Chủ Nhật, 9 tháng 12, 2012

Star star star (Chap 5 - 7)



Chapter 5 : EYES

Yuri thở hổn hển và ngồi xuống cát. Cô lau mồ hôi trên trán trong khi tay kia thì giữ chặt ngực mình – cô đã chạy bộ được 30’, và bầu trời lúc này thì như trộn lẫn giữa hai màu cam và xanh lam. Mặt trời vừa nhú lên từ phía chân trời và bãi biển thì cũng dần trở nên đông đúc.

Yuri gạt những kí ức sang một bên và nhìn mặt trời mọc, cô nghĩ: 

"Mình nên dừng việc nghĩ ngợi về quá khứ. Hãy nhìn vào bầu trời xinh đẹp phía trước, mình nghĩ là khi mình sống thêm một ngày nữa thì mình sẽ có cơ hội để tiếp tục bước đi và sữa chữa lỗi lầm của mình. Ý mình là, một ngày không thể nào kéo dài mãi mãi, …và sẽ có ngày mai – điều đó có nghĩa là chúng ta luôn luôn có thể bước lên phía trước…và chúng ta sẽ không bao giờ hết cơ hội”


(Hãy chú ý những dòng in đậm mà Jullian đánh dấu nhé)



Yuri mỉm cười với chính mình, "Thay vì cứ níu kéo mãi cái quá khứ ấy, thì mình nên tập trung cho hiện tai. Hơn nữa, cuộc đời khá ngắn ngủi và chúng ta cần làm tất cả những điều mà chúng ta muốn”


Cô đứng dậy, hít một hơi thật sâu, đi về phía căn nhà. Cô tự khâm phục bản thân mình vì đã có những suy nghĩ tích cực như vậy. Yoona vừa chộp lấy chai nước trong tủ lạnh và quay ra.

“Oh, em thức rồi à”

‘’Dĩ nhiên”

“Hôm nay những cơn sóng ở bên ngoài rất đẹp, em có muốn đi dạo quanh không?”

Yoona chỉ liếc nhìn Yuri rồi đi vào phòng khách, mở TV lên. Yuri nhìn theo cô và thở dài. Cô thấy bữa sáng đã sẵn sàng ở trên bàn, cô nói, “Siwon đã chuẩn bị cái này ư ? Anh ấy đi…?”

“Đi với bạn”

“Well, chị nghĩ chúng ta sẽ…”

“Không phải chị phải đi đâu đó sao ?”

Yuri ngừng nói khi miệng cô vẫn còn mở ra. Cô hơi buồn khi nghe lời từ chối trực tiếp của Yoona nhưng sau đó cô nhớ đến con chó, cô phải đem trả nó. Cô ngậm miệng lại, nhìn Yoona một cái và đi lên lầu thay quần áo.

-------------

KNOCK KNOCK

Cuối cùng cô cũng có thể nghe hàng xóm của mình nói chuyện – sau nhiều năm chỉ quan sát lẫn nhau. Yuri nghĩ rằng cô và người hàng xóm này đã quá quen thuộc với nhau rồi. Điều đó khiến cô lo lắng, không thoải mái và hơi kỳ lạ. Cô không thể cư xử như bình thường, bời vì nó không giống như là họ chưa từng gặp nhau – well, yeah, họ chưa bao giờ gặp nhau một cách chính thức nhưng thay vào đó, nó giống như là họ đã là bạn với nhau rồi…khi họ giao tiếp gián tiếp với nhau.

Mỗi buổi tối, Yuri đứng ở cửa sổ của cô và thấy người hàng xóm này đang đọc sách – và mỗi lần như vậy cô đều thấy cô ấy nhìn lại mình. Mỗi buồi sáng sớm, khi cô chạy bộ, cô sẽ thấy cô ấy nhìn cô từ ban công. Mỗi buổi chiều, trong khi Yuri đi dạo gần bờ biển với chiếc camera của mình, cô sẽ thấy người hàng xóm này đang lướt sóng cùng những người bạn của cô, những người mà cô thường hay đi cùng trong những bữa tiệc đêm. Yuri luôn tìm cách thoát khỏi nhưng cuộc chơi bên ngoài – đơn giản vì cô không thích chúng



“Vâng ?”

Yuri bị ngắt ngang giữa dòng suy nghĩ, và thấy trước mặt mình là người phụ nữ trung niên, có vẻ như đây là mẹ của người hàng xóm này. Cô cúi chào và cô nở nụ cười.

“Oh –uhmmm, cháu đến để trả con chó. Có phải nó của bác không ạ?’

“BLUEY !”


Con chó sủa lên vui sướng và vẫy vẫy đuôi khi người phụ nữ ôm lấy nó. Yuri mìm cười khi nhìn hai người họ.

“Well…bây giờ cháu phải đi” Yuri nói, giọng nữa buồn nữa vui. Người phụ nữ đứng dậy và cảm ơn cô. Trước khi Yuri bước đi xa hơn, một suy nghĩ hiện lên trong đầu bà Jung…


“Cô bé này sống ở bên cạnh đúng không nhỉ ? Cái người mà Jessica thường hay nhìn…và cô ấy cũng là người duy nhất không kết bạn với ai. Hmmm, …sẽ không sao nếu mình mời cô bé vào nhà chứ” bà mìm cười khi gọi to, “HEY ! CÔ BÉ”


Yuri quay lại, “Vâng, thưa bác…bác…”

“Là bác Jung, và cháu là…?’

‘’Yuri’’

‘’Yuri, cháu có muốn vào nhà bác không ?’’

-------------

"Vậy ba mẹ cháu đang ở nước ngoài và cháu sống một mình à?’’

"Vâng ạ"

"Cháu hẳn là rất cô đơn …’’


"Cũng không nhiều đâu , chỉ có…một chút thôi’’

Yuri ngồi một cách ngượng ngùng và hơi không thoải mái khi bà Jung đang chuẩn bị món gì đó cho cô. Cô nhìn quanh nhà, và thấy vài khung hình trên tường. Cô nhìn chúng thật tì mỉ, và phát hiện rằng người hàng xóm của cô là con một, và gia đình này có vẻ rất khắng khít với nhau. Có một tấm hình của ba cô ấy thu hút sự chú ý của cô – có vài bông hồng trắng được trang trí xung quanh khung hình, và một cây nến được thắp lên đặt cách đó không xa. Sau đó Yuri hiểu rằng ba của cô ấy chắc là đã qua đời.


"Well, thật lòng – bác đã để ý cháu nhiều năm nay rồi….bác rất vui vì cuối cùng cháu cũng đế đây và nói chuyện" Bà Jung vui mừng nói, "Ý bác là, cháu là người hàng xóm duy nhất mà chúng tôi không giao thiệp, haha"
 
Yuri mỉm cười và nhìn xuống giày của cô. Bluey đang ngồi cạnh cô, với cái lưỡi thè ra ngoài.


Cánh cửa bỗng bật mở và một cô gái tóc vàng bước vào trong. Ngay khoảnh khắc ấy, Yuri nhìn cô gái từ dưới lên trên. Cô ấy chỉ mặc bikini, và thân hình cô ấy thì bị ướt bởi nước biển. Yuri nhìn thấy thân hình cô gái ấy sáng lấp lánh như thế nào trong những tia nắng, và từng giọt nước biển lăn dài trên làn da của cô gái ấy….Cô không còn còn nghe thấy tiếng bác Jung đang nói gì nữa, nhưng thay vào đó – âm thanh của tiếng tim đập nhanh và những ý nghĩ đen tối bỗng xuất hiện khi ý thức của cô dường như đã bị lấy mất. Cô tiếp tục nhìn lên – và cuối cùng, một lần nữa, mắt họ lại chạm nhau. Ngay lúc đó, cô như thoát khỏi sự cám dỗ (well, thật ra cô đã hoàn toàn bị cám dỗ vì nó) và thay đổi ánh nhìn của mình.

Kể từ lúc đó, trái tim cô không bao giờ còn đập giống như nhịp đập trước đây của nó.

-------------

Jessica không rời khỏi ánh mắt của cô gái ấy. Trước đây cô và cô ấy ở trong hai căn nhà khác nhau, nhưng giờ đây, cô đang đứng cách người đó chỉ vài feet. Mặc dù ánh mắt họ vẫn gặp nhau, nhưng cái nhìn này có hơi đặc biệt và khác lạ….nếu như trước đây nó chỉ có sự tò mò và bí ẩn, thì giờ đây nó có gì đó sâu sắc hơn…có thêm gì đó, sự mê hoặc, sự hấp dẫn, sự quyến rũ và thôi miên. Bây giờ, cô không biết dùng từ gì để diễn tả nó, nhưng một ngày nào đó cô sẽ tìm ra…

Tuy có hơi phóng đại, nhưng nó thật sự đem đến cho cô cảm giác đó

Bà Jung ngừng nói khi nhận ra rằng không ai lắng nghe mình. Bà chuyển ánh nhìn từ Yuri sang Jessica, và nở một nụ cười thật tươi. "Đây là cách con chào đón khách tời nhà mình ư, mau đi thay đồ đi’"

Jessica giật mình, và mỉm cười. Cô ôm mẹ và nhanh chóng chạy lên lầu.


---------------
Taeyeon tiếp tục hôn Tiffany


Tiffany đáp lại nụ hôn của Taeyeon và điều đó thật sự kích thích Taeyeon. Cô cúi về phía trước và gìm chặt Tiff xuống giường, nắm chặt lấy hai tay cô ấy. Cô tiếp tục hôn một cách cháy bỏng khi lưỡi họ quấn lấy nhau. Tiffany bật tiếng rên khi Taeyeon trượt nụ hôn xuống cổ cô. 

"Bây giờ mình thật sự rất buồn ngủ Taeng. Mình nghĩ cậu cũng say vì rượu mà đã mình uống…"

Taeyeon cười toa toét và di chuyển lên phía tai của Tiffany, "Đó là lỗi của cậu”. Cô thì thầm, hơi thở ấm nóng của cô và đôi môi đó chạm vào tai Tiffany. Tiffany cười thầm rồi đẩy Taeyeon ra.


“Để mình ngủ” Tiffany nói, “Nếu không …thì mình sẽ không có đủ sức để làm chuyện đó…”

Taeyeon mỉm cười và ngồi trên giường “Tốt thôi”

Tiffany vòng tay qua cổ Taeyeon từ phía sau và đặt cằm cô trên vai Taeyeon. “Cậu rất là cute. Đó là lý do vì sao mình thích cậu”

Họ nhìn vào mắt nhau, và từ ánh nhìn đó, họ có thể biết được người kia đang cảm thấy như thế nào.

Tiffany hôn lên má Taeyeon rồi nằm xuống giường. Taeyeon nhìn Tiffany khi ánh nắng mặt trời chiếu vào cô ấy, và mỉm cười khi cô nhận ra rằng mỗi ngày qua đi cô gái này lại càng trở nên xinh đẹp hơn.

------------

Cô gái nhắm mắt khi cô nghe tiếng sóng biển. Cô hít một hơi thật sâu và mỉm cười khi chiếc xe đang đi gần biển, “Hãy cẩn thận nha con, okay?”

“Vâng, thưa mẹ” cô trả lời, “Mẹ đừng lo lắng”

Chiếc xe dừng lại khi tới nơi, cô bước ra ngoài. Cô cảm nhận những cơn gió biển đang quấn lấy người mình, cùng với hơi ấm từ ánh nắng mặt trời. Cô cảm thấy rất vui. Mẹ cô đến gần cô, “Hãy cẫn thận nhé. Và hãy vui vẻ ở đây”

Cô đeo túi xách, vuốt tóc ra sau và ôm mẹ lại mẹ cô , thì thầm

“Con yêu mẹ, lái xe cẩn thận nhé”


--------------------






Chapter 6 : NEAR

“Xin lỗi về việc của mẹ mình” 

“Nahh- không sao"


Bà Jung đã bảo Yuri ở lại nhà lâu hơn một chút để giúp bà sửa giúp chiếc xe hơi. Từng là một tay đua có hạng, Yuri không do dự để có thể thể hiện kỹ năng của mình. Ít nhất, đây cũng sẽ là cơ hội để cô có thể nói chuyện riêng với Jessica – hay có lẽ, chỉ để gây ấn tượng.


“Vậy, cậu đã ở đây từ…” Yuri bắt đầu, mắt vẫn nhìn vào chỗ đang sửa bên trong chiếc xe. Jesscica đang đứng bên cạnh cô quan sát.


“Từ khi mình còn nhỏ. Ba của mình lớn lên ở đây nên…” Jessica trả lời, “Sao cậu giỏi những việc này thế ?”

Yuri cười thầm và kéo một trong số những sợi dây, “Ở kiếp trước mình là một chiếc xe”

“Thật vậy sao ?” Jessica cười lớn, điều này đối với cô có vẻ hài hước. Nhưng Yuri thì ngược lại, cô bắt đầu lo lắng. Cô không muốn Jessica nghĩ rằng cô là một người lập dị

“Mình cũng vậy’ Jessica cười rúc rít trả lời. Điều đó giúp Yuri bớt lo lắng. “Cậu thật là ngốc, Kwon Yuri”

Jessica nhẹ nhàng dùng tay chạm vào Yuri. Yuri cảm thấy tóc mình được vén ra phía sau; sự đụng chạm của cô gái này có vẻ như đã kích thích cô- theo một cách tốt. Làn da họ chỉ cách nhau một inch, nhưng rõ ràng, trong thâm tâm của cả hai đều đang khá bối rối và nhận biết được điều đó.

“Vậy cậu từng…”

“Mình…mình từng là tay đua xe khi ở trường trong học” Yuri nói, cúi người ra phía trước. Khi cô làm như vậy, thì áo của cô bị kéo lên, để lộ phần dưới của tấm lưng. Jessica đã cố ngăn bản thân mình, nhưng cô vẫn nhìn xuống và nhận ra mình đã bị cám dỗ bời thân hình hấp dẫn và sexy back của Yuri. Làn da ngăm của Yuri tỏa sáng dưới ánh mặt trời bởi những giọt mồ hôi. Jessica cằn môi dười – nhưng chờ đã, tại sao cô lại bị quyến rũ bởi một cô gái ?

“W – Well,…bây giờ thì thế nào ? Cậu vẫn còn là một tay đua à ?’’ Jessica cố gắng nói và cư xử càng bình thường càng tốt. Yuri không nhìn lại và vẫn tiếp tục với công việc. Cô thật sự không thích nói đến chuyện trong quá khứ. Nhưng lúc này, vì Jessica, cô sẵn lòng nói vài điều với cô

"Mình – mình không còn đua xe nữa"

"Tại sao vậy?"

"Bời vì…mình muốn làm những việc khác…sống như một nghệ sĩ chẳng hạn"


‘’Tại sao lại như vậy?" Jessica lại cười tinh nghịch một lần nữa. 

Yuri khẽ thở dài, "Sao một người bạn mới wen như cậu, lại hỏi nhiều thế nhỉ!"

Jessica cười và để tóc Yuri về chỗ cũ, ‘’Bời vì mình không biết….chỉ là…chúng ta đã là hàng xóm nhiều năm và….mình đã nhìn thấy cậu rất nhiều lần và nó làm mình tò mò’’


Yuri nhướng mày, "Cậu đã thấy chúng ta theo dõi nhau ư?"

Điều này khiến Jessica cảm thấy không thoải mái trong lòng, nhưng cô không hề thể hiện điều đó ra bên ngoài. Thay vào đó, cô chỉ cười nhếch mép, ‘’Tại sao mình lại phải…’’


‘’Mình đã nhìn thấy cậu đang nhìn mình…Hầu như là mỗi ngày, khi mình chạy bộ…khi mình chụp hình…khi mình ra hiên nhà, ngắm sao…mình đã thấy cậu’’ Yuri ngắt ngang. 

Hàm Jessica như rớt xuống.


"Yah, sao mình phải làm vậy ? Mình chỉ nhìn…’’

"Cậu định cứ tiếp tục chối hay cậu định thừa nhận nó, vì mình thừa nhận rằng mình cũng làm những điều giống như vậy ? Theo cách đó, chúng ta sẽ thân thiết với nhau hơn và hơn thế nữa’’ Yuri ngắt ngang một lần nữa, với nụ cười toe toét trên gương mặt.

‘’Cô gái này…cô ta quá…cô ta quá tự tin…Grr !’’ Jessica nghĩ, gương mặt cô vẫn không bộc lộ chút không thoải mái nào.

‘’Okay, mình đã quan sát cậu’’

Yuri cười lớn rồi quay về với công việc. Lần này, cả hai chỉ cách nhau một cm – họ có thể cảm thấy được hơi nóng tỏa ra từ người bên cạnh.

"Xong rồi’’ Yuri nói, "Cậu hãy vào xe và khởi động…’’

Yuri quay đầu về phía Jessica và ngưng nói sau khi nhận ra rằng gương mặt của họ chí cách nhau một inch. Họ nhìn vào mắt nhau, nhưng lần này – không xa như những lần trước mà là hơi bị gần. Bây giờ họ có thể cảm nhận được hơi thở của người kia. Yuri không thể rời mắt khỏi Jessica, và Jessica cũng vậy. Thay vì ngượng ngùng quay đi, thì dường như có một cục nam châm vô hình hút họ vào nhau. Sau một phút, Jessica cảm thấy mình đã bị đổ gục trước vẻ quyến rũ của Yuri, chóp mũi của cô cuối cùng cũng chạm vào chóp mũi của Yuri. Tiếng ồn của của mọi người xung quanh ở ngoài bãi biển, tiếng chim hót, tiếng sóng biển vỗ vào bờ, tất cả những âm thanh đó đối với Yuri và Jessica lúc này dường như đang hòa làm một cùng với nhịp đập của đôi tim.

Yuri nhắm mắt, Jessica thì tiếp tục ngả người về phía trước – môi họ chạm nhau.

Nhưng, họ đã không hôn nhau.


‘’JESSIE!’’

Jessica và Yuri tách nhau ra và nhìn về phía phát ra tiếng nói, 

‘’Jessie ! Tụi tớ có mang bia đến ! Đi nào ! Oh…’’

Tiffany ngừng nói khi thấy Yuri. Taeyeon đi theo sau Tiffany và miệng cô mở to khi cô nhìn thấy Yuri, ‘’Oh…Jess…đây là…’’

‘’Đây là Yuri’’ Jessica nói, khi thoát khỏi cơn mơ vừa rồi. ‘’Cậu ấy là hàng xóm của mình, và uhm, well…’’

‘’HI YURI RẤT VUI ĐƯỢC GẶP CẬU’’ Tiffany làm mắt cười và vẫy tay, ‘’Mình là Tiffany ! Và đây là Taeyeon’’

Yuri mìm cười khi thấy cách chào hỏi đó của tiffany. Cô đã nghĩ rằng, mắt cười của cô ấy thật là dễ thương nhưng sau khi nhìn thấy cô gái tên Taeyeon liếc mình thì như thể cô đọc được suy nghĩ của cô gái ấy – Yuri nhìn sang chỗ khác.

‘’Well, mình nghĩ là chúng ta cần thêm bia’’ Tiffany vui vẻ nói, 

‘’Taeyeon, hãy mua thêm…’’

‘’Nahhhh. Không cần đâu. Dù sao mình cũng không uống cùng các cậu được.’’ Yuri nói, khi đóng nắp capô xe lại. Jessica nhìn Yuri nói, ‘’Chờ - chờ đã…cậu không uống sao ?’’

‘’Yeah’’ Yuri nói, ‘’Mình phải về nhà bây giờ…’’

‘’Thôi nào ! Tụi tớ chỉ vừa đến thôi mà !’’ Tiffany bĩu nôi nói, Taeyeon lầm bầm gì đó.

‘’Mình phải về, mình còn phải nấu ăn cho em gái mình nữa và,,,yeah’’ Yuri nhẹ nhàng nói, ‘’Jessica, cảm ơn cậu vì đã mời mình. Oh, và giúp mình nói lời cảm ơn mẹ cậu nhé’’

‘’Cám ơn cậu Yuri’’ Jessica trả lời, đặt tay lên vai Yuri. ‘’Uhm, vậy…ngày mai ? Cậu có muốn…’’

‘’…chạy bộ cùng mình ?’’ Yuri nói tiếp câu nói của Jessica với một nụ cười quyến rũ. Jessica mỉm cười một cách bối rối.

‘’Yeah, mình hy vọng cậu có sẽ có đủ kiên nhẫn với mình. Vì mình không giỏi chạy’’

‘’Nó chỉ là chạy chậm thôi, không phải chạy…vậy cậu đừng lo lắng’’

Họ mỉm cười với nhau, và trong mắt cả hai như đong đầy lòng cảm phục đối phương. Tiffany nhìn Taeyeon và nhường chân mày, 

‘’Eeeek, mình thấy có gì đó’’

Taeyeon cười chế giễu rồi đi vào trong nhà.

‘’Okay, vậy, hẹn gặp lại cậu vào ngày mai’’ Yuri nói. Jessica gật đầu và tay vẫn nắm áo của Yuri khi họ đi cùng nhau. Tiffany đi theo sát họ..

‘’Hai cậu có vẻ gần gũi hơn nhiều những người bạn vừa mới wen…’’ Tiffany trêu chọc. Yuri mỉm cười trong khi Jessica đẩy Tiffany ra.

‘’Oh, cậu có em gái à ? Mình nghĩ là cậu sống một mình ?’’

‘’Em ấy đến đây chơi vì…’’

‘’Thật vậy sao ? Tuyệt ! Em họ mình cũng đến đây chơi, có lẽ chúng ta có thể đi chơi cùng nhau?’’

Yuri mở cửa, ‘’Yeah, điều đó sẽ rất tuyệt. Oh, vậy, em họ cậu đâu ?’’

‘’Em ấy vẫn đang ngủ trên lầu. Nhưng mình sẽ giới thiệu em ấy với cậu vào ngày mai sau khi chúng ta…chạy bộ’’ Jessica bẽn lẽn đáp. Yuri mỉm cười khi thấy vẻ mặt ấy ngượng ngùng đó của Jessica.

‘’Không. Sau khi chúng ta ăn sáng ở nhà mình’’

Jessica vui mừng gật đầu và đẩy Yuri về phía cửa, ‘’Cậu chạy rất nhanh nhỉ ? Mình thích cách cậu chạy?’’

‘’Cậu thích cách mình chạy hay là mình ?’’ Yuri đùa khi đi ra ngoài. Tiffany cười nhếch mép khi nhìn thấy một Jessica bối rối, ngượng ngùng không giống như hàng ngày.

‘’Sao cũng được, Kwon Yuri’’ Jessica nói, ‘’Hẹn gặp lại cậu vào ngày mai !’’

Cô đóng cửa lại. Sau khi cô làm điều đó, cô thấy Tiffany đang nhìn mình một cách ranh mãnh.

‘’Gì thế ?’’

Tiffany cười, ‘’Không có gì. Mình nghĩ cậu thích cậu ấy’’

‘’Cậu nói đúng’’ Jessica cười lớn, cầm lấy lon bia từ chỗ Taeyeon, 
‘’Bắt đầu bữa tiệc nào !’’

Yuri đi về nhà, hồi tưởng lại những việc vừa xảy ra. Jessica Jung thật sự có chú ý đến cô và có lẽ - cô ấy cũng thích cô. Cô mỉm cười khi niềm vui sướng tràn ngập trong lòng, sau ngày hôm nay – mọi thứ đối với cô có lẽ sẽ khác đi….cuộc sống của cô sẽ được rọi sáng thêm một chút , không còn nhiều những mảng màu đen bời vì có Jessica. Và cô cũng không biết rằng Jessica cũng có những cảm giác giống như cô bây giờ.

------------

“Pssht. Chị làm em thức giấc à?”

‘’Oh, unnie…’’

‘’Chúng ta sẽ ra ngoài vào sáng sớm ngày mai, em không sao chứ ? Chị có một người bạn và, cậu ấy mời chúng ta đến ăn sáng vào ngày mai…’’

Cô gái bé nhỏ hít hít mũi và quay sang Jessica, ‘’Unnie, người chị có mùi bia’’

‘’Chị có uống vài lon’’

Cô gái cười, ‘’Được thôi. Ngày mai chị đánh thức em dậy, okay?’’
Jessica mỉm cười và vén tóc cô gái ra phía sau. Cô nhìn vào mắt em ấy và bất ngờ trong lòng cô tràn ngập nỗi buồn.


‘’Chị sẽ gọi em’’

Jessica đứng dậy và tắt đèn. Cô đi ra khỏi phòng và quay lại nhìn em ấy một lần nữa. Người em họ này của cô là đứa em thân thiết nhất và yêu thương nhất của cô, cô sẽ làm tất cả điều gì có thể để em ấy cảm thấy tốt hơn nhưng cô không có cách nào để làm điều đó cả. Cô nhìn vào cô em gái đang nằm ngủ và sau đó đóng cửa lại
‘’Seohyun…’’’ cô thì thầm.











Chapter 7 : BREAKFAST
Jessica ngồi bệt xuống khi Yuri đến gần cô ấy cười lớn

‘’Yaa! Chỉ mới 5 phút mà cậu đã mệt rồi ư?’’

‘’Well, đó không phải là lỗi của mình, vì mình không quen với những việc này"


Yuri tiếp tục cười và massage lưng của Jessica, "Thôi nào, chúng ta chỉ mới bắt đầu thôi mà!"
‘’Hnggg. Mình không muốn chạy nữa". Jessica bĩu môi hờn dỗi, "Cậu cứ chạy một mình đi….để mình ở đây"


Yuri đứng thẳng dậy và chống tay ngang hông. Cô hít một hơi thật sâu và vuốt tóc ra sau. Jessica ngồi trên cát và nghiêng đầu ra phía sau. 

‘’Cậu sao thế ? Mình không thể bỏ lại cậu ở đây?’’

‘’Ahh….’’

‘’Mình sẽ đưa cậu đi cùng. Mình muốn cậu chạy bộ cùng mình vì mình muốn chúng ta có thời gian bên nhau’’


Jessica nhìn Yuri một cách vô vọng, "Mình mệttttt…"

Yuri kéo Jessica lên rồi quay lưng về phía cô ấy. Cô cúi gối xuống, "Lên đi’’

"CÁI GÌ?"


"Mình nói là lên đi"

Jessica biết rằng tình bạn giữa họ đã phát triển nhanh hơn bình thường – nhưng việc Yuri muốn cõng cô ấy …lại càng không bình thường hơn.


‘’Cậu có chắc…’’
‘’YEAH!’’


Jessica bầt ngờ nhảy cẩng lên,"Yah ! Mình nặng lắm…Well…CẬU NÓI ĐÓ NHA !"

Cô lên lưng Yuri và vòng hai chân quanh người cô ấy. Cô làm như vậy để cho mình nặng hơn và Yuri suýt chút nữa đã té xuống. Yuri cười rúc rít, ‘’Yah ! Cậu cố ý làm như vậy à!’’

‘’Đi nào, ngựa ngoan – CHẠY ĐI’’ Jessica ra lệnh, vòng tay qua cổ Yuri. Khi họ chạy cùng nhau thì hai trái tim cô đơn cuối cùng cũng đã tìm thấy người thích hợp dành cho nó. Jessica cảm thấy thật sự vui, và Yuri đã làm cô cảm thấy hạnh phúc – thực sự là hạnh phúc nhất, trong lần hẹn hò đầu tiên của họ. Vậy còn những lần sao sẽ như thế nào?

(E hèm, hai người tiến tới như vậy có gọi là quá nhanh không :)

Yuri, ngược lại, cô cố tình phớt lờ đi cơn đau trong lòng ngực mình. Cô nhận thấy Jessica đang rất vui vì điều này, và trông cô ây hạnh phúc như thế nào. Cô cứ chạy và chạy – mặc dù cô đã bắt đầu mệt và kiệt sức, chỉ cần một nụ cười của Jessica cũng đủ làm động lực cho cô tiếp tục chạy.

"Cậu không nghĩ là chúng ta có vẻ quá nhanh sao?" Jesscia hỏi một cách gián tiếp. Điều cô đang nghĩ trong đầu không phải là việc Yuri đang chạy nhanh, mà là tình bạn của họ phát triển khá nhanh (hay tình cảm mà họ dành cho nhau). Yuri nhìn cô, vẫn tiếp tục chạy và trả lời…

‘’Thời gian là vô nghĩa đối với chuyện này’’ Cô trả lời một cách gián tiếp. Jessica mỉm cười, và nhận ra rằng Yuri thật sự hiểu câu hỏi của cô. "Chuyện này là chuyện gì?"

Yuri không trả lời mà thay vào đó, cô chỉ mỉm cười. ‘’Cậu sẽ sớm biết thôi’’ Cô nghĩ.


Cả hai đều không từ chối rằng họ thực sự có tình cảm với nhau. Những điều được cất giữ trong ba năm qua dường như đều được trút hết ra chỉ trong một ngày.

----------
‘’Đó…có phải đó, người đó…’’

‘’Oh my…’’

Sunny bị nghẹn vì thức ăn trong khi Sooyoung thì vẫn tiếp tục nhai. Cả hai đang đứng bên ngòai một cửa hàng ngòai bờ biển và họ thấy Jessica đang được cõng trên lưng Yuri.


‘’Yuri đang ở cùng cô gái lướt sóng đó? Chọn bạn gái tuyệt vời!"
‘’CÁI GÌ ? Sao cậu biết cô ấy tuyệt vời? Cậu có biết cô gái đó không?’’ Sunny hỏi, khi massage lồng ngực. Sooyoung mỉm cười.

‘’Không, mình không biết. Chỉ là cô ấy trông rất hot’’


Sunny gầm gừ, tròn mắt nói, ‘’Biết cái gì chứ, mình đang nói cậu chỉ thấy cô ấy hot thôi ư. Cậu thật là..’’
‘’Thôi quên chuyện đó đi Sunny’’


Sooyoung đi vào trong cửa hàng. Sunny nhìn theo cô ấy và thở dài. Cô nhìn ra biển và nhắm mắt lại – cố kiềm chế cảm xúc của mình lại một chút. Đã một khoảng thời gian rồi kể từ khi cô quên đi (ít nhất là cô đã từng làm ) quá khứ của họ.
-----------------

Yuri mở cửa và bước vào trong, theo sau là Jessica. Cô nhìn quanh và gọi Yoona, nhưng không có tiếng trả lời. Jessica ngồi trên cái sofa gần đó.

“Có lẽ em ấy vẫn còn ngủ. Mình sẽ đi nấu ăn, okay?”

“Được rồi”

“Chờ đã, còn em họ của cậu thì sao?"


Jessica đứng dậy, “Oh, yeah. Mình sẽ về đưa em ấy qua đây, trong khi cậu nấu ăn”


Jessica rời khỏi nhà, để lại Yuri phía sau. Yuri đi nhanh vào nhà bếp và ngồi xuống một lúc. Cô mỉm cười mặc cho cơn đau trong lồng ngực, cô nhẹ nhàng xoa xoa nó và từ từ nhắm mắt. Việc chạy bộ khiến cô mệt gấp hai lần nhưng một lần nữa, đó là điều hạnh phúc nhất.

Cô đứng dậy, nhưng ngay sau đó – cô cảm thấy choáng váng. Cô xoa nhẹ thái dương và cố đứng vững.

“Chị căng thẳng”

Cô nhìn lên và thấy Yoona đang đi xuống cầu thang. “Oh, em dậy rồi à"

Yoona nhìn vẻ xanh xao của Yuri. Cô rất lo lắng, nhưng vì một số lý do cô không muốn thể hiện nó ra.


“Đúng vậy, em đói”
“Chị đang định đi nấu ăn đây. Em muốn ăn gì?"
 
“Tại sao chị lại trở nên như vậy sau tất cà mọi chuyện”


Yuri ngưng cười, “Trở nên thế nào?”

“Trước đây” Yoona nó, “Trước đây…chị không hề quan tâm em muốn gì. Và chị cũng chưa bao giờ nấu cho em ăn”

Yuri cười gượng, “Chị đã nói với em là chị đã thay đổi”

“Nhưng tại sao ? Tại sao chị làm vậy? Có phải bởi vì….bởi vì…” 

Yoona khóc thút thít. Trong thâm tâm cô rất muốn chạy đến trong vòng tay chị gái mình, nhưng tất cả những gì cô làm chỉ là khóc…khóc cho vơi bớt nỗi lòng, và để cho chị cô biết cô đã tổn thương như thế nào và cô thật sự nhớ chị mình như thế nào….

Yuri chỉ đứng nhìn Yoona, cô hít một hơi thật sâu, “Đừng khóc…”
Cô chầm chậm đi về phía Yoona, đặt tay lên đầu em gái mình, “Chị xin lỗi, Yoo….”


“Em không cần chị làm điều này” Yoona nói khi đẩy tay Yuri ra. Cô quay đi và lau đi những giọt nướcc mắt, “Chị …hãy đi nấu ăn đi….em đói”

“Yuri ? Tụi mình đến rồi!”

Jessica đi vào, kéo theo em họ của mình. Họ từ từ đi vào nhà bếp nơi Yoona và Yuri đang đứng

“Hey…Oh ! Em chắc là…”
Yoona vẫn không rời mắt khỏi em họ của Jessica. Trong khi Yuri thì đứng như tượng đá. Jessica nhìn từ Yoona sang Yuri, “Hey ? Có chuyện gì sao?”


Yuri cảm thấy lúng túng, cô gượng cười, “Oh…um…đây…đây là em gái của mình”

“Đây là Seohyun” Jessica mỉm cười. Seohyun nhìn họ với đôi mắt vô thần, cùng với nụ cười trên mặt, cúi chào một cách lịch sự. 
Yoona chỉ nhìn Seohyun, và cảm thấy trái tim cô nhưng tan ra hàng trăm mảnh. Seohyun đang mỉm cười nhưng cô ấy không thể nhìn thấy cô. Yoona rất muốn khóc nhưng cô không muốn làm cho Jessica lo lắng


“Unnie, mời chị ngồi”

“Yoona?” Seohyun thốt lên vui mừng. Cô đi về hướng Yoona và ôm cô thật chặt. Yoona đặt trán mình trên vai Seohyun.

Jessica ngạc nhiên nhìn Seohyun, “Oh, hai em biết nhau sao? Thật là tuyệt!”

Với những việc đang diễn ra, Yuri lại nhớ đến quá khứ - và những cảm giác của sự giải thoát, sự an lòng mà cô xây dựng bấy lâu nay trong lòng mình trong phút chốc bỗng tan rã. Tất cả những gì cô có thể nhìn thấy chỉ là màn đen, những lỗi lầm của cô và tội lỗi của cô. Cô chỉ nhìn 3 người họ - cô thấy Yoona đang gượng cười, và Seohyun không thể nhìn thấy nụ cười đó, và sự vui mừng của Jessica khi nhìn hai người họ.

Cô đã chạy trốn khỏi quá khứ, nhưng giờ đây quá khứ đã tìm thấy cô…sau bao nhiêu năm cô tự cô lập mình.

“Yuri ? Có chuyện gì vậy?”

Yuri nhìn sang Jessica, “Không có gì. Mình …mình phải đi lên phòng một lát”

Cô để Jessica đứng đó với vẻ khó hiểu, vào phòng và đóng cửa lại. Cô nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình và đấm vào cái bồn rửa mặt. Ngay lúc đó, tất cả sự phẫn nộ mà cô giữ trong nhiều năm như đang từ từ tuôn ra khỏi người cô. Như một chiếc bong bóng có chứa đầy nước, tất cả sự giận dữ và đau khổ trong cô đang trào ra ngoài và cô không thể kiểm soát chúng được nữa.

Cô ngồi xuống sàn và dưa lưng vào tường. Cô cố nuốt sự tức giận và nỗi đau khổ vào bên trong, nhưng bởi vì chúng đang sôi sục lên nên cô không thể làm gì được nữa. Trời thì rất lạnh, nhưng người cô bây giờ thì rất nóng….tay và môi cô đang run lên…tim cô thì đập rất nhanh. Lồng ngực cô lại quặn đau thêm lần nữa.

Cô cố hít thở lấy không khí và siết chặt nắm tay, cô không muốn phá hủy bữa ăn sáng đầu tiên của cô và Jessica – nhưng cô cũng không muốn nhìn thấy bằng chứng tội lỗi do cô gây ra – là Seohyun. Cô không biết nên làm gì, không biết phải nói gì. Đầu cô đau nhức, cùng với đó là sự run lên mạnh hơn của đôi tay và đôi môi, và tiếp đó là những giọt nước mắt trực trào.

Vì tất cả những gánh nặng mà cô giữ trong lòng, đã khiến cô ngã lần nữa xuống sàn gạch lạnh toát. Cô cố gắng đứng dậy nhưng những gánh nặng đó một lần nữa đã đánh bại cô. Cô cố đấu tranh chống lại nó nhưng cuối cùng thì ý thức của cô đành phải chịu thua.

Một giây sau đó, cô ước rằng đây sẽ cái chết dành cho mình….Cô muốn từ bỏ và được chết đi.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét