Chapter 8 : THE PAST (Chap này là Flashback)
“KHÔNG!”
Yuri đấm vào kiếng khi nước mắt rơi xuống từ khóe mắt. Cô đấm lần nữa và lần nữa và nói khiến cho tay cô tóe đầy máu. Nhưng cô không quan tâm, cơn đau này không là gì so với cảm giác tội lỗi và sự phẫn nộ mà cô che giấu bấy lâu nay trong lòng.
“KHÔNG ! KHÔNG ! KHÔNG ! KHÔNG ! MÀY NGU NGỐC ! MÀY….MÀY…LÀ LỖI CỦA MÀY!”
Cô đấm cái cuối cùng. Cô rất muốn đấm nữa, nhưng tay cô đã quá mệt mỏi. Cô muốn hét lên nhưng không có âm thanh nào phát ra từ cổ họng. Môi cô run lên, đôi chân trở nên yếu đuối, cô khủy xuống ngả vào tường và thở hổn hển.
“Mày…mày thật vô dụng…mày là một kẻ ngu ngốc…mày…thật là ngốc…MÀY LÀ NGƯỜI CHỊ GÁI TỒI TỆ NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY ! MỘT KẺ KHÔNG ĐÁNG SỐNG !” – Tâm trí Yuri đang tự gào thét với chính mình. Bây giờ cô đang khóc, không phải vì buồn mà vì sự phẫn nộ và mặc cảm tội lỗi. Cô duỗi thẳng chân và đập lưng vào tường. Cô không thể di chuyển đôi tay được nữa.
“HÃY CHẾT ĐI !”
Cô tiếp tục đập lưng vào tường, lần này mạnh hơn. Cô nghe tiếng lưng mình kêu rắc nhưng cô không quan tâm, điều đó là không đủ - sẽ không bao giờ….nó sẽ không bao giờ bù đắp được những gì mà cô từng làm.
-------------
Flashback
“Chúng tôi đang tiến hành tuyển chọn các tay đua mới và….well….trời thì đang mưa và băng tuyết càng làm cho con đường thêm trơn trượt. Hai người đã bỏ cuộc và cô gái này, cô gái này, Seohyun đã không bỏ cuộc. Cô ấy rất quyết tâm và ….và…..welll, xe của cô ấy không thể chịu nổi nữa ….và nó trượt khỏi vách đá”.
Hyoyeon khóc thúc thít nói, “Chúng tôi thành thật xin lỗi…..xin lỗi bác”
“Đó không phải là lỗi của Yuri, là do chúng tôi” Hyoyeon nói, rời mắt khỏi viên cảnh sát trước mặt, cô đưa mắt nhìn người cha đang tức giận của Seohyun, “Tụi cháu thành thật xin lỗi….”
Ba của Seohyun thở dài và đưa tay chạm vào tấm kiếng trong suốt. Ông nhìn Seohyun đang được cho thở bằng ống thở, và thấy cô con gái của mình vẫn rất xinh đẹp, mặc cho những vết thương xấu xí trên người cô.
“Trẻ con” Ông ấy thì thầm nói, “Các cô hãy đi về nhà đi. Bây giờ không sao rồi”
Ba mẹ của Seohyun luôn luôn như thế - hiểu chuyện và đầy lòng vị tha….giống như Seohyun.
--------------
Một năm sau.
Yoona ngồi đó, không rời mắt khỏi Yuri, người vẫn đang khuấy khuấy tô súp của mình. Yuri chỉ nhìn xuống tô súp – đã một năm rồi kể từ lần cuối cô nhìn Yoona, đã một năm kể từ lần cuối cô đi ra ngoài, đã một năm rồi kể từ lần cuối cô nói chuyện với Yoona, đã một năm rồi kể từ lần cuối họ cười với nhau và trải qua thời gian bên nhau, đã một năm rồi kể từ lần cuối cô cười, đã một năm rồi kể từ ngày tai nạn xảy ra và đã một năm rồi kể từ lần cuối Yoona nghĩ rằng mình vẫn còn chị gái.
Yoona đứng dậy khỏi ghế. Một năm qua, âm thanh duy nhất trong căn nhà này là âm thanh của chén đĩa và âm thanh của đồ dùng trong bếp va vào nhau, tiếng nhạc từ phòng của Yoona, âm thanh từ chiếc vòi sen trong nhà tắm, và dĩ nhiên….cả tiếng của những con dế nữa.
Họ đã không nói chuyện với nhau - Yoona thì quá tức giận, trong khi Yuri thì đầy mặc cảm tội lỗi.
Nhưng ngày hôm nay, cuối cùng, một trong hai người họ cũng lên tiếng nói.
“Y-Yoona”
Yoona không nhìn lại, mặc dù cô rất ngạc nhiên khi nghe giọng của chị mình. Cô tiếp tục rửa bát.
“Chị ….chị sẽ chuyển chỗ ở”
Yoona đánh rơi những cái đĩa. Cô vẫn đứng đó, không trả lời.
“Chị sẽ chuyển …đến bờ biển…rời xa….khỏi nơi này”, Yuri nói, khi vẫn khuấy khuấy tô súp. “Nếu em….chị ….chị biết em đã trưởng thành và….và điều đó….chỉ là….”
Yoona khóa vòi nước và đi ra khỏi nhà bếp. Cô cảm thấy Yuri cũng đứng dậy và đi theo cô, “Yoona”
“Chị…”
“Em không muốn nghe chuyện điều đó. Em không muốn nghe lời xin lỗi của chị,..hay bất cứ thứ gì khác”
Yoona vẫn không quay lại nhìn Yuri. “Đó là Seohyun. Là SEOHYUN ! Sao chị có thể ? Em biết những việc sai trái của chị nhưng em không thể ngờ là chị lại tệ hại đến vậy ! Chị biết gì không, trước đây, em luôn nghĩ bên trong chị vẫn còn chút lòng tốt – và thâm tâm chị là một người tốt. Nhưng bây giờ, em nghĩ chị đã không còn lại gì cả…’’
‘’Yoona"
"Hãy đi khỏi đây đi ! Ba và mẹ để em ở với chị bởi vì họ tin chị ! Họ biết rằng chị sẽ làm tròn vai của một người chị, rằng chị sẽ bảo vệ cho em, rằng chị sẽ ở bên cạnh em, rằng chị là chị gái của em nhưng chị không làm được! Chị đã khiến họ thất vọng! Chị khiến em thất vọng!’’
Rõ ràng là bây giờ Yoona đang khóc. Giọng cô run lên khi cô tiếp tục nói ra những điều mà bấy lâu nay mình đã giữ trong lòng.
"Chị dần dần có khoảng cách với em, và em chấp nhận điều đó vì em nghĩ rằng chúng ta đều đã trưởng thành! Em chấp nhận điều đó vì em nghĩ rằng chị chỉ nhất thời rời xa em, sẽ có lúc chị sẽ trở về và chúng ta sẽ lại như trước đây – nhưng chị đã không làm thế. Thay vào đó, chị đã phá hủy cuộc sống của mọi người ! Em đã từng nghĩ chị là một người chị đáng kính, nhưng chị bây giờ không còn như vậy nữa ! Chị sẽ không bao giờ được như thế!’’
Yoona chạy lên lầu và đóng sầm cửa lại, để lại đó một Yuri không nói nên lời với trái tim tan nát. Yuri nhắm mắt, hít thật sâu và cắn chặt răng. Cô muốn khóc thật lớn nhưng không có giọt nước mắt nào rơi xuống từ đôi mắt ấy. Nước mắt không chảy, và điều này còn tệ hơn nhiều….điều này càng làm cô nhói đau hơn. Mỗi một từ Yoona nói như một mũi kim đâm sâu vào tim Yuri.
‘’Chị yêu em Yoona’’ cô thì thầm, và ước rằng Yoona sẽ vẫn ở đây để nói điều này lại với cô.
Nhưng không, Yoona không bao giờ nói điều đó một lần nữa.
------------
Yuri ném điếu thuốc và bắt đầu đi trên cát. Cô ném cái chai nước và thờ dài khi thấy hai cô gái đi về phía cô, trên người họ chỉ mặc bikini. Sống tại một môi trường mới gần biển dường như đã giúp cho Yuri bình tâm lại rất nhiều, không kể đến những cô gái nóng bỏng chạy xung quanh.
Cô mở cánh cửa của cửa hàng sách. Ba của cô nói rằng người chủ của nơi này vừa chuyển quyền quản lý nơi này. Cô dành thời gian xem xét xung quanh - và thật sự cảm thấy chán cái không khí nơi đây.
‘’Yo. Cô gái, đến đây muốn gì nào?’’
Yuri nhìn quanh và thấy một cô gái cao với tóc dài qua vai đang ngả người ở quầy thu ngân tiệm sách.
‘’Cần gì thế ? Chúng tôi không có bán thuốc lá ở đây’’
Yuri nói, "Không. Chỉ là….có phải cô….có phải cô là cô Lee không ?"
Cô gái cao chống tay ngang hông, đá cánh cửa ở quầy thu ngân và đi về phía Yuri. Cô nhìn thẳng vào mắt Yuri."Cô Lee ? Cô muốn gì từ cô ấy? Huh?"
‘’Yaah ! Bình tĩnh nào baby, cô ấy là người mua căn nhà cũ đó’’
Yuri lầm bầm và quay sang nhìn cô Lee. Cô không nghĩ người chủ của nơi này lại trẻ như vậy. Cô gái cao cao bước đến gần cô Lee và vòng tay qua cổ cô ấy, ‘’Well ?’’
‘’Mình là Yuri và umm…’’
‘’Mình biết. Ba của cậu đã đã sắp xếp hết cả rồi vì…bây giờ nó rất ổn. Mình là Sunny và đây là Sooyoung’’
Cô gái tên Sooyoung cười toe toét, ‘’Xin lỗi về chuyện lúc nãy, mình có hơi chút khiếm nhã’’
‘’Một chút ư ?’’ Sunny nhướng mày nói. Yuri chỉ nhìn họ và mỉm cười.
Đó là cách mả cô đã quen biết Sooyoung và Sunny. Kể từ đó, hai người họ thường đi chơi cùng cô và …không giống như Hyoyeon và Hyomin, hai người này có vẻ trầm tính hơn. Nhưng không có nghĩa là họ không thích đi chơi bên ngoài, họ luôn kéo Yuri đi đến những bữa tiệc, ngày hội, những buổi tụ tập – bất cứ dịp nào vui vẻ được tổ chức ở khu vực quanh bãi biển. Yuri không biết tại sao, nhưng cô bắt đầu ghét việc tiệc tùng kể từ tai nạn đua xe lần đó. Không phải là cô không muốn vui chơi hay gì đó, chỉ là – bây giờ cô muốn tâm hồn mình được yên tĩnh.
Với cái không khí yên bình và dễ chịu của biển cả đã giúp cho Yuri phần nào giảm bớt đi những bóng tối và những thứ hỗn độn trong lòng mình trong một năm wa…những kí ức đau buồn về em gái cô, về Seohyun,….. Nhưng khi thời gian trời qua, Yuri chỉ có thể…từng chút từng chút một vượt qua chuyện đó và thay đổi bản thân.
----------------
Yoona hít một hơi thật sâu khi Seohyun ngồi xuống cạnh cô. Đã một năm kể từ ngày Seohyun gặp tai nạn, Yoona nhìn Seohyun và trái tim cô đau nhói, mỗi lần cô nhìn vào đôi mắt không còn nhìn thấy được nữa của Seohyun nhưng nó vẫn là một đôi mắt đẹp.
‘’Yoong, gia đình của mình sẽ đến Mỹ’’
Yoona nhắm chặt mắt lại. Bây giờ cô lại càng đau đớn hơn. Seohyun là người bạn thật sự duy nhất của cô, là tình yêu đầu tiên và duy nhất của cô.
Yoona rút tấm thiệp từ trong túi áo ra, và siết chặt nó khi Seohyun tiếp tục nói chuyện. Yoona ngồi nhớ lại việc cô đã chuẩn bị bữa tiệc chúc mừng như thế nào cách đây một năm, rồi việc cô chở đợi Seohyun, và bao nhiều công sức cô đã bỏ ra để trang trí tấm thiệp….cho lời thổ lộ.
‘’Yoong, mình sẽ trở về. Mình sẽ đi khoảng một năm hay nhiều hơn thế nhưng mình hứa mình sẽ trở về. Hãy hứa với mình là cậu sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân mình, okay ? Và xin cậu…đừng ăn quá nhiều’’
Yoona cười lớn, nhưng nước mắt đã đong đầy trong đôi mắt cô. Seohyun hoàn toàn không biết điều đó khi cô tiếp tục cười
‘’Yoong, hãy chăm sóc tốt cho bản thân, được không ? Đừng quên mình nhé?’’
Yoona gật đầu,"Cậu đang đùa đấy à? Sao mình có thể quên cậu ? Chúng ta đã ở cùng nhau rất lâu rồi và bây giờ vẫn thế’’
Seohyun cười thật tươi, tay phải cô tìm kiếm tay của Yoona. Yoona nắm lấy tay cô ấy và siết nó thật chặt, ‘’Seohyun…’’
Yoona cầm tấm thiệp, mở nó ra, và để nó trước mặt Seohyun. Yoona đọc vang nó trong đầu mình :
‘’Seohyun yếu quý nhất của mình. Mình đã cố học cách vẽ Keroro vì cậu, và mình cũng đã dán vài tấm hình cùa chúng ta lên đây. Mình đã trang trí nó với rất nhiều những bông hoa xinh đẹp và nhiều ngôi sao…Hey ! Đừng trêu chọc mình chứ ! Mình đã mất một tuần để làm nó đấy..’’
‘’Cậu biết là mình không giỏi trong việc biểu lộ hay thể hiện cảm xúc của mình, đúng không ? Thật khó để mình có thể kể, hay nói về việc mình cảm thấy thế nào vì thế….mình quyết định sẽ viết nó ra. Nó đây này…’’
Seohyun chỉ nhìn một cách trống rỗng vào tấm thiệp. Cô tiếp tục nói chuyện, nhưng Yoona quá đau đớn đến nỗi cô không nghe thấy được gì. Cô rất muốn đọc lớn tấm thiệp lên , nhưng như cô nói, cô rất khó khăn trong việc biểu đạt cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Đôi môi Yoona run lên, và cuối cùng nước mắt cũng trực trào xuống má. Cô tiếp tục đọc tấm thiệp , trong đầu mình…
‘’Mình yêu cậu, Seohyun’’
‘’Yoona ? Cậu vẫn nghe mình chứ ?’’ Seohyun thốt ra, ‘’Chờ đã, cậu đang khóc sao?’’
Yoona vẫn để tấm thiệp trước mặt Seohyun. Cô ước rằng Seohyun có thể nói với cô rằng tấm thiệp đẹp như thế nào, hay nó xấu như thế nào (nếu như nó như vậy thật)…cô ước rằng Seohyun sẽ thích nó, và Seohyun sẽ thốt lên vui mừng khi nhìn thấy những con Keroro do cô vẽ…nhưng hơn hết, Yoona ước và hy vọng việc…
Seohyun đọc dòng chữ cuối cùng, và cô sẽ thì thầm lại điều đó với Yoona.
END FLASHBACK
“KHÔNG!”
Yuri đấm vào kiếng khi nước mắt rơi xuống từ khóe mắt. Cô đấm lần nữa và lần nữa và nói khiến cho tay cô tóe đầy máu. Nhưng cô không quan tâm, cơn đau này không là gì so với cảm giác tội lỗi và sự phẫn nộ mà cô che giấu bấy lâu nay trong lòng.
“KHÔNG ! KHÔNG ! KHÔNG ! KHÔNG ! MÀY NGU NGỐC ! MÀY….MÀY…LÀ LỖI CỦA MÀY!”
Cô đấm cái cuối cùng. Cô rất muốn đấm nữa, nhưng tay cô đã quá mệt mỏi. Cô muốn hét lên nhưng không có âm thanh nào phát ra từ cổ họng. Môi cô run lên, đôi chân trở nên yếu đuối, cô khủy xuống ngả vào tường và thở hổn hển.
“Mày…mày thật vô dụng…mày là một kẻ ngu ngốc…mày…thật là ngốc…MÀY LÀ NGƯỜI CHỊ GÁI TỒI TỆ NHẤT TRÊN ĐỜI NÀY ! MỘT KẺ KHÔNG ĐÁNG SỐNG !” – Tâm trí Yuri đang tự gào thét với chính mình. Bây giờ cô đang khóc, không phải vì buồn mà vì sự phẫn nộ và mặc cảm tội lỗi. Cô duỗi thẳng chân và đập lưng vào tường. Cô không thể di chuyển đôi tay được nữa.
“HÃY CHẾT ĐI !”
Cô tiếp tục đập lưng vào tường, lần này mạnh hơn. Cô nghe tiếng lưng mình kêu rắc nhưng cô không quan tâm, điều đó là không đủ - sẽ không bao giờ….nó sẽ không bao giờ bù đắp được những gì mà cô từng làm.
-------------
Flashback
“Chúng tôi đang tiến hành tuyển chọn các tay đua mới và….well….trời thì đang mưa và băng tuyết càng làm cho con đường thêm trơn trượt. Hai người đã bỏ cuộc và cô gái này, cô gái này, Seohyun đã không bỏ cuộc. Cô ấy rất quyết tâm và ….và…..welll, xe của cô ấy không thể chịu nổi nữa ….và nó trượt khỏi vách đá”.
Hyoyeon khóc thúc thít nói, “Chúng tôi thành thật xin lỗi…..xin lỗi bác”
“Đó không phải là lỗi của Yuri, là do chúng tôi” Hyoyeon nói, rời mắt khỏi viên cảnh sát trước mặt, cô đưa mắt nhìn người cha đang tức giận của Seohyun, “Tụi cháu thành thật xin lỗi….”
Ba của Seohyun thở dài và đưa tay chạm vào tấm kiếng trong suốt. Ông nhìn Seohyun đang được cho thở bằng ống thở, và thấy cô con gái của mình vẫn rất xinh đẹp, mặc cho những vết thương xấu xí trên người cô.
“Trẻ con” Ông ấy thì thầm nói, “Các cô hãy đi về nhà đi. Bây giờ không sao rồi”
Ba mẹ của Seohyun luôn luôn như thế - hiểu chuyện và đầy lòng vị tha….giống như Seohyun.
--------------
Một năm sau.
Yoona ngồi đó, không rời mắt khỏi Yuri, người vẫn đang khuấy khuấy tô súp của mình. Yuri chỉ nhìn xuống tô súp – đã một năm rồi kể từ lần cuối cô nhìn Yoona, đã một năm kể từ lần cuối cô đi ra ngoài, đã một năm rồi kể từ lần cuối cô nói chuyện với Yoona, đã một năm rồi kể từ lần cuối họ cười với nhau và trải qua thời gian bên nhau, đã một năm rồi kể từ lần cuối cô cười, đã một năm rồi kể từ ngày tai nạn xảy ra và đã một năm rồi kể từ lần cuối Yoona nghĩ rằng mình vẫn còn chị gái.
Yoona đứng dậy khỏi ghế. Một năm qua, âm thanh duy nhất trong căn nhà này là âm thanh của chén đĩa và âm thanh của đồ dùng trong bếp va vào nhau, tiếng nhạc từ phòng của Yoona, âm thanh từ chiếc vòi sen trong nhà tắm, và dĩ nhiên….cả tiếng của những con dế nữa.
Họ đã không nói chuyện với nhau - Yoona thì quá tức giận, trong khi Yuri thì đầy mặc cảm tội lỗi.
Nhưng ngày hôm nay, cuối cùng, một trong hai người họ cũng lên tiếng nói.
“Y-Yoona”
Yoona không nhìn lại, mặc dù cô rất ngạc nhiên khi nghe giọng của chị mình. Cô tiếp tục rửa bát.
“Chị ….chị sẽ chuyển chỗ ở”
Yoona đánh rơi những cái đĩa. Cô vẫn đứng đó, không trả lời.
“Chị sẽ chuyển …đến bờ biển…rời xa….khỏi nơi này”, Yuri nói, khi vẫn khuấy khuấy tô súp. “Nếu em….chị ….chị biết em đã trưởng thành và….và điều đó….chỉ là….”
Yoona khóa vòi nước và đi ra khỏi nhà bếp. Cô cảm thấy Yuri cũng đứng dậy và đi theo cô, “Yoona”
“Chị…”
“Em không muốn nghe chuyện điều đó. Em không muốn nghe lời xin lỗi của chị,..hay bất cứ thứ gì khác”
Yoona vẫn không quay lại nhìn Yuri. “Đó là Seohyun. Là SEOHYUN ! Sao chị có thể ? Em biết những việc sai trái của chị nhưng em không thể ngờ là chị lại tệ hại đến vậy ! Chị biết gì không, trước đây, em luôn nghĩ bên trong chị vẫn còn chút lòng tốt – và thâm tâm chị là một người tốt. Nhưng bây giờ, em nghĩ chị đã không còn lại gì cả…’’
‘’Yoona"
"Hãy đi khỏi đây đi ! Ba và mẹ để em ở với chị bởi vì họ tin chị ! Họ biết rằng chị sẽ làm tròn vai của một người chị, rằng chị sẽ bảo vệ cho em, rằng chị sẽ ở bên cạnh em, rằng chị là chị gái của em nhưng chị không làm được! Chị đã khiến họ thất vọng! Chị khiến em thất vọng!’’
Rõ ràng là bây giờ Yoona đang khóc. Giọng cô run lên khi cô tiếp tục nói ra những điều mà bấy lâu nay mình đã giữ trong lòng.
"Chị dần dần có khoảng cách với em, và em chấp nhận điều đó vì em nghĩ rằng chúng ta đều đã trưởng thành! Em chấp nhận điều đó vì em nghĩ rằng chị chỉ nhất thời rời xa em, sẽ có lúc chị sẽ trở về và chúng ta sẽ lại như trước đây – nhưng chị đã không làm thế. Thay vào đó, chị đã phá hủy cuộc sống của mọi người ! Em đã từng nghĩ chị là một người chị đáng kính, nhưng chị bây giờ không còn như vậy nữa ! Chị sẽ không bao giờ được như thế!’’
Yoona chạy lên lầu và đóng sầm cửa lại, để lại đó một Yuri không nói nên lời với trái tim tan nát. Yuri nhắm mắt, hít thật sâu và cắn chặt răng. Cô muốn khóc thật lớn nhưng không có giọt nước mắt nào rơi xuống từ đôi mắt ấy. Nước mắt không chảy, và điều này còn tệ hơn nhiều….điều này càng làm cô nhói đau hơn. Mỗi một từ Yoona nói như một mũi kim đâm sâu vào tim Yuri.
‘’Chị yêu em Yoona’’ cô thì thầm, và ước rằng Yoona sẽ vẫn ở đây để nói điều này lại với cô.
Nhưng không, Yoona không bao giờ nói điều đó một lần nữa.
------------
Yuri ném điếu thuốc và bắt đầu đi trên cát. Cô ném cái chai nước và thờ dài khi thấy hai cô gái đi về phía cô, trên người họ chỉ mặc bikini. Sống tại một môi trường mới gần biển dường như đã giúp cho Yuri bình tâm lại rất nhiều, không kể đến những cô gái nóng bỏng chạy xung quanh.
Cô mở cánh cửa của cửa hàng sách. Ba của cô nói rằng người chủ của nơi này vừa chuyển quyền quản lý nơi này. Cô dành thời gian xem xét xung quanh - và thật sự cảm thấy chán cái không khí nơi đây.
‘’Yo. Cô gái, đến đây muốn gì nào?’’
Yuri nhìn quanh và thấy một cô gái cao với tóc dài qua vai đang ngả người ở quầy thu ngân tiệm sách.
‘’Cần gì thế ? Chúng tôi không có bán thuốc lá ở đây’’
Yuri nói, "Không. Chỉ là….có phải cô….có phải cô là cô Lee không ?"
Cô gái cao chống tay ngang hông, đá cánh cửa ở quầy thu ngân và đi về phía Yuri. Cô nhìn thẳng vào mắt Yuri."Cô Lee ? Cô muốn gì từ cô ấy? Huh?"
‘’Yaah ! Bình tĩnh nào baby, cô ấy là người mua căn nhà cũ đó’’
Yuri lầm bầm và quay sang nhìn cô Lee. Cô không nghĩ người chủ của nơi này lại trẻ như vậy. Cô gái cao cao bước đến gần cô Lee và vòng tay qua cổ cô ấy, ‘’Well ?’’
‘’Mình là Yuri và umm…’’
‘’Mình biết. Ba của cậu đã đã sắp xếp hết cả rồi vì…bây giờ nó rất ổn. Mình là Sunny và đây là Sooyoung’’
Cô gái tên Sooyoung cười toe toét, ‘’Xin lỗi về chuyện lúc nãy, mình có hơi chút khiếm nhã’’
‘’Một chút ư ?’’ Sunny nhướng mày nói. Yuri chỉ nhìn họ và mỉm cười.
Đó là cách mả cô đã quen biết Sooyoung và Sunny. Kể từ đó, hai người họ thường đi chơi cùng cô và …không giống như Hyoyeon và Hyomin, hai người này có vẻ trầm tính hơn. Nhưng không có nghĩa là họ không thích đi chơi bên ngoài, họ luôn kéo Yuri đi đến những bữa tiệc, ngày hội, những buổi tụ tập – bất cứ dịp nào vui vẻ được tổ chức ở khu vực quanh bãi biển. Yuri không biết tại sao, nhưng cô bắt đầu ghét việc tiệc tùng kể từ tai nạn đua xe lần đó. Không phải là cô không muốn vui chơi hay gì đó, chỉ là – bây giờ cô muốn tâm hồn mình được yên tĩnh.
Với cái không khí yên bình và dễ chịu của biển cả đã giúp cho Yuri phần nào giảm bớt đi những bóng tối và những thứ hỗn độn trong lòng mình trong một năm wa…những kí ức đau buồn về em gái cô, về Seohyun,….. Nhưng khi thời gian trời qua, Yuri chỉ có thể…từng chút từng chút một vượt qua chuyện đó và thay đổi bản thân.
----------------
Yoona hít một hơi thật sâu khi Seohyun ngồi xuống cạnh cô. Đã một năm kể từ ngày Seohyun gặp tai nạn, Yoona nhìn Seohyun và trái tim cô đau nhói, mỗi lần cô nhìn vào đôi mắt không còn nhìn thấy được nữa của Seohyun nhưng nó vẫn là một đôi mắt đẹp.
‘’Yoong, gia đình của mình sẽ đến Mỹ’’
Yoona nhắm chặt mắt lại. Bây giờ cô lại càng đau đớn hơn. Seohyun là người bạn thật sự duy nhất của cô, là tình yêu đầu tiên và duy nhất của cô.
Yoona rút tấm thiệp từ trong túi áo ra, và siết chặt nó khi Seohyun tiếp tục nói chuyện. Yoona ngồi nhớ lại việc cô đã chuẩn bị bữa tiệc chúc mừng như thế nào cách đây một năm, rồi việc cô chở đợi Seohyun, và bao nhiều công sức cô đã bỏ ra để trang trí tấm thiệp….cho lời thổ lộ.
‘’Yoong, mình sẽ trở về. Mình sẽ đi khoảng một năm hay nhiều hơn thế nhưng mình hứa mình sẽ trở về. Hãy hứa với mình là cậu sẽ tự chăm sóc tốt cho bản thân mình, okay ? Và xin cậu…đừng ăn quá nhiều’’
Yoona cười lớn, nhưng nước mắt đã đong đầy trong đôi mắt cô. Seohyun hoàn toàn không biết điều đó khi cô tiếp tục cười
‘’Yoong, hãy chăm sóc tốt cho bản thân, được không ? Đừng quên mình nhé?’’
Yoona gật đầu,"Cậu đang đùa đấy à? Sao mình có thể quên cậu ? Chúng ta đã ở cùng nhau rất lâu rồi và bây giờ vẫn thế’’
Seohyun cười thật tươi, tay phải cô tìm kiếm tay của Yoona. Yoona nắm lấy tay cô ấy và siết nó thật chặt, ‘’Seohyun…’’
Yoona cầm tấm thiệp, mở nó ra, và để nó trước mặt Seohyun. Yoona đọc vang nó trong đầu mình :
‘’Seohyun yếu quý nhất của mình. Mình đã cố học cách vẽ Keroro vì cậu, và mình cũng đã dán vài tấm hình cùa chúng ta lên đây. Mình đã trang trí nó với rất nhiều những bông hoa xinh đẹp và nhiều ngôi sao…Hey ! Đừng trêu chọc mình chứ ! Mình đã mất một tuần để làm nó đấy..’’
‘’Cậu biết là mình không giỏi trong việc biểu lộ hay thể hiện cảm xúc của mình, đúng không ? Thật khó để mình có thể kể, hay nói về việc mình cảm thấy thế nào vì thế….mình quyết định sẽ viết nó ra. Nó đây này…’’
Seohyun chỉ nhìn một cách trống rỗng vào tấm thiệp. Cô tiếp tục nói chuyện, nhưng Yoona quá đau đớn đến nỗi cô không nghe thấy được gì. Cô rất muốn đọc lớn tấm thiệp lên , nhưng như cô nói, cô rất khó khăn trong việc biểu đạt cảm xúc và suy nghĩ của mình.
Đôi môi Yoona run lên, và cuối cùng nước mắt cũng trực trào xuống má. Cô tiếp tục đọc tấm thiệp , trong đầu mình…
‘’Mình yêu cậu, Seohyun’’
‘’Yoona ? Cậu vẫn nghe mình chứ ?’’ Seohyun thốt ra, ‘’Chờ đã, cậu đang khóc sao?’’
Yoona vẫn để tấm thiệp trước mặt Seohyun. Cô ước rằng Seohyun có thể nói với cô rằng tấm thiệp đẹp như thế nào, hay nó xấu như thế nào (nếu như nó như vậy thật)…cô ước rằng Seohyun sẽ thích nó, và Seohyun sẽ thốt lên vui mừng khi nhìn thấy những con Keroro do cô vẽ…nhưng hơn hết, Yoona ước và hy vọng việc…
Seohyun đọc dòng chữ cuối cùng, và cô sẽ thì thầm lại điều đó với Yoona.
END FLASHBACK
Chapter 9 : THREE YEARS
"Chúa ơi, cậu hoàn toàn thất bại. Mình không nghĩ rằng cậu sẽ lúng túng như thế trong lần hẹn hò đầu tiên của cậu’’
Sooyoung uống cái chai trong tay khi Yuri nhấp một ngụm nước trái cây. Cô chống khuỷu tay lên bàn và thở dài.
‘’Well, mình nghĩ là do mình quá mệt khi phải cõng cậu ấy trên lưng. Hehe !’’ Cô nói dối.
Yuri mỉm cười khi cô nhớ lại khoảnh khắc đó. Nó thật sự rất tuyệt, và mặc dù lần đó cô rất mệt – cảm giác có người nào đó đi cùng mình và làm cho ai đó mỉm cười (đặc biệt người đó lại là Jessica) đã giúp cho cô không còn cảm thấy kiệt sức nữa. Yuri nhớ lại những lúc cô ở bên Jessica, nó như giúp cô xua đi sự lạnh lẽo và bóng tối đang bao trùm lấy cô.
Nhưng, sự cố ngày hôm qua đã ảnh hưởng đến mối quan hệ vừa chớm nở của họ - và mọi chuyện có thể sẽ không còn như trước đối với Yuri, nhưng vẫn chưa đối với Jessica – bởi vì cô ấy vẫn chưa biết chuyện gì cả.
Seohyun là sinh viên năm nhất khi cô cố gắng gia nhập đội đua, được dẫn đầu bởi Yuri. Đêm hôm đó, Yuri và các bạn của cô đã lập nên một thử thách mạo hiểm và điều đó đã kết thúc bằng việc Seohyun bị tai nạn, khiến cho em ấy mất đi thị giác. Ngay lúc đó, Yuri không hề biết về chuyện Yoona và Seohyun là bạn thân của nhau – và sau khi biết điều đó, cảm giác tội lỗi trong cô lại càng nặng nề hơn.
Sau đó cô chuyển đến sống gần bờ biển, và đã 3 năm – cô sống xa Yoona và những rắc rối của cuộc sống nơi thành thị. Trong 3 năm đó, Yuri đã học được rất nhiều điều – từ từ bỏ được rượu, bỏ thuốc lá, sống một cách yên bình hơn, thay đổi từ một con người thường xuyên gây ra rắc rối và nổi loạn thành thành một con người khác – một người sống tốt hơn.
Nhưng quá khứ dường như không ngừng ám ảnh một Yuri đang dần “tốt hơn” này – vết thương đó sẽ không bao giờ lành, nó vẫn ở đó – Yuri dường như đã quen với nỗi đau và bóng đen ám ảnh đó
Sau khi gặp Seohyun lần đầu tiên sau vụ tai nạn, và sau khi biết Jessica là chị họ thân thiết nhất của Seohyun – vết thương ấy dường như rỉ máu một lần nữa.
“Yo, cậu vẫn đang lắng nghe đấy chứ?” Sooyoung than phiền, xoay xoay cái chai trước mặt Yuri. Yuri giật mình khỏi những suy nghĩ.
“Gì th…?’’
‘’Chết tiệt, Yuri. Cậu đang nghĩ gì thế ? Cậu vẫn đang mơ về Jessica đấy à?”
Yuri cười chế giễu – cô bắt chéo hai tay lại, hít một hơi thật sâu. “Nah…mình..uhm,có lẽ vậy”
Sooyoung vỗ nhẹ Yuri. Nụ cười trên mặt cô nhạt dần khi cô nhìn lên những chiếc đèn trong quán bar. Cô chớp mắt vài lần và với điều đó, Yuri nhận ra rằng Sooyoung cũng đang suy nghĩ điều gì đó.
“Thế còn cậu ? Cậu đang nghĩ gì thế?”
“Không có gì, mình nghĩ là mình cũng đang mơ mộng giống cậu thôi.” Sooyoung nói dối, dường như có gì đó khiến cô cảm thấy lúng túng.
---------------------
“Thật tốt khi cậu ở cùng với chị ấy ở một nơi yên bình như thế này"
“Không, Seohyun, không phải vậy”
Seohyun xoay chân và ngồi xuống cạnh Yoona trên đập ngăn nước biển. Yoona nhìn mặt trời lặn khi trái tim cô tiếp tục nhói đau. Nó có một chút ngọt ngào xen lẫn cay đắng, Seohyun đang ở đây – ngọt ngào, bời vì cô ấy là người bạn thân duy nhất (hay người cô yêu duy nhất) đang ở cạnh cô lúc này, nhưng cay đắng – bởi vì nó khiến cô không chỉ nhớ lại tình trạng hiện giờ của Seohyun mà còn cả cái quá khứ đen tối của Yuri.
“Cậu vẫn giận chị hấy sao?” Seohyun nói, cố tìm bàn tay Yoona. Sau khi tìm được nó, cô nắm lấy nó và vỗ vỗ thật nhẹ. Yoona cũng đã muốn nắm lại bàn tay đó, nhưng cô quá nhút nhát.
“Yoona, Yuri từng là người xấu, quậy phá, quá tự tin, ngạo mạn hay bất cứ cái gì đó đối với cậu. Nhưng giờ chị ấy đã thay đổi. Và…”
“Thay đổi? Chị ấy chỉ đang cố gắng trở nên tốt hơn! Con người không bao giờ thay đổi. Và KHÔNG – mình vẫn nghĩ chị ấy là người xấu, quậy phá, quá tự tin, ngạo mạn hay bất cứ cái gì đó đối với mình.”
“Cậu có chắc đó là bởi vì tính cách của chị ấy khiến cậu tức giận hay chỉ vì mình?” Seohyun thốt lên, kéo tay cô ra.
“Cả hai! Trước khi có vụ tai nạn của cậu, mình vẫn có thể chịu đựng chị ấy – mặc dù mình đã rất tổn thương. Mình đã giữ những điều bực tức trong lòng quá lâu và…vụ tai nạn của cậu đã khiến tớ không thể chịu nỗi nữa !” Yoona hét lên, “Cậu có biết cảm giác đó như thế nào không ? Khi thấy người mà mình yêu mến chỉ sống trong thế giới riêng của chị ấy? Khi người chị ruột của mình đẩy mình ra xa và chọn bạn của chị ấy thay vì em gái mình?”
Seohyun chị lắng nghe, mặt cô vẫn nhìn về phía chân trời. Bây giờ, mặt trời dường như đã lặn mất tăm.
“Mình thật sự tổn thương…mình rất cần chị ấy, nhưng chị ấy đã không ở đó như trước đây. Mình và chị ấy đã không còn nói chuyện với nhau nữa….không cười với nhau nữa – chị ấy chỉ cho mình tiền, nấu ăn và…chị ấy chỉ giống như một người bảo hộ hay gì đó nhưng….sự quan tâm chăm sóc….chỉ là…”
Seohyun chớp mắt. Cô quay sang Yoona và tất cả những gì cô nhìn thấy là gương mặt không rõ ràng của Yoona, nhưng từ những gì cô nghe thấy, cô nhận ra rằng Yoona đang khóc.
“Cậu không biết nó như thế nào đâu…” Yoona khóc thút thít, “Và vụ tai nạn nó đã khiến mọi chuyện tệ hơn…”
“Yoona, đã 3 năm rồi và…”
“Đó mới là vấn đề ! 3 NĂM, và lỗi lầm của chị ấy vẫn còn đó ! Và nó không bao giờ được sửa chữa ! Cậu vẫn không nhìn thấy được !” Yoona hét lên với Seohyun, nước mắt chảy thanh từng dóng trên đôi má cô. Có một khoảng lặng giữa hai người họ khi mặt trời hoàn toàn lặn mất dưới biển.
Seohyun thở dài và nhìn xuống nói,
“Đã 3 năm rồi, và đã đến lúc cậu nên chấp nhận và tha thứ cho chị ấy…như điều mình đã làm cách đây 3 năm”
---------------
“Mình rất vui vì cậu đã kéo mình ra khỏi buổi tiệc đó”
Yuri quẹt quẹt chân trên cát khi Jessica cười khúc khích. Yuri không thích không khí của những bữa tiệc trên bãi biển, và nơi đó khá là nóng bức và hỗn loạn. Hay có lẽ, cô chỉ muốn được ở cạnh Jessica.
“Cậu không thích những bữa tiệc, đúng không?" Jessica hỏi, “Vậy cậu thích ở nhà một mình hơn phải không?”
“Đại loại là vậy” Yuri nói, “Mình không thích những nơi đông người, và không thích uống thứ không phải dành mình” Cô nhìn Jessica và họ tiếp tục đi dọc bãi biển.
“Mình kéo cậu ra khỏi đó là có lý do” Jessica nói, rồi đứng lại. Yuri bắt đầu lúng túng khi nghe giọng nói của cô, “Về…về chuyện lần trước…khi cậu ngất trong phòng của cậu…”
Yuri hít hơi thật sâu, và đút bàn tay lạnh ngắt của cô vào trong túi áo. Cô không muốn nói về chuyện đó, nhưng Jessica có vẻ như rất lo lắng….Yuri không muốn khiến cho Jessica lo lắng.
“Oh, chuyện đó” Yuri bắt đầu, “Mình không sao, đừng lo. Mình thường hay như thế từ khi mình…”
Jessica chớp mắt. “ …khi cậu…. ?”
Yuri đã nghĩ tới lý do thật sự, nhưng cô quyết định giấu nó đi. Bởi vì, nó chỉ khiến Jessica lo lắng thêm thôi. Thay vào đó, cô nghĩ đến cách trêu đùa với Jessica.
“Khi mình gặp những cô gái xinh đẹp”
Mắt Jessica mở to. Hàm cô như rớt xuống và kéo theo đó là một cái véo thật mạnh vào vai Yuri, “YAH ! CÓ PHẢI CHÚNG TA ĐANG NÓI VỀ EM HỌ CỦA MÌNH Ở ĐÂY KHÔNG ?"
“Không ! không phải em ấy ! Ý mình là, không phải em ấy không xinh đẹp. Mình đang nói về…” Yuri nói. Cô nhìn Jessica một lúc, Jessica đang đưa mắt nhìn vào ánh trăng, tóc cô tung bay trong làn gió biển. Ngay lúc đó, một lần nữa – Yuri có vẻ như đã rơi vào lưới tình của cô ấy. Yuri cúi người về phía trước, may mắn cho cô là Jessica không di chuyển cho đến khi gương mặt Yuri đến gần hơn.
“Mình đang nói về cậu”
Yuri bắt đầu cảm thấy lúng túng hơn. Bây giờ Jessica sẽ nghĩ gì về cô ? Yuri vẫn đứng yên đó, chờ đợi một lời đáp từ Jessica.
Trong khi đó, trái tim Jessica đã tan ra mất rồi. Cô không biết tại sao nhưng vẻ quyến rũ của Yuri luôn luôn khiến cô phải chú ý, nó như một câu thân chú đầy ma thuật, “Mình ư ?”
Jessica không muốn kiềm chế cảm xúc nữa, nhưng thay vào đó – cô muốn bộc lộ tất cả vào tối nay. Cô chầm rãi nghiêng người về phía trước, đặt tay mình lên cổ áo Yuri, kéo cô ấy lại gần hơn và gần hơn. Cô cảm nhận được hơi thở của Yuri và điều đó khiến cô thích thú.
Tai Yuri đỏ cả lên, chân và tay cô cứng như đá. Cô không biết nên làm gì, lúc đầu cô chỉ định trêu đùa nhưng giờ thì chuyện đã lái sang hướng khác.
Yuri nhắm mắt.
Jessica kéo cô gần hơn, đầu mũi họ chạm vào nhau. Họ cảm nhận hơi thở của nhau, trái tim họ đập cùng nhau.
Jessica cũng nhắm mắt.
Im lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng thở của họ, tiếng nhịp tim đang đập – và tiếng sóng vỗ vào bờ.
“Yuri…”
Môi họ chạm nhau. Ánh trăng tiếp tục chiếu sáng bên trên họ, và tiếng sóng vẫn vỗ vào bờ tạo thành nhịp điệu như một bài hát để chúc mừng cho hai con người lãng mạn này. Hai trái tim không còn rượt đuổi nhau nữa, thay vào đó chúng đập cùng nhịp với nhau khi Yuri và Jessica chìm đắm trong một nụ hôn đầy cháy bỏng.
3 năm đau khổ, 3 năm của tội lỗi, 3 năm cô phải tự đối mặt với sự cô đơn. Đã 3 năm, nhưng chỉ cần một nụ hôn với Jessica dường như đã giúp cô xua tan tất cả đi.
"Chúa ơi, cậu hoàn toàn thất bại. Mình không nghĩ rằng cậu sẽ lúng túng như thế trong lần hẹn hò đầu tiên của cậu’’
Sooyoung uống cái chai trong tay khi Yuri nhấp một ngụm nước trái cây. Cô chống khuỷu tay lên bàn và thở dài.
‘’Well, mình nghĩ là do mình quá mệt khi phải cõng cậu ấy trên lưng. Hehe !’’ Cô nói dối.
Yuri mỉm cười khi cô nhớ lại khoảnh khắc đó. Nó thật sự rất tuyệt, và mặc dù lần đó cô rất mệt – cảm giác có người nào đó đi cùng mình và làm cho ai đó mỉm cười (đặc biệt người đó lại là Jessica) đã giúp cho cô không còn cảm thấy kiệt sức nữa. Yuri nhớ lại những lúc cô ở bên Jessica, nó như giúp cô xua đi sự lạnh lẽo và bóng tối đang bao trùm lấy cô.
Nhưng, sự cố ngày hôm qua đã ảnh hưởng đến mối quan hệ vừa chớm nở của họ - và mọi chuyện có thể sẽ không còn như trước đối với Yuri, nhưng vẫn chưa đối với Jessica – bởi vì cô ấy vẫn chưa biết chuyện gì cả.
Seohyun là sinh viên năm nhất khi cô cố gắng gia nhập đội đua, được dẫn đầu bởi Yuri. Đêm hôm đó, Yuri và các bạn của cô đã lập nên một thử thách mạo hiểm và điều đó đã kết thúc bằng việc Seohyun bị tai nạn, khiến cho em ấy mất đi thị giác. Ngay lúc đó, Yuri không hề biết về chuyện Yoona và Seohyun là bạn thân của nhau – và sau khi biết điều đó, cảm giác tội lỗi trong cô lại càng nặng nề hơn.
Sau đó cô chuyển đến sống gần bờ biển, và đã 3 năm – cô sống xa Yoona và những rắc rối của cuộc sống nơi thành thị. Trong 3 năm đó, Yuri đã học được rất nhiều điều – từ từ bỏ được rượu, bỏ thuốc lá, sống một cách yên bình hơn, thay đổi từ một con người thường xuyên gây ra rắc rối và nổi loạn thành thành một con người khác – một người sống tốt hơn.
Nhưng quá khứ dường như không ngừng ám ảnh một Yuri đang dần “tốt hơn” này – vết thương đó sẽ không bao giờ lành, nó vẫn ở đó – Yuri dường như đã quen với nỗi đau và bóng đen ám ảnh đó
Sau khi gặp Seohyun lần đầu tiên sau vụ tai nạn, và sau khi biết Jessica là chị họ thân thiết nhất của Seohyun – vết thương ấy dường như rỉ máu một lần nữa.
“Yo, cậu vẫn đang lắng nghe đấy chứ?” Sooyoung than phiền, xoay xoay cái chai trước mặt Yuri. Yuri giật mình khỏi những suy nghĩ.
“Gì th…?’’
‘’Chết tiệt, Yuri. Cậu đang nghĩ gì thế ? Cậu vẫn đang mơ về Jessica đấy à?”
Yuri cười chế giễu – cô bắt chéo hai tay lại, hít một hơi thật sâu. “Nah…mình..uhm,có lẽ vậy”
Sooyoung vỗ nhẹ Yuri. Nụ cười trên mặt cô nhạt dần khi cô nhìn lên những chiếc đèn trong quán bar. Cô chớp mắt vài lần và với điều đó, Yuri nhận ra rằng Sooyoung cũng đang suy nghĩ điều gì đó.
“Thế còn cậu ? Cậu đang nghĩ gì thế?”
“Không có gì, mình nghĩ là mình cũng đang mơ mộng giống cậu thôi.” Sooyoung nói dối, dường như có gì đó khiến cô cảm thấy lúng túng.
---------------------
“Thật tốt khi cậu ở cùng với chị ấy ở một nơi yên bình như thế này"
“Không, Seohyun, không phải vậy”
Seohyun xoay chân và ngồi xuống cạnh Yoona trên đập ngăn nước biển. Yoona nhìn mặt trời lặn khi trái tim cô tiếp tục nhói đau. Nó có một chút ngọt ngào xen lẫn cay đắng, Seohyun đang ở đây – ngọt ngào, bời vì cô ấy là người bạn thân duy nhất (hay người cô yêu duy nhất) đang ở cạnh cô lúc này, nhưng cay đắng – bởi vì nó khiến cô không chỉ nhớ lại tình trạng hiện giờ của Seohyun mà còn cả cái quá khứ đen tối của Yuri.
“Cậu vẫn giận chị hấy sao?” Seohyun nói, cố tìm bàn tay Yoona. Sau khi tìm được nó, cô nắm lấy nó và vỗ vỗ thật nhẹ. Yoona cũng đã muốn nắm lại bàn tay đó, nhưng cô quá nhút nhát.
“Yoona, Yuri từng là người xấu, quậy phá, quá tự tin, ngạo mạn hay bất cứ cái gì đó đối với cậu. Nhưng giờ chị ấy đã thay đổi. Và…”
“Thay đổi? Chị ấy chỉ đang cố gắng trở nên tốt hơn! Con người không bao giờ thay đổi. Và KHÔNG – mình vẫn nghĩ chị ấy là người xấu, quậy phá, quá tự tin, ngạo mạn hay bất cứ cái gì đó đối với mình.”
“Cậu có chắc đó là bởi vì tính cách của chị ấy khiến cậu tức giận hay chỉ vì mình?” Seohyun thốt lên, kéo tay cô ra.
“Cả hai! Trước khi có vụ tai nạn của cậu, mình vẫn có thể chịu đựng chị ấy – mặc dù mình đã rất tổn thương. Mình đã giữ những điều bực tức trong lòng quá lâu và…vụ tai nạn của cậu đã khiến tớ không thể chịu nỗi nữa !” Yoona hét lên, “Cậu có biết cảm giác đó như thế nào không ? Khi thấy người mà mình yêu mến chỉ sống trong thế giới riêng của chị ấy? Khi người chị ruột của mình đẩy mình ra xa và chọn bạn của chị ấy thay vì em gái mình?”
Seohyun chị lắng nghe, mặt cô vẫn nhìn về phía chân trời. Bây giờ, mặt trời dường như đã lặn mất tăm.
“Mình thật sự tổn thương…mình rất cần chị ấy, nhưng chị ấy đã không ở đó như trước đây. Mình và chị ấy đã không còn nói chuyện với nhau nữa….không cười với nhau nữa – chị ấy chỉ cho mình tiền, nấu ăn và…chị ấy chỉ giống như một người bảo hộ hay gì đó nhưng….sự quan tâm chăm sóc….chỉ là…”
Seohyun chớp mắt. Cô quay sang Yoona và tất cả những gì cô nhìn thấy là gương mặt không rõ ràng của Yoona, nhưng từ những gì cô nghe thấy, cô nhận ra rằng Yoona đang khóc.
“Cậu không biết nó như thế nào đâu…” Yoona khóc thút thít, “Và vụ tai nạn nó đã khiến mọi chuyện tệ hơn…”
“Yoona, đã 3 năm rồi và…”
“Đó mới là vấn đề ! 3 NĂM, và lỗi lầm của chị ấy vẫn còn đó ! Và nó không bao giờ được sửa chữa ! Cậu vẫn không nhìn thấy được !” Yoona hét lên với Seohyun, nước mắt chảy thanh từng dóng trên đôi má cô. Có một khoảng lặng giữa hai người họ khi mặt trời hoàn toàn lặn mất dưới biển.
Seohyun thở dài và nhìn xuống nói,
“Đã 3 năm rồi, và đã đến lúc cậu nên chấp nhận và tha thứ cho chị ấy…như điều mình đã làm cách đây 3 năm”
---------------
“Mình rất vui vì cậu đã kéo mình ra khỏi buổi tiệc đó”
Yuri quẹt quẹt chân trên cát khi Jessica cười khúc khích. Yuri không thích không khí của những bữa tiệc trên bãi biển, và nơi đó khá là nóng bức và hỗn loạn. Hay có lẽ, cô chỉ muốn được ở cạnh Jessica.
“Cậu không thích những bữa tiệc, đúng không?" Jessica hỏi, “Vậy cậu thích ở nhà một mình hơn phải không?”
“Đại loại là vậy” Yuri nói, “Mình không thích những nơi đông người, và không thích uống thứ không phải dành mình” Cô nhìn Jessica và họ tiếp tục đi dọc bãi biển.
“Mình kéo cậu ra khỏi đó là có lý do” Jessica nói, rồi đứng lại. Yuri bắt đầu lúng túng khi nghe giọng nói của cô, “Về…về chuyện lần trước…khi cậu ngất trong phòng của cậu…”
Yuri hít hơi thật sâu, và đút bàn tay lạnh ngắt của cô vào trong túi áo. Cô không muốn nói về chuyện đó, nhưng Jessica có vẻ như rất lo lắng….Yuri không muốn khiến cho Jessica lo lắng.
“Oh, chuyện đó” Yuri bắt đầu, “Mình không sao, đừng lo. Mình thường hay như thế từ khi mình…”
Jessica chớp mắt. “ …khi cậu…. ?”
Yuri đã nghĩ tới lý do thật sự, nhưng cô quyết định giấu nó đi. Bởi vì, nó chỉ khiến Jessica lo lắng thêm thôi. Thay vào đó, cô nghĩ đến cách trêu đùa với Jessica.
“Khi mình gặp những cô gái xinh đẹp”
Mắt Jessica mở to. Hàm cô như rớt xuống và kéo theo đó là một cái véo thật mạnh vào vai Yuri, “YAH ! CÓ PHẢI CHÚNG TA ĐANG NÓI VỀ EM HỌ CỦA MÌNH Ở ĐÂY KHÔNG ?"
“Không ! không phải em ấy ! Ý mình là, không phải em ấy không xinh đẹp. Mình đang nói về…” Yuri nói. Cô nhìn Jessica một lúc, Jessica đang đưa mắt nhìn vào ánh trăng, tóc cô tung bay trong làn gió biển. Ngay lúc đó, một lần nữa – Yuri có vẻ như đã rơi vào lưới tình của cô ấy. Yuri cúi người về phía trước, may mắn cho cô là Jessica không di chuyển cho đến khi gương mặt Yuri đến gần hơn.
“Mình đang nói về cậu”
Yuri bắt đầu cảm thấy lúng túng hơn. Bây giờ Jessica sẽ nghĩ gì về cô ? Yuri vẫn đứng yên đó, chờ đợi một lời đáp từ Jessica.
Trong khi đó, trái tim Jessica đã tan ra mất rồi. Cô không biết tại sao nhưng vẻ quyến rũ của Yuri luôn luôn khiến cô phải chú ý, nó như một câu thân chú đầy ma thuật, “Mình ư ?”
Jessica không muốn kiềm chế cảm xúc nữa, nhưng thay vào đó – cô muốn bộc lộ tất cả vào tối nay. Cô chầm rãi nghiêng người về phía trước, đặt tay mình lên cổ áo Yuri, kéo cô ấy lại gần hơn và gần hơn. Cô cảm nhận được hơi thở của Yuri và điều đó khiến cô thích thú.
Tai Yuri đỏ cả lên, chân và tay cô cứng như đá. Cô không biết nên làm gì, lúc đầu cô chỉ định trêu đùa nhưng giờ thì chuyện đã lái sang hướng khác.
Yuri nhắm mắt.
Jessica kéo cô gần hơn, đầu mũi họ chạm vào nhau. Họ cảm nhận hơi thở của nhau, trái tim họ đập cùng nhau.
Jessica cũng nhắm mắt.
Im lặng. Âm thanh duy nhất là tiếng thở của họ, tiếng nhịp tim đang đập – và tiếng sóng vỗ vào bờ.
“Yuri…”
Môi họ chạm nhau. Ánh trăng tiếp tục chiếu sáng bên trên họ, và tiếng sóng vẫn vỗ vào bờ tạo thành nhịp điệu như một bài hát để chúc mừng cho hai con người lãng mạn này. Hai trái tim không còn rượt đuổi nhau nữa, thay vào đó chúng đập cùng nhịp với nhau khi Yuri và Jessica chìm đắm trong một nụ hôn đầy cháy bỏng.
3 năm đau khổ, 3 năm của tội lỗi, 3 năm cô phải tự đối mặt với sự cô đơn. Đã 3 năm, nhưng chỉ cần một nụ hôn với Jessica dường như đã giúp cô xua tan tất cả đi.
Chapter 10 : UNSAID
Taeyeon dựa cằm trên bàn khi cô nghịch với chai mù tạt trước mặt. Tiffany đang quá chú tâm vào điện thoại nên cô không biết Taeyeon đang nhìn mình. Taeyeon nghĩ về những năm tháng mà họ ở cùng nhau – cách họ đối xử với nhau, cách họ hôn nhau hay make love với nhau, cách họ nắm tay nhau, ….và cách họ cư xử với nhau nhưng những người yêu nhau.
Hai người thật sự chưa bao giờ nói về tình cảm của họ. Mặc dù Taeyeon thích điều đó, nhưng cô vẫn có chút bối rối ở trong lòng. Họ là gì của nhau? Có phải họ là bạn thân hay nhiều hơn thế? Đây chỉ là trò chơi hay là sự thật? Và cuối cùng, Tiffany có nghĩ như cô không?
Đối với Tiffany, thì điều đó không là gì nhưng đối với Taeyeon – nó là tất cả.
“Taengoo, tại sao cậu lại nhìn mình như vậy?”
Taeyeon nhìn sang chỗ khác và mỉm cười, “Mình chỉ đang mơ giữa ban ngày thôi”
Gương mặt Tiffany một lần nữa lại hiện lên đôi mắt cười không thể thể cưỡng lại được , ánh nắng mặt trời từ ngoài cửa số khiến cho gương mặt cô ấy bỗng bừng sáng đẹp rực rỡ. Bình thường, Taeyeon sẽ đỏ mặt và lòng đầy ngưỡng mộ, nhưng lần này – nó thật khác biệt.
“Mình yêu cô gái này”, Cô nghĩ trong đầu. Tiffany đang nói gì đó, nhưng cô không chú ý. Cô tự mỉm cười khi câu nói đó cứ lập lại trong đầu cô, hy vọng rằng Tiffany có thể đọc được suy nghĩ của cô.
------------
“Ahh!”
Sunny nắm chặt kệ sách khi cái thang bất thình lình bị giật mạnh. Cô hít một thật sâu thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục sắp xếp các quyển sách.
“Wow, cậu vẫn thích mặc màu đỏ nhỉ?”
Sunny nhìn xuống và thấy Sooyoung đang nhìn lên từ phía dưới. Tay cô ấy đang giữ chặt cái thang.
“YAH ! CẬU THẬT LÀ HƯ HỎNG!”
Cô bỏ một quyển xách rơi trúng đầu Sooyoung và nhanh chóng leo xuống thang. “Cậu muốn gì đây?”
Sooyoung xoa xoa đầu “Ôi, cái này đau lắm đấy. Mình đến đây mua sách. Cậu thể giới thiệu cho mình không ? Quyển nào đó…thật lãng mạn”
Sunny nhướng mày, “Cậu không thích đọc sách, sao giờ cậu lại muốn đọc thứ đó?”
“Sao cậu lại quan tâm đến chuyện đó?”
Sunny bĩu môi và bước đi. Cô đến gần một trong những cái kệ sách, với tấm biển “tiểu thuyết lãng mạn” được viết treo trên cao.
“Mình không quan tâm, chỉ là….những quyển sách thuộc thể loại này không dành cho những người thích những trò chơi ngu ngốc”
Sooyoung đi phía sau cô, “Trò chơi ngu ngốc ? Pfft, mình định tặng nó cho người khác”
Sunny ngưng lại, “cho người khác ?...”. Sooyoung không bao giờ thích tặng sách cho người khác như một món quà – hay đại loại thế. Người này chắc hẳn rất quan trọng, có nghĩa là bây giờ Sooyoung đang gặp gỡ ai đó. Khi nhận ra điều đó, Sunny cảm thấy có chút nhói đau bên trong
“Oh. Pfft! Cho ai?"
“Cho người mình thích”
Sunny cười một cách chế nhạo nhưng thâm tâm cô thật sự rất đau. Nhưng tai sao ? Có phải là cô vẫn còn yêu Sooyoung không?
Sooyoung làm rối tóc Sunny, “Được rồi, mình đang tìm một quyển sách. Cô ấy rất thích đọc sách – mình hy vọng cô ấy sẽ thích nó”
Cô cười thầm và nói với Sunny, “Quay trở lại công việc đi, nhóc lùn”
Sunny vẫn đứng đó khi Sooyoung đọc lướt qua quyển sách lãng mạn trước mặt cô. Tại sao cô lại đau lòng? Tại sao cô lại bị ảnh hưởng? Có phải cô vẫn còn yêu cô ấy không?
“Sao cũng được” Sunny quay đi, để Sooyoung không nhìn thấy đôi môi cô đang run lên vì đau đớn. Đó là một trong những lý do tại sao họ đã chia tay nhau – họ luôn che giấu đi nỗi đau.
-------------------
“Thôi nào….hãy nắm chặt mình”
“Khônggggg ! Mình sợ”
“Chỉ cần…chỉ cần nắm chặt mình thôi. Tin mình đi, được không?”
Jessica giữ cái ván lướt sóng trong khi Yuri thì đang leo lên nó. Những cơn sóng không quá mạnh, nhưng chứng sợ nước thì không gì giúp được.
“Yuri, đừng có như con nít nữa”
Yuri bĩu môi và cắn chặt môi dưới, “Đó không phải là lỗi của mình ! Mình rất sợ nước!”
Jessica cười lớn trước một Yuri nhút nhát mà trước đây chưa bao giờ cô nhìn thấy. Cô nhìn Yuri một cách tinh quái.
“Gì thế?” Yuri hỏi và vẫn bĩu môi. Jessica thì vẫn đang cười không dứt.
“Chờ - chờ đã….Đừng nghĩ đến chuyện…”
Jessica dùng sức lật cái ván lướt sóng. Cô cười lớn hơn khi Yuri hét lên thật lớn.
“CỨU VỚI ! CỨU VỚI!” Yuri hét lên, tay giơ lên cao. Jessica chầm chậm đến gần Yuri trong khi vẫn đang cười khúc khích.
Ngay khi nhìn thấy Jessica, Yuri nhảy ngay vào người cô ấy, tay cô giữ chặt cổ Jessica. Jessica cười lớn hơn nữa khi Yuri vẫn tiếp tục la hét.
“HAHA! Chưa bao giờ tưởng tượng cậu sẽ như thế! Chỉ sâu có 3 feet mà cậu đã hét lớn đến vậy”
Yuri hờn dỗi, nhưng tay cô vẫn ôm chặt Jessica. Jessica vẫn cười lớn và cô nghĩ khía cạnh này của Yuri thật đáng yêu. Và, cô không do dự nghiêng người về phía trước để hôn vào má Yuri. Yuri ngừng la hét ngay khi Jessica hôn cô.
Nỗi sợ đã giảm bớt, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không còn sợ hãi nữa. Nó chỉ là …tạm thời biến mất.
--------------
“Yoona, không!”
Yoona đứng ở hiên nhà, hai tay băt chéo trước ngực, “Vậy thì sao ? Cậu muốn họ yêu nhau bằng sự dối trá sao?”
Seohyun hít một hơi thật sâu, “Yoona, hãy để Yuri tự nói với chị ấy. Hãy để việc đó cho chị ấy”
Sự tức giận trong người Yoona không thể làm dịu lại mặc cho những cơn gió lạnh từ biển thổi vào.
“Jessica có biết chuyện này không?”
“Chị ấy không biết đó là Yuri”
“Chị ấy sẽ nghĩ như thế nào về Yuri ? Ý mình là, sao những chuyện chị ấy đã làm”
Seohyun nói, “Dĩ nhiên chị ấy sẽ tức giận! Nhưng đó là chuyện cách đây 3 năm! Bây giờ cậu hãy để họ vui vẻ bên nhau, mình tin chắc rằng không sớm thì muộn Yuri cũng sẽ nói với chị ấy”
“Chị ấy sẽ không nói đâu! Cậu không hiểu chị ấy, Seohyun”
“Vậy cậu làm điều này vì lý do gì ? Trả thù ư ? TRẢ THÙ CŨNG KHÔNG LÀM MÌNH NHÌN THẤY LẠI ĐÂU, YOONA !”
Yoona thở hổn hển, cố kìm nén cơn giận. Cô nhìn Seohyun một cách đau đớn, người vẫn đang nhìn về phía đường chân trời.
“Trả thù không giải quyết được chuyện gì cả, Yoona. Và sự trả thù của cậu chỉ làm mọi chuyện tệ hơn – không phải là mình, mà là cho quan hệ của hai người họ, và cả quan hệ của cậu và Yuri. Có những chuyện tốt hơn thì không nên nói ra bời vì không phải ai cũng có quyền để nói điều đó ra! Phải đúng người nói!”
Yoona quay đi, “Nó đã tệ như thế này rồi. Còn có thể tệ như thề nào nữa?”
“Cậu là người duy nhất vẫn không vượt qua được chuyện này. Hãy để nó qua đi!” Seohyun nói và đứng dậy. Cô chầm chậm bước đi với cây gậy chỉ đường trong tay. Yoona nhìn cô bước đi, cô cố nuốt cơn giận vào trong…nhưng sau đó một lần nữa…
Như thức ăn bị từ chối nuốt vào cổ họng, cô quyết định sẽ nôn hết chúng ra.
Taeyeon dựa cằm trên bàn khi cô nghịch với chai mù tạt trước mặt. Tiffany đang quá chú tâm vào điện thoại nên cô không biết Taeyeon đang nhìn mình. Taeyeon nghĩ về những năm tháng mà họ ở cùng nhau – cách họ đối xử với nhau, cách họ hôn nhau hay make love với nhau, cách họ nắm tay nhau, ….và cách họ cư xử với nhau nhưng những người yêu nhau.
Hai người thật sự chưa bao giờ nói về tình cảm của họ. Mặc dù Taeyeon thích điều đó, nhưng cô vẫn có chút bối rối ở trong lòng. Họ là gì của nhau? Có phải họ là bạn thân hay nhiều hơn thế? Đây chỉ là trò chơi hay là sự thật? Và cuối cùng, Tiffany có nghĩ như cô không?
Đối với Tiffany, thì điều đó không là gì nhưng đối với Taeyeon – nó là tất cả.
“Taengoo, tại sao cậu lại nhìn mình như vậy?”
Taeyeon nhìn sang chỗ khác và mỉm cười, “Mình chỉ đang mơ giữa ban ngày thôi”
Gương mặt Tiffany một lần nữa lại hiện lên đôi mắt cười không thể thể cưỡng lại được , ánh nắng mặt trời từ ngoài cửa số khiến cho gương mặt cô ấy bỗng bừng sáng đẹp rực rỡ. Bình thường, Taeyeon sẽ đỏ mặt và lòng đầy ngưỡng mộ, nhưng lần này – nó thật khác biệt.
“Mình yêu cô gái này”, Cô nghĩ trong đầu. Tiffany đang nói gì đó, nhưng cô không chú ý. Cô tự mỉm cười khi câu nói đó cứ lập lại trong đầu cô, hy vọng rằng Tiffany có thể đọc được suy nghĩ của cô.
------------
“Ahh!”
Sunny nắm chặt kệ sách khi cái thang bất thình lình bị giật mạnh. Cô hít một thật sâu thở phào nhẹ nhõm và tiếp tục sắp xếp các quyển sách.
“Wow, cậu vẫn thích mặc màu đỏ nhỉ?”
Sunny nhìn xuống và thấy Sooyoung đang nhìn lên từ phía dưới. Tay cô ấy đang giữ chặt cái thang.
“YAH ! CẬU THẬT LÀ HƯ HỎNG!”
Cô bỏ một quyển xách rơi trúng đầu Sooyoung và nhanh chóng leo xuống thang. “Cậu muốn gì đây?”
Sooyoung xoa xoa đầu “Ôi, cái này đau lắm đấy. Mình đến đây mua sách. Cậu thể giới thiệu cho mình không ? Quyển nào đó…thật lãng mạn”
Sunny nhướng mày, “Cậu không thích đọc sách, sao giờ cậu lại muốn đọc thứ đó?”
“Sao cậu lại quan tâm đến chuyện đó?”
Sunny bĩu môi và bước đi. Cô đến gần một trong những cái kệ sách, với tấm biển “tiểu thuyết lãng mạn” được viết treo trên cao.
“Mình không quan tâm, chỉ là….những quyển sách thuộc thể loại này không dành cho những người thích những trò chơi ngu ngốc”
Sooyoung đi phía sau cô, “Trò chơi ngu ngốc ? Pfft, mình định tặng nó cho người khác”
Sunny ngưng lại, “cho người khác ?...”. Sooyoung không bao giờ thích tặng sách cho người khác như một món quà – hay đại loại thế. Người này chắc hẳn rất quan trọng, có nghĩa là bây giờ Sooyoung đang gặp gỡ ai đó. Khi nhận ra điều đó, Sunny cảm thấy có chút nhói đau bên trong
“Oh. Pfft! Cho ai?"
“Cho người mình thích”
Sunny cười một cách chế nhạo nhưng thâm tâm cô thật sự rất đau. Nhưng tai sao ? Có phải là cô vẫn còn yêu Sooyoung không?
Sooyoung làm rối tóc Sunny, “Được rồi, mình đang tìm một quyển sách. Cô ấy rất thích đọc sách – mình hy vọng cô ấy sẽ thích nó”
Cô cười thầm và nói với Sunny, “Quay trở lại công việc đi, nhóc lùn”
Sunny vẫn đứng đó khi Sooyoung đọc lướt qua quyển sách lãng mạn trước mặt cô. Tại sao cô lại đau lòng? Tại sao cô lại bị ảnh hưởng? Có phải cô vẫn còn yêu cô ấy không?
“Sao cũng được” Sunny quay đi, để Sooyoung không nhìn thấy đôi môi cô đang run lên vì đau đớn. Đó là một trong những lý do tại sao họ đã chia tay nhau – họ luôn che giấu đi nỗi đau.
-------------------
“Thôi nào….hãy nắm chặt mình”
“Khônggggg ! Mình sợ”
“Chỉ cần…chỉ cần nắm chặt mình thôi. Tin mình đi, được không?”
Jessica giữ cái ván lướt sóng trong khi Yuri thì đang leo lên nó. Những cơn sóng không quá mạnh, nhưng chứng sợ nước thì không gì giúp được.
“Yuri, đừng có như con nít nữa”
Yuri bĩu môi và cắn chặt môi dưới, “Đó không phải là lỗi của mình ! Mình rất sợ nước!”
Jessica cười lớn trước một Yuri nhút nhát mà trước đây chưa bao giờ cô nhìn thấy. Cô nhìn Yuri một cách tinh quái.
“Gì thế?” Yuri hỏi và vẫn bĩu môi. Jessica thì vẫn đang cười không dứt.
“Chờ - chờ đã….Đừng nghĩ đến chuyện…”
Jessica dùng sức lật cái ván lướt sóng. Cô cười lớn hơn khi Yuri hét lên thật lớn.
“CỨU VỚI ! CỨU VỚI!” Yuri hét lên, tay giơ lên cao. Jessica chầm chậm đến gần Yuri trong khi vẫn đang cười khúc khích.
Ngay khi nhìn thấy Jessica, Yuri nhảy ngay vào người cô ấy, tay cô giữ chặt cổ Jessica. Jessica cười lớn hơn nữa khi Yuri vẫn tiếp tục la hét.
“HAHA! Chưa bao giờ tưởng tượng cậu sẽ như thế! Chỉ sâu có 3 feet mà cậu đã hét lớn đến vậy”
Yuri hờn dỗi, nhưng tay cô vẫn ôm chặt Jessica. Jessica vẫn cười lớn và cô nghĩ khía cạnh này của Yuri thật đáng yêu. Và, cô không do dự nghiêng người về phía trước để hôn vào má Yuri. Yuri ngừng la hét ngay khi Jessica hôn cô.
Nỗi sợ đã giảm bớt, nhưng điều đó không có nghĩa là cô không còn sợ hãi nữa. Nó chỉ là …tạm thời biến mất.
--------------
“Yoona, không!”
Yoona đứng ở hiên nhà, hai tay băt chéo trước ngực, “Vậy thì sao ? Cậu muốn họ yêu nhau bằng sự dối trá sao?”
Seohyun hít một hơi thật sâu, “Yoona, hãy để Yuri tự nói với chị ấy. Hãy để việc đó cho chị ấy”
Sự tức giận trong người Yoona không thể làm dịu lại mặc cho những cơn gió lạnh từ biển thổi vào.
“Jessica có biết chuyện này không?”
“Chị ấy không biết đó là Yuri”
“Chị ấy sẽ nghĩ như thế nào về Yuri ? Ý mình là, sao những chuyện chị ấy đã làm”
Seohyun nói, “Dĩ nhiên chị ấy sẽ tức giận! Nhưng đó là chuyện cách đây 3 năm! Bây giờ cậu hãy để họ vui vẻ bên nhau, mình tin chắc rằng không sớm thì muộn Yuri cũng sẽ nói với chị ấy”
“Chị ấy sẽ không nói đâu! Cậu không hiểu chị ấy, Seohyun”
“Vậy cậu làm điều này vì lý do gì ? Trả thù ư ? TRẢ THÙ CŨNG KHÔNG LÀM MÌNH NHÌN THẤY LẠI ĐÂU, YOONA !”
Yoona thở hổn hển, cố kìm nén cơn giận. Cô nhìn Seohyun một cách đau đớn, người vẫn đang nhìn về phía đường chân trời.
“Trả thù không giải quyết được chuyện gì cả, Yoona. Và sự trả thù của cậu chỉ làm mọi chuyện tệ hơn – không phải là mình, mà là cho quan hệ của hai người họ, và cả quan hệ của cậu và Yuri. Có những chuyện tốt hơn thì không nên nói ra bời vì không phải ai cũng có quyền để nói điều đó ra! Phải đúng người nói!”
Yoona quay đi, “Nó đã tệ như thế này rồi. Còn có thể tệ như thề nào nữa?”
“Cậu là người duy nhất vẫn không vượt qua được chuyện này. Hãy để nó qua đi!” Seohyun nói và đứng dậy. Cô chầm chậm bước đi với cây gậy chỉ đường trong tay. Yoona nhìn cô bước đi, cô cố nuốt cơn giận vào trong…nhưng sau đó một lần nữa…
Như thức ăn bị từ chối nuốt vào cổ họng, cô quyết định sẽ nôn hết chúng ra.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét