lắng ở phía sau. Một vài người thì uống rượu, trong khi một số khác thì đang trò chuyện cùng những người bạn cũ – trong khi vài người khác thì làm quen với những người bạn mới. Lễ hội âm nhạc hàng năm đều như thế - nhưng với Jessica – thì nó rất khác.
“Ahh ! Mình đổ mồ hôi nhiều quá” Tiffany thở hổn hễn khi họ ngồi xuống. Taeyeon nhìn Tiffany lo lắng. Jessica nhìn vô hướng ra biển.
Tiffany quạt quạt cho mình trong khi Taeyeon lau mồ hôi cho cô. Họ nhìn Jessica rồi quay sang nhìn nhau, và thở dài.
“Yaa, Sica – Bluey sẽ trở về thôi…chúng tớ biết nó sẽ trở về mà” Taeyeon nói khi khiều nhẹ Jessica
“Không sao đâu” Jesscia nói, “Mình muốn đi dạo”
Cô đứng dậy và kéo túi xách lên. Taeyeon và Tiffany cố ngăn cô ấy, nhưng cô phớt lờ họ. Mặc dù lúc này xung quanh họ có rất nhiều người, nhưng Jessica muốn có một chút thời gian ở một mình.
“Được rồi” Taeyeon nói rồi nhìn theo Jessica. Bất ngờ, Tiffany ngả đầu lên vai Taeyeon. Taeyeon cố giữ nhịp thở khi Tiffany trượt tay cô vào giữa chân Taeyeon. (Hả hả hả? Bạo quá nha)
“Yeah, mình nghĩ – cậu đã uống quá nhiều, Fany” Cô nói một cách lo lắng. Cô nghe thấy Tiffany cười một cách nghịch ngợm khi cô ấy xoa xoa chân Taeyeon.
“Taeyeon, hãy đưa mình về nhà” Cô thì thầm, đôi môi cô gần như chạm vào tai Taeyeon. Trái tim Taeyeon như muốn nhảy ra ngoài, và bây giờ sức nóng đang lan tỏa khắp người cô. Cô không biết tại sao, nhưng cô cảm thấy hình như mình – bị cám dỗ (Thật ra, cô đã từng bị cám dỗ bởi Tiffany)
Taeyeon đứng dậy, đỡ Tiffany đứng dậy và chầm chậm đưa cô về nhà.
-----------
Jessica chạm vào cơn sóng nhỏ khi nó vỗ vào đôi chân cô, ánh trăng cô đơn phản chiếu trên mặt biển. Cô nhìn quanh một lần nữa, hy vọng sẽ nghe tiếng sủa của Bluey. Cô đã nhớ nó rất nhiều, và Bluey là bạn thân nhất của cô.
Cô đi lên phía trên bãi cát khô ráo và ngồi xuống. Bây giờ, ánh trăng đã giúp cô cảm thấy thoải mái hơn, mặc dù cô vẫn thấy cô đơn. Cô nghĩ về Taeyeon và Tiffany, và tự mỉm cười với mình khi cô tưởng tượng ra hình ảnh hai người đó – “Họ chắc là bây giờ đang ở với nhau…Hehe…”
Tuy nhiên, cô lại cảm thấy cô đơn lần nữa. Cô chưa bao được trải nghiệm những điều đó – gần gũi với một người nào đó, có mối liên hệ bền chặt với người đó, tay trong tay với người đó , có những khoảnh khắc vui vẻ và có một tình yêu với nhau. Cô ước rằng mình sẽ sớm tìm thấy người đó, để cô bớt cảm thấy cô đơn hơn.
---------
Sooyoung và Sunny nhấp tiếp một ngụm rượu và thở mạnh khi thứ chất lỏng đó chạy vào cổ họng. Họ lắc lư theo điệu nhạc trong màn đêm
“Cậu ấy ở đâu thế nhỉ ?” Sooyoung than phiền khi kiểm tra điện thoại. Sunny uống một ngụm khác và tiếp tục lắc lư. Nơi này giờ đông kín người – vài người uống rượu, nhảy múa, hôn nhau và hàng tá những việc khác. Sunny nhìn quanh và quay lại chỗ Sooyoung
“Pfft. Cậu biết Yuri mà, mình nghĩ là cậu ấy sẽ không đến những nơi như thế này đâu”
-------
Cô thở hổn hển, chạy nhanh dọc bờ biển. Từ xa cô đã nghe tiếng nhạc (Sunny và Sooyoung rất thích những nơi này) và cô lầm bầm – cô không biết tại sao, nhưng bây giờ cô ghét những việc như thế này, …không như trước đây.
Cô quàng cái dây của máy camare qua cổ và tiếp tục bước đi sau khi đã chụp được cảnh đêm của biển. Đó là một bức ảnh đẹp – ánh trăng; nó phản chiếu trên nền đại dương, và sự hiu quạnh của bãi biển – nó phản ánh những cảm nhận của cô bây giờ - cô đơn và buồn bã. Cô đơn ? Bời vì không có ai ở cạnh cô. Buồn? Bời vì cô vẫn thấy có lỗi với Yoona.
Một tờ giấy bất ngờ bay vào chân cô, làm cô giật mình. Cô cúi xuống nhặt nó lên – và đọc dòng chữ được in trên đó.
“TÌM CHÓ LẠC – Màu nâu…có dây xích cổ màu vàng với tên “Bluey” bên trên. Nếu như tìm thấy nói, xin hãy liên hệ : (số) hay đưa về nhà số 13. Hậu tạ..”
Cô dừng lại, và nhìn chằm chằm vào những chữ - “nhà số 13”, ngay bên cạnh nhà cô.
“Vậy…đó là con chó của cô ấy” Cô nói
--------------------
Chapter 4 : RACE CARS (chap này là FLASHBACK)
“Pshh….Mình ghét những đứa năm nhất….họ làm mình phát ốm”
Yuri nhai gum và phun nó lên đám cỏ. Cô nhìn quanh và đi đến xe của mình – những sinh viên năm nhất khác có vẻ sợ hãi khi họ nhìn thấy cô. Đây là Kwon Yuri – đây là hình ảnh của cô – lạnh lùng, nóng tính, bất cần và là kẻ hay bắt nạt. Yuri này và đồng bọn của cô là nỗi sợ của các sinh viên ở trường đại học.
“Okay, vậy….chúng ta sẽ làm gì với những người đứa mới đến ?” Hyoyeon nói, kéo ống tay áo lên. Yuri không nói gì, chỉ tiếp tục đứng kiểm tra xe và kéo balô phía sau lưng lên. Một cô gái, tên Hyomin, bắt chéo tay trước ngực, mỉm cười.
“Mình nghĩ chúng ta nên bắt chúng làm điều gì đó mạo hiểm….để chúng có thể tránh xa khỏi đây. Haha !”
Hyoyeon gật đầu, “Thật thông minh. Cậu nghĩ sao Yuri?”
Yuri ngước lên, cố đá quả bóng vào lưới. Cô nhướng mày, rồi nói, “Mình nghĩ cũng rất tuyệt. Hãy chọn ngày đi”
--------------
“Mình sống cùng với chị gái. Ba mẹ của mình đều ở nước ngoài, còn anh trai thì ở Trung Quốc – bận rộn với công việc của anh ấy”
“Mình biết cậu từ khi chúng ta học mẫu giáo, và mình không thể tin là mình chưa bao giờ hỏi cậu về điều đó ! Mình là người bạn thân tệ nhất trên thế giới này. Cậu chưa bao giờ kể cho mình về chị gái của cậu ? Và mình cũng chưa bao giờ thấy chị ấy trước đây…”
“Well….chị ấy hơi khó gần…và…”
Hai cô gái đi dọc hành lang, cô gái kia hất tóc ra sau lưng khi cô mở khóa, cô gái còn lại thì ngả lưng vào tường.
“Yoong, chị của cậu có đáng sợ không ?”
Yoona mỉm cười và lắc đầu. “Well, đối với mình, chị ấy không như thế vì chị ấy là chị của mình. Đối với những người khác, chị ấy thực sự….nhưng cậu biết gì không, thật ra bên trong chị ấy là một người tốt…”
“Mình định tham gia vào đội đua, cậu nghĩ thế nào?”
Mắt Yoona lấp lánh, bạn thân cùa cô là một tay đua cừ khôi và cô nghĩ cô ấy sẽ làm tốt. “Thật là tuyệt ! Mình chắc chắn là cậu sẽ được nhận vào đội!”
-------------
Yuri cởi áo khoát, vắt nó lên vai, mở tủ lạnh và lấy hộp sữa. Yoona, đang ngồi gần bàn ăn, nhìn cô với đôi mắt trống rỗng, “Unnie….?”
“Gì thế ?” Yuri nói mà không nhìn lại
“Bạn của em…cậu ấy…”
“Chị phải đi Yoona, có lẽ để sau ?” Cô trả lời, nhanh chóng đi ra cửa. “Nhớ khóa cửa đó, không để ai vào nhà…và hôm nay chị sẽ về muộn…”
Yuri nói xong, đóng cửa lại. Yoona một lần nữa lại cô đơn, và giờ đây, chị gái cô đã không còn quan tâm cô như trước đây.
----------------
Hyoyeon và Hyomin đang ngồi ở trên chiếc xe mui trần khi trời lớt phớt mưa. Gương mặt của những người mới trộn lẫn nhiều cảm xúc hào hứng, sợ hãi và lo lắng. Một chiếc xe màu xanh chạy vụt tới, cua xe nhanh sang một bên – đậu xe gần vách núi. Yuri bước xuống xe, chỉnh lại cái áo khoát khi cô đi đến chỗ họ.
“Các cậu có thể thấy là chúng ta đang ở trên núi…và ở đây thì hơi ẩm ướt…” Hyomin nói, “Hãm phanh ở đây một chút sẽ giúp cho các cậu tăng tốc nhanh hơn lên núi…nhưng các cậu nên bám vào vách núi, đừng lái ra xa”
Những người mới xầm xì gì đó, Yuri mỉm cười và nhìn lên núi. “Nếu các cậu có thể lên đến đỉnh thì các cậu được nhận. Nếu tôi là các bạn, bỏ cuộc bây giờ vẫn chưa muộn”
“Đây không chỉ là một con đường ẩm ướt, mà nó còn bị phủ băng” Hyoyeon thêm vào, với nụ cười to hết cỡ, “Không phải nó rất vui sao ?”
Một vài người mới lên xe và lái xe bỏ đi, chỉ có 3 người mới còn ở lại.
Yuri nhìn 3 người họ, “Well, các cậu còn đợi gì nữa ?”
“Cậu không nghĩ là nó quá mạo hiểm ư ? Ý minh là…chúng ta có thể mất mạng” Một trong số những người đó nói.
“Đó mới là vấn đề. Haha !’’ Hyomin cười thầm, Hyoyeon high-five với cô. Yuri không nói gì cả và nhìn sang chỗ khác.
Ngay khi những chiếc xe đã khỏi động, Hyoyeon đi ra phía trước để ra hiệu bắt đầu cuộc đua. “Không được thắng xe!”
“CÁI GÌ ?” Một trong số họ la lên, “KHÔNG THỂ NÀO !”
“Vậy thì từ bỏ đi !” Hyomin hét lên
Người đó thở dài và ngồi trở lại vào ghế. Yuri nhìn thấy người ngồi trong chiếc xe màu vàng đang cầu nguyện, mắt cô ấy nhắm chặt và đầu hơi cúi xuống. Yuri khịt mũi và nhìn sang chỗ khác, “Hãy cho bắt đầu đi..”
“3 ! 2 ! 1 ! GO” Hyoyeon hô to. Ba chiếc xe rời khỏi vị trí, tuyết bắn lên tung tóe. Cơn mưa rời nặng hạt hơn khi 3 chiếc xe tiến về đỉnh núi
Hyoyeon lấy một vài lon bia, và ném hai lon về phía Hyomin và Yuri. “Hãy uống đi nào”
-------
Những chiếc xe chống chọi dữ dội với mưa và tuyết – và đã gần một tiếng rồi, và chưa ai trong số họ đến được đỉnh núi. Một trong 3 chiếc xe đã lùi lại sau khi cô ta suýt nữa rơi xuống núi – hai chiếc còn lại, màu xanh và màu vàng thì vẫn tiếp tục. Chiếc xe màu vàng quay xe thật nhanh khi một trong số những bánh xe của cô chạm vào không trung – cô dừng xe lại
Trong vài giây, tay đua này đang suy nghĩ xem cái nào quan trọng hơn – cố gắng thử lần nữa hay sự an toàn của chính cô ?
Tuy nhiên chiếc xe màu xanh thì vẫn tiếp tục, xe cô lao vào những giọt mưa nặng hạt và con đường đầy tuyết. Tay đua này có vẻ rất quyết tâm và vững bước với mục tiêu của mình, và có thể là do – cô ấy không hề có nỗi sợ hãi hay do dự nào cả. Cơn mưa bây giờ đã lớn hơn và thắng xe của cô có vẻ như không còn hữu dụng do đường trơn trượt. Xe của cô bắt đầu lảo đảo nhưng cô vẫn cố điều khiển nó. Đột nhiên, xe cô bất thình lình giật mạnh và lao ra phía vách núi, không có thắng xe, và một trong số những bánh xe của cô đã bị hỏng – đó có thể là kết cục của đời cô
-------------
Yoona vui vẻ chuẩn bị bữa tối với niềm tin chắc chắn rằng bạn thân nhất của cô, Seohyun sẽ được nhận vào đội. Cô tự tay làm bánh kem, vài chiếc bánh quy và pizza, hơi bị cháy xém một chút – với dòng chữ nhỏ, “Chúc mừng”
Yoona nhìn lên đồng hồ, và ngạc nhiên khi thấy bây giờ đã là 9 giờ tối rồi. “Cậu ấy có thể ở đâu nhỉ ? Họ bắt đầu từ buổi trưa…”
Cô ngồi lên sofa và mỉm cười nhìn tấm thiệp mà cô đang cầm. Nó được trang trí với vài hình vẽ trái tim và keororo, Yoona đã tập vẽ gần một năm rồi…..chị là vì cái này.
Bên trong tấm thiệp là vài tấm hình họ chụp cùng nhau, và vài hình vẽ keororo…cô mở nó ra và đọc to dòng chữ được viết hoa ở cuối tấm thiệp, “MÌNH YÊU CẬU”
END FLASHBACK
“Pshh….Mình ghét những đứa năm nhất….họ làm mình phát ốm”
Yuri nhai gum và phun nó lên đám cỏ. Cô nhìn quanh và đi đến xe của mình – những sinh viên năm nhất khác có vẻ sợ hãi khi họ nhìn thấy cô. Đây là Kwon Yuri – đây là hình ảnh của cô – lạnh lùng, nóng tính, bất cần và là kẻ hay bắt nạt. Yuri này và đồng bọn của cô là nỗi sợ của các sinh viên ở trường đại học.
“Okay, vậy….chúng ta sẽ làm gì với những người đứa mới đến ?” Hyoyeon nói, kéo ống tay áo lên. Yuri không nói gì, chỉ tiếp tục đứng kiểm tra xe và kéo balô phía sau lưng lên. Một cô gái, tên Hyomin, bắt chéo tay trước ngực, mỉm cười.
“Mình nghĩ chúng ta nên bắt chúng làm điều gì đó mạo hiểm….để chúng có thể tránh xa khỏi đây. Haha !”
Hyoyeon gật đầu, “Thật thông minh. Cậu nghĩ sao Yuri?”
Yuri ngước lên, cố đá quả bóng vào lưới. Cô nhướng mày, rồi nói, “Mình nghĩ cũng rất tuyệt. Hãy chọn ngày đi”
--------------
“Mình sống cùng với chị gái. Ba mẹ của mình đều ở nước ngoài, còn anh trai thì ở Trung Quốc – bận rộn với công việc của anh ấy”
“Mình biết cậu từ khi chúng ta học mẫu giáo, và mình không thể tin là mình chưa bao giờ hỏi cậu về điều đó ! Mình là người bạn thân tệ nhất trên thế giới này. Cậu chưa bao giờ kể cho mình về chị gái của cậu ? Và mình cũng chưa bao giờ thấy chị ấy trước đây…”
“Well….chị ấy hơi khó gần…và…”
Hai cô gái đi dọc hành lang, cô gái kia hất tóc ra sau lưng khi cô mở khóa, cô gái còn lại thì ngả lưng vào tường.
“Yoong, chị của cậu có đáng sợ không ?”
Yoona mỉm cười và lắc đầu. “Well, đối với mình, chị ấy không như thế vì chị ấy là chị của mình. Đối với những người khác, chị ấy thực sự….nhưng cậu biết gì không, thật ra bên trong chị ấy là một người tốt…”
“Mình định tham gia vào đội đua, cậu nghĩ thế nào?”
Mắt Yoona lấp lánh, bạn thân cùa cô là một tay đua cừ khôi và cô nghĩ cô ấy sẽ làm tốt. “Thật là tuyệt ! Mình chắc chắn là cậu sẽ được nhận vào đội!”
-------------
Yuri cởi áo khoát, vắt nó lên vai, mở tủ lạnh và lấy hộp sữa. Yoona, đang ngồi gần bàn ăn, nhìn cô với đôi mắt trống rỗng, “Unnie….?”
“Gì thế ?” Yuri nói mà không nhìn lại
“Bạn của em…cậu ấy…”
“Chị phải đi Yoona, có lẽ để sau ?” Cô trả lời, nhanh chóng đi ra cửa. “Nhớ khóa cửa đó, không để ai vào nhà…và hôm nay chị sẽ về muộn…”
Yuri nói xong, đóng cửa lại. Yoona một lần nữa lại cô đơn, và giờ đây, chị gái cô đã không còn quan tâm cô như trước đây.
----------------
Hyoyeon và Hyomin đang ngồi ở trên chiếc xe mui trần khi trời lớt phớt mưa. Gương mặt của những người mới trộn lẫn nhiều cảm xúc hào hứng, sợ hãi và lo lắng. Một chiếc xe màu xanh chạy vụt tới, cua xe nhanh sang một bên – đậu xe gần vách núi. Yuri bước xuống xe, chỉnh lại cái áo khoát khi cô đi đến chỗ họ.
“Các cậu có thể thấy là chúng ta đang ở trên núi…và ở đây thì hơi ẩm ướt…” Hyomin nói, “Hãm phanh ở đây một chút sẽ giúp cho các cậu tăng tốc nhanh hơn lên núi…nhưng các cậu nên bám vào vách núi, đừng lái ra xa”
Những người mới xầm xì gì đó, Yuri mỉm cười và nhìn lên núi. “Nếu các cậu có thể lên đến đỉnh thì các cậu được nhận. Nếu tôi là các bạn, bỏ cuộc bây giờ vẫn chưa muộn”
“Đây không chỉ là một con đường ẩm ướt, mà nó còn bị phủ băng” Hyoyeon thêm vào, với nụ cười to hết cỡ, “Không phải nó rất vui sao ?”
Một vài người mới lên xe và lái xe bỏ đi, chỉ có 3 người mới còn ở lại.
Yuri nhìn 3 người họ, “Well, các cậu còn đợi gì nữa ?”
“Cậu không nghĩ là nó quá mạo hiểm ư ? Ý minh là…chúng ta có thể mất mạng” Một trong số những người đó nói.
“Đó mới là vấn đề. Haha !’’ Hyomin cười thầm, Hyoyeon high-five với cô. Yuri không nói gì cả và nhìn sang chỗ khác.
Ngay khi những chiếc xe đã khỏi động, Hyoyeon đi ra phía trước để ra hiệu bắt đầu cuộc đua. “Không được thắng xe!”
“CÁI GÌ ?” Một trong số họ la lên, “KHÔNG THỂ NÀO !”
“Vậy thì từ bỏ đi !” Hyomin hét lên
Người đó thở dài và ngồi trở lại vào ghế. Yuri nhìn thấy người ngồi trong chiếc xe màu vàng đang cầu nguyện, mắt cô ấy nhắm chặt và đầu hơi cúi xuống. Yuri khịt mũi và nhìn sang chỗ khác, “Hãy cho bắt đầu đi..”
“3 ! 2 ! 1 ! GO” Hyoyeon hô to. Ba chiếc xe rời khỏi vị trí, tuyết bắn lên tung tóe. Cơn mưa rời nặng hạt hơn khi 3 chiếc xe tiến về đỉnh núi
Hyoyeon lấy một vài lon bia, và ném hai lon về phía Hyomin và Yuri. “Hãy uống đi nào”
-------
Những chiếc xe chống chọi dữ dội với mưa và tuyết – và đã gần một tiếng rồi, và chưa ai trong số họ đến được đỉnh núi. Một trong 3 chiếc xe đã lùi lại sau khi cô ta suýt nữa rơi xuống núi – hai chiếc còn lại, màu xanh và màu vàng thì vẫn tiếp tục. Chiếc xe màu vàng quay xe thật nhanh khi một trong số những bánh xe của cô chạm vào không trung – cô dừng xe lại
Trong vài giây, tay đua này đang suy nghĩ xem cái nào quan trọng hơn – cố gắng thử lần nữa hay sự an toàn của chính cô ?
Tuy nhiên chiếc xe màu xanh thì vẫn tiếp tục, xe cô lao vào những giọt mưa nặng hạt và con đường đầy tuyết. Tay đua này có vẻ rất quyết tâm và vững bước với mục tiêu của mình, và có thể là do – cô ấy không hề có nỗi sợ hãi hay do dự nào cả. Cơn mưa bây giờ đã lớn hơn và thắng xe của cô có vẻ như không còn hữu dụng do đường trơn trượt. Xe của cô bắt đầu lảo đảo nhưng cô vẫn cố điều khiển nó. Đột nhiên, xe cô bất thình lình giật mạnh và lao ra phía vách núi, không có thắng xe, và một trong số những bánh xe của cô đã bị hỏng – đó có thể là kết cục của đời cô
-------------
Yoona vui vẻ chuẩn bị bữa tối với niềm tin chắc chắn rằng bạn thân nhất của cô, Seohyun sẽ được nhận vào đội. Cô tự tay làm bánh kem, vài chiếc bánh quy và pizza, hơi bị cháy xém một chút – với dòng chữ nhỏ, “Chúc mừng”
Yoona nhìn lên đồng hồ, và ngạc nhiên khi thấy bây giờ đã là 9 giờ tối rồi. “Cậu ấy có thể ở đâu nhỉ ? Họ bắt đầu từ buổi trưa…”
Cô ngồi lên sofa và mỉm cười nhìn tấm thiệp mà cô đang cầm. Nó được trang trí với vài hình vẽ trái tim và keororo, Yoona đã tập vẽ gần một năm rồi…..chị là vì cái này.
Bên trong tấm thiệp là vài tấm hình họ chụp cùng nhau, và vài hình vẽ keororo…cô mở nó ra và đọc to dòng chữ được viết hoa ở cuối tấm thiệp, “MÌNH YÊU CẬU”
END FLASHBACK
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét